Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Florentyna chưa từng không chắc chắn về bất cứ điều gì kể từ ngày đầu tiên theo học tại trường Nữ sinh Latinh. Khi cô trở về sau chuyến nghỉ hè ở châu Âu cùng cha, một bì thư dày màu nâu từ trường Radcliffe đã đợi sẵn. Nó bao gồm toàn bộ chi tiết về địa điểm và thời gian cô sẽ báo danh, trang phục phải mặc, một cuốn thông tin tham khảo về khóa học và cuốn “Sách Đỏ” liệt kê chi tiết những quy định của trường Radcliffe. Florentyna ngồi trên giường, xem xét từng trang thông tin một cách kĩ lưỡng cho đến Luật 11a: Nếu bạn mời một quý ông tới phòng riêng uống trà, cửa phòng lúc nào cũng phải hé mở, và chân của cả hai người luôn phải đặt trên sàn nhà. Florentyna bật cười với ý nghĩ rằng lần đầu tiên cô quan hệ có lẽ sẽ phải đứng thẳng, đằng sau cánh cửa đang mở và tay giữ một tách trà.

Khi gần tới thời điểm phải rời Chicago, cô nhận ra mình đã phụ thuộc vào cô Tredgold nhiều đến nhường nào. Cô xếp ba vali lớn, bao gồm tất cả quần áo mới mua trong chuyến du lịch châu Âu. Mẹ cô, với dáng vẻ thanh lịch trong bộ đồ mới nhất của hãng Chanel, đưa Florentyna đến nhà ga. Khi lên tàu, cô chợt nhận ra đây là lần đầu tiên mình đi tới một nơi trong một khoảng thời gian vô định mà không hề biết ai ở cuối cuộc hành trình.

Cô tới Boston và thấy một New England trong tiết trời tháng Chín tuyệt đẹp với sắc xanh lá cây và vàng đối lập. Một chiếc xe chở học sinh cũ kĩ đang đợi để đưa mọi sinh viên về học xá. Khi chiếc xe lướt ngang khách sạn Charles, Florentyna nhìn qua ô cửa sổ cuối xe để ngắm ánh mặt trời lấp lánh trên mái vòm của tòa nhà chính phủ. Vài cánh buồm rải rác trên mặt nước, và tám sinh viên tràn đầy nhiệt huyết đang kéo mái chèo qua vùng sóng lớn, trong khi một người đàn ông lớn tuổi hơn đang chạy xe đạp theo sau họ và hét những mệnh lệnh qua loa. Chiếc xe buýt dừng lại tại Radcliffe, một người phụ nữ trung niên trong trang phục học thuật đang hướng dẫn những sinh viên mới tới hội trường Longfellow, nơi Florentyna đã trải qua kỳ thi Woolson.

Tại đó, mọi người được thông báo tòa nhà họ sẽ ở trong năm đầu tiên cũng như phòng riêng của từng người. Florentyna ở tại phòng số bảy nhà Whitman. Một sinh viên năm hai giúp cô mang hành lý tới Whitman rồi để cô tự dỡ đồ của mình.

Căn phòng có mùi như thể lớp sơn vừa mới được quét lại ngày hôm trước. Rõ ràng là cô sẽ phải chung phòng với hai cô gái nữa: có ba chiếc giường, ba tủ quần áo, ba bàn học, ba ghế ngồi, ba đèn bàn, ba gối ngủ, ba tấm khăn trải giường và ba bộ chăn, dựa theo danh sách đính ở mặt sau của cánh cửa. Bởi không thấy bóng dáng của bất kì người bạn cùng phòng nào, cô chọn chiếc giường gần cửa sổ nhất và bắt đầu tháo dỡ đồ đạc. Cô vừa định mở khóa chiếc vali cuối cùng thì cửa phòng bật mở và một chiếc túi hành lý lớn hạ cánh chính giữa phòng.

“Chào,” một giọng nói cất lên mà theo Florentyna thì nó giống tiếng loa phóng thanh hơn là của một sinh viên mới trường Radcliffe. “Mình là Bella Hellaman. Mình tới từ San Francisco.”

Bella bắt tay Florentyna, cô ngay lập tức cảm thấy hối hận khi mỉm cười với một người khổng lồ cao một mét tám và chắc chắn phải nặng hơn chín chục cân. Bella trông giống một chiếc đàn đại hồ cầm[1]với âm thanh của một chiếc kèn tuba. Cô gái bắt đầu đo đạc căn phòng.

“Mình đã biết là họ sẽ không có một cái giường đủ lớn cho mình mà,” câu tiếp theo cô ấy thốt ra. “Bà hiệu trưởng của mình đã cảnh báo rằng mình nên nộp hồ sơ vào một trường nam sinh.”

