Tracy ngồi trên cái ghế nhựa cứng ngắc trong một căn phòng bài trí đơn sơ ở Phòng khám Hiếm muộn Seattle, chờ xem liệu khoa học có thể làm những điều mà tự nhiên dường như không thể. Những bóng đèn huỳnh quang phía trên đầu phát ra tiếng o o khó chịu, chúng rọi sáng đến mức khiến các bức tường màu trắng và sàn nhà lót vải sơn của căn phòng gần như bừng lên chói lóa. Cô muốn đứng dậy và đi lại để giảm căng thẳng, nhưng căn phòng này chẳng lớn hơn là mấy so với một trong những căn phòng hỏi cung của Sở Cảnh sát Seattle.
Cô chao đảo giữa các cảm giác chán nản, giận dữ, tuyệt vọng và hoang mang. Cô đã làm tất cả những gì mà bác sĩ chuyên khoa hiếm muộn bảo cô làm - tính toán chu kỳ kinh nguyệt, đều đặn đi tiểu lên những cái que nhựa vào mỗi sáng để xác định thời điểm rụng trứng, và bám riết Dan như thể anh là chàng thủy thủ lên bờ nghỉ phép sau một năm đi biển. Chẳng cách nào có tác dụng cả.
Cánh cửa phòng khám mở ra, cùng lúc đó, Tracy cảm thấy nỗi lo lắng của mình dâng cao lên. Cô đã dành biết bao nhiêu ngày và, ít nhất trong tháng này, biết bao nhiêu đêm để săn lùng những kẻ giết người cùng những tên tội phạm bạo lực khác, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy lo lắng như lúc này. Ở đây, cô không phải là người nắm quyền kiểm soát, và cô ghét cái cảm giác mình không thể thay đổi được kết quả.
Bác sĩ Scott Kramer bước vào phòng. Ông mặc chiếc áo bờ lu trắng có thêu tên mình bằng chỉ xanh trên túi áo ngực. Ông nở nụ cười ấm áp quen thuộc, rồi dừng bước và chỉ vào khẩu súng giắt gần phù hiệu của Tracy trên thắt lưng của cô. “Tôi đoán lát nữa về là cô đi làm luôn.”
Cô mỉm cười. “Hôm nay tôi làm ca đêm.”
Kramer kéo ra một cái ghế có bánh xe ở chân và ngồi xuống bên cái máy tính kèm bàn phím trên một chiếc bàn làm việc di động. Tracy ngửi thấy mùi nước hoa thơm dịu thoang thoảng khi ông xoay khung bàn bằng kim loại để cô có thể nhìn thấy màn hình máy tính. Lúc sắp bắt đầu, ông bỏ tay khỏi bàn phím và hỏi cô, như thể lúc nãy ông đã quên bẵng mất: “Tình hình của cô thế nào rồi?”
“Tôi đoán ông đang sắp sửa nói cho tôi biết đây.” Tracy đáp.
Kramer gật đầu, nụ cười của ông giờ nhạt hơn một chút. Ông chừng năm mươi lăm tuổi, có cái đầu hói và đôi mắt dịu dàng có vẻ lúc nào cũng nheo lại, cùng làn da rám nắng và thân hình cân đối của một vận động viên tennis. Ngoại hình ấy tương thích với thái độ điềm đạm của ông. “Chà, điều đầu tiên cô cần ghi nhớ là các xét nghiệm này chỉ có tính tương đối thôi. Chúng không rạch ròi như đen và trắng.”
“Tôi hiểu.” Cô nói. Vậy là kết quả không tốt rồi.
Kramer gõ bàn phím, nhẹ nhàng nói: “Nhìn chung, khả năng sinh sản của phụ nữ sẽ giảm theo tuổi tác.” Một biểu đồ hiện lên trên màn hình và Kramer dùng ngón tay trỏ để di theo nó. “Trước năm ba mươi lăm tuổi, khả năng sinh sản của phụ nữ sẽ suy giảm dần dần, sau đó, sự suy giảm trở nên rõ rệt hơn hẳn.” Nhìn cái biểu đồ giống như một người đang ngã khỏi vách đá vậy. “Ở tuổi bốn mươi ba, khả năng mang thai của cô là khoảng ba mươi phần trăm.”
“Và nếu tôi mang thai, tỷ lệ sẩy thai ở tuổi tôi cũng cao hơn.” Tracy nói. Dạo này cô hay đọc các bài báo mà cô có thể tìm được trên mạng, mặc dù cô biết rằng nhặt nhạnh các kiến thức lắt nhắt trên mạng là một việc gần như nguy hiểm.
“Có lẽ, khoảng ba mươi lăm phần trăm.” Kramer nói.
“Vậy các kết quả xét nghiệm cho thấy điều gì?”
Kramer đã yêu cầu Tracy làm vài xét nghiệm vào ngày thứ ba trong chu kỳ kinh nguyệt của cô để xác định ORT, hay đánh giá dự trữ buồng trứng. Ông đã giải thích rằng các xét nghiệm máu sẽ xác định được cô có bao nhiêu trứng, và những quả trứng đó đáp ứng thế nào trong thời kỳ rụng trứng.
