Thấy Cao Dương, người mở cửa lách mình cho Cao Dương vào trong phòng.
Văn phòng đúng như dự đoán của Cao Dương, không lớn lắm, chỉ có hai phòng trong và ngoài. Gian ngoài đặt vài chiếc ghế sofa, năm người đang ngồi đó. Bốn trong số đó đều từng đến nhà Cao Dương gây chuyện, cộng thêm kẻ mở cửa cho Cao Dương, năm kẻ gây chuyện đã tề tựu đông đủ, điều này khiến Cao Dương vô cùng hài lòng.
Cao Dương biết, những việc Triệu Tín Văn làm đều là thất đức. Hôm nay hắn tới đưa tiền, Triệu Tín Văn chắc chắn phải sắp xếp thêm vài người bên cạnh, ít nhất cũng phải đề phòng hắn dẫn người tới gây sự.
Thấy Cao Dương đi vào, gã mở cửa thò đầu ra ngoài nhìn, phát hiện không có ai liền đóng cửa lại, khóa trái, sau đó trầm giọng hỏi: "Sao chỉ có mình mày?"
Cao Dương cười cười, nói: "Lão Cao không muốn gặp các người, các người chắc hiểu chứ."
Người mở cửa chỉ vào cái túi trong tay Cao Dương, hỏi: "Thứ gì?"
Cao Dương chủ động mở túi cho gã kia xem, nói: "Ngoài tiền ra thì còn có thể là gì nữa? Đây là hai mươi vạn, số tiền còn lại sau khi tao lấy được giấy nợ, lão Cao sẽ chuyển vào tài khoản cho các người."
Người mở cửa nhìn vào trong túi một cái, định đưa tay ra lấy, Cao Dương lập tức thu tay về, nói: "Như vậy không hợp lý lắm đâu nhỉ?"
Gã tráng hán do dự một chút, không nhất quyết đòi lấy túi, nhưng trầm giọng nói: "Trên người không mang thứ gì không nên mang đấy chứ? Nộp điện thoại của mày ra đây, nếu có máy ghi âm hay máy quay phim gì đó, thì đừng hòng bước ra khỏi cái cửa này."
Cao Dương cười một tiếng, nói: "Thôi bớt đi! Đóng phim à? Mày có muốn lục soát không?"
Khi nói chuyện, Cao Dương giơ hai tay lên, ra hiệu cho đối phương khám người. Gã tráng hán kia cũng thực sự muốn khám người anh, đúng lúc đó, từ văn phòng bên trong cuối cùng truyền ra một giọng nói: "Đại Lưu, cho nó vào đi."
Cao Dương hạ tay xuống, bước vào văn phòng bên trong. Anh thấy một gã béo đầu trọc đang ngồi sau một cái bàn làm việc khổng lồ. Thấy Cao Dương vào, gã béo đầu trọc đứng lên, làm động tác mời Cao Dương ngồi, rồi cười lớn: "Huynh đệ trẻ tuổi thật, trông có chút quen mặt. Ta là Triệu Tín Văn, không biết tiểu huynh đệ quý danh là gì?"
Cao Dương không thèm để ý đến Triệu Tín Văn, ngồi thẳng vào chiếc ghế đối diện hắn. Gã tráng hán mở cửa cho anh đứng ngay sau lưng anh.
Sau khi Cao Dương ngồi xuống, Triệu Tín Văn cũng ngồi xuống theo, tay nghịch một cây bút máy, lơ đãng nói: "Tiểu huynh đệ, các người làm vậy không hợp quy củ lắm đâu."
Cao Dương giơ túi nilon trong tay lên, nói: "Tiền ở đây, hai mươi vạn. Giấy nợ đâu? Ông đưa tôi một số tài khoản, rồi đưa giấy nợ cho tôi, tôi gọi cho lão Cao, ông ấy sẽ chuyển tiền cho ông. Nếu ông không lấy ra được giấy nợ thì cũng được, tôi phủi mông đi thẳng."
Sắc mặt Triệu Tín Văn lập tức sa sầm, trầm giọng: "Sao, dọa tao à? Nói cho mày biết, tao chịu thanh toán nợ với các người là đã nể mặt lắm rồi đấy, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Giấy nợ đang ở chỗ tao đây, mày đưa đủ tiền, tao tự nhiên sẽ đưa giấy nợ cho mày."
Cao Dương cố nén giận, nói: "Lấy ra xem thử."
Triệu Tín Văn kéo ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy, trải ra trước mặt Cao Dương: "Nhìn xem, giấy nợ. Nhưng mày làm tao rất không vui, hoặc là đưa một trăm hai mươi vạn rồi xong chuyện, năm vạn lẻ coi như tiền thuốc men cho tiểu huynh đệ lần trước. Hoặc là để lại số tiền mang theo để trả lãi, rồi mày cút, tao tiếp tục đòi nợ."
Cao Dương rướn người nhìn, trên giấy đúng là nét chữ của cha anh. Giấy nợ không sai, biết giấy nợ ở đây là đủ rồi, Cao Dương không cần phải diễn kịch nữa.