Florentyna phá lên cười.

“Cậu sẽ không còn cười lớn như vậy nữa đâu khi mình khiến cậu mất ngủ cả đêm. Mình xoay trở người rất nhiều, đến mức mà cậu sẽ nghĩ rằng mình đang ở trên một con tàu đấy.” Bella cảnh báo khi cô ấy đẩy cánh cửa sổ phía đầu giường Florentyna ra để đón không khí mát lạnh của Boston. “Chỗ này họ phục vụ bữa tối lúc mấy giờ ấy nhỉ? Mình đã không có một bữa ăn nào tử tế kể từ khi rời California.”

“Mình không biết nữa, nhưng có trong cuốn ‘Sách Đỏ’ đấy,” Florentyna nói, tay nhặt cuốn sách ở cạnh giường. Cô bắt đầu lật qua các trang tới mục Giờ ăn. “Bữa tối, sáu rưỡi tới bảy rưỡi.”

“Vậy là khi đồng hồ bắt đầu điểm sáu rưỡi,” Bella nói, “mình sẽ đứng ở trong hàng đợi gọi món khai vị ở phòng ăn. Cậu có biết phòng tập thể thao ở đâu không?”

“Thành thực mà nói, mình không biết đâu,” Florentyna cười toe toét. “Nó không đứng ở vị trí cao trong danh sách ưu tiên của mình vào ngày đầu tiên.”

Có tiếng gõ cửa, và Bella hét to, “Vào đi.” Sau này Florentyna biết rằng đó không phải tiếng quát mà chỉ là giọng nói bình thường của cô bạn. Bước vào phòng là một cô gái tóc vàng trông như búp bê sứ vùng Dresden, không có lấy một sợi tóc lộn xộn, trong bộ đồ màu xanh đậm gọn gàng. Cô gái mỉm cười, để lộ hàm răng nhỏ, đều đặn. Bella mỉm cười lại như thể cô ấy nhìn thấy bữa tối được phục vụ sớm.

“Tên tôi là Wendy Brinklow,” một giọng có chút âm điệu miền nam cất lên. “Tôi nghĩ rằng mình sẽ chia sẻ phòng với các bạn.” Florentyna muốn cảnh báo cô bạn về cái bắt tay của Bella, nhưng đã quá muộn. Cô nhìn Wendy co rúm lại.

“Cậu sẽ phải ngủ ở chỗ kia,” Bella nói chỉ vào chiếc giường còn lại. “Cậu có tình cờ biết phòng tập thể thao ở đâu không?”

“Tại sao trường Radcliffe lại cần có phòng tập chứ?” Wendy nói trong khi Bella giúp cô ấy mang vali vào. Bella và Wendy bắt đầu dỡ đồ đạc còn Florentyna vung vẩy những quyển sách của mình, cố gắng để không thể hiện quá lộ liễu rằng cô bị mê hoặc bởi những thứ được lấy ra từ hành lí của Bella. Đầu tiên là những miếng đệm chân, một miếng đệm ngực và hai đôi giày đế đinh, sau đó là một chiếc mặt nạ mà Florentyna có đeo thử vào, rồi cuối cùng là một đôi găng tay chơi khúc côn cầu, tất cả bổ sung cho đôi gậy mà cô gái treo ở túi hành lý lúc đầu được ném vào phòng. Wendy sắp xếp xong tất cả quần áo của mình thành những chồng nhỏ gọn vào tủ đồ thậm chí trước cả khi Bella nghĩ ra chỗ để cất những cây gậy chơi bóng. Cuối cùng, cô gái ném chúng xuống gậm giường.

Sau khi họ tháo dỡ xong hành lý, ba cô gái cùng nhau xuống nhà ăn. Bella là người đầu tiên xếp hàng ở quầy lấy đồ và lấp đầy đĩa của mình với thịt và rau tới mức mà cô ấy phải cố giữ nó thăng bằng trong lòng bàn tay mình. Florentyna lấy một lượng mà theo cô nghĩ là vừa đủ, còn Wendy chỉ lấy một vài muỗng salad mà thôi. Florentyna bắt đầu cảm thấy họ giống như ba con gấu của Goldilocks[2].

Hai người trong bọn họ đã có một đêm thức trắng đúng như Bella, và phải mất vài tuần trước khi cô cùng với Wendy có thể có được giấc ngủ tám tiếng mà không bị ngắt quãng. Nhiều năm sau, Florentyna phát hiện ra rằng cô có thể ngủ ở bất cứ đâu, thậm chí cả ở phòng chờ sân bay đông đúc, phải cảm ơn năm đầu tiên ở cùng với Bella đó.

