Sáng sớm, ánh dương từ phía Đông nhô lên, chiếu rọi khắp mặt đất một mảng rực rỡ.
Một tia sáng ôn hòa lặng lẽ xuyên qua khe rèm cửa sổ màu xanh thiên thanh, khúc xạ từ ngoài cửa sổ vào, trước tiên chiếm lấy ghế sô pha, sau đó di chuyển sang sàn nhà, cuối cùng chậm rãi bò lên đầu giường, lạnh lùng nhìn chằm chằm thứ đồ ngu xuẩn dưới háng Vương Tư Vũ, thứ đó lại chẳng hề phục thua, không chỉ đứng sừng sững, mà còn thỉnh thoảng giật giật đầy khiêu khích...
Lại qua hai ba tiếng nữa, Vương Tư Vũ mới xoay người trên giường, miệng lẩm bẩm một câu, cuối cùng mới chậm rãi tỉnh lại từ giấc mộng. Hắn co cái chân to đùng cọ xát hồi lâu trên chiếc chân còn lại, mới cực kỳ miễn cưỡng mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm pha lê trắng tinh trên trần nhà, trong đầu dần nhớ lại cảnh tượng uống rượu tối hôm qua.
Mới tới Thanh Dương không bao lâu, đã thu nạp được hai tiểu đệ, một Chính khoa một Phó xứ, trong lòng hắn tự nhiên rất sảng khoái. Lúc mới bắt đầu uống rượu còn khá giữ kẽ, đều do Diệp Hoa Sinh và Tạ Vinh Đình dẫn dắt câu chuyện bên cạnh, hắn chỉ gật đầu lia lịa, thỉnh thoảng xen vào một câu đầy hờ hững.
Nhưng theo thời gian trôi qua, khi ba người uống cạn chai Mao Đài 30 năm tuổi trị giá tám ngàn tệ kia, Vương Tư Vũ bắt đầu hưng phấn, lời nói trong miệng cũng bắt đầu nhiều lên một cách vô thức. Hắn bàn luận rôm rả rằng cán bộ lãnh đạo nên đặt quần chúng trong lòng, phải dồn tâm trí vào nơi đúng đắn, không được kéo bè kết phái, càng không được dùng người thân tín...
Thấy Vương Tư Vũ cuối cùng cũng mở được khoá ngôn ngữ, Diệp Hoa Sinh và Tạ Vinh Đình càng vui mừng hơn, không ngừng phụ hoạ bên cạnh. Hai người họ từng chứng kiến tửu lượng của Vương Tư Vũ, sợ hắn chưa uống đã, liền gọi phục vụ thêm hai chai rượu trắng Hành Thủy 67 độ, ba người vừa uống vừa tán gẫu, không khí náo nhiệt hơn ban đầu nhiều.
Hai chai rượu trắng nốc xuống, cả ba đều say khướt, đặc biệt là Vương Tư Vũ, hắn đã hoàn toàn trở về nguyên hình, mặt đỏ bừng, trong miệng phả ra mùi rượu, đập bàn gầm lên với hai người: "Sau này đi theo tao, không ai dám bắt nạt tụi bay, ai dám giở trò, tao là người đầu tiên xử nó! Bố mày ở thành phố có người, ở tỉnh cũng có người, dòng họ nhà bố mày ở kinh thành đang lên như diều gặp gió..."
Diệp Hoa Sinh và Tạ Vinh Đình vốn đã say đến nghiêng ngả, nhưng nghe thấy lời này, giống như tiếng sấm nổ ngang tai, gần như cùng lúc bật dậy khỏi chỗ ngồi. Hai người nhìn nhau, kinh hãi tột độ, lúc này tay cũng không run, lưỡi cũng không líu, đầu óc càng tỉnh táo hẳn, vội vàng đứng trên mặt đất, tranh nhau đập ngực 'bộp bộp', liên tục thể hiện quyết tâm, miệng nói không ngừng: "Sau này hai lão già chúng em chỉ nghe lệnh Tiểu Vương huyện trưởng thôi, chỉ cần ngài lên tiếng, dù có lên núi đao xuống biển lửa chúng em cũng không nhíu mày, ngài chỉ đâu chúng em đánh đó, tuyệt đối không hai lời."