Sau khi gật đầu, Cao Dương bĩu môi nói: "Giấy nợ không sai, nhưng xem ra ông không định giữ lời hứa rồi. Tám mươi vạn đã không làm ông hài lòng, được thôi, một trăm hai mươi vạn. Hai mươi vạn này cho ông, ông đưa số tài khoản và giấy nợ đây, tôi gọi cho lão Cao bảo ông ấy chuyển tiền."
Khi nói chuyện, Cao Dương lấy túi tiền, rất sảng khoái ném mấy xấp tiền lên bàn Triệu Tín Văn. Triệu Tín Văn cười lớn ha hả: "Thế mới đúng chứ, chúng ta vẫn là anh em tốt mà. Chờ chút, tao đưa cho mày số tài khoản."
Ngay lúc Triệu Tín Văn đang cười lớn, Cao Dương cũng đưa tay nắm lấy cán súng. Anh cũng mỉm cười với Triệu Tín Văn, sau đó rút súng, xoay người, nhắm thẳng vào đầu gã tráng hán đang đứng sau lưng mình mà nổ súng.
Súng của Cao Dương gần như dí sát vào trán gã tráng hán. Sau khi nổ súng, Cao Dương hoàn toàn không thèm nhìn kết cục của gã ra sao, xoay người lần nữa, chĩa nòng súng về phía Triệu Tín Văn.
Triệu Tín Văn dường như vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra, hắn há hốc mồm, ngẩn người nhìn Cao Dương.
Cao Dương không muốn giống như trong phim, vì nói nhảm quá nhiều mà để đối phương chạy thoát hoặc có cơ hội phản kháng. Hơn nữa, lát nữa anh còn phải đối phó với năm kẻ ở gian ngoài, cho nên sau khi nở một nụ cười dữ tợn với Triệu Tín Văn đang bàng hoàng, anh bóp cò.
Phát đạn của Cao Dương bắn xuyên từ mắt trái của Triệu Tín Văn, nhưng sức công phá của viên đạn 9x18 từ khẩu súng Makarov không quá lớn, không thể làm nổ tung đầu Triệu Tín Văn mà lại găm lại trong não.
Triệu Tín Văn ngã gục sau bàn làm việc. Cao Dương không bồi thêm phát súng nào, mà lấy một hộp tiếp đạn từ trong túi tiền rồi lập tức lách mình ra cửa.
Người ở gian ngoài đã loạn thành một đoàn. Hai kẻ bò xuống đất, hai kẻ dũng cảm xông tới, một kẻ trong đó tay cầm một con dao rựa dài, kẻ kia cầm một cây cán cuốc lớn, kẻ còn lại thì đang muốn mở cửa chạy ra ngoài.
Cao Dương nổ súng vào kẻ đã tới trước mặt mình đang giơ cán cuốc lên, bắn trúng ngực gã khiến hắn gục xuống. Sau đó, Cao Dương chuyển hướng nòng súng, bắn một phát vào đầu gã cầm dao.
Sau khi giải quyết hai mục tiêu đe dọa lớn nhất, Cao Dương bắn hạ kẻ muốn chạy ra cửa từ phía sau. Viên đạn găm trúng sau gáy kẻ đó, hắn trúng đạn ngã xuống, thậm chí không co giật lấy một cái.
Một kẻ nằm bò trên đất lấy tay che mắt, gào thét khản cổ: "Đại ca tha mạng, tha mạng! Tôi không thấy gì cả, cũng không biết gì cả."
Cao Dương do dự một chút, tạm thời chưa nổ súng, nhưng thấy kẻ cầm cán cuốc đang bò lổm ngổm trên đất, Cao Dương suy nghĩ rồi nâng súng bồi một phát vào đầu hắn.
Cao Dương cảm thấy đã xuống tay rồi thì giết sạch luôn đi. Người ở đây đều đã thấy mặt anh, không thể để lại người sống. Chuyện đã đến nước này, làm thì phải làm cho tận gốc. Dù sao đám người ở đây đều là cặn bã, chết đi còn tốt hơn.
Cao Dương nâng súng, bắn mỗi kẻ nằm dưới đất một phát, cũng là trúng sau gáy, chết ngay tại thời điểm trúng đạn.
Đạn trong súng đã bắn hết, Cao Dương thay hộp tiếp đạn mới, đi vào phía sau văn phòng. Tuy cảm thấy Triệu Tín Văn đã chết chắc, nhưng Cao Dương vẫn bồi thêm hai phát.
Trong phòng tổng cộng có bảy người, vết thương chí mạng của mỗi người đều là trúng đạn vào đầu. Sau khi xác nhận trong phòng không còn người sống, Cao Dương thở dốc mấy hơi thật sâu, đến lúc này tay anh mới bắt đầu run lên không tự chủ được.
Cao Dương rất bình tĩnh nhặt số tiền vương vãi trên bàn bỏ lại vào túi, sau đó nhặt từng vỏ đạn một bỏ vào túi. Sau khi xác nhận không để lại dấu vết gì, anh dùng tay áo lót tay mở cửa phòng, rảo bước đi ra ngoài.