Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 3738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Họa Vô Đơn Chí

❊ ❊ ❊

Cao Dương không muốn khi về già, đi lại không nổi mới hối hận vì thời trẻ mình không trải nghiệm nhiều hơn, nhưng lúc này, Cao Dương lại càng muốn mình đang ở nhà, vẫn có thể bình yên bồi cha mẹ đi hết quãng đời còn lại.

Giờ đây Cao Dương mới thật sự hiểu rõ một đạo lý, súng không phải đồ chơi, nó là vũ khí, mục đích tạo ra súng không phải để chơi, mà là để giết chóc.

Ước nguyện sang Phi Châu chơi súng của Cao Dương đã thành hiện thực, nhưng cái giá phải trả quá đỗi thê thảm. Vốn chỉ muốn bắn bia cho vui, kết quả lại giết chết bốn mạng người sống sờ sờ, hơn nữa, chính bản thân cậu cũng có thể phơi thây nơi thảo nguyên Phi Châu này, mà nguồn cơn của tất cả, chỉ đơn giản là vì muốn chơi súng thật một lần.

Trước kia ngay cả gà cũng không dám giết, lần này lại liên tiếp giết vài người sống, đặc biệt có một kẻ còn bị cậu dùng dao giết chết khi đang đối mặt. Mặc dù lúc đó không thấy thế nào, nhưng khi bình tĩnh lại, Cao Dương lại thấy buồn nôn và rất sợ hãi. Tuy nhiên, Cao Dương rất mừng là kẻ chết là người khác chứ không phải mình.

Giết người chỉ để tự vệ, đối với hậu quả giết bốn người, Cao Dương không hề hối hận. Một câu tục ngữ phương Tây nói rất hay, thà đối mặt với tám vị bồi thẩm đoàn đang ngồi, còn hơn nằm trong quan tài để tám người khiêng đi.

Nhưng đối với việc đến Phi Châu, Cao Dương lại hối hận tột cùng, cậu bây giờ chỉ mong mình còn có thể trở về nhà, trở về bên cạnh cha mẹ.

Nghĩ đến cha mẹ, Cao Dương có động lực để sống tiếp, không còn tự oán tự trách nữa, mà bắt đầu nghĩ cách làm thế nào để sống sót về nhà.

Sau khi bình tĩnh lại, Cao Dương thấy cần phải làm rõ mình đang ở đâu, vì cậu cảm thấy môi trường của quốc gia Ethiopia này khá ổn định, không nên xuất hiện cảnh tượng cháy nổ khốc liệt khi hai bên cùng chĩa súng nã đạn như vậy.

Cao Dương cố gắng nhớ lại, không nhớ tin tức trước khi xuất cảnh có nói Ethiopia xảy ra bất ổn gì. Rất tự nhiên, Cao Dương nghĩ mình chắc đã đụng phải cuộc trả thù giữa các bộ lạc. Nếu đúng là vậy thì tình hình còn đỡ hơn, chỉ cần gặp được du khách hoặc người dân bình thường, nghĩa là cậu được cứu rồi.

Cao Dương không có thời gian nghĩ nhiều, trời dần sáng, cậu không dám ở lại chỗ cũ nữa, sợ tiếng súng sẽ dẫn dụ kẻ truy đuổi phía sau đến.

Đã đói đến mức choáng váng, tất nhiên Cao Dương không nỡ lãng phí nguồn thực phẩm có sẵn này. Mặc dù linh cẩu là động vật ăn xác thối, trên người có mùi hôi hám, nhưng Cao Dương nghĩ nếu có thể nấu chín kỹ thịt linh cẩu, chắc cũng ăn được.

Cao Dương không thể mang theo cả con linh cẩu, cũng không dám đốt lửa tại chỗ. Chẳng còn cách nào khác, cậu dùng dao chặt lấy bốn cái chân linh cẩu. Việc này đối với cậu chẳng dễ dàng gì, chỉ riêng việc khiến hai tay đầy máu me thôi đã khiến Cao Dương không thể chịu nổi rồi.

