Khiếu hài hước của anh dường như đã tắt ngấm. Vì lúc này trong đôi mắt sẫm màu kia không còn lấy một ánh cười cợt, trong lúc chúng quan sát nữ bá tước với cái nhìn chăm chú kỳ lạ. Dẫu vậy, nếu cái nhìn của anh tối sầm, thì những ý nghĩ của anh lại không thế. Với cái nhìn của lý trí chính xác đến tàn nhẫn luôn xuyên thấu qua mọi sự giả tạo cùng khả năng quan sát khách quan của mình - những thứ nếu được sử dụng đúng đắn quả thật rất có thể đã đưa anh đi rất xa - anh nhận ra sự lố bịch, giả tạo của thứ cảm xúc mà bản thân anh đang trải qua vào khoảnh khắc đó, những cảm xúc mà anh phủ nhận là mình sở hữu. Cảm xúc đó hoàn toàn xuất phát từ ý thức rằng nữ bá tước là mẹ anh; như thể sau khi cân nhắc tới mọi điều thì sự thật ít nhiều tình cờ rằng bà đã sinh anh ra trên thế giới này có thể tạo nên giữa họ bất cứ mối liên hệ thực sự nào vào lúc này! Thứ làm mẹ sinh con ra rồi bỏ mặc còn tồi tệ hơn cả động vật. Anh đã nghĩ tới điều đó; anh đã có thoải mái thời gian để suy nghĩ về nó trong những giờ hằn học dài đằng đẵng anh buộc phải trải qua, vì đi qua thành phố đang trong cơn biến loạn là điều gần như không thể, và cố thử làm vậy chắc chắn là không khôn ngoan chút nào.
Anh đã đi tới kết luận rằng khi chấp nhận tới cứu nữ bá tước vào một thời khắc như thế này anh đã dấn thân vào một hành động thuần túy tình cảm viển vông. Tờ giấy chứng thực mà ông thị trưởng Meudon buộc anh phải viết trước khi ông ta cấp những giấy thông hành anh cần đã đặt toàn bộ tương lai của anh, thậm chí cả chính tính mạng anh, vào vòng nguy hiểm. Và anh đã chấp nhận làm việc này không phải vì đó là điều anh muốn, mà vì đó là điều anh nghĩ mình nên làm - trong khi anh là một người trong suốt đời mình đã cố tránh xa sức hút giả tạo của tính đa sầu đa cảm vô giá trị và trống rỗng.
André-Louis đã suy nghĩ như thế trong lúc anh quan sát nữ bá tước một cách kỹ lưỡng, và nhận ra, theo một cách hoàn toàn tự nhiên, thật thú vị khi lần đầu tiên được quan sát mẹ đẻ của mình ở tuổi hai mươi tám.
Cuối cùng anh cũng rời mắt khỏi phu nhân và chuyển sang nhìn Jacques, người vẫn đứng chờ đợi chăm chú bên cánh cửa mở.
“Chúng ta có thể nói chuyện riêng được không, thưa phu nhân?” anh hỏi nữ bá tước.
Bà phẩy tay ra hiệu cho anh hầu lui ra ngoài, và cánh cửa đóng lại. Bồn chồn trong im lặng, không đưa ra câu hỏi nào, bà đợi anh lên tiếng giải thích cho sự hiện diện của mình tại đây vào một thời điểm không bình thường đến vậy.
“Rougane không thể quay lại,” anh ngắn gọn thông báo với nữ bá tước. “Và theo yêu cầu của ông de Kercadiou, tôi tới đây thay cậu ta.”
“Cậu! Cậu được cử đến đây cứu chúng ta!” Giọng nói của bà lộ rõ vẻ kinh ngạc hơn là sự nhẹ nhõm.
“Để làm điều đó, và cũng để làm quen với phu nhân nữa, thưa bà.”
“Làm quen với ta? Nhưng ý cậu là sao vậy, André-Louis?”
