Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Bạn Bè

❊ ❊ ❊

Cao Dương cách nhà hàng đó chỉ tầm hai mươi mét, đã rất gần rồi. Cao Dương nhìn quanh, khu vực gần anh không có đường rẽ, cũng không có ngõ nhỏ nào để trốn, ngược lại, nhà hàng Hoa Hạ đó lại nằm ngay ngã tư, sát cạnh một con phố không lớn lắm.

Cao Dương hít sâu một hơi, nói nhỏ: "Không thể ở lại, chỉ cần nổ súng là sẽ loạn ngay, rắc rối lớn lắm. Dường như bọn họ vẫn đang chờ đợi, chúng ta cứ làm như không thấy gì hết, cứ đi thẳng qua, vào ngõ nhỏ."

Nói xong, Cao Dương cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, nghênh diện bước về phía hai họng súng kia. Đi được hai bước anh ngoái đầu nhìn lại, thấy Bob đang cúi đầu, dường như đang run rẩy, nhưng cũng theo sát phía sau.

Cao Dương cố hết sức làm ra vẻ bình thản, cùng Bob từng bước tiến gần đến cửa nhà hàng Hoa Hạ. Lúc này họ cách hai tay súng đang ẩn nấp chỉ chừng bốn năm mét, may mắn thay, tay súng không hề nổ súng.

Đến ngã ba đường, Cao Dương không biết nên tiếp tục đi thẳng để nhanh chóng vượt qua vị trí phục kích của tay súng, hay là rẽ vào ngõ nhỏ. Thế nhưng khi Cao Dương phát hiện trên đường phố còn có mấy người đang thò đầu thò cổ nhìn ngó đám đông đang tụ tập, Cao Dương lập tức đưa ra quyết định: anh thà đi vòng trong ngõ nhỏ cả ngày còn hơn là ở lại đường lớn làm bia đỡ đạn, hoặc bị dòng người hoảng loạn giẫm bẹp thành thịt nát.

Cao Dương cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, rẽ ngoặt vào con phố nhỏ hơn. Bob cũng theo anh rẽ vào, nhưng Bob căng thẳng đến mức suýt chút nữa không đi nổi, Cao Dương đành phải túm chặt lấy cánh tay Bob, rảo bước đi thật nhanh.

Tim Cao Dương đập rất dữ dội. Sau khi đi được hơn mười mét, sự sợ hãi khi bị phơi mình dưới họng súng khiến Cao Dương không thể giữ nổi bình tĩnh nữa. Anh ngoái lại nhìn, phát hiện không có ai đuổi theo, Cao Dương nói nhỏ: "Chạy mau."

Bob cúi đầu, cơ thể thỉnh thoảng run lên, hoàn toàn không phản ứng lại lời Cao Dương. Không còn cách nào khác, Cao Dương nắm lấy cánh tay Bob, đột ngột cắm đầu chạy.

Bob bị Cao Dương kéo suýt nữa thì ngã sấp mặt. Cao Dương phải dùng rất nhiều sức mới giúp Bob đứng vững lại, nhưng đợi đến khi Bob hoàn hồn, hắn cũng lập tức cắm đầu chạy thục mạng.

Cao Dương và Bob chưa chạy được bao xa, phía sau lưng bất thình lình vang lên một tiếng súng. Ngay sau đó, tiếng súng vang lên liên hồi, ít nhất phải có hơn mười khẩu súng đồng loạt khai hỏa mới tạo ra được khí thế như vậy.

Nghe thấy tiếng súng, Cao Dương và Bob đồng loạt tăng tốc. Hai người chạy bán sống bán chết dọc theo những ngôi nhà bên đường. Ngay lúc đó, Cao Dương phát hiện trên bức tường bên cạnh mình, những mảnh vụn bê tông lẫn gạch đá bắn tung tóe ra ngoài, rồi trên tường xuất hiện những cái hố nhỏ. Đúng lúc này, Bob đang chạy bên cạnh Cao Dương bỗng ngã vật xuống đất.

Thấy Bob ngã xuống, đầu óc Cao Dương cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, anh dừng lại, túm lấy cánh tay Bob bắt đầu kéo lê đi.

"Tôi trúng đạn rồi!"

Bob hét lớn một tiếng, sau đó vừa bò vừa lết, phối hợp với Cao Dương để tăng tốc độ di chuyển trên mặt đất. Ngay lúc này, Cao Dương phát hiện ngay phía sau mình là cửa lớn của một cửa tiệm. Cao Dương kéo Bob, dồn hết sức lực toàn thân, lôi Bob đi thêm vài bước, muốn tiến vào bên trong cửa tiệm.

Khi Cao Dương lôi Bob đến trước cửa, lại thấy một người Nam Á đang cầm một cây rìu, đang kinh hãi nhìn anh. Cao Dương hét lớn: "Giúp tôi một tay, kéo cậu ấy vào đi."

Người Nam Á đó lắc đầu đầy sợ hãi, sau đó thậm chí còn định đóng cửa chính lại. Cao Dương cuống lên, đưa tay chặn cửa tiệm, gào lên: "Cho chúng tôi vào, bên ngoài đang nổ súng đấy, ông muốn nhìn chúng tôi chết à?"