Con người khi bị dồn đến đường cùng, chuyện gì cũng làm được. Buộc bốn cái chân linh cẩu đầy máu me còn tỏa mùi hôi thối vào người bằng dây thừng, lại chặt một cành cây làm gậy, Cao Dương khập khiễng lên đường.

Lúc đi, Cao Dương vẫn mang theo khẩu AK47, nhưng sau khi đi được một quãng xa, cậu vứt súng vào một lùm cỏ. Khẩu súng không còn đạn ngoài việc thêm gánh nặng và nguy hiểm cho cậu ra thì chẳng có tác dụng gì cả. Sở dĩ Cao Dương mang súng đi một đoạn rồi mới vứt là vì không muốn kẻ truy đuổi phía sau biết mình đã không còn vũ khí.

Khi mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời, ánh sáng rực rỡ, Cao Dương cảm thấy mình chắc đã đi được chừng hai ba cây số. Khoảng cách này chưa tính là an toàn, cậu rất muốn đi xa thêm chút nữa, nhưng vừa khát vừa đói, chân lại bị thương, đi được chừng này đã coi như ý chí kiên định lắm rồi.

Cao Dương quyết định không đi nữa, trước khi ăn được thứ gì đó và uống nước, cậu sẽ không đi thêm bước nào, nếu không cậu sợ mình sẽ đổ gục xuống đất, rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội đứng dậy lần nữa.

Sau khi nhìn thấy một cái cây khô chết từ đằng xa, Cao Dương như bắt được báu vật. Bây giờ là tháng bảy, đúng là mùa mưa ở Phi Châu, muốn tìm củi khô để nhóm lửa trên thảo nguyên không hề dễ, mà có một cái cây khô thì không nghi ngờ gì sẽ giúp Cao Dương bớt được rất nhiều việc.

Chậm rãi đi tới dưới gốc cây khô, Cao Dương đang hưng phấn bỗng ngẩn người. Nhìn từ xa cây không lớn lắm, nhưng đến trước mặt, cậu mới uất ức phát hiện cái cây chết này tuy chỉ cao bảy tám mét, nhưng tán cây lại ở tít trên cao, cành thấp nhất cũng phải hơn sáu mét, giống như một chiếc ô đang xòe ra, mà thân cây thì to bằng cỡ eo Cao Dương.

Cao Dương muốn lấy cành cây thì chỉ có cách đốn đổ cả cây to, nhưng cậu không ngốc đến mức dùng dao săn để đốn cây.

Vất vả lắm mới đi đến dưới gốc cây khô, lại nhìn đống củi không thể đốt, Cao Dương nhất thời cảm thấy vô cùng thất bại. Nhưng may là trời không tuyệt đường người, trên mặt đất vẫn còn vài cành cây khô rơi xuống, tuy số lượng ít, nhưng thu gom lại cũng đủ để Cao Dương nướng ít thịt lấp đầy cái bụng đói.

Khi Cao Dương đang bất lực dùng gậy gạt cỏ dại để tìm kiếm và thu gom cành cây, chưa đi được mấy bước thì mắt bỗng sáng lên, một cành cây to bằng cánh tay cậu xuất hiện ngay trước mắt.

Cao Dương chưa từng nghĩ có một ngày mình lại hưng phấn vì nhìn thấy một cành cây rách nát. Cậu hăm hở đưa tay nhặt cành cây đó lên, nhưng ngay khi vừa nhấc cành cây rời khỏi mặt đất, cậu lại thấy tay trái đau nhói một cái.

Khi cảm thấy đau nhói ở tay, Cao Dương lập tức vứt cành cây, nhảy lùi lại một bước lớn, sau đó cậu nhìn thấy một con rắn lớn màu nâu đang cuộn trên mặt đất. So với chiều dài thân rắn, con rắn này trông rất thô tráng. Nửa thân trên của con rắn lớn dựng đứng thành hình chữ S đối diện với Cao Dương, phát ra tiếng rít xì xì.

