Bùi Hình
Nhiếp Ẩn Nương là con gái của Đại tướng Ngụy Bác tên Nhiếp Phong thời Trinh Nguyên nhà Đường. Khi mới mười tuổi, có vị ni cô đến khất thực nhà Phong, thấy Ẩn Nương thì thích lắm, nói rằng: “Xin Áp nha để ta dạy dỗ bé gái này”. Phong nổi giận, mắng ni cô. Ni cô nói: “Dù Áp nha có giấu trong tủ sắt, ta cũng sẽ trộm đi”. Đến tối, quả nhiên Ẩn Nương biến mất. Phong kinh hãi lắm, sai người đi tìm kiếm nhưng chẳng thấy tung tích. Mỗi khi cha mẹ nhớ con thì chỉ biết nhìn nhau khóc mà thôi.
Năm năm sau, ni cô đưa Ẩn Nương trở về, nói với Phong: “Ta đã dạy xong rồi, ngài nên nhận lại”. Thoáng chốc ni cô đã biến mất. Cả nhà vừa buồn vừa vui. Hỏi về những gì đã học, Ẩn Nương đáp: “Ban đầu thì con chỉ đọc kinh niệm chú, sư phụ không dạy thêm gì khác”. Phong không tin, cứ gặng hỏi. Nàng đáp: “Nói thật lại sợ cha không tin, con phải làm sao đây?”. Phong bảo: “Con cứ nói sự thật”. Nàng kể: “Khi Ẩn Nương mới bị vị ni cô bắt lấy, không biết đã đi bao nhiêu dặm, đến sáng thì tới chỗ cách một hang đá sâu hoắm vài chục bước, tuy vắng vẻ không người nhưng khỉ vượn lại rất nhiều, tùng la càng rậm rạp. Ở đó đã có hai cô gái, mỗi người cũng vừa mười tuổi, đều thông minh xinh đẹp, song chẳng ăn uống gì, có thể đi như bay trên vách núi, nhẹ nhàng như con nao leo cây vậy, không để lại dấu vết. Ni cô cho con một viên thuốc, lại đưa con cầm một thanh bảo kiếm dài chừng hai thước, kiếm rất sắc bén, thổi tóc vào là đứt ngay, bảo con luỵện leo trèo cùng với hai cô gái, dần dần cảm thấy thân hình mình nhẹ như gió. Một năm sau thì con học đâm khỉ vượn, bách phát bách trúng. Tiếp đến lại học đâm hổ báo, nhất định phải mang đầu chúng quay về. Ba năm nữa thì con có thể bay lượn, học đâm diều cắt, không bao giờ trượt. Mũi kiếm bị mài dần, giảm đi hết năm tấc. Chim muông gặp phải thì không còn đường về. Đến năm thứ tư, ni cô để hai cô gái giữ hang rồi dắt con lên đô thành, chẳng biết nơi nào nữa. Sư phụ chỉ một người, kế rõ từng tội trạng của hắn, bảo con rằng: ‘Xách đầu hắn về cho ta, đừng để hắn phát giác. Chỉ việc định thần, dễ như chim bay vậy’. Rồi đưa con thanh chủy thủ sừng dê, lưỡi rộng ba tấc. Con giết người trong phố giữa ban ngày, nhưng không ai nhìn thấy, sau đó con bỏ đầu vào túi và trở về hang đá, dùng thuốc làm cho tan ra nước. Năm thứ năm, sư phụ lại nói: ‘Tên đại quan đó có tội, vô cớ hại nhiều người. Tối đến con hãy vào nhà hắn, phải đem đầu về đây’. Con vẫn giắt chủy thủ và đột nhập, lẻn qua khe cửa mà không có gì trở ngại, rồi nằm phục trên xà nhà. Đợi màn đêm buông xuống thì con lấy đầu hắn và rút lui. Song ni cô nổi giận mắng: ‘Sao về trễ như vậy?’. Con đáp: ‘Do nhìn thấy người kia chơi đùa với một đứa trẻ dễ mến, con chưa nỡ ra tay’. Ni cô quát: ‘Lần sau mà gặp phải loại này thì giết kẻ hắn yêu trước, sau đó hạ thủ liền’. Con bái tạ. Ni cô bảo: ‘Ta sẽ mở phía sau não của con và giấu chủy thủ vào, không làm con bị thương đâu, lúc cần dùng là có thể rút ngay’. Lại nói: ‘Con đã học thành tài, có thể về nhà rồi’. Sau đó sư phụ đưa con về, còn nói hai mươi năm nữa mới có dịp tái ngộ”. Phong nghe kể thì sợ lắm. Về sau hễ đêm xuống là Ẩn Nương mất tích, đến sáng mới trở về. Phong chẳng dám gặng hỏi, do vậy nên cũng không yêu thương nàng lắm. Chợt có một thiếu niên mài kính đến nhà, nàng bảo: “Người này có thể làm chồng ta”. Rồi thưa với cha mình, Phong không dám không nghe theo, liền gả đi. Nhưng chồng nàng chỉ biết mài và luyện kính, chứ không có tài gì khác. Phong chu cấp cái ăn cái mặc rất đầy đủ, cho sống bên ngoài nhà.