Cao Dương thực sự cuống rồi. Nếu người Nam Á đó không cho anh vào, anh sẽ lập tức xông vào bằng vũ lực. Bây giờ đã có thể nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của mọi người và tiếng bước chân lộn xộn trên phố, tiếng súng cũng vang lên dồn dập hơn. Nhưng có một tin tốt là cửa tiệm có phần hiên chìa ra ngoài một chút, Cao Dương và Bob đã nằm trong phạm vi bảo vệ của bức tường gạch.

Tạm thời không cần lo bị trúng đạn, nhưng nếu không vào được bên trong cửa tiệm để trốn, Cao Dương không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ngay khi anh buông cánh tay Bob ra, định cướp lấy cây rìu trong tay người Nam Á kia để cưỡng chế xông vào tiệm, người Nam Á đó bỗng thốt ra một câu.

"Anh là người Hoa Hạ à?"

Sau khi ngẩn người ra một chút, Cao Dương lập tức lớn tiếng nói: "Đúng, tôi là người Hoa Hạ, mau cho chúng tôi vào."

Nghe thấy Cao Dương nói là người Hoa Hạ, người Nam Á đó vứt cây rìu trên tay xuống, mở cánh cửa gỗ ra, sau đó túm lấy một cánh tay của Bob, cùng Cao Dương kéo Bob vào trong tiệm.

Vừa vào trong tiệm, người Nam Á lập tức nói lớn: "Giúp tôi một tay."

Cao Dương giúp người Nam Á hạ tấm cửa cuốn ngoài cửa tiệm xuống, rồi đóng cả cửa gỗ lại, tất cả đều khóa chặt, lúc này mới trút được một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Đóng cửa xong, Cao Dương lập tức chạy đến trước mặt Bob đang ngồi dưới đất, vội vàng hỏi: "Cậu trúng đạn ở đâu, để tôi xem."

Bob hơi xấu hổ chỉ vào đầu gối chân trái, nói: "Hình như không phải trúng đạn, cậu xem không có máu này, nhưng vừa nãy thực sự rất đau nên tôi mới tưởng là bị trúng đạn."

Cao Dương nhìn chỗ đầu gối của Bob, phát hiện ở đó có một vết bụi bẩn. Cao Dương thở phào một hơi dài, vỗ mạnh lên đầu gối Bob một cái, nói: "Thằng khốn này làm tôi sợ chết khiếp, chỉ là bị mảnh vụn bắn trúng thôi có biết không hả."

"Xin lỗi, nhưng thực sự rất đau, đau lắm lắm luôn. Trong tình huống vừa nãy, đương nhiên tôi sẽ tưởng là bị trúng đạn rồi."

Phát hiện Bob không phải thực sự trúng đạn, mà chỉ bị mảnh bê tông hay gạch đá do đạn bắn lên đập trúng, Cao Dương lúc này hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng. Anh cũng ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển từng hơi, tuy chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, nhưng ít nhất tạm thời đã an toàn.

"Rất xin lỗi vì vừa nãy đã đối xử với các anh như vậy, nhưng thời gian này rất nhạy cảm, đặc biệt là người nước ngoài rất nguy hiểm, tôi buộc phải cẩn thận một chút, thật lòng xin lỗi."

Người Nam Á đó cầm rìu canh giữ ở cửa chính, gương mặt đầy căng thẳng nói chuyện với Cao Dương. Cao Dương đứng dậy từ dưới đất, gật đầu với người Nam Á kia: "Nhưng cuối cùng ông vẫn để chúng tôi vào, cảm ơn."

"Anh thực sự là người Hoa Hạ à? Nói vài câu tiếng Hán cho tôi nghe xem."

"Xin chào."

Nghe Cao Dương nói "Xin chào" bằng tiếng Hán, người Nam Á mỉm cười: "Anh là người Hoa Hạ, nên tôi mới cho anh vào. Tôi biết nói vài câu tiếng Hán đơn giản, xin chào, tạm biệt, kiểu kiểu thế. Tôi quen một người bạn Hoa Hạ, anh ấy ở ngay nhà hàng đầu phố kia kìa. Hai người có thấy nhà hàng đó không? Người nước ngoài bây giờ rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm. Mọi người đều bảo Gaddafi thuê rất nhiều lính đánh thuê, chúng ta buộc phải tránh xa bọn họ ra. Nhưng anh là người Hoa Hạ thì tự nhiên lại khác rồi."

Cao Dương hơi tò mò: "Tại sao? Tại sao người Hoa Hạ lại không vấn đề gì?"

Người Nam Á đặt rìu trong tay xuống, chìa tay ra với Cao Dương, rồi mỉm cười: "Tôi là người Pakistan, bạn của tôi."

Cao Dương chợt hiểu ra, nắm chặt lấy bàn tay người Nam Á đang chìa ra, lắc mạnh rồi nói: "Thì ra là vậy, thực sự rất cảm ơn anh, bạn của tôi."