“Lá thư này của ông de Kercadiou sẽ cho phu nhân biết.” Tò mò trước những lời nói kỳ lạ và thái độ còn lạ lùng hơn của chàng thanh niên, bà cầm lấy tờ giấy được gấp nhỏ. Bà bẻ dấu niêm phong bằng hai bàn tay run rẩy, và run rẩy cầm lấy lá thư đưa lại gần ánh sáng. Đôi mắt bà trở nên lúng túng trong khi đọc thư; hai bàn tay mỗi lúc một run lên mạnh hơn, và khi đọc được nửa chừng, nữ bá tước không kìm được kêu lên thảng thốt. Với cái nhìn gần như kinh hoàng, bà liếc nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi mảnh dẻ đang đứng thẳng người với vẻ dửng dưng không tin nổi ngoài rìa quầng sáng, và rồi sau đó nữ bá tước cố gắng trấn tĩnh để đọc tiếp. Nhưng những dòng chữ gà bới của ông de Kercadiou trở nên méo mó biến dạng trong mắt bà. Phu nhân không thể đọc được nữa. hơn nữa, cho dù ông còn viết thêm gì khác cũng đâu có gì quan trọng. Bà đã đọc đủ những gì cần đọc. Tờ giấy tuột khỏi hai bàn tay nữ bá tước rơi xuống mặt bàn, và với khuôn mặt giờ đây trông như nặn bằng sáp, bà quay sang nhìn André-Louis với vẻ đau khổ, phiền muộn không gì miêu tả được.
“Vậy là con biết rồi sao, con trai của ta?” Giọng bà chỉ như tiếng thì thầm.
“Tôi biết, thưa mẹ.”
Vẻ gay gắt, pha trộn giữa thái độ chế giễu không thương tiếc và sự trách cứ trong những lời nói đó hoàn toàn không làm nữ bá tước để tâm đến. Bà khóc nấc lên khi nghe thấy cách xưng hô mới đó. Với bà, vào khoảnh khắc đó thời gian và cả thế giới như đều đứng yên. Mối nguy hiểm chết người đang đe dọa bà tại Paris với tư cách là vợ của một kẻ âm mưu phản cách mạng tại Coblenz hoàn toàn bị quên bẵng, cùng với tất cả những mối bận tâm khác - bị đẩy ra khỏi tâm trí bà, lúc này không còn chỗ cho điều gì ngoài sự thật rằng bà vừa được đứa con trai duy nhất của mình thừa nhận, đứa trẻ có được từ một mối quan hệ vụng trộm, được sinh ra lén lút trong nỗi hổ thẹn tại một ngôi làng xa xôi ở Bretagne hai mươi tám năm về trước. Thậm chí cả một ý nghĩ về việc bí mật động trời đã bị hé lộ, hay những hậu quả có thể kéo theo cũng không làm bà bận tâm tới vào khoảnh khắc xúc động tột cùng này.
Nữ bá tước lảo đảo bước một hai bước về phía chàng thanh niên, đầy do dự. Rồi bà dang rộng vòng tay. Những tiếng nức nở làm giọng bà nghẹn lại.
“Con không tới với mẹ sao, André-Louis?”
Trong khoảnh khắc anh vẫn đứng đó do dự, ngỡ ngàng trước lời kêu gọi, gần như tức giận trước việc trái tim mình đang đáp lại nó, tình cảm và lý trí đang vật lộn với nhau quyết liệt trong tâm hồn anh. Cảm xúc này không phải là thật, lý trí của anh khẳng định; cảm xúc mãnh liệt mà nữ bá tước đang thể hiện và anh cũng đang cảm thấy chỉ là viển vông. Ấy vậy nhưng anh vẫn bước tới. Hai cánh tay người mẹ ôm chầm lấy anh; gò má ướt đẫm của bà áp chặt lên má anh; thân hình bà, mà tháng năm vẫn chưa thành công trong việc tước đi vẻ duyên dáng của nó, đang run rẩy vì con bão cảm xúc đang bùng lên trong nội tâm bà.
“Ôi, André-Louis, con trai của mẹ, giá con biết mẹ khao khát được ôm con trong vòng tay đến nhường nào! Giá như con biết mẹ đã phải trả giá và đau khổ biết bao nhiêu khi từ chối bản thân điều đó! Kercadiou đáng lẽ không nên cho con biết - ngay cả vào lúc này. Như thế thật bất công - nhất là với con. Sẽ tốt hơn nhiều nếu ông ấy để mặc mẹ ở đây với số phận của mẹ, cho dù số phận đó có là gì đi nữa. Dẫu vậy - cho dù việc này có dẫn tới hậu quả gì đi chăng nữa - được ôm con trong tay như lúc này, được nhận con là con, được nghe con gọi mẹ là mẹ - Ôi! André-Louis, giờ thì mẹ không thể thấy hối tiếc vì điều đó được. Mẹ không thể... mẹ không thể ước nó diễn ra khác đi.”