Bella là sinh viên năm nhất đầu tiên chơi ở vị trí thủ môn cho đội tuyển chính thức của trường Radcliffe và cô gái đã có một năm sung sướng và đe dọa bất cứ ai dám tới gần vị trí khung thành. Cô ấy luôn luôn bắt tay với một vài người dám làm điều đó. Phần lớn thời gian của mình, Wendy trốn tránh những người đàn ông tới thăm ký túc xá và một vài lần cũng bị bắt gặp. Cô ấy dành nhiều thời giờ để đọc cuốn Kinsey Report[3] hơn là ghi chép bài giảng của mình.

“Bạn yêu à,” cô ấy nói với đôi mắt mở tròn xoe, “đó là một chuỗi bài viết học thuật nghiêm túc của một giáo sư lỗi lạc.”

“Công trình học thuật đầu tiên được bán tới hơn một triệu bản,” Bella bình luận khi cô ấy vớ lấy gậy chơi bóng của mình và rời khỏi phòng.

Wendy ngồi xuống trước chiếc gương duy nhất trong phòng và kiểm tra lại son môi.

“Lần này là ai thế?” Florentyna hỏi.

“Không ai cụ thể cả,” cô gái trả lời. “Nhưng Dartmouth đã gửi đội quần vợt của họ tới để chơi với trường Harvard và tôi không nghĩ ra hoạt động nào dễ chịu hơn để dành cả buổi chiều. Bạn có muốn tới xem không?”

“Không, cảm ơn, nhưng tớ muốn biết bí mật về cách bạn thu hút họ,” Florentyna nói trong khi đánh giá bản thân trong gương. “Tớ không nhớ có ai khác ngoài Edward từng mời tớ đi chơi cả.”

“Việc đó không mất nhiều công sức nghiên cứu vậy đâu,” Wendy nói. “Có lẽ bạn đã không cho họ cơ hội.”

“Bằng cách nào?” Florentyna hỏi, quay lại nhìn trực diện bạn.

Wendy bỏ thỏi son xuống và với lấy cây lược chải tóc. “Bạn thông minh, lanh lợi một cách rõ ràng quá, và không nhiều đàn ông có thể chấp nhận điều đó đâu. Bạn khiến họ sợ và điều đó không tốt đối với lòng tự tôn của họ.”

Florentyna cười phá lên.

“Tôi nghiêm túc đấy. Có bao nhiêu người đàn ông dám tiếp cận cô Tredgold yêu quý của bạn, chứ đừng nói là bắt đầu mối quan hệ yêu đương với cô ấy?”

“Vậy bạn gợi ý tớ nên làm thế nào?” Florentyna hỏi. “Bạn có vẻ ngoài đủ xinh đẹp, và tôi không biết ai có gu ăn mặc tốt hơn bạn, thế nên hãy cứ giả vờ ngu ngơ và xoa dịu cái tôi của họ; rồi họ sẽ cảm thấy cần phải chăm sóc bạn. Chiêu này luôn hiệu quả đối với tôi.”

“Nhưng làm cách nào để bạn ngăn họ nghĩ rằng họ có quyền lên giường với bạn chỉ sau một miếng bánh hamburger?”

“Ôi, tôi thường ăn ba tới bốn bữa bít tết trước khi để họ thử bất cứ cái gì khác. Và chỉ thỉnh thoảng tôi mới đồng ý thôi.”

“Tất cả những điều đó đều rất hay, thế nhưng làm cách nào bạn kiểm soát được chuyện đó lần đầu tiên?”

“Chúa mới biết được,” Wendy nói. “Tôi chẳng nhớ được xa đến thế.”

Florentyna cười.

“Nếu bạn tới trận quần vợt, có thể bạn sẽ gặp may đấy. Dù sao thì, sẽ có năm người đến từ Dartmouth, chưa kể đến sáu người của đội trường Harvard.”

“Không, tớ không thể,” Florentyna nói một cách tiếc nuối. “Tớ vẫn còn một bài luận về Oedipus[4] cần phải hoàn thành lúc sáu giờ.”

“Và chúng ta đều biết điều gì đã xảy ra với ông ấy,” Wendy cười toe toét.

Mặc dù sở thích khác nhau, ba cô gái trở nên không thể tách rời, và Florentyna cùng Wendy luôn dành buổi chiều ngày thứ Bảy để xem Bella chơi khúc côn cầu. Wendy thậm chí còn học cách hét lên “Giết chúng đi” từ bên lề sân đấu, mặc dù nó dường như chẳng thuyết phục tẹo nào. Đó là năm đầu tiên đầy bận rộn và Florentyna thích làm cho cha vui với những câu chuyện về trường Radcliffe, Bella cùng Wendy.

