Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Chương 3

❊ ❊ ❊

Một quả bóng rổ nằm bất động trong rãnh nước gần một thi thể phủ vải trắng. Trên đường lái xe đến đây, Tracy và Kins đã suy đoán về lý do đội A phải có mặt ở một vụ tai nạn giao thông gây chết người, bởi vì những vụ tai nạn thế này vốn thuộc quyền xử lý của Đơn vị Điều tra Va chạm Giao thông (TCI). Thật là bất thường khi họ gọi đội điều tra án mạng đến.

Kins đỗ xe bên lề đường South Henderson. Del và Faz đỗ xe ngay đằng sau Kins và Tracy. Người gọi điện cho Tracy là Billy Williams, quản lý của đội A. Trước đó, Williams đã nhận được cuộc gọi từ viên trung úy của TCI là Joe Jensen.

“Billy nói chúng ta sẽ làm gì ở đây?” Kins hỏi.

Tracy lắc đầu. “TCI nghĩ đây là một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy. Tôi chỉ biết thế thôi.”

Họ bước xuống xe, đối mặt với không khí lạnh giá, rồi đứng trên vỉa hè chờ Del và Faz. Những ánh đèn xanh đỏ nhuộm màu cho các bức tường trát vữa stucco cùng các ô cửa sổ có song sắt và cửa chính của những cửa hàng ở mặt đường. Các đơn vị tuần tra đã đỗ xe ở các góc, phong tỏa đường Renton Avenue South. Các sĩ quan mặc cảnh phục, đeo găng tay và khoác áo khoác dày hướng dẫn cho các phương tiện giao thông đang tiến tới rẽ sang hướng khác. Một chiếc xe cứu hỏa và xe cứu thương cũng đã có mặt ở hiện trường, nhưng những người lính cứu hỏa và nhân viên y tế đều đang đứng yên, trông như bị đông cứng.

Tracy nói: “Anh nghĩ sao về việc Nolasco cho phép Del điều tra cái chết của cháu gái anh ấy?”

Kins liếc nhìn cô, rồi tiếp tục quan sát hiện trường. “Faz sẽ giám sát Del.”

“Anh ấy không nên điều tra vụ đó.”

Kins nhìn cô. “Cô sẽ nói với anh ấy như thế chứ?”

“Đó không phải là việc của tôi. Đó là việc của Nolasco.”

“Cô có nghĩ rằng cô đang để cho cảm xúc cá nhân chi phối mình không?” Tracy và Nolasco vốn có mối quan hệ cơm không lành, canh không ngọt từ thời còn ở Học viện Cảnh sát.

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến cảm xúc cá nhân của tôi cả. Đó là một chính sách của ban chúng ta.”

“Faz nói anh ấy đã giữ mọi chuyện trong tầm kiểm soát. Theo tôi thì cô và tôi nên để mặc họ đi.” Kins xoay người, nhìn ngược lên con đường về phía tấm vải phủ màu trắng. “Cô nghĩ thi thể nằm cách giao lộ bao xa?”

Tracy biết anh đang đánh trống lảng, nhưng đành mặc kệ và suy nghĩ một chút về câu hỏi của anh. “Có lẽ khoảng bảy mét rưỡi.”

“Vụ này sẽ không ngon ăn đâu.” Anh nói.

Khi Del và Faz tới chỗ họ, họ bắt đầu tiến về phía Williams.

Một tầng mây nặng trĩu báo hiệu trời sắp đổ tuyết khiến mọi âm thanh đều trở nên nhỏ đi. Williams đang đứng nói chuyện với hai người đàn ông mặc áo khoác màu vàng dạ quang với những dải băng phản quang màu xám, trên lưng áo họ in chữ “Cảnh sát Seattle”. Williams nhìn giống hệt diễn viên Samuel L. Jackson, trông ông có vẻ hợp thời trang khi đội cái mũ bê rê kẻ ca rô màu đỏ đen và quấn quanh cổ rồi nhét vào bên trong áo khoác cái khăn tiệp màu.

“Trước giờ tôi không đoán ra được anh là người Scotland đâu nhé.” Faz nói với Williams. “Sean Connery cho anh cái mũ và cái khăn đó à?”

