Hoàng hôn của ngày hôm sau đã gần tắt hẳn khi André-Louis về tới Gavrillac. Hoàn toàn ý thức được một lệnh truy nã chẳng mấy chốc sẽ được ban bố ra dành cho người truyền bá cách mạng đã hô hào dân chúng Nantes đứng lên đấu tranh, anh muốn cố giấu nhẹm đi chuyện mình có mặt tại thành phố cảng này. Vì vậy, anh đã đi một vòng rộng, qua sông tại Bruz, rồi lại qua sông lần nữa ở quá Chavagne một chút, để rồi quay về Gavrillac từ hướng Bắc, như thế người ta sẽ nghĩ anh quay về từ Rennes, nơi họ biết anh đã tới hai ngày trước.
Còn cách làng chừng một dặm, trong ánh sáng đang tắt dần, anh thoáng nhìn thấy một bóng người cưỡi ngựa chậm rãi đi về phía mình. Nhưng phải tới lúc hai người chỉ cùng cách nhau vài mét, và anh thấy cái bóng trùm áo choàng ấy đang cúi ra phía trước nhìn anh, chàng luật sư trẻ mới để ý nhiều tới người nọ. Và rồi gần như ngay lập tức anh nghe thấy một giọng phụ nữ reo lên đón chào mình.
“Là anh, André - cuối cùng cũng gặp anh!”
Anh ghìm cương ngựa lại, hơi thoáng ngạc nhiên, và tiếp tục bị tấn công bằng một câu hỏi đầy vẻ bồn chồn lo lắng.
“Anh đã đi đâu vậy?”
“Tôi đã đi đâu ư, em họ Aline? Ồ... đi ngắm nhìn thế giới.”
“Em đã đi qua đi lại trên con đường này từ trưa nay để đợi anh.” Nàng nói hối hả không kịp thở, trong lúc vội vã muốn đưa ra lời giải thích. “Một toán lính từ đồn cảnh binh ở Rennes tới Gavrillac sáng nay để tìm bắt anh. Họ lục soát cả lâu đài và khắp nơi trong làng, cuối cùng phát hiện ra anh dự kiến sẽ quay về với một con ngựa thuê ở quán Breton arme. Vậy là họ đóng quân tại quán để chờ anh. Em đã đợi ở đây cả buổi chiều để cảnh báo anh đừng đặt chân vào bẫy.”
“Aline thân mến! Anh thật áy náy khi gây ra cho em nhiều rắc rối và bận tâm đến thế!”
“Đừng để ý tới chuyện đó. Chuyện đó không quan trọng.”
“Ngược lại, đó là điều quan trọng nhất trong những gì em đã cho anh biết. Chính phần còn lại mới là không quan trọng.”
“Anh có hiểu là bọn họ tới để bắt anh không vậy,” nàng hỏi anh, mỗi lúc một thêm nóng ruột. “Anh bị truy nã vì xúi giục nổi loạn, theo một trát truy nã của ông de Lesdiguieres.”
“Xúi giục nổi loạn?” anh nhắc lại, ý nghĩ quay trở lại với những gì diễn ra tại Nantes. Không thể có chuyện ở Rennes người ta đã kịp biết tin về nó và có hành động đáp lại mau lẹ đến thế.
“Phải, xúi giục nổi loạn. Cuộc nổi loạn do bài diễn thuyết phản loạn của anh tại Rennes hôm thứ Tư.”
“À, là chuyện đó!” anh thốt lên. “Phù!” vẻ nhẹ nhõm của anh rất có thể đã cho cô gái biết, nếu nàng chú ý hơn, rằng anh có nhiều điều để sợ từ hệ quả của một hành động phản loạn còn ghê gớm hơn nhiều đã thực hiện sau đó. “Chao ôi, nó chẳng là gì cả.”
“Chẳng là gì cả?”
“Anh gần như ngờ rằng mục đích thật của các quý ông cảnh binh đã bị hiểu nhầm. Rất có thể bọn họ tới đây để cảm ơn anh nhân danh ông de Lesdiguieres. Anh đã ngăn dân chúng lại khi họ định đốt Tòa án lúc ông ấy đang ở bên trong.”