Cô phải học tập chăm chỉ bởi cố vấn của mình, cô Rose, nhanh chóng chỉ ra rằng học bổng Woolson được gia hạn hằng năm và sẽ chẳng tốt đẹp gì đối với danh tiếng của cả hai nếu giải thưởng bị thu hồi. Cuối năm đó, điểm số của Florentyna còn vượt hơn mong đợi và cô cũng tranh thủ được thời gian tham gia Câu lạc bộ Hùng biện, được cử làm đại diện cho sinh viên năm nhất tại Câu lạc bộ Dân chủ trường Radcliffe. Nhưng cô cảm thấy thành tựu lớn nhất của mình là đã hạ gục Bella trên sân gôn Fresh Pond với bảy gậy hơn bạn.

“Cô Tredgold của cậu chắc chắn phải là một phụ nữ đặc biệt,” Bella đưa ra lời bình luận duy nhất về việc đó.

***

Kỳ nghỉ hè năm 1952, Florentyna chỉ dành một vài tuần với cha mình ở New York bởi cô đã nộp hồ sơ xin làm trợ lý tại Hội nghị Chicago.

Khi Florentyna trở về nhà với mẹ ở Illinois, cô đã đưa mình trở lại với chính trị. Đại hội đảng Cộng hòa được tổ chức tại thành phố sớm hơn hai tuần và GOP[5] đã chọn Dwight D. Eisenhower cùng Richard Nixon làm ứng cử viên của họ. Florentyna không nghĩ rằng đảng Dân chủ có thể tìm được một người đối đầu với Eisenhower, người anh hùng dân tộc lớn nhất kể từ thời Teddy Roosevelt. Huy hiệu “Tôi thích Ike[6]” tràn ngập khắp nơi.

Ngày 21 tháng Bảy, hội nghị đảng Dân chủ được tổ chức, Florentyna được giao nhiệm vụ hướng dẫn khách VIP tới vị trí ngồi của họ trên diễn đàn. Trong suốt bốn ngày đó cô đã học được hai bài học giá trị. Thứ nhất là tầm quan trọng của các mối quan hệ, và thứ hai là sự phù phiếm của các chính trị gia. Hai lần trong bốn ngày, cô đã dẫn các vị Thương Nghị sĩ ngồi sai chỗ và họ không thể khó chịu hơn kể cả khi cô đẩy họ tới ngồi ghế điện. Giây phút tươi sáng nhất tuần của cô là khi một nghị sĩ trẻ có vẻ ngoài ưa nhìn đến từ Massachusetts hỏi cô đang theo học trường nào.

“Khi còn học tại Harvard,” chàng trai nói, “tôi đã dành rất nhiều thời gian ở Radcliffe. Họ nói với tôi rằng bây giờ mọi chuyện ngược lại.”

Florentyna muốn nói một điều gì đó thông minh và dí dỏm để anh chàng phải ghi nhớ nhưng chẳng nghĩ ra điều gì, và đó là nhiều năm trước khi cô nhìn thấy John Kennedy lần nữa.

Cao trào của hội nghị đến khi cô chứng kiến các đại biểu chọn Adlai Stevenson làm người gánh vác tiêu chuẩn của họ. Cô rất ngưỡng mộ ông ta khi còn là thống đốc bang Illinois, nhưng Florentyna không tin rằng kiểu người học thuật như vậy có thể hi vọng đánh bại Eisenhower trong Ngày bầu cử. Mặc dù hò hét cổ vũ và hát vang ca khúc “Những tháng ngày hạnh phúc đã quay trở lại nơi đây”, rõ ràng không phải tất cả mọi người trong khán phòng đó cũng đều tin vào khả năng ấy.

Khi hội nghị kết thúc, Florentyna quay trở lại trụ sở chính của Henry Osborne để cố gắng giúp ông ta giữ được chỗ của mình trong Quốc hội. Lần này cô được giao phụ trách tổng đài giải đáp thắc mắc, mặc dù trách nhiệm mang lại cho cô niềm vui nho nhỏ, cô biết rằng đã từ lâu ngài nghị sĩ không còn giành được sự tôn trọng từ những nhân viên trong đảng của mình, chưa nói đến những người có quyền bầu cử. Nổi danh là một kẻ nghiện rượu và vụ li hôn lần thứ hai đã không giúp ông ta giành được lá phiếu của những cử tri tầng lớp trung lưu trong khu vực của mình.

