Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Công Dương Và Satan

❊ ❊ ❊

Nghe xong những lý do mà Gromilyov và những người khác đưa ra, Cao Dương không còn từ chối nữa.

Việc xác nhận Cao Dương làm đoàn trưởng của nhóm lính đánh thuê chỉ có bốn người này thì rất đơn giản, thế nhưng việc đặt tên cho nhóm lại là một vấn đề khá khó khăn.

Đừng coi thường tên của một nhóm lính đánh thuê, mặc dù việc đặt tên cho lính đánh thuê có tính tùy hứng rất cao, nhưng cũng giống như vận hành một thương hiệu vậy, một cái tên dễ nhớ và gây ấn tượng sâu sắc là vô cùng quan trọng. Hơn nữa, sau khi nhóm lính đánh thuê thành danh, kéo theo đó sẽ là những cơ hội kiếm tiền vô tận, vì vậy một cái tên hay là thứ không thể thiếu.

Sau khi bốn người chìm vào trầm mặc, suy nghĩ nát óc một hồi lâu, Gromilyov nhăn nhó mặt mày nói: "Tên của nhóm cứ để sau đi, Cao, cậu vẫn nên tự đặt cho mình một biệt danh trước đã, lát nữa còn phải đăng ký tên của cậu đấy."

Biệt danh "Cừu non" thì Cao Dương chết cũng không dùng, nhưng tự dưng đặt cho mình một biệt danh, gọi kiểu gì cũng thấy gượng gạo. Cuối cùng, Cao Dương bất đắc dĩ nói: "Thôi bỏ đi, Cừu non không gọi được, vậy gọi là Công Dương (Ram) đi, dù có phải làm một con cừu, thì cũng phải là một con cừu đực đầu đàn."

Nói với Thôi Bột và Lý Kim Phương một tiếng là được, nhưng Cao Dương cũng phải nói với cả Gromilyov nữa. Khi chọn từ tiếng Anh để giải thích cho biệt danh của mình, Cao Dương hơi khó xử, nhưng anh nhanh chóng đưa ra lựa chọn, dịch biệt danh của mình thành "RAM" – từ đại diện thuần túy cho cừu đực, chứ không phải "billgoat" (dê đực) hay "femalegoat" (dê cái).

Khi nói ra biệt danh mới của mình, trong lòng Cao Dương bỗng khẽ động.

Hình tượng Công Dương (Ram) trong thần thoại và tôn giáo phương Tây, luôn gắn liền với sự tà ác và hỗn loạn, hơn nữa, dê đực còn đại diện cho Satan. Satan thường xuất hiện với hình tượng dê đực, cũng có truyền thuyết kể rằng Satan có ba cái đầu: đầu người, đầu dê đực và đầu cừu đực. Nhưng dù là cách nói nào, Công Dương luôn có mối liên hệ mật thiết với ác ma và sự tà ác.

Liên hệ đến ý nghĩa mở rộng của Công Dương, Cao Dương buột miệng nói: "Gromilyov, tôi nhớ cậu từng nói có người lấy tên đoàn trưởng làm tên nhóm lính đánh thuê? Nếu như vậy được, chúng ta lấy tên là Ác quỷ (DEMON) đi, dù sao Công Dương cũng đại diện cho sự tà ác."

Gromilyov suy nghĩ một lúc, rồi vẻ mặt đầy u sầu nói: "Cái tên này có người đặt rồi, hơn nữa ít nhất cũng có hai nhóm khá nổi tiếng."

Cao Dương vỗ tay lên trán mình, bất lực nói: "Khó khăn lắm mới đặt được cái tên có chút liên quan, lại bị người ta giành mất rồi. Thôi bỏ đi, Ác quỷ không được, vậy Ma quỷ (DEVIL) có được không?"

Trong hệ thống tôn giáo phương Tây, Ác quỷ (Demon) đại diện cho sự hỗn loạn tà ác, còn Ma quỷ (Devil) đại diện cho sự trật tự tà ác. Những con quái vật ăn thịt người và có trí tuệ thấp thường được gọi là Ác quỷ, còn Ma quỷ thì lại có trí tuệ. Cao Dương cảm thấy không dùng được Ác quỷ đại diện cho sự hỗn loạn, thì dùng Ma quỷ cũng được.

"Nhóm lính đánh thuê Ma quỷ sao? Thôi bỏ đi, tôi biết ít nhất có bốn nhóm lính đánh thuê gọi cái tên này."

Gromilyov hoàn toàn đập tan hy vọng của Cao Dương, Cao Dương phát điên nói: "Mẹ kiếp, đến cái tên cũng bị người ta tranh mất, thôi, tôi hết cách rồi."

Gromilyov cẩn thận nói: "Thực ra thì, cái tên Satan trong tín ngưỡng tôn giáo của người phương Tây khá kiêng kỵ. Họ có thể dùng Ác quỷ hay Ma quỷ để đặt tên cho nhóm của mình, nhưng theo tôi được biết, không ai muốn dùng Satan để đặt tên cho nhóm lính đánh thuê cả."

Cao Dương vỗ đùi cái bốp, nói: "Chính là nó, nhóm lính đánh thuê Satan (Satan)! Mấy người chúng ta đều là những người vô thần, ừm, cậu không có vấn đề gì chứ?"

Gromilyov mỉm cười nói: "Tôi không có tín ngưỡng, vậy cứ gọi là nhóm lính đánh thuê Satan đi."