“Liệu có cần không, thưa bà?” anh hỏi bà, trong lúc tinh thần khắc kỷ của anh bị chấn động sâu sắc. “Sẽ không có chuyện những người khác biết tới bí mật của chúng ta. Việc này chỉ diễn ra trong tối nay mà thôi. Tối nay chúng ta là mẹ và con. Ngày mai chúng ta sẽ trở lại với vị trí trước đây của mình, và quên chuyện này đi, dù chỉ là bề ngoài.”
“Quên đi ư? Chẳng lẽ con không có trái tim sao, André-Louis?”
Thật kỳ lạ, câu hỏi làm anh nhớ lại thái độ của anh với cuộc đời - thái độ màu sắc sân khấu mà anh coi là triết lý đúng đắn. Ngoài ra anh cũng nhớ tới những gì đang chờ họ phía trước; và hiểu ra không chỉ khống chế bản thân mình mà anh còn phải nhắc nhở mẹ mình làm như thế; nhượng bộ quá nhiều trước cảm xúc vào một thời điểm như lúc này rất có thể sẽ hủy hoại cả hai người.
“Đó là một câu hỏi được đặt ra với tôi thường xuyên đến mức chắc hẳn nó phải chứa đựng ít nhiều sự thật,” anh nói. “Có lẽ đó là do cách tôi được nuôi dạy.”
Nữ bá tước siết chặt hai cánh tay quanh cổ anh khi thấy anh đang muốn tách mình ra khỏi vòng tay bà.
“Con không oán trách ta về cách con được nuôi dạy sao? Khi đã biết tất cả, như con lúc này, André-Louis, con không thể chỉ trách cứ. Con cần bao dung với mẹ. Con cần tha thứ cho mẹ. Con cần phải làm thế! Mẹ đã không có lựa chọn nào khác.”
“Khi chúng ta biết tất cả, cho dù đó là gì đi chăng nữa, chúng ta chẳng bao giờ có thể làm gì khác hơn ngoài tha thứ, thưa mẹ. Đó là sự thật sâu sắc nhất trong tôn giáo từng được viết ra. Kỳ thực nó chứa đựng cả một tôn giáo - thứ tôn giáo cao cả nhất mà con người cần tới. Con nói điều này để an ủi mẹ, thưa phu nhân, mẹ của con.”
Nữ bá tước nhảy lùi lại cùng một tiếng kêu hốt hoảng. Phía sau lưng chàng thanh niên, trong bóng tối bên cửa ra vào, có một bóng dáng lờ mờ thật ma quái. Nó tiến dần tới vùng ánh sáng, và dần hiện rõ thành Aline. Nàng đã tới theo mệnh lệnh mà phu nhân sai Jacques làm rồi quên khuấy mất. Bước vào phòng mà không bị ai phát hiện ra, cô thiếu nữ đã trông thấy André-Louis trong vòng tay của người phụ nữ mà anh gọi là “mẹ”. Nàng đã nhận ra anh ngay lập tức qua giọng nói, và lúc này không thể nói điều gì khiến nàng kinh ngạc hơn: sự hiện diện của anh ở đây hay điều nàng vừa tình cờ nghe được.
“Cháu nghe thấy rồi sao, Aline?” nữ bá tước kêu lên.
“Cháu không cố ý, thưa phu nhân. Bà gọi cháu tới. Cháu xin lỗi nếu...” Nàng ngừng lại, và đưa mắt nhìn André-Louis hồi lâu, đầy dò hỏi. Cô thiếu nữ tái nhợt, nhưng khá bình thản. Nàng chìa tay ra cho anh. “Vậy là cuối cùng anh cũng đã tới, André,” nàng nói. “Đáng ra anh đã có thể tới sớm hơn.”
“Anh tới khi anh được cần đến,” là câu trả lời của anh. “Đó là thời, điểm duy nhất mà người ta có thể chắc chắn rằng mình sẽ được đón nhận.” Anh nói không chút cay đắng, và sau khi nói xong cúi xuống hôn tay nàng.