Florentyna thấy ông ta quá hời hợt và không thành thật với những người đã bầu chọn cho mình, cô cũng bắt đầu nhận ra lí do tại sao mọi người có rất ít sự tin tưởng vào hạ nghị sĩ được bầu chọn của họ. Niềm tin đó bị giáng một cú đấm mạnh nữa khi ứng viên chức phó Tổng thống của Eisenhower, Richard Nixon, đã phát biểu trước quần chúng vào ngày 23 tháng Chín để giải thích về số tiền mười tám ngàn đô trong quỹ phi pháp. Ông ta tuyên bố rằng nó được lập ra cho ông ta bởi một nhóm những nhà triệu phú ủng hộ một “khoản chi phí chính trị cần thiết” và cho “việc vạch trần chủ nghĩa Cộng sản.”

Vào ngày bầu cử, Florentyna và các đồng nghiệp ủng hộ đã không còn niềm tin vào cả hai ứng cử viên của họ, và những cảm xúc ấy được thể hiện qua các cuộc thăm dò dư luận. Eisenhower đã giành thắng lợi bầu cử với số phiếu lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, 33.936.234 so với 27.314.992. Một trong số những người bị mất chức trong cuộc thanh trừng của đảng Cộng hòa là Hạ nghị sĩ Osborne.

***

Không còn hứng thú với chính trị, Florentyna trở lại trường Radcliffe cho năm thứ hai và dồn toàn bộ sức lực vào việc học. Bella được chọn làm đội trưởng đội khúc côn cầu, là sinh viên năm thứ hai đầu tiên nhận vị trí này nên rất đáng tự hào. Wendy thừa nhận đã yêu một tay chơi quần vợt trường Dartmouth tên là Roger, và bắt đầu tiếp nhận những lời khuyên về thời trang từ Florentyna, trong khi tìm hiểu về trang phục cưới trên tạp chí Vogue. Mặc dù giờ đây họ đều có phòng riêng ở Whitman, ba cô gái vẫn thường xuyên gặp mặt. Florentyna chưa bao giờ bỏ lỡ bất kì trận khúc côn cầu nào, dù trời mưa hay tuyết, một điều mà Cambridge[7]thường xuyên trải qua, trong khi Wendy giới thiệu cho cô một vài anh chàng mà có lẽ không bao giờ xứng đáng tới bữa bít tết thứ ba hoặc thứ tư.

Đó là giữa học kỳ mùa xuân khi Florentyna trở về phòng mình và thấy Wendy ngồi trên sàn trong nước mắt.

“Có chuyện gì vậy?” Florentyna hỏi. “Vì kết quả giữa kỳ à? Cậu trượt hay sao?”

“Không, chuyện này còn tệ hại hơn thế nhiều lắm.” “Điều gì có thế tệ hơn thế chứ?”

“Tớ dính bầu rồi.”

“Cái gì?” Florentyna kêu lên, quỳ xuống và vòng một tay xung quanh cô bạn. “Làm sao cậu chắc về điều đó được?”

“Tháng này là tháng thứ hai tớ không có kinh rồi.” “À, điều đó cũng không kết luận được, và kể cả điều tệ nhất đó xảy ra thì chúng ta đều biết Roger muốn lấy cậu mà.”

“Anh ấy có thể không phải là cha đứa trẻ.”

“Ôi Chúa ơi,” Florentyna kêu lên. “Vậy thì là ai?” “Tớ nghĩ rằng đó là Bob. Cầu thủ bóng đá của trường Princeton ấy. Cậu đã gặp anh ta rồi, nhớ không?”

Florentyna không nhớ người đó. Ba cô gái ngồi cùng nhau đến tận đêm, Bella thể hiện một sự nhẹ nhàng và thấu hiếu mà Florentyna không bao giờ nghĩ có thể xảy ra. Quyết định được đưa ra là nếu Wendy tiếp tục mất kì kinh nguyệt lần tới, cô ấy sẽ phải đặt lịch hẹn với bác sỹ MacLeod, bác sỹ phụ khoa của trường.

Wendy vẫn không thấy kì kinh tiếp theo, và đề nghị Bella và Florentyna hộ tống mình tới phòng khám của bác sỹ MacLeod trên phố Brattle. Bác sỹ thông báo cho chủ nhiệm lớp Wendy về việc mang thai của cô ấy tối hôm đó và không ai ngạc nhiên về quyết định của bà ấy. Ngày hôm sau, cha Wendy tới và cảm ơn cả hai về tất cả những gì họ đã làm trước khi đưa con gái mình trở về Nashville. Mọi việc diễn ra quá đột ngột khiến không ai trong số hai cô gái còn lại có thể tin rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại Wendy nữa. Florentyna cảm thấy bất lực và chỉ tự hỏi rằng liệu cô đã có thể làm gì hơn nữa không.

***

Cuối năm học thứ hai, Florentyna bắt đầu tin rằng cô có thể giành được chìa khóa Phi Beta Kappa[8] danh giá. Cô nhanh chóng đánh mất hứng thú với những vấn đề chính trị ở trường đại học; sự kết hợp của McCarthy và Nixon không gợi lại được cảm hứng, cô thậm chí vỡ mộng hơn bởi một sự cố xảy ra vào cuối kỳ nghỉ hè.