Mấy năm sau, cha của Ẩn Nương mất. Ngụy soái[1] biết nàng khác thường, bèn dùng vàng lụa mời về làm tùy tùng. Vài năm cứ thế trôi qua. Đến thời niên hiệu Nguyên Hòa, Ngụy soái bất hòa với Tiết độ sứ Trần Hứa là Lưu Xương Duệ[2], nên sai Ẩn Nương trộm lấy đầu của Lưu. Ẩn Nương vừa nhận lời thì họ Lưu thần toán, biết trước nàng sẽ tới, liền triệu tập nha tướng, hạ lệnh kéo ra phía Bắc thành từ sáng sớm, chờ một nam một nữ, cưỡi hai con lừa đen trắng. Đến cửa, thấy con chim hỷ thước bay trước mặt kêu ầm ĩ, người chồng giương cung bắn nhưng không trúng, vợ bèn giật cung từ chồng, một phát là hỷ thước chết ngay. Lưu vái chào nói: “Ta muốn gặp mặt nên cung nghênh từ xa”. Nha tướng theo lệnh ra chặn họ. Vợ chồng Ẩn Nương nói: “Lưu Bộc xạ quả thật là thần nhân, nếu không thì sao có thể nhìn thấu được như thế, xin cho diện kiến Lưu công”. Lưu ủy lạo, vợ chồng Ẩn Nương bái tạ nói: “Đáng bị Bộc xạ giết vạn lần”. Lưu bảo: “Không sao, ai có chủ nấy, đó là chuyện thường của con người. Nay Ngụy với ta có khác gì nhau đâu, mong hãy ở lại, chớ nên nghi ngờ”. Ẩn Nương đáp tạ rằng: “Bên cạnh Bộc xạ chẳng có ai, nguyện bỏ bên ấy sang nơi này, bởi bội phục sự thần minh của Lưu công, biết rõ Ngụy soái không sánh kịp”. Lưu hỏi họ cần gì nữa, họ đáp: “Mỗi ngày chỉ cần hai trăm văn tiền là đủ vậy”. Lưu đáp ứng thỉnh cầu. Bỗng một hôm không thấy hai con lừa của họ, Lưu sai người tìm kiếm, chẳng biết đã đi đâu. Về sau mới bắt gặp trong túi bố có hai con lừa, một đen một trắng. Hơn một tháng, Ẩn Nương thưa với Lưu: “Bên ấy chưa biết thiếp ở lại đây, ắt cho người đến nữa. Đêm nay xin cắt tóc và buộc bằng lụa đỏ, đưa tới trước gối của Ngụy soái, tỏ ý không trở về”. Lưu nghe nàng. Đến canh tư thì nàng quay về bảo: “Tin đã truyền đi, tối mai tất phái Tinh Tinh Nhi sang giết thiếp, còn muốn cướp đầu Bộc xạ. Lúc đó phải giết y bằng mọi cách, xin ngài đừng lo”. Lưu thấu tình rộng lượng, nên không hề sự hãi. Đêm ấy thắp đuốc sáng rực, quá nửa đêm, quả nhiên có hai cờ hiệu, một đỏ một trắng, bay lượn như đang đánh nhau ở bốn góc chiếc giường. Hồi lâu, thấy một người từ không trung rơi xuống, đầu mình hai nơi. Ẩn Nương cũng xuất hiện, nàng bảo: “Tinh Tinh Nhi chết rồi”. Nàng kéo hắn xuống dưới nhà, dùng thuốc làm thi thể tan ra nước, đến