“Sau khi anh đã kích động họ tới chỗ định làm thế trước. Em đoán là anh thấy ghê sợ trước việc làm của mình. Anh đã lùi lại vào phút chót. Nhưng anh đã nói nhiều thứ về ông de Lesdiguieres, những điều mà, nếu như những gì anh nói được thuật lại chính xác, ông ấy sẽ không bao giờ tha thứ.”
“Anh hiểu rồi,” André-Louis nói, và anh trầm ngâm suy nghĩ.
Nhưng tiểu thư de Kercadiou đã hoàn tất những gì nàng nghĩ là cần thiết, và trí tuệ trẻ trung sáng suốt của nàng đã thu xếp xong tất cả những gì cần phải làm.
“Anh không được về Gavrillac,” nàng nói với anh, “và anh phải xuống ngựa, để nó lại cho em lo liệu. Em sẽ giấu nó trong tàu ngựa của lâu đài đêm nay. Và tới chiều mai, tới lúc đó anh đã đi xa rồi, em sẽ trả nó lại Breton arme.”
“Ồ, nhưng không thể làm thế được.”
“Không thể? Tại sao?”
“Vì một vài lý do. Một trong số đó là em chưa hình dung đến những gì sẽ xảy đến với em nếu em làm một việc như thế.”
“Với em? Anh cho rằng em sợ đám ngốc được ông de Lesdiguieres phái tới đó sao? Em đâu có xúi giục ai nổi loạn.”
“Nhưng giúp đỡ một kẻ đang bị truy nã vì phạm tội cũng là hành động nghiêm trọng không kém. Đó là pháp luật.”
“Em thì có gì liên quan tới pháp luật? Anh cho rằng pháp luật sẽ động tới em sao?”
“À, phải rồi. Em được chính một trong những sự lạm quyền anh khiếu kiện ở Rennes che chở. Anh đã quên mất chuyện đó.”
“Cứ việc khiếu kiện về nó bao nhiêu tùy thích, nhưng trong lúc đó hãy tạm lợi dụng nó đã. Thôi nào, André, hãy làm như em bảo đi. Hãy xuống ngựa ngay nào.” Rồi sau đó, khi anh vẫn còn do dự, nàng đưa tay ra, nắm lấy cánh tay anh. Giọng nói của nàng đầy chân thành. “André, anh không hình dung nổi tình thế của mình nguy hiểm đến thế nào đâu. Nếu những người kia bắt được anh, gần như chắc chắn anh sẽ bị treo cổ. Anh có hiểu không? Anh không được về Gavrillac. Anh cần bỏ trốn ngay lập tức, và biến mất hoàn toàn một thời gian cho tới khi việc này lắng xuống. Thực vậy, cho tới khi bác em có thể dùng ảnh hưởng của ông để xin cho anh được ân xá, anh cần phải lẩn trốn.”
“Vậy sẽ là một quãng thời gian rất dài,” André-Louis nói. “Ông de Kercadiou chưa bao giờ có bạn bè trong triều đình.”
“Vẫn còn ông de La Tour d’Azyr,” nàng nhắc nhở, làm anh không khỏi ngạc nhiên.
“Người đó ư!” anh thốt lên, rồi bật cười. “Nhưng chủ yếu vì chống lại ông ta mà anh đã khuấy động lên sự phẫn nộ của dân chúng Rennes. Anh đáng ra phải biết toàn văn bài diễn thuyết của anh đã không được thuật lại cho em.”
“Có đấy, chuyện đó và cả những chuyện khác nữa.”
“À! Vậy mà em vẫn bận tâm tới việc cứu anh, kẻ đã tìm cách lấy mạng chồng tương lai của em thông qua bàn tay của pháp luật hoặc dân chúng sao? Hay có lẽ chính vì em đã thấy bộ mặt thật của ông ta bộc lộ trong vụ sát hại Philippe tội nghiệp nên thay đổi quan điểm trong việc trở thành nữ hầu tước de La Tour d’Azyr?”