Florentyna trở lại làm việc cho cha mình tại New York. Cô đã học được rất nhiều điều kể từ sự cố “Jessie Kovats.” Thực tế, giờ đây Abel rất vui khi để cô phụ trách một cửa hàng Baron khi người quản lý đi nghỉ.

Trong một giờ nghỉ trưa, cô cố gắng tránh mặt người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự đi ngang qua sảnh khách sạn cùng thời điểm, nhưng ông ta phát hiện ra cô và hét lên, “Xin chào, Florentyna.”

“Chào bác, Henry”, cô đáp với một chút nhiệt tình. Ông ta cúi người và nắm chặt cô bằng cả hai tay trước khi hôn lên má.

“Hôm nay là một ngày may mắn của cháu đấy, cháu gái,” ông ta nói.

“Tại sao vậy ạ?” Florentyna hỏi, bối rối thật sự. “Ta bị người tình bỏ rơi, và ta sẽ cho cháu một cơ hội để giành lấy chỗ của cô ta.”

Cút đi, đó là điều cô sẽ nói nếu Henry Osborne không phải là giám đốc của tập đoàn Baron, và khi cô chuẩn bị bịa ra một lời từ chối thì ông ta nói thêm, “Ta có hai vé cho vở Can-Can đây.”

Từ khi quay lại New York, Florentyna đã cố gắng để có vé trong vở nhạc kịch mới nhất của sân khấu Broadway và được thông báo rằng họ đã bán sạch vé trong tám tuần, mà đến lúc đó thì cô phải trở lại Radcliffe rồi. Cô ngập ngừng một lúc rồi nói “Cảm ơn, bác Henry.”

Họ hẹn gặp nhau ở nhà hàng Sardi uống nước trước khi đi bộ tới nhà hát Shubert. Vở diễn xuất sắc như mong đợi của Florentyna và cô cho rằng sẽ là khiếm nhã nếu không chấp thuận lời mời của Henry đưa cô đi ăn tối. Ông ta đưa cô đến phòng Cầu vồng, và đó là lúc mọi rắc rối bắt đầu. Ông ta uống ba ly đúp rượu Scotch trước khi món ăn đầu tiên được phục vụ, và mặc dù ông ta không phải là người đầu tiên đặt tay lên đầu gối cô, ông ta là người bạn đầu tiên của cha cô làm vậy. Đến cuối bữa ăn, Henry say xỉn đến mức ông ta hầu như không kiểm soát nổi bản thân.

Trong xe tắc xi trên đường về khách sạn Baron, ông ta lấy thuốc ra hút và cố hôn cô. Cô co rúm người vào góc xe, nhưng ông ta nhoài người theo. Cô không biết làm cách nào để xử lý một người say rượu và cũng không biết hai người có thể tiếp tục trong tình trạng khó xử đó bao lâu nữa. Khi họ tới khách sạn Baron, ông ta khăng khăng đòi đưa Florentyna về phòng, và cô cảm thấy không thể từ chối lời đề nghị đó, lo sợ rằng bất kì một cuộc tranh cãi nơi công cộng nào cũng sẽ được báo lại cho cha mình. Khi họ ở trong thang máy riêng, ông ta cố hôn cô lần nữa, và khi họ tới căn hộ nhỏ của cô trên tầng bốn mươi hai, Henry xông thẳng vào phòng khi cô vừa mở cửa. Ngay lập tức ông ta đi tới quầy bar nhỏ và rót cho mình một ly Scotch lớn khác. Florentyna cảm thấy hối hận khi cha đang ở Pháp và George có lẽ đã rời khách sạn về nhà từ lâu. Cô không biết phải làm gì tiếp theo.

“Ông có nghĩ rằng bây giờ mình nên về rồi không, Henry?”

“Gì cơ?” Henry cất giọng lè nhè. “Trước khi cuộc vui bắt đầu ư?” Ông ta đột nhiên bước loạng choạng về phía cô. “Một cô gái nên tỏ ra biết ơn như thế nào khi người bạn đồng hành đưa cô ta đến buổi biểu diễn hay nhất trong thành phố và mời cô ta một bữa ăn hạng sang.”

“Tôi trân trọng điều đó, Henry, nhưng tôi đã mệt rồi và muốn đi ngủ.”

“Chính xác những gì ta đang nghĩ.”

Florentyna cảm thấy hơi buồn nôn khi ông ta gần như ngã nhào lên cô và đưa tay vuốt dọc lưng và dừng lại khi chạm tới mông cô.