“Anh hy vọng em có thể tha thứ cho, vì đằng nào anh cũng đã thất bại trong dự định của mình,” anh nói thật dịu dàng, thậm chí còn có phần cầu khẩn. “Anh không thể tới gặp em và giả bộ rằng thất bại đó là có chủ ý - như một sự dung hòa giữa sự cần thiết của tình thế và ước nguyện của em. Vì sự thực không phải thế. Thế nhưng dường như em vẫn chưa tận dụng được thất bại của anh. Em vẫn là một cô gái chưa chồng.”
Nàng quay lưng lại với anh.
“Có những điều,” cô thiếu nữ nói, “anh sẽ không bao giờ hiểu được.”
“Cuộc sống chẳng hạn,” anh thừa nhận. “Anh thú thực anh thấy nó thật đáng kinh ngạc. Thậm chí những lời giải thích nhằm làm đơn giản hóa nó dường như lại chỉ càng làm cho nó phức tạp thêm lên.” Và anh đưa mắt nhìn về phía phu nhân de Plougastel.
“Em đoán là anh đang muốn nhắc đến điều gì đó,” cô thiếu nữ nói.
“Aline!” Người lên tiếng là nữ bá tước. Bà hiểu mối nguy hiểm của những khám phá nửa vời. “Ta có thể tin cháu, cô bé, ta biết vậy, và ta cũng tin chắc André-Louis hẳn sẽ không phản đối.” Bà cầm lá thư lên đưa nó cho Aline. Nhưng trước hết bà đưa mắt nhìn con trai mình với vẻ dò hỏi.
“Ồ, không, thưa phu nhân,” anh trấn an bà. “Đây hoàn toàn là việc của bà.”
Aline nhìn từ người này sang người kia với đôi mắt đầy bất an, ngần ngại khi cầm lấy lá thư được đưa cho nàng. Khi đã đọc xong, cô thiếu nữ trầm ngâm đặt nó trở lại xuống bàn. Trong khoảnh khắc, nàng đứng đó, đầu cúi xuống, trong khi hai người còn lại chăm chú dõi theo nàng. Rồi nàng hối hả chạy tới bên phu nhân, đưa hai cánh tay ôm lấy bà.
“Aline!” Đó là một tiếng kêu ngỡ ngàng, gần như mừng rỡ. “Hẳn là cháu không khinh ghét ta!”
“Phu nhân yêu quý,” Aline nói, và hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt dường như đã già đi vài tuổi trong vài giờ vừa qua.
Đằng sau họ, André-Louis, nghiêm khắc khống chế bản thân trước bất cứ cảm xúc nào, lên tiếng với giọng nói của Scaramouche.
“Thưa các quý bà, tốt hơn hết hãy tạm hoãn mọi cảm xúc lại cho tới khi chúng có thể được bày tỏ một cách thong thả hơn và trong hoàn cảnh an toàn hơn. Trời đã bắt đầu muộn rồi. Nếu chúng ta muốn thoát khỏi cái bẫy này, chúng ta nên khôn ngoan lên đường ngay không trì hoãn thêm chút nào nữa.”
Đó là một lời nhắc nhở vừa hiệu quả vừa cần thiết. Nó khiến hai người phụ nữ bừng tỉnh nhớ ra hoàn cảnh của họ lúc này, và dưới sự thôi thúc của nó, họ lập tức đi sửa soạn.
Hai người phụ nữ để anh lại trong chừng mười lăm phút, anh đi đi lại lại trong căn phòng rộng, hoàn toàn chỉ có một mình, đồng hành với anh chẳng có gì khác ngoài những bồn chồn bất an đang quay cuồng trong tâm trí. Khi cuối cùng họ cũng quay trở lại, đi cùng hai người phụ nữ là một người đàn ông cao lớn khoác trên mình chiếc áo choàng dài cũ sờn che kín người và đội một chiếc mũ rộng vành có vành mũ được bẻ gập xuống. Người đàn ông dừng lại trong bóng tối cạnh khung cửa.
Giữa họ với nhau, hai người phụ nữ đã thu xếp như vậy, hay đúng hơn nữ bá tước đã quyết định an bài như thế khi Aline cảnh báo bà về thái độ thù địch gay gắt của André-Louis với hầu tước, rằng không thể có chuyện anh chấp nhận động đậy dù chỉ một ngón tay để cứu ông ta.