“Anh vẫn thường xuyên thể hiện mình là người chẳng sở hữu chút năng lực suy đoán nào cả.”
“Có thể là vậy. Nhưng không tới mức hình dung ra rằng ông de La Tour d’Azyr lại chịu nhúc nhắc dù chỉ một ngón tay để làm việc mà em đề xuất.”
“Về việc này thì, như thường lệ, anh lại nhầm rồi. Ông ấy chắc chắn sẽ làm nếu em yêu cầu.”
“Nếu em yêu cầu ông ta?” Giọng nói của anh lộ rõ vẻ kinh hoàng.
“Sao chứ, đúng thế. Anh thấy đấy, em vẫn chưa nói em đồng ý trở thành nữ hầu tước de La Tour d’Azyr. Em vẫn đang suy nghĩ. Đây là một tình thế có những lợi thế riêng của nó. Một trong những lợi thế ấy là sự tuân phục hoàn toàn của kẻ cầu hôn.”
“Vậy đấy, vậy đấy. Anh hiểu cách suy luận ngoắt ngoéo của em rồi. Em có thể đi xa tới mức nói với ông ta: ‘Từ chối tôi chuyện này thì tôi sẽ từ chối trở thành nữ hầu tước của ông.’ Em sẽ đi xa tới mức đó chứ?”
“Nếu cần thiết, em có thể làm thế.”
“Và em không nhìn thấy ẩn ý ngược lại sao? Chẳng lẽ em không thấy khi đó em sẽ bị trói buộc, rằng em sẽ bị mất danh dự nếu sau đó từ chối ông ta hay sao? Và em nghĩ rằng anh sẽ chấp nhận bất cứ điều gì làm em bị trói buộc như thế? Chẳng lẽ em nghĩ anh muốn nhìn em bị đày đọa sao, Aline?”
Bàn tay nàng buông rời khỏi cánh tay anh.
“Ôi, anh điên mất rồi!” nàng thốt lên, gần như không còn nhẫn nại được nữa.
“Có thể lắm. Nhưng anh thích sự điên rồ của mình. Trong đó có một sự phấn khích mà những người tỉnh táo như em không hề biết. Nếu em không phiền, Aline, anh nghĩ anh sẽ quay về Gavrillac.”
“André, anh không được quay về! Đó sẽ là cửa tử của anh!” Trong cơn hoảng hốt, cô gái thúc ngựa quay lại chắn ngang đường anh đi.
Lúc này trời đã gần tối hẳn, nhưng từ phía sau những đám mây trên đầu, một vầng trăng lưỡi liềm ló ra làm loãng bớt màn đêm.
“Anh đi đi, ngay lập tức,” nàng ra lệnh cho anh. “Hãy biết điều. Hãy làm như em bảo. Anh nhìn xem, có một cỗ xe ngựa đang tới đằng sau anh. Đừng để chúng ta bị bắt gặp ở đây cùng nhau.”
Anh đưa ra quyết định thật nhanh. Anh không phải loại người bị kích động trước vẻ hào hùng giả tạo của cái chết, và anh cũng không có chút ảo tưởng nào về cái giá treo cổ ông de Lesdiguieres sẽ dành cho mình. Nhiệm vụ cấp thiết anh đặt ra cho mình có thể coi là đã hoàn tất. Anh đã làm vang lên - và tiếp thêm cho nó sức mạnh - giọng nói ông de La Tour d’Azyr cho rằng ông ta đã khiến nó phải im lặng. Nhưng anh còn khuya mới cảm thấy đã hết hứng thú với cuộc đời.
“Aline, chỉ với một điều kiện.”
“Là gì vậy?”
“Là em thề với anh sẽ không bao giờ vì anh mà tìm kiếm sự giúp đỡ của ông de La Tour d’Azyr.”
“Vì anh cứ khăng khăng như thế, mà thời gian lại gấp, em chấp nhận. Giờ hãy cùng em đi tới đường rẽ kia. Cỗ xe đang tới rồi.”