“Henry, ông nên đi trước khi làm điều gì đó mà ông sẽ hối hận,” Florentyna nói, cảm thấy mình hơi lố bịch.

“Ta sẽ không hối hận bất cứ điều gì,” ông ta nói khi cố gắng cởi móc khóa đằng sau váy cô. “Và cô cũng sẽ không thấy vậy.”

Florentyna cố gắng đẩy ra, nhưng ông ta quá khỏe, vì thế cô bắt đầu đánh vào phía ngoài cánh tay ông ta.

“Đừng gây chiến quá sức, em yêu,” ông ta thở hổn hển. “Ta biết em rất muốn điều này, và ta sẽ chỉ cho em một vài điều mà những cậu bé còn đang đi học không biết.”

Đầu gối Florentyna không chịu nổi nữa và cô ngã nhào xuống thảm với Henry nằm bên trên, kéo chiếc điện thoại từ trên bàn xuống sàn.

“Như thế này tốt hơn đấy,” ông ta nói, “mặc dù ta thích có chút cảm xúc.”

Ông ta túm lấy cô lần nữa, giữ chặt cánh tay cô trên đầu với chỉ một bàn tay. Ông ta bắt đầu di chuyền bàn tay còn lại dọc đùi cô. Với tất cả sức lực có thể thu được, cô rút một tay ra và tát vào mặt Henry, nhưng ông ta chỉ túm tóc cô chặt hơn và kéo váy cô lên tới hông. Có một tiếng rách, và Henry cười điên dại.

“Mọi việc đã có thể dễ dàng hơn… nếu em cởi cái thứ chết tiệt này ra… ngay từ đầu,” ông ta gằn từng tiếng đứt quãng khi xé rộng vết rách.

Florentyna nhìn một cách vô vọng ra phía sau và thấy một bình hoa pha lê nặng cắm vài bông hồng cạnh chỗ mà chiếc điện thoại từng ở đó. Với cánh tay tự do còn lại, cô kéo Henry về phía mình và bắt đầu hôn ông ta một cách cuồng nhiệt lên mặt và cổ.

“Có cảm xúc hơn rồi đó,” ông ta nói và thả cánh tay kia của cô ra.

Cô lùi về phía chiếc bình một cách từ từ. Khi đã nắm chắc nó trong tay, cô vùng ra và đập chiếc bình xuống ngay sau hộp sọ ông ta. Đầu ông ta gục xuống phía trước và cô lấy hết sức mình đẩy ông ta ra khỏi người. Phản ứng đầu tiên của Florentyna khi thấy máu chảy ra từ đầu ông ta là cảm giác sợ hãi rằng cô đã giết người. Có tiếng gõ mạnh lên cửa.

Giật mình, Florentyna cố gắng đứng dậy, nhưng cô cảm thấy đầu gối quá yếu. Tiếng gõ vang lên lần nữa, thậm chí còn lớn hơn, nhưng lần này đi kèm là một giọng nói mà chỉ có thể thuộc về một người. Florentyna lảo đảo đi tới cửa và mở ra thì thấy Bella đang đứng đó.

“Cậu trông kinh khủng quá.”

“Tớ cảm thấy kinh khủng.” Florentyna nhìn xuống chiếc váy dạ tiệc Balenciaga rách te tua của mình.

“Ai đã làm thế này với cậu?”

Florentyna bước lùi một bước và chỉ tay vào thân thể bất động của Henry Osborne.

“Giờ thì tớ biết tại sao điện thoại của cậu không liên lạc được rồi,” Bella nói khi sải bước tới thân thể phủ phục trên mặt đất. “Tớ thấy là vẫn còn nhẹ so với những gì hắn ta đáng phải nhận.”

“Ông ta vẫn còn sống chứ?” Florentyna hỏi một cách yếu ớt.

Bella quỳ xuống và kiểm tra mạch đập. “Thật là không may, đúng vậy đấy. Chỉ là một vết rách thịt thôi mà. Hắn ta sẽ không thể còn sống nếu bị tớ đánh. Bây giờ thì tất cả những gì hắn để lộ ra về rắc rối của mình chỉ là một vết bầm lớn trên đầu vào sáng ngày mai, như vậy là chưa đủ cho một tên khốn như vậy. Tớ nghĩ là sẽ phải ném hắn ra ngoài cửa sổ,” cô ấy nói thêm, lôi Henry dậy và vác lên vai mình như một bao tải khoai tây.

“Không, Bella. Chúng ta đang ở tầng bốn mươi hai đấy.”

“Hắn ta sẽ không nhớ bốn mươi mốt tầng đầu tiên đâu,” Bella trả lời và bắt đầu bước ra phía cửa sổ.

“Không, không,” Florentyna nói.

