Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
Bất Ngờ

❊ ❊ ❊

Nơi Cao Dương và những người khác cần đến cách đó hai con phố. Nếu là ngày thường, khoảng cách này chỉ mất khoảng nửa tiếng đi bộ, nhưng vì phải bí mật tiếp cận, nhóm Cao Dương đã mất gần hai tiếng mới tới nơi. May là đèn đường bên phố đã tắt hết, giúp họ có được sự che chở của bóng đêm.

Nhóm Cao Dương đến nơi vào khoảng hai giờ sáng. Khi đã nhìn thấy từ xa tòa nhà rộng lớn do phe vũ trang của Salim chiếm đóng, họ liền dừng lại.

Nơi nhóm Cao Dương đang đứng là khu tập trung của giới nhà giàu. Tòa nhà mục tiêu không mang phong cách thường thấy ở địa phương mà là kiểu sân vườn châu Âu điển hình. Dù nhà chỉ là nhà trệt nhưng lại rất cao lớn, cộng thêm diện tích sân cỏ, khuôn viên rộng ít nhất ba, bốn nghìn mét vuông. Quan trọng là giữa tòa nhà và tường rào có một khoảng sân trống rất rộng, khiến việc tiếp cận âm thầm trở nên vô cùng khó khăn.

May là cấu trúc tường rào có phần trên là rào sắt, phần dưới mới là tường gạch xây. Nhóm Cao Dương chỉ cần đứng lên là có thể quan sát tình hình bên trong.

Khi nhóm Cao Dương áp sát đến khoảng cách hai trăm mét so với tòa nhà mục tiêu, họ tìm một góc tối để ẩn nấp. Sau đó, Cao Dương phát hiện dù đã hai giờ sáng nhưng bên trong tòa nhà vẫn đèn đuốc sáng trưng, hơn nữa rèm cửa phần lớn các phòng đều không kéo kín. Từ xa vẫn có thể thấy bóng người in trên cửa sổ.

Phát hiện kẻ địch không nghỉ ngơi như mong đợi, Cao Dương cảm thấy sự việc bắt đầu hóc búa. Anh nói với Gromilyov: "Anh thấy thế nào? Chúng ta nên làm gì?"

Gromilyov dùng ống nhòm của Cao Dương quan sát rất lâu, rồi thấp giọng nói: "Lời khuyên của tôi là tiêu diệt trực tiếp chúng. Tôi không phát hiện có vọng gác, cũng không cho rằng đám ngốc này sẽ bố trí lính gác ngầm. Chúng quá nghiệp dư. Ý tưởng của tôi là đi thẳng đến cửa, ném đạn cối vào rồi xả súng, rút lui trước khi chúng kịp phản ứng, sau đó toàn bộ sự việc kết thúc tại đó."

“Làm vậy có quá mạo hiểm không? Trong tòa nhà này có thể có cả trăm người hoặc hơn, hơn nữa, làm sao chúng ta xác định được kẻ sát nhân Salim đang ở phòng nào?”

Trước nghi vấn của Cao Dương, Gromilyov chỉ cười nói: "Chúng ta chỉ có ba người, chẳng lẽ cậu định xác định mục tiêu xong rồi tiêu diệt hắn dưới sự vây hãm của hơn trăm người à? Hay là định tiêu diệt hết bọn chúng? Làm ơn đi, đây không phải phim điện ảnh, chúng ta cũng chẳng phải siêu nhân. Vì vậy, kết thúc sau khi đạt được lợi ích tối đa mới là lựa chọn đúng đắn. Đợi đến khi chúng học được cách đánh trận, chúng ta thậm chí còn chẳng có lấy cơ hội này đâu. Còn về việc làm sao đảm bảo giết được Salim, cái này thì tôi chịu, cậu chỉ có thể cầu nguyện linh hồn Phí Đa Nhĩ dẫn đường, giúp chúng ta ném quả đạn cối vào đúng căn phòng đó thôi."

Cao Dương cảm thấy Gromilyov nói rất có lý. Anh không thể coi mình là thần thánh vạn năng, nên cứ giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, rồi cầu nguyện trong số những kẻ bị giết có mục tiêu của mình là được.

Cao Dương gật đầu, sau khi nói lại đề nghị của Gromilyov cho Thôi Bột, Thôi Bột cũng cảm thấy làm vậy là lựa chọn duy nhất. Cậu ta và Cao Dương đều muốn báo thù, nhưng điều kiện tiên quyết là phải nằm trong phạm vi năng lực và có khả năng thực hiện.

Sau khi xác nhận phải thừa thắng xông lên, tập kích tòa nhà Salim đang chiếm đóng trong đêm, Cao Dương không vội hành động mà tháo khẩu M1A sau lưng xuống, dùng ống ngắm hồng ngoại trên đó tìm kiếm một lượt.

Bất cứ thứ gì phát ra nhiệt lượng đủ lớn đều không thể trốn thoát khỏi sự tìm kiếm của thiết bị tầm nhiệt hồng ngoại, trừ khi nó có vật che chắn. Cao Dương dùng ống ngắm trên súng quét qua một lượt, xác nhận không có bất kỳ vọng gác nào được bố trí bên ngoài tòa nhà, dù là gác công khai hay gác ngầm.