Con đường rẽ cô thiếu nữ nhắc tới là một nhánh tách ra từ con đường chính, nằm cách nơi này ba trăm mét về phía ngôi làng, và chạy thẳng lên đồi tới tận lâu đài. Hai người im lặng thúc ngựa đi tới đó, và cùng nhau rẽ vào con đường nhánh hẹp mọc đầy cây hai bên. Đi sâu thêm chừng năm mươi mét, nàng ngăn anh dừng lại.
“Đến lúc rồi!” nàng giục anh.
Anh ngoan ngoãn xuống ngựa, trao lại dây cương cho cô thiếu nữ.
“Aline,” anh nói, “anh không biết phải cảm ơn em thế nào nữa.”
“Không cần đâu,” nàng nói.
“Nhưng anh hy vọng tới ngày nào đó sẽ có thể trả ơn em.”
“Cả điều đó cũng không cần thiết. Chẳng lẽ em có thể làm ít hơn những gì em đang làm? Em không muốn phải nghe tin anh bị treo cổ, André, bác em cũng không, cho dù ông đang rất giận anh.”
“Anh cũng đoán là thế.”
“Và đừng bảo rằng anh lấy làm ngạc nhiên. Anh là đại diện của ông, là người thay mặt cho ông. Ông trông cậy vào anh, còn anh đã quay lưng lại với ông. Bác em đã nổi giận rất chính đáng, gọi anh là đồ phản bội, rồi thề ông sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa. Nhưng ông không muốn anh bị treo cổ, André.”
“Vậy thì ít nhất anh và cha đỡ đầu cũng đồng quan điểm trong chuyện này, vì anh cũng không muốn thế.”
“Em sẽ thay anh dàn hòa với bác. Còn bây giờ - tạm biệt anh, André. Hãy báo cho em biết khi anh đã an toàn.”
Nàng chìa ra một bàn tay trông thật ma mị dưới ánh trăng mờ ảo. Anh cầm lấy nó và đưa lên môi.
“Cầu Chúa ban phước lành cho em, Aline.”
Cô thiếu nữ đã quay đi, và anh đứng lắng nghe tiếng vó ngựa gõ xuống con đường cho tới khi âm thanh lặng dần phía xa. Rồi sau đó, một cách chậm rãi, hai vai rũ xuống, đầu cúi gằm xuống ngực, anh lần bước quay trở lại con đường chính, suy nghĩ xem mình nên đi đâu. Rồi đột nhiên anh sững lại, lo lắng nhớ ra mình gần như không có tiền. Ở trong vùng Bretagne, anh không biết nơi ẩn trốn nào có thể trông cậy được, và chừng nào anh còn lưu lại Bretagne, tình trạng nguy hiểm vẫn luôn thường trực với anh. Thế nhưng để rời khỏi tỉnh, và rời đi càng nhanh càng tốt như trí óc khôn ngoan khuyên nhủ, anh sẽ cần tới ngựa. Và làm thế nào anh kiếm được ngựa trong khi chỉ còn một đồng louis vàng duy nhất và vài đồng bạc?
Còn một sự thật nữa là anh đang rất mệt mỏi. Anh đã ngủ rất ít kể từ tối hôm thứ Ba, và ngay cả lúc đó cũng không được mấy; phần lớn thời gian kể từ khi ấy anh đã ở trên yên ngựa, một việc rất cực nhọc với một người vốn không mấy quen những cữ đi ngựa dài. Với tình trạng mệt mỏi như lúc này, khó có chuyện anh đi xa được trong đêm nay. Anh có thể tới tận Chavagne. Nhưng tại đó anh cần ăn tối và ngủ; rồi sau đó, tới ngày mai thì sao?
Giá chỉ cần anh nghĩ trước việc này, có lẽ Aline đã có thể cho anh vay vài đồng louis. Phản xạ đầu tiên của anh là đi theo nàng tới lâu đài. Nhưng trí khôn bác bỏ phương án này. Trước khi gặp được nàng, hiển nhiên anh sẽ bị gia nhân trông thấy, và thông tin về sự có mặt của anh kiểu gì cũng nhanh chóng lan ra.