Williams đáp lại Faz bằng một nụ cười bỡn cợt. “Theo trang web Ancestrycom, còn có nhiều điều về gốc gác của tôi mà anh sẽ không bao giờ đoán ra được đâu. Tôi phải cảm ơn dân tộc của anh về điều đó đấy.”

Faz nói: “Tôi là người Ý một trăm phần trăm; anh có thể cảm ơn tôi vì thức ăn ngon và tác phẩm Bố già.”

Tracy nói chuyện với Joe Jensen, người to lớn hơn trong hai người đàn ông còn lại, ông đội một cái mũ len màu đen sùm sụp trên đầu. “Anh gọi chúng tôi đến vì vụ này à, Joe?”

Jensen đã làm việc ở đơn vị TCI gần ba chục năm. Hồi Tracy còn làm cảnh sát tuần tra, việc được thăng tiến thành điều tra viên án mạng dường như chỉ là một giấc mơ hão huyền, cô đã nhắm đến đơn vị TCI, coi đó là một cách để mở rộng nền tảng kiến thức và kinh nghiệm. Đơn vị này yêu cầu các nhân viên của mình phải thật giỏi Toán và Vật lý, cũng như nắm được các định luật như động lượng tuyến tính. Tracy vẫn luôn giỏi Hóa học, cô đã dạy môn Hóa ở bậc phổ thông trung học trong ba năm. Tuy nhiên, môn Toán thì cô đã bỏ bẵng từ lúc cô quyết định trở thành cảnh sát sau vụ em gái cô mất tích.

“Khi nào thì anh mới chuyển sang Ban Tội phạm Bạo lực vậy?” Kins hỏi Jensen.

“Sau khi tôi nghỉ hưu.” Jensen trả lời bằng điệp khúc quen thuộc. Ông thường xuyên được đề nghị chuyển sang làm điều tra viên án mạng. Ông nói với Tracy rằng các vụ án mạng quá nhàm chán, rằng: Nghi phạm của tuần này lại trở thành nạn nhân của tuần sau. Hơn nữa, ông là một người đam mê Toán học đầy kiêu hãnh. Jensen chỉnh lại cái mũ len. “Vụ này thật bi thảm.” Ông nhìn xuôi theo đại lộ Renton về phía tấm vải màu trắng. “Một cậu bé mới mười hai tuổi.”

“Ôi trời.” Tracy và Kins đồng thanh thốt lên.

Del lùi lại.

“Một đứa trẻ Mỹ gốc Phi đang trên đường về nhà sau khi chơi bóng rổ.” Jensen nói.

“Mấy sếp lớn lo, muốn là trong tình hình hiện tại thì xử lý chuyện này phải thật khéo.” Williams nói.

“Vì phong trào Người da đen đáng được sống sao?” Faz hỏi. Giống như những nơi còn lại của nước Mỹ, phong trào này đã tác động mạnh đến Seattle, và chẳng cần ai phải nói ra, họ cũng biết rằng mình đang đứng ở một cộng đồng mà người Mỹ gốc Phi chiếm đại đa số.

Williams gật đầu. “Các sếp lớn muốn một đội điều tra án mạng tham gia vụ này.” Ông nhìn Jensen. “Tôi không hề có ý xúc phạm các anh đâu đây nhé.”

“Không vấn đề gì.”

“Đây là chuyện liên quan đến chính trị.” Williams nói. “Chúng ta sẽ làm việc cùng TCI.”

“Anh thấy như thế có ổn không?” Tracy hỏi Jensen.

“Tôi đâu có quyền quyết định, nhưng theo ý tôi thì càng đông càng vui, mặc dù chuyện này chẳng có gì là vui vẻ cả.”

“Chuyện xảy ra thế nào?”

“Chiếc xe hơi đã tông trúng cậu bé. Đôi giày chơi bóng rổ của cậu ấy còn văng đến ba mét.”

“Tôi đoán là cậu bé chẳng có giấy tờ tùy thân gì?” Tracy hỏi.

Jensen hất cằm về phía một nhóm cả đàn ông lẫn phụ nữ đang đứng ở góc đường. “Đúng thế, nhưng một trong các nhân chứng nói nạn nhân tên là D’Andre Miller.”