Hăm hở thông báo cái tên nhóm lính đánh thuê mới ra lò cho Lý Kim Phương và Thôi Bột xong, Cao Dương lập tức lao đến chỗ viên sĩ quan phụ trách đăng ký, nói lớn: "Nhóm lính đánh thuê của chúng tôi tên là Satan, tôi là người chịu trách nhiệm, tên tôi là Công Dương (Ram), cứ đăng ký như vậy đi."

Viên sĩ quan đó nhanh chóng đăng ký xong, đưa cho Cao Dương một tấm thẻ số, nói: "Cầm lấy cái này, sẽ có người dẫn các anh vào. Các anh phải đi thay quân phục trước, sau đó sẽ được sắp xếp vào khu lưu trú của nhóm tinh nhuệ. Các anh sẽ nhận sự chỉ huy của một vị sĩ quan nào đó, nhưng độ tự do của các anh rất cao. Được rồi, giờ các anh có thể vào trong."

Được một người lính dẫn đường, Cao Dương và mọi người đi lĩnh một bộ quân phục. Quân phục của Lữ đoàn 32 là loại ngụy trang màu vàng cát, còn bộ mà Cao Dương và mọi người nhận được thì giống hệt quân phục của Lữ đoàn 32.

Để tránh bắn nhầm, việc mặc quân phục thống nhất là rất quan trọng, cho nên dù bộ quần áo nhận được rất xấu, nhưng Cao Dương và mọi người vẫn thu xếp quân phục cẩn thận, chờ lúc tiện sẽ thay vào.

Sau khi nhận được quân phục, vẫn là người lính đó dẫn đường, Cao Dương và mọi người được đưa đến một khu ký túc xá. Tìm được một viên sĩ quan, người lính dẫn đường nói lầm bầm một tràng với viên sĩ quan đó, hơn nữa còn liên tục chỉ tay vào Lý Kim Phương.

Thôi Bột kéo áo Cao Dương, cười hì hì nói: "Đang nói về chiến tích vẻ vang của chúng ta ở cổng vào đấy, hắc hắc."

Cao Dương lườm Thôi Bột một cái, nói: "Đắc ý cái gì, người ta đang nói về chiến tích vẻ vang của Kim Phương đấy, không đúng, là chiến tích vẻ vang của Cóc."

Nghe xong những lời người lính đó nói, viên sĩ quan nọ bước đến trước mặt Cao Dương, dùng tiếng Anh nói: "Xin chào, trong những ngày tới, các anh sẽ chịu sự chỉ huy của tôi, nhưng tôi chỉ đưa ra mục tiêu hành động cho các anh, chứ sẽ không chỉ huy cụ thể các anh hành động thế nào. Giờ hãy cho tôi biết đặc điểm của các anh, tôi sẽ tùy tình hình mà sắp xếp nhiệm vụ tác chiến cho các anh."

Cao Dương suy nghĩ một chút, nói: "Chúng tôi là một nhóm xạ thủ bắn tỉa, cũng có thể tách thành hai nhóm bắn tỉa nhỏ, nhưng khi ở cùng nhau thì chiến lực phát huy là mạnh nhất."

Sở dĩ tự nhận là một nhóm bắn tỉa, là vì Cao Dương biết hiện giờ, xạ thủ bắn tỉa là nghề được hoan nghênh nhất, tiền công cũng cao nhất. Một nhóm bắn tỉa giỏi nhận được tiền công thậm chí còn nhiều hơn cả nhóm chiến đấu chịu trách nhiệm tấn công chính diện, mặc dù nhóm tấn công chính diện nguy hiểm hơn.

Quả nhiên, nghe thấy lời của Cao Dương, lại nhìn súng trường mà Cao Dương và Thôi Bột đeo trên lưng, ánh mắt viên sĩ quan đó sáng lên hẳn. Anh ta liên tục gật đầu: "Rất tốt, tôi sẽ đưa các anh thâm nhập chiến trường một cách độc lập, tiền công trả theo ngày. Nhóm lính đánh thuê của các anh mỗi ngày sáu nghìn bốn trăm đô la, phân chia thế nào là việc của cậu, thường là vào lúc chạng vạng tối do đích thân tôi phát cho cậu. Đạn dược và lương thực cũng nhận cùng lúc, nếu có tình huống đặc biệt có thể sẽ chậm trễ, nhưng tình huống này rất ít. Còn nữa, cần bổ sung vật tư đặc biệt gì thì phải đăng ký trước. Vì các anh là nhóm bắn tỉa, nên các anh có thể nhận phòng bốn người, tuy nhiên các anh chỉ được nghỉ một đêm thôi, vì sáng sớm mai chúng ta phải xuất phát rồi. Được rồi, nếu các anh không có thắc mắc gì, giờ có thể đi nghỉ ngơi."

Biết được không cần phải phối hợp tác chiến với đám lính đánh thuê xa lạ, lại còn có độ tự do cao nhất, Cao Dương vô cùng hài lòng với sự ưu đãi mà họ nhận được với tư cách là một nhóm bắn tỉa, đặc biệt là không phải chen chúc trong một căn phòng với đám người không quen biết, mà chỉ có bốn người họ. Mặc dù phải chịu đựng bàn chân thối của Thôi Bột và tiếng nghiến răng của Gromilyov, nhưng Cao Dương vẫn tranh thủ thời gian ngủ một giấc thật ngon.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:22
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.