Tới lúc này, bất chấp mối quan hệ thân tình gần gũi giữa ông de Kercadiou và cô cháu gái với phu nhân de Plougastel, vẫn có vài điều liên quan tới hai bác cháu mà nữ bá tước không hề biết. Một trong số đó là dự định từng có thời tồn tại về một cuộc hôn nhân giữa Aline và ông de La Tour d’Azyr. Đó là một việc Aline chưa bao giờ nhắc đến - cũng hoàn toàn tự nhiên trong trạng thái tình cảm của nàng, và ông de Kercadiou cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện này kể từ khi nhà quý tộc già chuyển tới sống tại Meudon, vì vào thời điểm đó ông đã nhận ra dự định ấy khó có khả năng thành hiện thực tới mức nào.
Sự quan tâm ông de La Tour d’Azyr dành cho Aline vào buổi sáng diễn ra cuộc quyết đấu khi hầu tước thấy nàng gần ngất xỉu trong xe của phu nhân de Plougastel đã được bộc lộ một cách thận trọng, không để lộ chút nào tình cảm thực sự ông ta dành cho nàng, và vì thế nhìn bề ngoài thì hành động ấy là hoàn toàn tự nhiên đối với một người biết mình là nguyên do gây ra nỗi lo âu cho nàng. Tương tự như thế, phu nhân de Plougastel chưa bao giờ nhận ra, ngay cả vào lúc này - vì Aline cũng không bận tâm giải thích cho bà - rằng sự thù địch giữa hai người đàn ông có nguyên do không chỉ là chính trị, rằng đó là một cuộc đối đầu khác hẳn với những lần đối đầu khác đã đưa André-Louis tới rừng Boulogne mỗi ngày trong suốt tuần lễ trước đó. Nhưng ít nhất bà cũng nhận ra nếu sự thù địch của André-Louis không còn có nguyên nhân nào khác, thì chỉ riêng cuộc quyết đấu chưa thực sự kết thúc kia cũng là quá đủ để biện minh cho những lo ngại của Aline.
Vậy là nữ bá tước đã đề xuất giải pháp lừa dối này; và Aline đã ưng thuận đóng một vai bị động trong đó. Họ đã phạm sai lầm khi không báo trước tất cả và thuyết phục ông de La Tour d’Azyr. Họ đã tin rằng việc ông ta nóng lòng muốn thoát ra khỏi Paris sẽ khiến cho hầu tước triệt để thực hiện vai diễn này.
Hai người phụ nữ đã không tính đến ý thức kỳ lạ về danh dự luôn thôi thúc những người như ông hầu tước, được nuôi dưỡng trên một quy tắc ứng xử đậm chất giả tạo.
André-Louis, quay lại xem xét khuôn mặt bị che giấu dưới vành mũ, bước tới từ trong bóng tối đen sẫm của phòng khách. Khi ánh sáng hắt lên khuôn mặt trắng trẻo, xương xương của anh, người hầu giả hiệu kia sững sờ. Một khoảnh khắc sau, ông ta cũng bước vào quầng sáng, và bỏ chiếc mũ rộng vành ra khỏi đầu. Khi ông ta làm thế, André-Louis nhận thấy người lạ mặt có bàn tay rất đẹp, trắng trẻo, và trên ngón tay ông ta lóe sáng một chiếc nhẫn quỷ giá. Rồi anh nín thở, mọi đường nét trên khuôn mặt anh như hóa đá khi nhận ra khuôn mặt vừa lộ diện.
“Thưa ông,” người đàn ông cứng rắn, kiêu hãnh lên tiếng, “tôi không thể tận dụng việc ông không biết gì. Nếu các quý bà đây có thể thuyết phục ông cứu tôi, ít nhất cũng công bằng với ông khi ông được biết mình đang cứu ai.”
Hầu tước đứng đó, bên cạnh bàn, thẳng người, kiêu hãnh, sẵn sàng chết đúng như cách ông ta đã sống - nếu như ông ta phải chết - không sợ hãi, không lừa dối.
André-Louis chậm rãi bước tới mép bàn phía đối diện, và khi đó, cuối cùng khuôn mặt anh cũng dãn ra, và anh bật cười.