Anh không còn lựa chọn nào khác; anh cần cố đi bộ tới Chavagne, tìm chỗ ngủ qua đêm ở đó, còn chuyện ngày mai thì để mai tính. Với quyết định này, anh quay mặt lại hướng vừa đi qua. Nhưng một lần nữa anh lại dừng bước. Chavagne nằm trên con đường đi Rennes. Theo lộ trình đó cũng có nghĩa là dấn thân sâu hơn vào nguy hiểm. Anh sẽ lại đi theo hướng Nam vậy. Cuối đồng cỏ ở phía này ngôi làng có một chiếc phà sẽ đưa anh qua sông. Như thế anh sẽ tránh được ngôi làng; và bằng cách để con sông ngăn cách giữa mình và mối nguy hiểm trước mắt, anh sẽ có thêm cảm giác an toàn.
Một con đường mòn, rẽ ra từ trục đường chính, nằm cách phía bên này Gavrillac chừng một phần tư dặm, dẫn xuống bến phà. Khoảng hai mươi phút sau, André-Louis xuất hiện trên con đường đó với đôi chân nặng như chì. Anh tránh xa túp nhà nhỏ của người chống phà, lúc này khung cửa sổ vẫn còn sáng đèn, và trong bóng tối lần xuống chiếc phà, định tự mình qua sông nếu có thể. Anh sờ thấy sợi xích neo phà, và lần tay tới mối buộc. Anh buồn rầu khi phát hiện ra một ổ khóa.
Chàng luật sư trẻ đứng dậy trong bóng tối và cười thầm. Tất nhiên, đáng ra anh phải ngờ tới điều này. Chiếc phà là tài sản của ông de La Tour d’Azyr, và không thể có chuyện nó bị bỏ đó không khóa để rồi những kẻ nghèo khó khốn khổ có dịp quỵt mất của ông ta khoản quyền lợi lãnh chúa.
Không còn cách nào khác, anh quay trở lại túp nhà, và gõ cửa. Khi cửa mở, anh đứng lùi sang một bên, tránh khỏi quầng sáng hắt qua khung cửa.
“Phà!” anh lên tiếng gọi ngắn gọn.
Người chống phà, một anh chàng lực lưỡng mà chàng luật sư trẻ biết quá rõ quay người sang bên cầm lấy một cây đèn dầu và hối hả bước ra khi được gọi. Bước qua ngưỡng cửa nhỏ, anh ta giơ đèn lên để ánh sáng chiếu thẳng vào mặt người lữ khách vừa gọi phà.
“Chúa ơi!” anh ta thốt lên.
“Tôi thấy anh đã nhận ra là tôi đang rất vội,” André-Louis nói, đôi mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt sững sờ của người chống phà.
“Hẳn là ông phải vội rồi, khi giá treo cổ đang chờ ông ở Rennes,” anh ta càu nhàu. “Vì ông đã ngớ ngẩn tới mức vác mặt mò về Gavrillac, tốt nhất ông nên chuồn ngay đi nhanh nhất có thể. Tôi sẽ không nói gì về việc đã thấy ông.”
“Cảm ơn anh, Fresnel. Lời khuyên của anh hoàn toàn phù hợp với dự định của tôi. Đó là lý do tại sao tôi cần chiếc phà.”
“À không, chuyện này thì không được,” Fresnel kiên quyết nói. “Tôi sẽ giữ mồm giữ miệng, song tôi sẽ không mạo hiểm bộ da của mình để giúp ông đâu.”
“Anh đâu có nhất thiết phải thấy mặt tôi. Hãy quên là anh đã trông thấy mặt tôi đi.”
“Tôi sẽ làm thế, thưa ông. Nhưng đó cũng là tất cả những gì tôi sẽ làm. Tôi không thể đưa ông sang sông được.”
“Vậy thì hãy đưa tôi chìa khóa phà, và tôi sẽ tự đưa mình sang sông.”
