Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
Sắp Giết Người Rồi

❊ ❊ ❊

Cha của Cao Dương cũng là người đã lăn lộn giữa xã hội nửa đời người, sao có thể không biết khi gặp phải chuyện này thì nên làm thế nào? Ông không hề giận dữ đùng đùng, cũng không hề hoảng loạn, chỉ bình tĩnh nói: "Tôi biết các người có ý gì rồi, không cần nói nhiều lời nữa, bây giờ chúng ta đi tìm ông chủ của các người, có vài lời vẫn nên nói thẳng mặt thì tốt hơn."

Gã đàn ông tráng kiện cầm đầu không thèm để ý đến cha của Cao Dương, gã vòng qua chiếc bàn tròn đặt ở phòng khách, trực tiếp ngồi phịch xuống ghế sô pha, trông thong dong như thể đang ở nhà mình vậy. Gã gác chân chữ ngũ, nhàn nhã nói: "Lão Cao đúng không? Ông cũng không cần nghĩ nhiều làm gì, tiền này là nhất định phải trả. Nhưng bọn ta đến đột ngột, cũng không muốn làm lớn chuyện. Hôm nay ông không lấy được tiền ra cũng không phải là không được, nhưng ông phải cho anh em bọn ta một lời giải thích."

Cao Vũ trầm giọng nói: "Các người muốn thế nào?"

"Đơn giản thôi, ông nợ ông chủ Triệu năm mươi vạn, tính lãi ngày năm phần trăm, một ngày là hai vạn rưỡi. Đến hôm nay vừa tròn hai tháng, cả gốc lẫn lãi ông phải trả tổng cộng một trăm hai mươi lăm vạn. Ông chủ của bọn ta nhân nghĩa, không tính theo kiểu lãi mẹ đẻ lãi con cho ông, nếu không thì cả gốc lẫn lãi phải lên tới hơn ba trăm vạn rồi. Nếu ông chấp nhận thì viết cho bọn ta tờ giấy nợ một trăm hai mươi lăm vạn, nói rõ ngày nào trả. Còn nếu không chấp nhận thì, hắc hắc, đừng trách bọn ta không khách khí."

Dù cho Cao Vũ có trầm ổn đến đâu, lúc này cũng tức giận đến run người, ông lớn tiếng nói: "Đừng nói là tôi đã trả tiền cho ông chủ của các người, dù chưa trả thì ông ta cũng không thể tính lãi cắt cổ cho tôi được. Giấy nợ tôi sẽ không viết đâu, các người bảo kẻ họ Triệu kia, muốn tiền thì ra tòa mà gặp nhau."

Gã tráng kiện cười lạnh một tiếng, nói: "Muốn kiện tụng thì tùy ông, giấy nợ nằm trong tay bọn ta, kiện tụng ông cũng thua thôi. Nhưng ông muốn cứ thế quỵt lãi thì ông tính sai rồi. Nói cho ông biết, cả gốc lẫn lãi đừng hòng bớt một xu. Anh em, biết phải làm gì rồi chứ."

Dứt lời, bốn gã tráng kiện đứng im không lên tiếng nãy giờ lập tức bắt đầu đập phá đồ đạc. Một tên trong đó giơ tay lật úp cái bàn ăn mà Cao Dương và cha mẹ đang dùng bữa, lập tức căn phòng khách nhỏ trở nên bừa bãi tan hoang.

"Dừng tay, các người làm cái gì đấy, á..."

Mẹ của Cao Dương vì quá nóng lòng nên đã lao tới ngăn cản một gã đang đập đồ, gã tráng kiện đó đưa tay đẩy một cái, mẹ của Cao Dương lập tức ngã xuống đất, máu tươi chảy ra từ sau gáy, nằm bất động ở đó.

Cao Dương vẫn luôn không nói lời nào, nhưng không ngờ những kẻ này nói đập là đập ngay, cũng không ngờ mẹ mình lại bị người ta đẩy ngã. Cậu cũng là kẻ đã giết chóc từ trong mưa bom bão đạn bước ra, làm sao sợ hãi cảnh tượng này được? Chỉ là không để ý một chút đã bị người ta đẩy ngã mẹ mình ngay trước mắt, mắt Cao Dương đỏ ngầu cả lên.

Cao Dương dùng súng rất giỏi, nếu cậu có súng trong tay, những kẻ này đừng hòng ai sống sót. Nhưng giờ cậu không có súng, hơn nữa nếu xét về tay chân, đối mặt với năm gã tráng kiện chỉ có nước bị đánh nhừ tử.

Cao Dương không ra tay ngay, mà quay người đi vào bếp, sau đó cầm một con dao thái rau lao ra ngoài, chạy đến trước mặt kẻ đã đẩy ngã mẹ mình, vung dao chém xuống một nhát ngay đầu.

Nếu nhát dao của Cao Dương chém trúng, cái đầu của gã kia chắc chắn sẽ vỡ làm đôi. Nhưng đám người đó thấy Cao Dương lao vào bếp thì đã có chuẩn bị, có một tên thấy Cao Dương vung dao chém tới, liền dùng cái ghế đang cầm trong tay đập thẳng vào lưng Cao Dương.