“Anh ta có tận mắt chứng kiến vụ tai nạn không?” Tracy hỏi.

Jensen lắc đầu. “Không. Anh ta đang đi bộ trên đường South Henderson thì nghe thấy một tiếng uỵch. Cô biết như thế nghĩa là thế nào rồi đấy.”

Tracy biết. Phần lớn các nhân chứng của một vụ tai nạn xe cộ không giúp ích được gì. Họ thường hợp tác rất nhiệt tình, nhưng đa số họ không tận mắt chứng kiến vụ va chạm. Họ chỉ nghe thấy tiếng động và nhìn thấy hậu quả sau đó mà thôi. Tâm trí họ sẽ phỏng đoán những gì họ không nhìn thấy, mà điều đó thường mâu thuẫn với bằng chứng xác thực thu được ở hiện trường, vì vậy nếu vụ việc được đưa ra tòa thì nhân chứng ấy lại thành ra gây trở ngại hơn là giúp ích.

Jensen chỉ một người đàn ông khác ở góc đường. “Người đàn ông đó đang lái xe về nhà và dừng lại khi nhìn thấy xe cảnh sát. Anh ta nói cậu bé đã chơi bóng rổ ở trung tâm cộng đồng vào tối nay và đang vội về nhà.” Jensen chỉ dọc theo con đường. “Anh ta nói nạn nhân đi cắt qua đường Chief Sealth.”

“Đó là hướng ngược lại mà.” Kins nói, ý anh là nó ngược với chỗ thi thể đang nằm.

“Tôi biết.” Jensen nói. “Nếu lúc ấy cậu bé đang đi từ trên vỉa hè xuống ngã tư thì hẳn là cậu bé đã bị đâm bởi một chiếc xe đang đi với tốc độ cao.”

“Cha mẹ cậu bé biết chuyện chưa?” Tracy hỏi.

“Chúng tôi chưa thông báo cho họ. Nhưng có lẽ ai đó ở đây đã báo cho họ biết rồi.”

Tracy nhìn lên cột đèn giao thông và những đường dây màu đen chăng giữa các cột cáp điện thoại. Đèn giao thông trên đại lộ Renton vừa chuyển từ xanh sang đỏ. “Đèn giao thông có vấn đề gì không?”

“Tôi không phát hiện vấn đề gì bất thường.” Jensen nói. “Nhưng chúng tôi sẽ cho người xác nhận lại điều đó.” Ông nhận thấy Tracy đang nhìn về phía nam, nơi con dốc trên đại lộ Renton đổ dài xuống trước khi con đường trở nên bằng phẳng chỗ ngã tư. “Và chúng tôi không tìm thấy bất cứ vết bánh xe trượt nào.” Ông nói.

“Vậy là người lái xe đã không cố gắng dừng lại?” Tracy nói.

“Không có bằng chứng nào về việc đó.” Jensen đáp. “Tôi đoán nạn nhân đã bị hất lên hoặc bắn về phía trước.”

Tracy biết bị hất lên nghĩa là khi chiếc xe tông trúng nạn nhân thì nạn nhân bị hất lên mui xe. Còn bắn về phía trước thì ý nghĩa đã quá rõ ràng.

“Căn cứ vào khoảng cách giữa thi thể và ngã tư, tôi đoán phần phía trước của chiếc xe có thể bị hư hại một chút.” Jensen nói. “Chúng tôi sẽ tiến hành thông báo về việc này.”

“Còn các camera giám sát thì sao?” Faz chăm chú nhìn các cửa hàng ở bốn góc. Có một cửa hàng phụ tùng ô tô với các cửa sổ và cửa chính được bao bên ngoài bằng lớp cửa chống trộm màu đen, giống như các cửa sổ ở tầng trệt của một tòa chung cư ba tầng nằm ở góc đông nam. Ở một trong hai góc còn lại là một tiệm giặt khô nằm trong một tòa nhà thương mại sơn màu mù tạt. Đối diện với nó là một nhà hàng có mái hiên màu đỏ bạc phếch. Cỏ dại mọc đầy trên các ô cửa sổ quay mặt ra đường chứng tỏ rằng nhà hàng này đã ngừng hoạt động được một thời gian rồi.