lông tóc cũng chẳng còn. Ẩn Nương nói: “Tối mai ắt sẽ phái Diệu thủ Không Không Nhi đến tiếp. Thần thuật của Không Không Nhi thì người không đo được cao thấp, quỷ chẳng dò nổi hành tung, có thể từ hư không vào u minh, giỏi giấu mình lẩn trốn. Tài nghệ của Ẩn Nương chưa đạt cảnh giới ấy, xem như Bộc xạ có phúc vậy. Nhưng ngài hãy dùng điền ngọc bao quanh cổ, nằm ở trong chăn, Ẩn Nương sẽ hóa làm mối đất rồi chui vào ruột Bộc xạ mà chờ đợi, ngoài ra chẳng còn lối thoát nào nữa đâu”. Lưu theo lời nàng. Tới canh ba, Lưu nhắm mắt nhưng chưa ngủ, quả nghe trên cổ có tiếng vang, âm thanh rất lớn. Rồi Ẩn Nương chúc mừng: “Bộc xạ đừng lo nữa. Người này giống như loài chim ưng kiêu hãnh, một nhát không trúng thì lập tức tung mình bay xa ngay, bởi thấy sỉ nhục vì thất thủ, chưa hết một canh giờ đã đi ngàn dặm rồi”. Sau nhìn lại mảnh ngọc, đúng thật có vết chủy thủ chém, in sâu đến mấy phân. Từ đó Lưu đối đãi với Ẩn Nương rất hậu.
Năm Nguyên Hòa thứ tám, Lưu từ đất Hứa vào chầu, Ẩn Nương không chịu theo. Nàng nói: “Nay thiếp sẽ ngao du sơn thủy, bái phỏng bậc chí nhân, chỉ xin cho chồng thiếp một chức quan là được”. Lưu chấp thuận. Sau đó không ai biết nàng ở đâu. Lưu chết khi đang giữ chức Thống quân, Ẩn Nương cũng đánh lừa đến kinh sư một lần, khóc nức nở trước linh cữu rồi ra đi. Trong những năm Khai Thành, con của Xương Duệ là Túng nhậm chức Thứ sử Lăng Châu, qua sạn đạo đất Thục thì gặp được Ẩn Nương, dung mạo vẫn giống hệt khi xưa, hai người rất vui mừng vi tương ngộ, nàng vẫn cưỡi con lừa trắng như thuở ấy, bảo Túng rằng: “Lang quân có đại nạn, không nên tới đây”. Rồi lấy một viên thuốc cho Túng uống và nói: “Năm sau nên gấp rút bỏ chức quan mà quay về đất Lạc, có vậy mới thoát khỏi tai ương. Thuốc của ta chỉ bảo vệ ngài trong một năm mà thôi”. Túng cũng không tin lắm, tặng nàng gấm lụa rực rỡ, song Ẩn Nương chẳng nhận một món nào, chỉ lặng lẽ rời đi. Một năm sau, Túng không từ quan, quả nhiên chết ở Lăng Châu. Từ ấy không còn ai gặp lại Ẩn Nương nữa.
[1] Thời Tống có thoại bản “Tây Sơn Nhiếp Ẩn Nương”, Ưu Đồng thời Thanh lại sáng tác vở kịch “Hắc bạch vệ”, cả hai đều dựa theo cốt truyện này.
[2] Ngụy soái chính là Tiết độ sứ Ngụy Bác Điền Quý An, cháu nội của nhân vật Điền Thừa Tự trong truyện “Hồng Tuyến”.