Con dao thái rau của Cao Dương không chém trúng ai, ngược lại còn bị cái ghế đập ngã xuống đất. Ngay lập tức, có hai người giơ chân đạp tới tấp vào người cậu, một tên trong đó còn lớn tiếng chửi bới: "Tao cho mày ngang ngược này, tao cho mày ngang ngược này, muốn chém tao hả, tao giết chết mày."

Cao Dương nằm trên đất nhìn qua, thấy cha mình cũng bị người ta đánh ngã dưới sàn, còn mẹ mình thì nằm im bất động. Lòng Cao Dương giận đến mức muốn nổ tung, nhưng cậu biết, bây giờ nếu phản kháng thì chỉ có nước bị đánh thê thảm hơn.

"Dừng tay! Tôi trả tiền cho các người, đừng đánh nữa!"

Đám người đòi nợ cũng không muốn làm lớn chuyện, mục đích cuối cùng của bọn chúng vẫn là tiền. Nghe tiếng hét của Cao Dương, mấy tên liền dừng việc đấm đá. Gã tráng kiện cầm đầu ngồi xổm trước mặt Cao Dương, vỗ vỗ vào mặt cậu, hống hách nói: "Sớm thế này không phải xong rồi sao, việc gì phải làm ra nông nỗi này? Bọn ta chỉ cần tiền, không cần mạng, chỉ cần mày trả tiền, chuyện này coi như xóa bỏ."

Nói xong, gã tráng kiện đứng dậy, hướng về phía Cao Vũ đang nằm dưới đất nói: "Làm nhà ông ra nông nỗi này, bọn ta cũng thấy ngại. Thôi được rồi, bỏ qua tiền lẻ cho ông, ông đưa một trăm hai mươi vạn, nợ nần giữa chúng ta coi như xóa sạch."

Cao Dương không đợi cha mình lên tiếng, đã giành nói trước: "Hôm nay chắc chắn không thể đưa tiền cho các người được, anh phải đợi tôi nghĩ cách xoay xở. Tôi có một khoản tiền sắp chuyển về, một trăm hai mươi vạn, tôi thay lão Cao trả cho anh. Nhưng các anh phải đợi, ít nhất ba ngày, nhiều nhất năm ngày, tiền nhất định sẽ đưa cho các anh. Anh để lại số điện thoại cho tôi, tiền về tài khoản là tôi chuyển cho anh ngay."

Gã tráng kiện cầm đầu suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: "Được, cứ quyết thế đi. Ba năm ngày bọn ta đợi được, cho mày năm ngày để xoay tiền. Nhớ kỹ đấy, đừng hòng chạy, cũng đừng hòng trốn."

Nói xong, tên cầm đầu phẩy tay một cái, năm người lập tức đi ra ngoài theo hàng, sau khi ra cửa còn đóng sập cửa phòng lại thật mạnh.

Được tự do, Cao Dương lập tức bò đến bên cạnh mẹ, mẹ cậu đang nằm ngửa, sau gáy có một vũng máu, nằm trên đất không hề nhúc nhích.

"Dương Dương, con trông mẹ đi, để cha gọi cảnh sát."

Cao Dương đưa tay ngăn người cha đang sốt ruột đến phát điên lại, trầm giọng nói: "Cha, gọi xe cấp cứu nhanh đi. Còn nữa, đừng báo cảnh sát, báo cũng vô ích thôi, bọn chúng không sợ đâu. Cứ cứu mẹ trước đã."

Từ khoảnh khắc mẹ cậu bị đẩy ngã xuống đất, Cao Dương đã hạ quyết tâm, cậu muốn giết người. Nhưng khi cậu bị đánh nằm dưới đất, hoàn toàn không có khả năng phản kháng, Cao Dương cũng lập tức thay đổi suy nghĩ. Cậu không thể cầm dao lao lên được, như thế không xong.

Chiến tranh thực sự có thể thay đổi hoàn toàn một con người. Nếu là Cao Dương trước kia, gặp chuyện thế này cậu sẽ chọn báo cảnh sát và kiện tụng, ngoài ra chẳng làm được gì. Nhưng giờ đây, điều Cao Dương nghĩ tới là làm sao để tiêu diệt năm tên vừa ra tay hôm nay và cả ông chủ Triệu đứng sau lưng bọn chúng.

Cao Dương bây giờ chính là một ngọn núi lửa sắp phun trào, nhưng trên mặt cậu không lộ ra quá nhiều sự phẫn nộ. Đợi đến khi cha cậu gọi điện gọi xe cấp cứu tới, Cao Dương nắm lấy tay mẹ cùng lên xe cấp cứu tới bệnh viện.

Kết quả cấp cứu rất nhanh đã có, mẹ của Cao Dương không gặp nguy hiểm gì lớn, bà đã tỉnh lại, chỉ là bị chấn động não nhẹ, rồi vết thương trên đầu bị rách phải khâu bốn mũi, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ không sao.

Cao Dương và cha đưa mẹ vào phòng bệnh, Cao Dương kéo cha mình lại, hai người ra ngoài phòng bệnh, Cao Dương trầm giọng nói: "Cha, cha ở đây trông mẹ, con ra ngoài giải quyết chút việc, rất nhanh sẽ quay về."