“Vẫn chưa biết.” Jensen đáp.

Williams bỏ tay ra khỏi túi áo khoác. “Bắt tay vào việc thôi. Del, Faz, các anh hãy tìm hiểu xem liệu cư dân trong các căn hộ của tòa chung cư có nhìn thấy gì hoặc cửa hàng phụ tùng ô tô có lắp camera giám sát không, và nếu có thì chúng có ghi lại được hình ảnh nào không.”

Khi Del và Faz rời đi, một nữ cảnh sát tiến tới chỗ những người còn lại. “Thưa các điều tra viên… Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng tôi nghĩ chúng tôi đã tìm thấy thứ gì đó.”

Cả nhóm liền theo cô ta đi ngược lên con đường, tới chỗ cách ngã tư chừng ba mét. “Lúc đầu chúng tôi không nhìn thấy bởi vì nó trong suốt.” Cô cảnh sát giải thích. Cô ta chiếu đèn pin vào một mảnh vỡ hình tam giác trên mặt đất Tracy thấy nó trông giống một tấm chụp đèn pha.

“Tốt lắm.” Jensen nói. “Giờ thì tất cả những gì chúng ta cần là chiếc xe để khớp nó vào.”

Có tiếng lốp xe rít ken két trên mặt đường, thu hút sự chú ý của mọi người. Một chiếc Honda màu trắng kiểu cũ dừng khựng lại ở ngã tư. Cửa phía tài xế mở ra, một phụ nữ gốc Phi nhảy xộc xuống từ chỗ ngồi đằng sau vô lăng. Trong lúc cuống cuồng, cô ta chẳng buồn tắt máy, để mặc đèn xe sáng choang và cửa xe mở toang. “Con trai tôi.” Cô ta chẳng nói với riêng ai. “Con trai tôi đâu?”

Các cảnh sát tuần tra vội vã chạy tới để giữ cô ta lại, nhưng cô ta đập vào tay họ. “Tôi muốn thấy con trai tôi. D’Andre đâu?”

Những người đang đứng trên các góc đường bắt đầu lên tiếng vẻ kích động. Người đàn ông mà Jensen chỉ lúc nãy bước xuống lòng đường. Người mẹ quay sang anh ta. “Terry à, thằng bé đâu rồi? D’Andre đâu?”

Terry vừa khóc vừa chỉ về phía tấm vải trắng trên đường.

Người mẹ đưa tay lên che miệng, ngừng cử động. Cô ta hoàn toàn suy sụp, hai đầu gối bủn rủn khuỵu đi và cơ thể rơi phịch xuống lòng đường, rồi cô ta cứ thế ngồi đó rên rỉ và gào khóc. Tracy đi về phía người phụ nữ ấy. Người đàn ông kia đứng cạnh cô ta, dường như không biết phải làm gì. Tracy quỳ xuống, người phụ nữ ngước mắt lên. Tracy nhìn thấy nỗi đau đớn tột cùng vỡ òa trên khuôn mặt cô ta giống như nỗi đau đớn mà cô đã nhìn thấy trên gương mặt cha mẹ mình vào cái đêm Sarah mất tích.

“Tôi rất tiếc.” Tracy thì thầm, rồi lại nghĩ về những gì Del đã nói ở quán rượu.

Chẳng có bậc cha mẹ nào đáng phải chịu cảnh chôn cất con mình.

Khi Tracy bước vào qua cửa chính, hai con chó khổng lồ chạy xộc ra từ phòng ngủ để sủa mừng. Dường như chúng đã quen với việc cô làm ca đêm. Cô đặt đôi giày của mình lên băng ghế dài, treo áo khoác lên móc rồi đi vào bếp.