Cao Dương nhìn tay trái bị cắn, vết thương nằm trên rìa lòng bàn tay, nhìn hai dấu răng thật lớn, trong phút chốc, đầu óc Cao Dương trống rỗng. Cậu tự trách mình, không nên tùy tiện lật những tảng đá và gỗ mục trên thảo nguyên, vì bên dưới có thể ẩn giấu rắn độc, lỗi lầm then chốt và chết người như vậy, sao cậu có thể tùy tiện phạm phải chứ.

Nhưng rất nhanh, Cao Dương tỉnh táo lại. Trong cơn giận dữ, Cao Dương giơ gậy trong tay phải lên, đập mạnh một cái vào phần dưới đầu rắn, sau khi đập con rắn nằm gục trên mặt đất, Cao Dương dùng gậy đè chặt đầu rắn xuống đất, rồi dùng chân dẫm lên, rút dao ra, chặt phăng đầu con rắn.

Cao Dương thấy mình chắc không sống nổi nữa, cậu giết rắn chỉ để xả giận, nhưng sau khi chặt đầu rắn độc, Cao Dương đột nhiên cảm thấy không nên từ bỏ như vậy.

Vừa cố nhớ lại xem bị rắn độc cắn thì nên làm gì, Cao Dương vừa luống cuống tay chân lấy dây dù từ trong túi đeo hông ra, rồi gắng sức quấn dây dù vào cổ tay trái, dùng răng cắn một đầu, tay kia thắt nút cho dây dù.

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, Cao Dương cảm thấy vết thương ở lòng bàn tay đã đau như muốn chết, máu cũng đã bắt đầu rỉ ra. Cao Dương không dám chậm trễ, cầm lấy con dao săn vừa cắt đầu rắn vẫn còn dính đầy máu rắn, sau khi quẹt mạnh lên người, cậu nghiến răng, dùng mũi dao rạch mạnh vào chỗ dấu răng trên rìa lòng bàn tay.

Nhát dao này Cao Dương tự dành cho mình quá mạnh tay, mũi dao rạch đến tận xương, đau đến mức Cao Dương vừa gào thét điên cuồng, vừa rạch thêm hai nhát dọc nữa vào chỗ dấu răng.

Khi máu tươi trên lòng bàn tay trái bắt đầu phun ra, Cao Dương đau đến mức toàn thân run rẩy. Nhưng nhìn vết thương bắt đầu sưng tấy lên, máu không còn chảy ra nữa, Cao Dương biết mình phải dùng miệng hút máu ra.

Nếu nướu chảy máu, dùng miệng hút máu độc sẽ chỉ chết nhanh hơn, mà rất không may là Cao Dương luôn có thói quen bị chảy máu nướu. Lúc này nỗi đau cực độ không làm Cao Dương mất đi lý trí, trong thời khắc sinh tử, đầu óc cậu ngược lại còn xoay chuyển nhanh hơn bình thường.

Bao cao su trong túi đeo hông của Cao Dương lúc này đã phát huy tác dụng. Sở dĩ cậu chuẩn bị bao cao su trong PSK, thật ra ban đầu chỉ định dùng để đựng nước, nhưng lúc này, bao cao su đã có tác dụng lớn hơn.

Cao Dương xé một chiếc bao cao su, sau đó đeo nó vào tay, tiếp đó Cao Dương đưa tay lên miệng, chuẩn bị hút máu qua bao cao su, như vậy máu độc sẽ không vào trong miệng được.

Thật đáng thương, đây là lần đầu tiên trong đời Cao Dương dùng bao cao su. Khi đưa bàn tay đã đeo bao cao su vào miệng, trong đầu Cao Dương nảy ra một suy nghĩ rất lố bịch.

"Mẹ kiếp, người ta dùng bao cao su là để sướng, lão tử lần đầu tiên dùng bao cao su lại là để cứu mạng. Người ta dùng bao cao su đều là dùng lên người phụ nữ, còn mình thì hay rồi, lại chính là mẹ kiếp tự nếm trải mùi vị bao cao su. Chết tiệt, chết phứt cho xong."

Mặc dù rất bi phẫn, nhưng Cao Dương vẫn cố sức hút máu độc, nỗ lực của cậu đạt được chút hiệu quả, nhưng rất nhanh, vết thương không còn máu chảy ra nữa.