Cha của Cao Dương nắm chặt lấy cậu, vội vàng nói: "Con muốn làm gì? Cha nói cho con biết, con không được làm bậy đấy! Con vừa mới về nhà, nếu lại xảy ra chuyện gì nữa, mẹ con còn sống nổi không?"

Cao Dương lắc đầu nói: "Cha nghĩ gì thế, con vừa về chẳng biết gì cả, có thể làm chuyện gì chứ? Đúng rồi, cha đưa con một tấm thẻ ngân hàng, con phải đến ngân hàng bảo người ta chuyển tiền của con về. Với lại, cha đưa chìa khóa nhà cho con, con về dọn dẹp nhà cửa trước, mẹ chỉ cần theo dõi thôi, hôm nay có thể về nhà rồi, chẳng lẽ để mẹ về nhà rồi lại phải tự dọn dẹp sao."

Cao Vũ do dự rất lâu mới nói: "Được rồi, con về trước cũng được. Nhưng mà, con tuyệt đối không được làm liều đấy nhé. Cùng lắm thì mình đưa tiền cho đám khốn nạn kia, nhưng con tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì."

Cao Dương cầm hai tấm thẻ ngân hàng của cha cùng chìa khóa nhà rời khỏi bệnh viện. Cậu đi mua một cái thẻ điện thoại trước, loại không cần đăng ký căn cước, sau đó tốn hơn hai trăm tệ mua một cái điện thoại rẻ nhất.

Cao Dương đứng ngay trên phố, tìm một nơi yên tĩnh gọi cho Morgan trước. Cậu biết điện thoại vệ tinh của Morgan mở máy hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ. Quả nhiên, điện thoại nhanh chóng được kết nối.

"Ông Morgan, tôi là Cao Dương, tôi đã về đến nhà rồi."

"Ha ha, Abdul đã nói với tôi rồi. Hành động của cậu nhanh thật đấy, chúc mừng cậu bạn của tôi. Gửi lời hỏi thăm của tôi tới cha mẹ cậu nhé, chắc họ vui lắm nhỉ."

"Vô cùng cảm ơn ông, ông Morgan. Ừm, hiện tại tôi có chút việc gấp, ông có thể chuyển tiền cho tôi được không?"

"Đương nhiên, đương nhiên rồi. Nhân dân tệ được không? Nếu được, cậu đưa tôi một số tài khoản, tôi bảo người ta giúp tôi căn cứ theo tỷ giá hôm nay chuyển tiền của cậu vào tài khoản. Tôi cũng có bạn bè ở Hoa Hạ, để anh ta chuyển tiền cho cậu trước, như vậy là nhanh nhất."

"Được, phiền ông ghi lại số tài khoản và tên chủ tài khoản."

"Đợi chút, tôi phải tìm tờ giấy và cây bút đã. Được rồi, giờ cậu đọc đi."

Cao Dương đọc số tài khoản và tên chủ tài khoản hai lần, sau khi xác nhận chính xác với Morgan liền cúp điện thoại, sau đó cậu gọi cho Thôi Bột.

Lúc rời đi, Cao Dương đã để lại chiếc điện thoại vệ tinh mà Morgan tặng cho Thôi Bột và Gromilyov, như vậy sau khi về nước cậu cũng có thể liên lạc với họ.

Người nghe máy là Thôi Bột, sau khi điện thoại kết nối, giọng Thôi Bột vang lên: "Alô, là anh Dương à? Anh về nhà nhanh thế ạ."

Cao Dương im lặng một lát, thấp giọng nói: "Anh về nhà rồi. Em đưa điện thoại cho Gromilyov đi, anh có chút việc cần bàn với hắn."

Đợi Gromilyov nhận điện thoại, Cao Dương thấp giọng nói: "Gromilyov, lúc anh đi em từng nói với anh, em có một người bạn làm ăn ở biên giới Nga và Hoa Hạ, bây giờ anh có chút việc cần tìm hắn giúp đỡ."

Trước khi Cao Dương rời Libya, khi tán gẫu Gromilyov từng nhắc tới, hắn có một chiến hữu đang làm ăn ở biên giới Nga và Hoa Hạ, mà cái gọi là làm ăn đó chính là buôn lậu, tiện thể kiêm luôn nghề dẫn người nhập cư trái phép, hay thường gọi là đầu nậu. Lúc đó Cao Dương cũng không để tâm, nhưng không ngờ, nhanh như vậy đã phải dùng đến mối quan hệ này.

"Tôi có số điện thoại của hắn, nhưng chúng tôi đã rất lâu rồi không liên lạc. Tôi đưa cậu số điện thoại, cậu có thể thử xem. Chỉ cần liên lạc được, cậu cứ nói là bạn của tôi, báo tên đầy đủ của tôi, hắn chắc chắn sẽ giúp. Cho tôi hỏi nhiều chuyện một chút, cậu định làm gì thế?"

Cao Dương im lặng một lúc lâu, cuối cùng thấp giọng nói: "Anh muốn giết người."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:22
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.