Là một tổ chức vũ trang, hơn nữa đang trong tình trạng chiến tranh mà ngay cả vọng gác bên ngoài căn cứ cũng không bố trí, hành vi này chỉ có thể nói là ngu xuẩn. Nhưng sau khi tận mắt thấy năng lực của đám phe đối lập này vào ban ngày, Cao Dương không thấy quá ngạc nhiên. Nhất là lúc này, anh chỉ cảm thấy vui mừng vì sự ngu xuẩn của kẻ địch.

Nhóm Cao Dương di chuyển đến cổng lớn của tòa nhà. Ngay bên kia đường đối diện với cổng, có đỗ mấy chiếc xe bán tải. Những chiếc xe này có lẽ là của phe đối lập bên trong tòa nhà, vì tiện lợi nên đỗ ngay trước cổng. Những chiếc xe bán tải này vừa hay cung cấp nơi che chắn cho nhóm Cao Dương.

Xe cách cổng lớn chỉ bảy, tám mét, từ cổng vào đến cửa phòng khoảng hai mươi mét. Khoảng cách này không tính là xa, nhưng vấn đề là cổng sắt đang đóng, không biết có khóa hay không.

Nhóm Cao Dương nấp sau xe, bàn bạc bước tiếp theo phải làm gì. Vì Gromilyov có kinh nghiệm phong phú, Cao Dương mời Gromilyov chỉ huy hành động tiếp theo.

Gromilyov ló đầu ra quan sát một chút rồi thấp giọng hỏi: "Hai cậu có biết dùng đạn cối không?"

Cao Dương lắc đầu. Anh không hỏi Thôi Bột cũng biết Thôi Bột giống mình, không biết dùng. Hai người bọn họ khá hiểu về súng, nhưng với loại đạn chưa từng tìm hiểu cũng chưa từng thấy bao giờ thì hoàn toàn mù tịt.

Gromilyov trầm ngâm một lát rồi thấp giọng bảo: "Thế này, tôi đổi súng với Thỏ, sau đó hai chúng ta tiến vào trong. Thấy căn phòng đó không? Trong đó có rất nhiều người, cậu phong tỏa cửa phòng, tôi ném đạn cối vào, sau đó chúng ta bắn hết đạn qua cửa sổ rồi rút lui ngay lập tức."

Cao Dương không còn lựa chọn nào tốt hơn, gật đầu rồi dịch lời của Gromilyov cho Thôi Bột. Sau đó, Thôi Bột đưa khẩu M4 của mình cho Gromilyov, nhận lấy khẩu súng máy của Gromilyov.

Nhìn qua thì chỉ có một cánh cổng lớn, Cao Dương cảm thấy chỉ cần anh và Thôi Bột hợp sức phong tỏa tốt cánh cổng đó thì sẽ không ai có thể xông ra ngoài. Hai bên cửa chính, mỗi bên đều có bốn khung cửa sổ, bên trong có vẻ đều có người. Nhưng khung cửa sổ thứ hai bên phải cửa phòng đặc biệt lớn, người bên trong cũng đông nhất, chắc là một căn phòng lớn, vì vậy nhóm Cao Dương đã chọn cửa sổ thứ hai bên phải làm mục tiêu tấn công.

Thôi Bột chưa từng dùng súng máy, nhưng sau khi hỏi Gromilyov thì cũng biết cách sử dụng.

Mặc dù Thôi Bột không thể dùng súng máy giỏi như Gromilyov, nhưng nếu chỉ để phong tỏa cửa phòng thì chắc không vấn đề gì.

Gromilyov đeo khẩu M4 của Thôi Bột ra sau lưng, rồi lấy bốn băng đạn nhét vào túi ngực nơi vốn để hộp tiếp đạn của súng máy. Cao Dương đặt khẩu M1A xuống, để đạn súng shotgun vào vị trí thuận tiện nhất để lấy, sau đó chuẩn bị sẵn sàng súng ngắn. Khi hai người chuẩn bị rời khỏi chỗ nấp của xe bán tải thì bất ngờ xảy ra chuyện.

Trên đường phố đột nhiên sáng bừng lên, Cao Dương và Gromilyov lập tức thu mình lại sau xe. Ngay sau đó, họ nghe thấy tiếng động cơ ô tô.

Mấy chiếc xe ô tô bật đèn pha lao về phía nhóm Cao Dương, ánh đèn chiếu sáng rực cả con phố. Ngay sau đó, Cao Dương nghe thấy tiếng mở cửa phòng và tiếng nói chuyện. Cao Dương cúi người nhìn qua gầm xe, thấy hơn chục người từ trong nhà đi ra.

Mười mấy người bước ra mở cổng sắt lớn bên ngoài, đứng ngay bên vệ đường ở cổng. Mấy chiếc xe cũng chạy thẳng đến trước cổng lớn mới dừng lại. Theo tiếng đóng mở cửa xe, Cao Dương thấy rất nhiều bước chân đi đến cổng.