“Thành thực mà nói, dự trữ buồng trứng của cô bị thấp.” Kramer nói, đi thẳng vào vấn đề. Ông chắp hai bàn tay vào nhau. “Nhưng, như tôi đã nói lúc nãy, đó là một tin không tốt song nó không có giá trị tuyệt đối.”
“Nó chỉ ra rằng khả năng tôi mang thai bằng trứng của mình là rất khó.” Vậy là đêm nay, sau khi tan ca, cô sẽ không thể bước qua cửa nhà mình và reo lên với Dan rằng cô đã “khóa nòng, nạp đạn và sẵn sàng sinh nở.”
“Cánh cửa cơ hội rõ ràng hẹp hơn. Cô và chồng đã nỗ lực mang thai bao lâu rồi?”
“Sau khi anh ấy tháo ống dẫn tinh, khoảng sáu tháng.” Cô nói. Cô có phải trình bày về tần suất quan hệ của họ không nhỉ? Cô không biết nữa.
Bác sĩ Kramer bắt tréo chân và ngả người về đằng trước. Phong thái khoan thai ấy của ông có thể khiến người khác tức điên lên, nhất là vào những thời điểm như thế này. Qua các bài báo, Tracy biết rằng sáu tháng là khoảng thời gian tối đa để một cặp đôi cố gắng mang thai một cách tự nhiên, không cần dùng đến các biện pháp can thiệp. Cô và Dan đã vượt qua cột mốc ấy.
“Chúng tôi thường khuyên các bệnh nhân của mình cố gắng trong một khoảng thời gian như thế.” Kramer nói.
“Bây giờ tôi có những lựa chọn gì?” Tracy hỏi.
“Chà, chúng ta có thể thử các loại thuốc hỗ trợ sinh sản.” Kramer nói.
Cô khẽ mỉm cười. “Nghe giọng ông không được lạc quan lắm.”
Kramer nhún vai. “Căn cứ vào tuổi tác, chỉ số ORT, và khoảng thời gian cô cố gắng mang thai một cách tự nhiên, tôi nghĩ rằng khả năng mang thai của cô bị giới hạn.”
“Bị giới hạn, nghĩa là…?”
“Thấp.”
Cô suy ngẫm về thông tin này. “Tôi nên dùng loại thuốc hỗ trợ sinh sản nào?”
Câu hỏi này dường như đã làm chệch hướng dòng suy nghĩ của Kramer. Có lẽ ông đang định bàn với cô chuyện sử dụng trứng hiến tặng, nhưng Tracy không muốn con mình có nửa dòng máu của Dan và nửa dòng máu của một người mà cô chưa bao giờ gặp. Cô không muốn con mình được thụ thai trong một cái đĩa petri. Cô muốn con mình là kết tinh của hai vợ chồng cô.
“Nếu lựa chọn phương pháp dùng thuốc hỗ trợ sinh sản, chúng ta sẽ bắt đầu với một liệu trình thuốc Clomid và siêu âm thường xuyên cho cô để canh xem cô có rụng trứng không và nếu có thì vào lúc nào. Cô và Dan sẽ lo chuyện này. Sau đó, chúng ta sẽ đợi từ mười đến mười bốn ngày rồi tiến hành thử thai. Nhưng trong trường hợp…”
“Khả năng thành công là bao nhiêu?”
Kramer trông như đang tính toán các con số trong đầu. “Khó mà đưa ra được một con số cụ thể, nhưng trong trường hợp…” Ông ngừng lại. “Hãy thực tế nhé! Chúng ta có thể sử dụng thuốc hỗ trợ sinh sản để kích thích buồng trứng của cô, giúp cô rụng trứng, nhưng vấn đề là trứng của cô có thể thụ tinh không? Nếu có, hãy nhớ rằng tỷ lệ sẩy thai là khá cao, cũng như các dị tật bẩm sinh, chẳng hạn như hội chứng Down. Cô chắc chắn là mình có thể đối mặt với tất cả những chuyện đó chứ?”
“Nhưng ông đã nói chỉ số ORT không phải là tuyệt đối mà.”
“Nó không khẳng định chắc chắn.” Kramer nói. “Nhưng nó chỉ ra nguy cơ. Trong trường hợp của cô, khả năng mang thai là rất mong manh. Nhưng vẫn còn có những sự lựa chọn khác.”
“Dùng trứng hiến tặng.”
“Đúng vậy.”
Tracy thở dài. Nếu dùng trứng hiến tặng thì cô thà nhận con nuôi còn hơn, như thế cô có thể trao một mái nhà tốt cho một đứa trẻ thiếu thốn đang cần đến nó. Cô và Dan đã nhất trí rằng họ sẽ cùng nhau quyết định những chuyện như thế này. Họ đã nhất trí sẽ bàn bạc với nhau về chuyện cô có nên sử dụng thuốc hỗ trợ sinh sản hay không, bởi vì phương pháp đó có một vài tác dụng phụ có thể không được tốt cho lắm. Họ đã nhất trí rằng nếu muốn nhận con nuôi thì họ sẽ cùng nhau xem xét một cách chi tiết. Nhưng đó là trước khi Tracy biết chắc chắn rằng người có vấn đề là cô, chứ không phải Dan.
“Tôi muốn thử dùng Clomid.” Cô nói. “Tôi muốn mình ít nhất cũng thử dùng nó một lần xem sao.”