"Ngồi xuống, ngồi xuống..." Vương Tư Vũ đã say đến mức không biết trời trăng mây gió gì vỗ vào vai hai người (thực tế đó là hai chiếc lưng ghế), nhắm mắt lẩm bẩm: "Suỵt! Phải giữ bí mật... Phải giữ bí mật biết chưa... Ai dám nói ra ngoài tao xử đẹp người đó... Lão gia tử đang chơi một ván cờ rất lớn đấy!"
Chuyện sau đó, bao gồm cả việc mình làm thế nào mà về được, Vương Tư Vũ hoàn toàn không nhớ rõ. Nhớ lại những lời đã nói trên bàn rượu, hắn vò đầu bứt tai, trong lòng hối hận vô cùng, mẹ kiếp, ham chén rượu mà hỏng việc, sau này thật sự không thể uống nhiều được nữa...
Xoay người lại, Vương Tư Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường, trên đó đã chỉ gần chín giờ rưỡi. Hắn hình như chợt nhớ ra điều gì, nhưng mơ mơ hồ hồ không rõ ràng lắm, vội vươn tay từ dưới gối lấy điện thoại di động, mở ra thì thấy có sáu tin nhắn, đều là của Trương Thiến Ảnh gửi tới, nội dung là: "Đại ca tới chưa?", "Các người bàn chuyện thế nào rồi?", "Thằng nhãi Tư Vũ chết tiệt sao không mở máy?", "Mau mở máy đi!", "Điện thoại đại ca không có tín hiệu, lo chết người rồi!", "Tư Vũ thối tha, mày đi chết đi!"
Vương Tư Vũ lúc này sực nhớ lại tất cả, vội vàng bật dậy khỏi giường, nhảy xuống sàn nhà, miệng ngậm chiếc sơ mi trắng, vơ lấy quần cố sức xỏ vào, mặc sơ mi lên, không kịp cài cúc mà nhét luôn vạt áo vào trong quần tây, lấy bộ âu phục trên mắc áo, không kịp đi tất, chạy thẳng ra cửa, xỏ giày rồi đóng sầm cửa rời đi, xuống lầu cưỡi xe đạp vội vã lao về hướng bến xe khách đường dài.
Hoá ra tối hôm qua sau khi nôn thốc nôn tháo hai chập, hắn liền nhân men rượu gọi điện cho Trương Thiến Ảnh, nội dung đại khái là tôi bây giờ muốn làm chuyển đổi doanh nghiệp quốc doanh, muốn bỏ ra mấy trăm triệu đập vào để tạo nên một doanh nghiệp ngôi sao, bảo anh vợ đừng làm thuê cho người ta nữa, tới chỗ tôi làm ông chủ, dùng anh ta tốt hơn dùng người khác, ít nhất tôi cũng yên tâm...
Trương Thiến Ảnh nghe xong tự nhiên cười không khép được miệng, lập tức gọi điện cho anh trai Trương Thư Minh của cô. Cô không nhắc tới chức vụ của Vương Tư Vũ, chỉ nói Tiểu Vũ bây giờ ở huyện Thanh Dương phát triển khá tốt, hiện có một dự án đầu tư lớn, có lẽ cấp trên sắp rót xuống mấy trăm triệu, bên cạnh cậu ấy không có người tin cậy, muốn anh tới giúp đỡ nắm quyền, làm ông chủ lớn.
Trương Thư Minh vài ngày trước đã xong việc rời khỏi Thanh Châu, trở về thành phố Xuân Giang. Trước khi Trương Thiến Ảnh gọi điện tới, anh ta đang nằm trên sô pha thiu thiu ngủ, lúc bắt đầu nghe điện thoại còn chút buồn ngủ, đầu óc mơ màng, sau khi nghe tin này liền hưng phấn suýt nữa lên cơn đau tim. Anh ta nằm mơ cũng không ngờ mình có ngày được làm ông chủ lớn, lập tức khẳng định sáng sớm mai sẽ xuất phát, bắt chuyến xe ba giờ rưỡi sáng tới Thanh Dương để gặp trực tiếp Vương Tư Vũ.