"Tôi tên Malik, đến từ Karachi. Rất vui được gặp anh ở đây, bạn của tôi. Nhưng chúng ta phải đợi chút nữa mới tán gẫu được, tôi phải đóng cả cửa sổ lại đã, như thế này quá nguy hiểm."

Sau khi giới thiệu bản thân đơn giản, Malik lại cầm cây rìu lên, quan sát ra ngoài qua ô cửa kính trưng bày của cửa hàng. Cao Dương cũng bước tới bên ô kính, nhìn ra ngoài. Đúng lúc này, anh thấy trong cửa tiệm đối diện, một người bước ra đứng trên đường phố nhìn ngó xung quanh.

"Vào mau, ông muốn ăn đạn à?"

Cao Dương và Malik gần như đồng thời hét lớn, nhưng Cao Dương dùng tiếng Anh, còn Malik lại dùng tiếng Ả Rập. Đáng tiếc là ngay khi Cao Dương và Malik vừa hét lên, thì thấy người đang đứng trên phố nhìn ngó kia bỗng nổ tung một đám sương máu trên người, rồi bất ngờ ngã gục xuống đất.

Ngay sau khi người đứng trên phố vừa ngã xuống, Cao Dương và Malik thấy hai người chạy nhanh tới. Trong tay bọn họ đều cầm súng, một tên trong đó khi đi ngang qua người vừa ngã xuống đất kia bỗng dừng lại, chĩa súng vào đầu kẻ đang giãy giụa muốn bò lại cửa tiệm của mình mà bắn một phát.

Óc não bắn tung tóe văng lên mặt kính cửa sổ trưng bày ngay trước mắt Cao Dương, một tiếng "bốp" vang lên, rồi chầm chậm chảy xuống trên mặt kính, để lại một vệt trắng hếu.

Cao Dương và Malik kinh hãi nhìn nhau, hai người lập tức nép vào sau bức tường cạnh ô cửa kính. Ngay sau đó là một tiếng súng vang lên, kính cửa sổ trưng bày vỡ vụn đầy đất.

Malik đứng ở một bên ô cửa kính, tay nắm chặt cây rìu. Cao Dương nhìn quanh, phát hiện cửa tiệm anh đang trốn là một cửa hàng bán dụng cụ, đủ loại công cụ cơ khí và dụng cụ điện, vũ khí thì không thiếu. Cao Dương lập tức chạy tới trước kệ hàng, chộp lấy hai cây rìu cán dài. Ngay cả Bob đang ngồi dưới đất lúc này cũng đứng dậy, cầm một cái xà beng bằng thép dài đứng sau lưng Cao Dương.

Cao Dương ném một cây rìu cán dài cho Malik. Malik đón lấy, tiện tay đặt cây rìu cán ngắn trong tay lên bậu cửa sổ. Ba người cầm vũ khí trên tay, sẵn sàng giáng cho tên phỉ nào leo qua ô cửa kính một cú thật mạnh vào đầu.

Vừa nãy Cao Dương nhìn rất rõ, kẻ nổ súng là một tên da đen, trông tuổi đời không lớn, chỉ tầm mười bốn mười lăm tuổi, thế nhưng thủ đoạn lại cực kỳ tàn nhẫn, đối với một kẻ đã mất khả năng phản kháng mà vẫn phải bồi thêm một phát vào đầu. Với loại người như thế này, Cao Dương tuyệt đối sẽ không để hắn xông vào tiệm.

May mắn thay, thiếu niên da đen nổ súng kia dường như không định xông vào tiệm, sau khi nã mấy phát đạn vào ô cửa kính thì vội vàng bỏ chạy. Nghe tiếng bước chân đi xa dần, Malik nói nhỏ: "Chúng ta phải tìm cách bịt cửa sổ lại, chết tiệt, lẽ ra tôi nên lắp lưới bảo vệ cho cửa sổ từ sớm mới phải."

Trong tiệm không thiếu công cụ, vật liệu để bịt cửa sổ cũng không thiếu thứ gì. Ba người cùng bắt tay vào làm, rất nhanh chóng dùng ván gỗ và những thanh sắt dài để bịt kín cửa sổ lại. Tuy vẫn còn khe hở, nhưng người thì không thể xông vào được nữa.

Ngay khi Cao Dương và những người khác đang bịt cửa sổ, trên đường phố cũng bắt đầu ùa tới một lượng lớn đám đông hoảng loạn. May mắn thay, không ai cố gắng tấn công vào cửa tiệm, nhưng sau khi đám đông đi qua, tiếng nổ súng vẫn không dừng lại, tiếng súng lẻ tẻ vẫn vang lên liên tục, và có những tiếng còn ở rất gần vị trí của Cao Dương.

Cao Dương và mọi người luôn căng thẳng lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa. Khi đường phố dần trở nên yên tĩnh, khiến Cao Dương tưởng rằng đã hoàn toàn an toàn, thì ở cửa chính bỗng vang lên tiếng súng, hơn nữa những phát súng đó đều chĩa thẳng vào bên trong cửa tiệm. Đạn xuyên qua tấm cửa cuốn bằng sắt, làm những mảnh gỗ văng tung tóe từ cánh cửa gỗ bên trong.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:22
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.