“Ông cười ư?” ông de La Tour d’Azyr nói, cau mày, cảm thấy bị xúc phạm.
“Chuyện này quả là thú vị hiếm có,” André-Louis nói.
“Khiếu hài hước của ông thật lạ lùng, ông Moreau.”
“Ồ tôi thừa nhận là vậy. Những việc mà tôi không ngờ tới luôn khiến tôi cảm thấy hài hước. Tôi đã tìm thấy ở ông nhiều điều trong suốt quãng thời gian chúng ta làm quen với nhau. Tối nay ông lại là thứ mà tôi chẳng bao giờ ngờ tới là sẽ tìm thấy ở ông: một người trung thực.”
Ông de La Tour d’Azyr run lên. Nhưng không tìm cách đáp trả.
“Chính vì thế, thưa ông, tôi sẵn sàng tỏ ra độ lượng. Nhiều khả năng đó là một quyết định ngu ngốc. Nhưng ông đã làm tôi ngạc nhiên nên tôi mới quyết định như vậy. Tôi cho ông ba phút, thưa hầu tước, để rời khỏi ngôi nhà này, và tự tìm cách lo cho an nguy của bản thân. Những gì xảy ra với ông sau đó sẽ không còn là mối bận tâm của tôi nữa.”
“Ôi, không, André! Hãy nghe...” Nữ bá tước khổ sở lên tiếng.
“Xin thứ lỗi, thưa phu nhân. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm, và như thế tôi cũng đã vi phạm những gì tôi nhìn nhận là bổn phận của mình rồi. Nếu ông de La Tour d’Azyr ở lại, ông ta không chỉ hủy hoại chính mình, mà còn làm nguy hiểm lây tới phu nhân. Vì trừ phi ông ta rời khỏi đây ngay lập tức, ông ta sẽ phải đi cùng tôi tới trụ sở ủy ban của khu, và tại đó họ sẽ bêu đầu ông ta lên ngọn giáo trong vòng một giờ nữa. Ông ta là một kẻ phản cách mạng nổi tiếng, một hiệp sĩ của đám bảo hoàng, một trong những kẻ mà nhân dân quyết định phải tận diệt. Giờ thì, thưa ông, ông đã biết những gì đang chờ đợi mình. Hãy tự quyết định ngay lập tức, vì an toàn của các quý bà đây.”
“Nhưng cậu không biết đâu, André-Louis!” Phu nhân de Plougastel như đang ở trong một cơn đau khổ giằng xé không thể mô tả thành lời. Bà tới bên anh, níu lấy tay anh. “Vì tình yêu của Chúa, André-Louis, hãy nhân từ với ông ấy! Cậu cần phải làm thế!”
“Nhưng đó chính là những gì tôi đang làm, thưa phu nhân - nhân từ; nhân từ hơn những gì ông ta xứng đáng nhận được. Và ông ta biết thế. Số phận đã đùa bỡn chúng tôi khi đưa chúng tôi tới với nhau vào tối nay. Như thể cuối cùng Số phận cũng đang ép buộc ông ta phải trả giá. Tuy thế, vì phu nhân, tôi sẽ không tận dụng tình thế, với điều kiện ông ta thực hiện ngay những gì tôi vừa yêu cầu.”
Và lúc này từ bên kia chiếc bàn, hầu tước lạnh lùng lên tiếng, và trong lúc ông ta nói, bàn tay phải của ông ta khẽ cử động bên trong chiếc áo choàng.
“Ông Moreau, tôi rất mừng vì ông đã dùng giọng điệu đó với tôi. Ông đã giải thoát cho tôi khỏi chút e ngại cuối cùng. Ông mới vừa nói tới Số phận, và tôi buộc phải đồng ý với ông rằng Số phận đã đùa bỡn với chúng ta, mặc dù hồi kết có thể không phải như ông dự đoán. Đã nhiều năm nay ông luôn tìm cách đứng chắn trên đường của tôi, gây sự với tôi trong mỗi lần gặp gỡ, luôn thường trực đe dọa tôi. Ông đã khăng khăng tìm cách đoạt lấy tính mạng tôi theo nhiều cách, đầu tiên là gián tiếp, và cuối cùng là trực tiếp. Những lần ông can thiệp vào việc riêng của tôi đã làm hủy hoại mất những hy vọng cao đẹp nhất tôi từng có - thậm chí có lẽ còn hiệu quả hơn những gì ông dự tính. Từ đầu đến cuối, ông luôn là ác thần của tôi. Và thậm chí ông còn là một trong những kẻ đã gây ra cơn tuyệt vọng tối hậu đã ụp xuống đầu tôi tối nay.”