Trương Thiến Ảnh cúp điện thoại xong, lại vội vàng gọi cho Vương Tư Vũ, nói đại ca sáng mai chín giờ rưỡi tới bến xe, đường từ Xuân Giang đi Thanh Dương không dễ đi, anh phải nhớ đi đón anh ấy. Vương Tư Vũ gật đầu hứa hẹn liên tục, nói: "Chị dâu cô cứ yên tâm, yên tâm một trăm hai mươi phần trăm đi, tôi nhất định sẽ tiếp đón đại cữu tử chu đáo."
Vương Tư Vũ lòng như lửa đốt lao đến bến xe, đạp xe nhanh như chớp. Đoạn đường này tình trạng không mấy khả quan, mặt đường gập ghềnh khiến mông hắn đau nhức, nhưng đã chẳng màng tới nhiều như vậy nữa. Tay trái cầm ghi đông, tay phải loay hoay cài cúc áo, chân dưới đất đạp bán sống bán chết...
Đi ngang qua một tiệm nét đen, có hai thanh niên ăn mặc lòe loẹt từ bên trong chui ra, huýt sáo gầm lên trên phố: "Cữu của hắn, nhị cữu của hắn đều là cữu của hắn, Lục Bá Nương, Hồng Bá Nương đều là mẹ của hắn..."
Mồ hôi vã ra như tắm, khó khăn lắm mới đến được bến xe, dựng xe xong chạy tới trước hỏi thăm, trái tim treo lơ lửng của Vương Tư Vũ mới coi như hạ cánh, cuối cùng cũng không đến trễ. Hắn vuốt lại mái tóc rối bù, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa rồi dựa vào bên cạnh quầy báo chờ xe.
Vương Tư Vũ từng gặp Trương Thư Minh, hai người cũng từng tán gẫu vài lần, biết anh ta trước kia làm việc tại một nhà máy đồ hộp ở thành phố Xuân Giang, từng làm giám đốc sản xuất vài năm, sau đó bị chính đồ đệ mình dìu dắt vượt mặt, không còn cách nào khác, đành chạy đi làm kinh doanh, đi đông chạy tây cũng từng chứng kiến không ít cảnh đời, là một người khá tinh ranh.
Vương Tư Vũ đã quyết tâm, số tiền này không thể đầu tư phân tán, làm vậy rủi ro quá lớn, phải dồn hết sức lực đập vào nhà máy sữa. Với mấy trăm triệu này, xí nghiệp dù rách nát đến đâu cũng vực dậy được. Hắn biết, rất nhiều xí nghiệp với hào quang rực rỡ hiện nay thực chất đều dựa vào tiền vay ngân hàng để sống, chỉ cần có quan hệ, là có thể vay tiền ào ào, trực tiếp trói chặt ngân hàng, chuyển toàn bộ rủi ro cạnh tranh thị trường sang phía ngân hàng.
Qua mười mấy phút, chiếc xe từ phía Xuân Giang cuối cùng cũng lắc lư đi tới. Từ xa đã thấy Trương Thư Minh hăm hở xách túi du lịch bước xuống, Vương Tư Vũ vội vàng vẫy tay liên tục, tươi cười bước tới.
Trương Thư Minh vừa nhìn thấy bộ dạng này của Vương Tư Vũ, trái tim đang hừng hực nhiệt huyết bỗng chốc trở nên nguội lạnh, tức thì có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy. Khoảng cách này so với tưởng tượng của anh ta quá xa vời: tóc tai bù xù, cúc áo sơ mi trắng cài sai một cái, trên tay áo âu phục còn dính vết dầu mỡ thức ăn, tất không mang, mặt không rửa, trong mắt đầy những tia máu, trông thảm hại bao nhiêu thì thảm hại bấy nhiêu. Phát triển khá tốt cái nỗi gì,giản trực (còn) thua cả công nhân nông dân.
Hai người bắt tay, Trương Thư Minh ngửi thấy toàn thân Vương Tư Vũ nồng nặc mùi rượu, trong lòng liền hiểu ra, hoá ra thằng nhãi này tối qua uống say rồi chém gió, lừa mình tới đây. Anh ta thấy Vương Tư Vũ xách túi du lịch định đặt lên chiếc xe đạp rách nát sắp rời ra từng mảnh kia, Trương Thư Minh cái gì cũng không muốn làm nữa, lạnh mặt nói: "Tiểu Vũ à, anh còn việc gấp phải làm, lần này tới đây là để chuyển xe, anh không qua chỗ chú nữa đâu, lần sau có dịp anh em mình lại tâm sự nhé."