“Tôi sẽ làm thế, thưa ông. Nhưng đó cũng là tất cả những gì tôi sẽ làm. Tôi không thể đưa ông sang sông được.”
Louis nhìn vào khuôn mặt bướng bỉnh, kiên quyết đó và hiểu cả. Anh chàng chống phà này, sống dưới cái bóng của de La Tour d’Azyr, không dám có một ý muốn nào trái ngược lại với ý muốn của vị lãnh chúa đáng sợ của anh ta.
“Fresnel,” anh khẽ nói, “nếu giá treo cổ đang chờ đợi tôi đúng như anh nói, thì điều đã đẩy tôi vào tình thế nguy hiểm này xuất phát từ chuyện Mabey bị bắn chết. Nếu Mabey không bị sát hại, tôi đã chẳng cần phải lên tiếng như tôi đã làm. Tôi nghĩ Mabey từng là bạn anh. Liệu anh có thể vì anh ta mà cho tôi chút giúp đỡ nho nhỏ tôi cần để cứu cái cổ của tôi hay không?”
Người chống phà vẫn đưa mắt lảng tránh sang hướng khác, và vẻ rầu rĩ càng thêm rõ rệt trên khuôn mặt anh ta.
“Tôi ước gì tôi dám làm thế, nhưng tôi không dám.” Thế rồi, anh ta bỗng nổi giận. Như thể anh ta muốn tìm kiếm sự trợ giúp từ trạng thái giận dữ. “Ông không hiểu là tôi không dám sao? Không lẽ ông muốn một kẻ khốn khổ phải mạo hiểm mạng sống của anh ta vì ông sao? Ông và những người như ông đã từng làm gì cho tôi để có thể đòi hỏi điều đó? Ông không thể qua sông tối nay bằng phà của tôi. Hãy hiểu điều đó, thưa ông, và đi ngay đi - đi trước khi tôi nhớ ra thậm chí ngay cả việc nói chuyện với ông mà không trình báo lại cũng rất nguy hiểm. Đi đi!”
Anh ta quay người lại để trở vào nhà, và một cảm giác tuyệt vọng lan khắp người André-Louis.
Nhưng chỉ sau một giây cảm giác đó đã tan biến, cần phải ép buộc người chống phà, và anh có trong tay phương tiện để làm việc đó. Anh nhớ tới khẩu súng ngắn Le Chapelier đã dúi vào tay anh lúc anh rời khỏi Rennes, một món quà mà lúc ấy anh gần như coi khinh. Đúng là nó chưa được nạp đạn, và anh không có đạn hay thuốc súng. Nhưng làm sao Fresnel biết việc này được?
Anh hành động thật nhanh chóng. Trong khi tay phải rút súng ra khỏi túi, anh đưa tay trái nắm lấy vai người chống phà, xoay anh ta lại.
“Ông còn muốn gì nữa?” Fresnel bực bội hỏi. “Chẳng phải tôi đã nói với ông rằng tôi...”
Anh ta ngừng bặt. Nòng khẩu súng ngắn chỉ còn cách mắt anh ta hơn một gang tay.
“Tôi muốn chìa khóa phà. Chỉ có vậy thôi, Fresnel. Và anh có thể đưa nó cho tôi ngay lập tức, hoặc tôi sẽ lấy nó sau khi đã bắn vỡ óc anh ra. Tôi rất ân hận vì phải giết anh, nhưng tôi sẽ không do dự đâu. Giờ là mạng sống của anh đổi lấy tính mạng của tôi, Fresnel; và anh sẽ khó lòng thấy lạ rằng nếu một trong hai chúng ta phải chết, tôi sẽ thích người đó là anh hơn.”
Fresnel cho một bàn tay vào trong túi, và lấy ra một chiếc chìa khóa. Anh ta đưa nó cho André-Louis bằng những ngón tay đang run lẩy bẩy - vì tức giận nhiều hơn là vì sợ hãi.