Dan đã cải tạo lại phía bên trong ngôi nhà một tầng xây bằng đá và trát vữa này, sửa sang lại sàn nhà bằng gỗ sồi sẫm màu, vốn nham nhở và sứt sẹo như sàn nhà của bất cứ ngôi nhà trại nào khác. Trần nhà dốc với những thanh xà lớn bằng gỗ, và trong phòng khách kiêm phòng ăn có một lò sưởi bằng đá choán phần lớn diện tích. Dan đã tìm được một công ty và thuê họ lắp hệ thống tỏa nhiệt để ngọn lửa lò sưởi có thể sưởi ấm cho cả căn nhà suốt nhiều giờ liền. Khu vực phòng khách có một cái ghế xô pha bằng da màu đỏ, một cái ghế đôi và những tấm thảm trải sàn, trong khi khu vực phòng ăn có một bộ bàn ghế bằng gỗ sồi kiểu cổ. Ở góc đằng xa có một cái ghế nệm êm ái và một cái đèn, được dùng làm chỗ đọc sách. Phía trong cùng của ngôi nhà là một phòng ngủ đơn chỉ vừa đủ để kê chiếc giường đôi cỡ lớn. Liền kề với nó là căn bếp nhỏ đến nỗi chẳng có chỗ để đặt máy rửa bát đĩa hoặc chứa được quá hai người cùng một lúc.

Tracy lấy một cái cốc từ tủ bếp và rót nước vào đó từ cái vòi ở bồn rửa, nhìn đăm đăm ra ngoài qua ô cửa sổ sau nhà, nghĩ đến người mẹ ở ngoài đường lúc nãy và cả mẹ cô nữa. Vầng trăng tròn tỏa ánh sáng dìu dịu xuống bãi chăn ngựa, nhuộm lên đống cỏ một màu lam nhạt u sầu. Đêm nay, thế giới đang than khóc.

Dan đã mua cái trang trại rộng năm mẫu và ngôi nhà này bởi vì anh thích cảm giác biệt lập của nó, rất giống với ngôi nhà của anh ở Cedar Grove, nhưng Tracy đã sống ở Seattle nhiều năm và sau đó là vùng lân cận Tây Seattle. Cô mất nhiều thời gian hơn để làm quen với sự hẻo lánh và tĩnh lặng của nơi đây, đặc biệt là vào những đêm như thế này, khi cô muốn có một thứ gì đó làm cô sao lãng, kéo tâm trí cô rời khỏi hình ảnh tấm vải trắng và bà mẹ đau đớn suy sụp với vết thương lòng không bao giờ hoàn toàn lành lặn.

Sherlock nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, theo sau là Roger, con mèo của Tracy. Tracy đóng vòi nước. Nước đã tràn qua mép cốc. Roger nhảy lên kệ bếp, đủng đỉnh bước và khẽ kêu meo meo. Phải mất hàng tháng trời, hai con chó của Dan là Rex và Sherlock, những con chó lai giữa chó ngao và chó săn sư tử châu Phi nặng gần sáu mươi lăm cân, mới thôi chú ý đến con mèo.

“Mày không cần phải dậy mà.” Tracy thì thầm với Sherlock. Trong hai con chó thì nó là con biết quan tâm đến chủ nhân hơn. Sherlock nhìn cô với ánh mắt dò hỏi. “Ừ, tao biết mày muốn gì.” Cô mở một ngăn kéo tủ và lấy cho nó một chiếc bánh quy dành cho chó. Nó không nhận cái bánh ngay mà ngước nhìn cô với đôi mắt rầu rĩ, như thể nó cảm nhận được nỗi đau của cô. “Tao không sao đâu.” Cô nói. “Ăn đi.” Nó nhẹ nhàng ngoạm lấy chiếc bánh quy. Cô hôn lên đầu nó. “Đừng có khoe với người anh em của mày nhé!”

Cô nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ, cởi quần áo trong bóng tối, mặc vào một cái áo ngủ rồi luồn xuống dưới chiếc chăn bông. Cô rúc vào cơ thể ấm áp của Dan.

“Chào em.” Dan nói, giọng khàn khàn vì ngái ngủ. Anh choàng tay quanh người cô. “Em về muộn thế. Anh đã cố đợi em.”

Cô vẫn còn ngửi thấy mùi kem đánh răng hương bạc hà trong hơi thở của anh. Trong bóng tối, Rex ngáp một cú rõ to, như muốn bảo hai người họ hãy im lặng. Roger nhảy lên giường, kêu grừ grừ.