Bella cười toe toét trước khi quay lại. “Lần này tớ sẽ hào phóng và đưa hắn ta vào thang máy vận chuyển hành lý vậy. Ban quản lý sẽ biết phải xử trí hắn thế nào một cách thích hợp.” Florentyna không tranh cãi thêm khi Bella sải bước qua cô với Henry vẫn vắt vẻo trên vai. Một lúc sau cô gái quay lại trông như thể vừa cứu được một quả phạt trực tiếp trước đội Vassar.

“Tớ đã chuyển hắn xuống tầng trệt rồi,” cô ấy nói với niềm vui sướng.

Florentyna đang ngồi trên sàn nhấm nháp rượu Remy Martin.

“Bella, liệu có bao giờ tớ được quan hệ một cách lãng mạn không?”

“Cậu hỏi sai người rồi. Chưa từng có ai thử đặt tay lên người tớ cả, nói gì đến lãng mạn cơ chứ.”

Florentyna ngã vào vòng tay cô bạn cười lớn. “Cảm ơn Chúa vì cậu đến kịp lúc. Tại sao cậu lại tới đây vậy, không phải tớ đang than phiền đâu nhé?”

“Quý cô Năng nổ bé nhỏ đã quên mất rằng tớ sẽ ở khách sạn tối nay bởi ngày mai cần chơi một trận khúc côn cầu. Đội Ác quỷ đấu với đội Thiên thần.”

“Nhưng cả hai đều là đội tuyển nam mà.”

“Đó là điều người ta nghĩ, và đừng cắt ngang. Khi tớ đến bàn thủ tục, họ nói không có tên tớ trong danh sách đặt trước và nhân viên lễ tân bảo rằng khách sạn đã kín chỗ rồi, nên tớ nghĩ là sẽ lên than phiền với người quản lý. Chỉ cần cho tớ một cái gối và tớ sẽ vẫn hạnh phúc cả khi ngủ trong bồn tắm.”

Florentyna ôm đầu cô bạn trong tay mình. “Tại sao cậu khóc?”

“Tớ không khóc, tớ đang cười đấy. Bella, cậu xứng đáng một chiếc giường cỡ lớn và cậu sẽ có được điều đó.” Florentyna đặt chiếc điện thoại trở lại móc và nhấc ống nghe lên.

“Vâng, thưa cô Rosnovski?”

“Phòng Tổng thống hôm nay trống phải không?” “Vâng, thưa cô.”

“Hãy đăng ký nó dưới tên cô Bella Hellaman và gửi hóa đơn cho tôi. Cô ấy sẽ xuống xác nhận trong một phút nữa.”

“Chắc chắn rồi, thưa cô. Làm thế nào để tôi nhận ra cô Hellaman ạ?”

***

Sáng hôm sau Henry Osborne gọi điện cầu xin Florentyna đừng nói với cha cô về những gì xảy ra vào đêm hôm trước, giải thích với cô rằng chuyện đó sẽ không xảy ra nếu ông ta không uống quá nhiều. Osborne nói thêm một cách não nề rằng ông ta không thể để mất vị trí của mình trong ban điều hành được. Florentyna nhìn chằm chằm vào vệt máu đọng lại trên thảm và miễn cưỡng đồng ý.

❀ ❀ ❀

[1] 71* Cây đàn có kích thước lớn nhất trong họ đàn vĩ kéo.

[2] 72*Goldilocks and the Three Bears phiên bản gốc kể về một bà lão cư xử tồi tệ, vào nhà của ba chú gấu khi họ đi vắng. Bà ngồi trên ghế của họ, ăn một ít cháo và ngủ trên một chiếc giường của họ.

[3] 73* Bộ hai cuốn sách viết về hành vi tình dục của con người, do các tác giả Alfred Kinsey, Wardell Pomeroy, Clyde Martin và Paul Gebhard viết.

[4] 74* Người anh hùng có số phận bi thảm trong thần thoại Hy Lạp. Một cách vô tình, Oedipus đã thực hiện lời tiên tri dành cho mình rằng, ông sẽ giết chết cha mình và kết hôn với mẹ mình, do đó sẽ mang lại tai họa cho đất nước và gia đình mình.

[5] 75* Grand Old Party: tên gọi khác của đảng Cộng hòa.

[6] 76* Dwight David “Ike” Eisenhower (1890 - 1969).

[7] 77* Thành phố bang Massachusetts, nơi có trường Đại học Harvard danh giá; khác thành phố Cambridge của Anh Quốc, nơi có trường Đại học Cambridge.

[8] 78*Phi Beta Kappa Key – Hiệp hội học thuật danh giá lâu đời nhất quy tụ những người xuất chúng trong lĩnh vực của bản thân, ra đời từ năm 1776.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.