“Tôi phải chịu khuất phục trước bạo lực,” anh ta nói, nhe hai hàm răng ra như một con chó đang đe dọa. “Nhưng chớ cho rằng việc này sẽ hữu ích nhiều cho ông.”
André-Louis cầm lấy chìa khóa. Khẩu Sling ngắn trên tay anh vẫn chĩa lên như cũ.
“Tôi cho là anh vừa đe dọa tôi,” anh nói. “Cũng chẳng khó đoán ra lời đe dọa của anh. Ngay khi tôi quay lưng đi, anh sẽ chạy đi tố cáo tôi. Anh sẽ chỉ đường cho đám cảnh binh đuổi theo bắt tôi.”
“Không, không!” người chống phà kêu lên. Anh ta đã nhận ra mối nguy chết người của mình. Anh ta nhận thấy kết cục của mình trong giọng nói lạnh lùng đầy đe dọa André-Louis vừa dùng để nói với mình, và phát hoảng. “Tôi xin thề với ông, thưa ông, là tôi không hề có ý đó.”
“Tôi nghĩ tốt hơn tôi nên đảm bảo chắc chắn về anh.”
“Ôi Chúa ơi! Xin ông hãy rủ lòng thương, thưa ông!” Anh ta phát cuồng lên vì khiếp sợ. “Tôi không hề có ý muốn làm hại ông - tôi xin thề trước Chúa tôi không hề có ý hại ông. Tôi sẽ không hé răng nói dù chỉ một lời. Tôi sẽ không...”
“Tôi thà trông cậy vào sự im lặng của anh còn hơn là những lời thề thốt anh đưa ra. Dẫu vậy, anh sẽ vẫn có cơ hội. Có lẽ tôi là một gã ngốc, nhưng tôi thấy miễn cưỡng khi phải gây đổ máu. Vào trong nhà đi, Fresnel. Đi nào, anh bạn. Tôi sẽ theo sau anh.”
Trong gian phòng chính tồi tàn của túp nhà đó, André-Louis yêu cầu anh ta dừng lại. “Hãy lấy cho tôi một đoạn dây thừng,” anh ra lệnh, và lập tức được theo ý.
Năm phút sau Fresnel đã bị trói chặt vào một chiếc ghế, và sự im lặng của anh ta cũng được đảm bảo nhờ vào một cái bịt miệng vô cùng khó chịu được tạo ra từ một mảnh gỗ và một tấm khăn choàng.
Ra đến ngưỡng cửa, André-Louis quay người lại.
“Chúc ngủ ngon, Fresnel,” anh nói. Đôi mắt nảy lửa của vị chủ nhà chĩa về phía anh trong nỗi căm hận không lời. “Khó có chuyện ai đó lại cần tới cái phà của anh bạn tối nay nữa. Nhưng thể nào cũng có người tới giải thoát cho anh bạn ngay sáng sớm ngày mai thôi. Cho tới lúc đó, hãy lấy hết nghị lực anh bạn có ra để chịu đựng tình cảnh không được dễ chịu của mình, đồng thời nhớ lấy chính anh đã chuốc lấy nó từ sự thiếu nhân từ của mình. Nếu anh bạn dành cả đêm nay suy ngẫm về việc đó, bài học có lẽ sẽ không uổng phí với anh. Tới sáng mai, thậm chí anh bạn còn có thể trở nên nhân từ tới mức chẳng nhớ nổi ai đã trói mình lại nữa. Chúc ngủ ngon.”
Anh bước ra ngoài và đóng cửa lại.
Mở khóa chiếc phà, rồi đưa mình qua dòng nước chảy xiết đang gợn lên thành những làn sóng bạc dưới ánh trăng không phải là việc chỉ sáu bảy phút mà làm xong được. Anh lái mũi phà lướt qua những bụi lau lách đã mục nằm dọc bờ sông phía Nam, lên bờ, và giấu chiếc phà nhỏ đi. Sau đó, hoàn toàn lạc hướng trong đêm tối, anh loay hoay vượt qua bãi cỏ ướt sũng nước đi tìm con đường.