“Em xin lỗi vì đã làm anh thức giấc.” Cô nói. Dạo gần đây, anh đang bận rộn với công việc của văn phòng luật nằm ở khu trung tâm của Redmond, danh tiếng và khối lượng công việc của anh đã tăng lên nhiều lần từ sau vụ ở Cedar Grove. Vì Tracy làm việc ca đêm nên họ không gặp nhau nhiều vào ban ngày. “Bọn em lại có một vụ án mới.”

“Anh cũng đoán vậy. Nó khủng khiếp lắm à?”

Cô lại nghĩ đến thi thể nằm dưới tấm vải trắng. Đó chỉ là một cậu bé. Một đứa trẻ. “Một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy.” Cô nói. “Một cậu bé mười hai tuổi.”

Anh hôn lên đỉnh đầu cô và nhẹ nhàng vuốt tóc cô. “Em ổn chứ?”

Trong những năm trước đây, khi trở về với căn hộ trống trải, cô đã luôn tự nhủ rằng mình ổn, ngay cả khi không phải như vậy. Cô không có nhiều sự lựa chọn. Chẳng có ai an ủi cô, vì thế, cô chưa bao giờ quen với cảm giác được dỗ dành. Cô đang cố gắng.

“Không ổn lắm.” Cô nói.

“Anh rất tiếc.” Anh ôm siết lấy cô. Cô cảm thấy hơi thở anh phả lên tóc cô và vòm ngực anh nhẹ nhàng phập phồng. “Em muốn nói về chuyện đó không?”

Cô mỉm cười. Cô sẽ nói về chuyện đó suốt nhiều ngày. Cô sẽ nghĩ về chuyện đó hàng năm trời. Nhưng đêm nay, Dan mệt mỏi rồi. Cô cũng vậy. “Đi ngủ đi!”

“Ngày mai em hẹn bác sĩ lúc mấy giờ?”

Cô đã quên béng bác sĩ Kramer ở phòng khám hiếm muộn. “Hai giờ.”

“Anh có thể sắp xếp công việc rồi gặp em ở đó.”

“Em chỉ đến lấy kết quả xét nghiệm thôi.” Cô nói. “Sau khi biết được kết quả, chúng ta có thể quyết định xem mình sẽ làm gì.”

Dan đột ngột chuyển sang ngữ điệu giật cục kiểu quân đội. “Chà, về phần anh, anh vẫn hoàn toàn sẵn sàng cho nhiệm vụ trước mắt. Em hãy yên chí rằng dù tuyết hay mưa hay bóng tối âm u cũng không thể ngăn anh hoàn thành phận sự được giao.”

“Chúng ta đang cố gắng tạo ra một đứa bé.” Cô thì thầm. “Chứ đâu phải là đi đưa thư.”

Dan chẳng có gì phải lo lắng. Anh đã đi xét nghiệm sau khi tháo ống dẫn tinh. Lúc trở về ngôi nhà ở Redmond, anh lớn tiếng tuyên bố rằng mình đã “khóa nòng, nạp đạn và sẵn sàng nhả đạn!”

Nói cách khác, dù vấn đề của họ là gì thì cũng không phải do anh. Vì thế, Tracy nửa muốn Dan đi cùng mình tới gặp bác sĩ, nửa không muốn anh có mặt, không muốn anh nghe thấy cái kết quả xét nghiệm mà cô đã nghi ngờ. Dù vấn đề là gì thì cũng là do cô.

Dan buông cô ra và lăn sang phía giường mình. Chưa đầy một phút, cô đã nghe thấy tiếng thở thư thái của anh. Cô lại nghĩ về Shaniqua Miller, về hình ảnh cô ta ngã quỵ xuống đường, hoàn toàn suy sụp vì cái chết của con trai. Cô cũng nghĩ về em gái của Del là Maggie cùng cảm xúc của cô ấy khi bước vào phòng ngủ của con gái và thấy con mình đã chết. Rồi cô nghĩ về nỗi đau đớn tột độ và khôn nguôi của mẹ cô, giống như một vết thương sâu hoắm sẽ chẳng bao giờ lành lại.

Nó khiến cô nghĩ về khao khát có con của mình, và cô tự hỏi có khi nào việc không thể mang thai lại chẳng phải một tai họa mà chính là một phúc lành?

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.