“Đợi đã! Hãy nghe tôi nói!” Phu nhân đang thở hổn hển. Bà vùng ra khỏi André-Louis, như thể bị thôi thúc bởi một linh cảm nào đó về những gì sắp xảy đến. “Gervais! Thế này thật khủng khiếp.”
“Khủng khiếp, có thể lắm, nhưng không thể tránh khỏi. Chính anh ta đã mời gọi nó. Tôi là một con người trong cơn tuyệt vọng, một kẻ bị truy nã đã hoàn toàn lạc lối. Người đàn ông kia nắm trong tay chìa khóa của lối thoát. Và ngoài ra, giữa anh ta và tôi có một món nợ cần giải quyết.”
Cuối cùng bàn tay ông ta cũng ló ra khỏi áo choàng, và nó xuất hiện cùng một khẩu súng ngắn.
Phu nhân de Plougastel thét lên thất thanh, và lao tới ôm chặt lấy ông ta. Quỳ xuống trên hai đầu gối, nữ bá tước bám chặt lấy cánh tay hầu tước bằng tất cả sức lực và ý chí của mình.
Ông ta cố gỡ cánh tay ra khỏi những ngón tay đang bám chặt lấy nó, nhưng vô ích.
“Thérèse!” ông ta kêu lên. “Bà điên rồi sao? Chẳng lẽ bà định hủy hoại tôi và chính bà sao? Hắn đang giữ giấy thông hành, lối thoát của chúng ta. Bản thân hắn không là gì cả.”
Từ phía sau, Aline, một khán giả đang kinh hoàng nín thở chứng kiến cảnh tượng vừa diễn ra, đột ngột lên tiếng, đầu óc nhanh nhạy của nàng đã nhìn ra nước chiếu hết.
“Đốt giấy thông hành đi, André-Louis. Đốt chúng ngay - bằng những cây nến ở đó.”
Nhưng André-Louis đã tận dụng khoảnh khắc de La Tour d’Azyr bị vô hiệu hóa để rút súng ngắn ra. “Anh nghĩ tốt hơn nên đốt cháy bộ não của ông ta,” anh nói. “Tránh xa ông ta ra, thưa phu nhân.”
Không những không làm theo mệnh lệnh cương quyết đó, phu nhân de Plougastel còn đứng dậy dùng thân mình che cho hầu tước. Nhưng bà vẫn giữ chặt lấy cánh tay ông ta, bám lấy nó bằng sức mạnh không ngờ tới, tiếp tục ngăn không cho hầu tước sử dụng khẩu súng của mình.
“André! Vì Chúa, André!” bà quay đầu lại, giọng khàn khàn chen giữa những hơi thở hổn hển.
“Tránh sang một bên, phu nhân,” anh lại ra lệnh cho bà, lần này còn cương quyết hơn, “và để tên sát nhân này nhận phần của hắn. Hắn đang làm tính mạng của tất cả chúng ta lâm nguy, còn tính mạng của chính hắn thì đáng bị kết liễu từ lâu rồi. Hãy tránh ra!” Anh lao lên trước với ý định sẽ bắn vào kẻ thù của mình qua vai phu nhân, và Aline phản ứng quá muộn để có thể ngăn anh lại.
“André! André!”
Thở hổn hển, nức nở, khuôn mặt thất thần, gần như sắp phát điên, nữ bá tước đang khổ sở tột độ cuối cùng cũng dựng nên một rào chắn hữu hiệu, một rào chắn khủng khiếp giữa hận thù của hai người đàn ông, mỗi người đều có ý định đoạt mạng đối phương.
“Ông ấy là bố con, André! Gervais, nó là con trai anh - con trai chúng ta! Lá thư đằng kia... trên mặt bàn... Ôi lạy Chúa!” Bà lả đi, nằm phục xuống khóc nức nở dưới chân de La Tour d’Azyr.