Vương Tư Vũ nghe giọng điệu này không đúng, nhìn ánh mắt của Trương Thư Minh, liền hiểu ngay ra vấn đề. Hắn cười hì hì lấy danh thiếp của Diệp Hoa Sinh từ trong túi ra, mò mẫm hồi lâu lại không tìm thấy điện thoại, vội vàng bảo Trương Thư Minh: "Đại ca, cho em mượn điện thoại chút."
Trương Thư Minh thở dài trong lòng, nghĩ thầm tiền xe hơn năm mươi tệ cũng đã mất rồi, không tiếc gì mấy hào phí chuyển vùng, liền rút điện thoại từ thắt lưng đưa qua. Vương Tư Vũ quay số xong, phía bên kia truyền tới giọng nói lười biếng của Diệp Hoa Sinh: "Ai đấy!"
Vương Tư Vũ cười nói: "Là tôi, Vương Tư Vũ đây."
Diệp Hoa Sinh nghe xong liền lập tức đứng dậy khỏi ghế, khom lưng nói khẽ: "Vương huyện trưởng, có gì phân phó ạ?"
"Sắp xếp hai chiếc xe tới bến xe khách đường dài ngay, tôi có khách quý." Vương Tư Vũ liếc nhìn Trương Thư Minh, nói xong cạch một tiếng cúp điện thoại.
Trương Thư Minh nghe xong không nhịn được bĩu môi, nghĩ thầm chú cứ diễn đi, anh đây lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm, ai phát triển ra sao anh nhìn một cái là biết ngay. Bộ dạng này của chú, cùng lắm thêm được hai chiếc xe đạp Vĩnh Cửu là cùng.
Vương Tư Vũ vội lấy điếu thuốc Trung Hoa từ trong túi ra đưa tới, châm lửa cho Trương Thư Minh. Trương Thư Minh rít một hơi, nhìn nhãn hiệu, cảm thấy trình độ làm giả trong nước hiện nay ngày càng cao, điếu thuốc Trung Hoa giả này mùi vị lại khá được.
Hai người đứng bên quầy báo tán gẫu một lát, Vương Tư Vũ cảm thấy lòng bàn chân ngứa kinh khủng, đoán chừng là mấy hôm trước mang đôi bốt to sụ ở nhà máy sữa Thanh Dương nên bị hôi chân, liền ngồi xổm xuống cởi giày da, lấy ngón tay gãi gãi hồi lâu, khiến Trương Thư Minh nhìn mà líu lưỡi.
Đang lúc khinh bỉ, hai chiếc xe Audi mới tinh chạy tới, đỗ lại rồi hai tài xế gần như cùng lúc mở cửa xe, như đang thi tốc độ chạy nhanh về phía hai người. Trong đó một gã đàn ông vạm vỡ giành trước cúi người nói: "Vương huyện trưởng, chủ nhiệm Diệp sắp xếp chúng tôi tới, là đi tới đại viện chính phủ hay là nhà khách ạ?"
"Đi thẳng tới đại viện đi?" Vương Tư Vũ nhẹ nhàng hỏi. Trương Thư Minh đang đứng ngây người lúc này mới hoàn hồn, liên tục nói: "Đi đại viện, đi đại viện..."
Tài xế giúp đỡ để hành lý vào cốp sau, Vương Tư Vũ dẫn Trương Thư Minh lên chiếc xe phía trước, chiếc xe phía sau trực tiếp chất lên chiếc xe đạp Vĩnh Cửu rách nát kia, hướng về phía đại viện huyện ủy mà chạy.
Vương Tư Vũ ngồi trong xe, ra vẻ nhắm mắt dưỡng thần, ánh mắt liếc qua Trương Thư Minh. Chỉ thấy mặt anh ta đỏ bừng, lau mồ hôi lia lịa, thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn Vương Tư Vũ, trong ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
"Chậc, thời buổi này không làm bộ không xong, không làm bộ không hù được người ta!" Vương Tư Vũ thở dài trong lòng, gác chéo chân, lắc lư theo nhịp chuyển động của xe...