“Chào, hoan nghênh các anh đến, bạn bè, thế nào, dọc đường đi vẫn thuận lợi chứ?”

“Không thuận lợi lắm, nếu không thì bọn tôi đã đến từ lâu, cũng chẳng cần để ông đợi đến tận bây giờ. Nhưng thôi cũng may, tuy có muộn chút nhưng cuối cùng cũng đã đến. Để tôi giới thiệu, đây là Cade Freeman, anh ấy nhận lời ủy thác của ông Steven đến để giúp các anh. Ha ha, Cade là tinh anh của Lục quân Mỹ, anh ấy là chuyên gia giết người thực thụ, hơn nữa còn mang theo mười anh em. Họ mới bay từ Mỹ đến hôm nay, tin tôi đi, có họ giúp huấn luyện người của ông, người của ông nhanh chóng sẽ trở thành chiến binh thực thụ.”

“Wow, ông Freeman, các anh chịu đến tôi thực sự rất vui, và cảm thấy vô cùng vinh hạnh vì điều này. Cứ gọi tôi là Salim là được, mặc dù đây là tên giả, nhưng cũng chẳng sao cả, ha ha. Được rồi, các quý ông, chúng ta vào trong nói chuyện đi, ở đây không phải chỗ để nói chuyện, hơn nữa các anh chắc chắn đều mệt rồi, bên trong mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, mời.”

Điều nằm ngoài dự liệu của Cao Dương là cuộc đối thoại của những người này không chỉ bằng tiếng Anh, mà anh còn nghe thấy Salim nói chuyện. Tuy không nhìn thấy khuôn mặt của Salim, nhưng Cao Dương nhìn thấy đôi chân của hắn, một chiếc quần rằn ri kỳ quặc phối cùng đôi ủng cực xấu.

Dù đã biết ai là Salim, nhưng cuộc đối thoại Cao Dương nghe được khiến anh có cảm giác chuyện lớn không ổn. Salim cấu kết với Taliban không sao, nhưng tại sao lại dính líu với người Mỹ? Từ chất giọng tiếng Anh kiểu Mỹ cực kỳ lưu loát của Salim, có thể biết hắn chắc chắn có mối quan hệ dây mơ rễ má với Mỹ. Nhưng những cái đó không quan trọng, quan trọng là thế mà lại có hơn mười cựu quân nhân Mỹ đến.

Bất kể có phải đặc nhiệm hay không, cựu quân nhân Mỹ so với đám ô hợp phe đối lập thì khác nhau một trời một vực. Cao Dương có thể không coi hơn trăm tên cặn bã phe đối lập có sức chiến đấu chỉ bằng năm ra gì, nhưng không thể coi thường hơn mười tên cựu quân nhân Mỹ, dù sao anh và Thôi Bột còn chẳng phải cựu quân nhân.

Khi đám người Salim đều đã vào trong nhà, trước cổng lại khôi phục sự yên tĩnh. Gromilyov ngẩng đầu nhìn một cái rồi lẩm bẩm: "Chết tiệt thật, ở đâu cũng không thiếu mấy gã người Mỹ này."

Cao Dương thở dài, nói: "Lần này rắc rối rồi, rắc rối to rồi."

Gromilyov im lặng một lát rồi trầm giọng bảo: "Bây giờ cậu định làm thế nào? Tiếp tục? Bỏ cuộc? Hay thay đổi kế hoạch, lập ra một kế hoạch mới?"

Cao Dương do dự một lát, trầm giọng nói: "Làm theo kế hoạch cũ, tôi cảm thấy qua đêm nay, rất có thể sẽ không còn cơ hội báo thù nữa."

Gromilyov đồng ý với cách nói của Cao Dương, thấp giọng bảo: "Đúng vậy, sau này sẽ không bao giờ có những dịp tốt như thế này nữa. Chúng vừa tới, chắc chắn sẽ không nâng cấp mức độ phòng thủ ngay lập tức, hơn nữa lúc này là lúc chúng lơ là nhất, phải tranh thủ lúc này tiêu diệt chúng."

Sau khi nói với Thôi Bột rằng kế hoạch không thay đổi, Thôi Bột cũng bày tỏ đồng ý. Hiện giờ đã có cựu tinh anh đến huấn luyện binh lính cho đám phe đối lập này, sợ rằng chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ không bao giờ có thể áp sát dễ dàng như bây giờ được nữa.

Thấy trên cửa sổ thứ hai bên phải cửa phòng lại xuất hiện bóng người đi lại, hơn nữa số người còn đông hơn, nhóm Cao Dương xác định mục tiêu ở ngay trong căn phòng đó. Và còn một tin tốt nữa là cổng sắt lớn đang mở rộng, dường như là hoan nghênh nhóm Cao Dương đi vào. Đợi mười phút, Cao Dương và Gromilyov nhẹ chân nhẹ tay đi qua cánh cổng đang mở.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:22
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.