Nhìn tay trái đã sưng như một cái bánh bao, Cao Dương sực nhớ ra một chuyện, nếu cứ dùng dây dù buộc chặt tay trái, thời gian dài cộng thêm tác dụng của nọc rắn, tay trái của cậu sẽ nhanh chóng hoại tử, đến lúc đó không thể cắt bỏ chi thì cũng chỉ có đường chết.

Chẳng còn cách nào khác, Cao Dương nới lỏng dây dù buộc trên cổ tay, đợi lòng bàn tay hồi phục lưu thông máu, cậu lại cố sức hút máu độc ra, đợi sau một thời gian, lại dùng dây dù buộc chặt cổ tay, cứ như vậy lặp đi lặp lại.

Đau đớn dữ dội, mất máu quá nhiều, cộng thêm tác dụng của nọc rắn, cùng với sự mệt mỏi và đói khát, Cao Dương chỉ cảm thấy đầu óc càng lúc càng choáng váng, bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt.

Sợ mình ngất đi rồi không thể kịp thời nới lỏng dây dù, Cao Dương tháo dây dù ra, rồi lại xé một chiếc bao cao su, dùng nó buộc vào cổ tay. Bao cao su có độ đàn hồi, trong khi cố gắng ngăn chặn nọc rắn khuếch tán về phía tim và toàn thân, cũng giúp tay trái vẫn duy trì được lưu thông máu.

Cao Dương không biết con rắn cắn mình là giống gì, cậu chỉ biết không phải rắn hổ mang mà thôi. Hơn nữa Cao Dương cũng không biết cách làm của mình là đúng hay sai, nhưng cậu chỉ có thể dùng hết tất cả những cách mà mình biết.

Nhớ lại xem biện pháp của mình còn có gì sơ sót không, Cao Dương đột nhiên nhớ ra một vấn đề, đó là con dao săn của cậu cách đây không lâu còn dùng để phân xác linh cẩu, mà linh cẩu là động vật ăn xác thối, vi khuẩn virus trên người nó nhiều vô kể. Không bị rắn độc độc chết, lại bị con dao săn nhiễm khuẩn từ linh cẩu hại chết, nghĩ đến hậu quả này, Cao Dương thấy rùng mình một trận. May mà trong bộ y tế của Cao Dương có thể thiếu thứ gì cũng được, nhưng kháng sinh thì tuyệt đối không bao giờ thiếu.

Bộ y tế của Cao Dương rất nhỏ, nhưng nội dung thì không ít. Kháng sinh, thuốc chống sốt rét, thuốc trị tiêu chảy, còn có thuốc xua đuổi muỗi, chỉ là bị giới hạn bởi không gian nên tất cả thuốc đều rất ít. Lần này, kháng sinh của cậu cũng đã phát huy tác dụng. Cao Dương lấy tất cả kháng sinh đựng trong lọ nhỏ chống nước ra, mở hết bao bì, đủ loại tổng cộng là mười sáu viên. Cao Dương cũng chẳng màng ba bảy hai mốt, ngửa cổ tống tất cả thuốc vào miệng, rồi cố sức nuốt xuống. Dù biết làm vậy không tốt, rất rất không tốt, nhưng Cao Dương còn lo mình không còn cơ hội để uống thuốc nữa.

Ngay khi Cao Dương đang rướn cổ, trợn mắt, cố sức nuốt đống thuốc vào bụng, tầm nhìn vốn đã mơ hồ của cậu, dường như đã nhìn thấy mấy người đang chạy về phía mình.

Điều đầu tiên Cao Dương nghĩ tới là kẻ truy đuổi cuối cùng đã tìm thấy cậu, điều này làm Cao Dương giật mình kinh hãi, cậu không kìm được đứng bật dậy từ dưới đất. Sau một trận trời đất quay cuồng, Cao Dương nhìn kỹ lại, đúng là có bốn người đang chạy về phía mình.

Cao Dương không thể kiên trì nổi nữa, ngửa mặt ngã ra sau. Trước khi vĩnh viễn mất đi ý thức, điều Cao Dương nghĩ trong lòng là: "Dù sao lão tử cũng phải chết, mặc xác nó đi."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.