André-Louis đứng đó nghĩ ngợi. Anh thầm nghĩ mình hoàn toàn có thể tự khẳng định bản thân sở hữu đầy đủ các phẩm chất được yêu cầu. Anh chắc chắn là còn trẻ, và cũng tin rằng mình khá lưu loát về mặt ăn nói, trong khi những bài học kiếm thuật học được ở Nantes ít nhất cũng đã trang bị cho anh những hiểu biết cơ bản về kiếm thuật. Tờ cáo thị có vẻ đã được trưng lên vài ngày trước, điều đó cũng cho thấy số lượng ứng viên tìm tới thử sức cho vị trí này chẳng nhiều nhặn gì. Nếu thế, có lẽ ông Bertrand des Amis sẽ không đòi hỏi quá khắt khe. Nói gì thì nói, đã hai mươi bốn giờ trôi qua mà André-Louis chưa có gì cho vào dạ dày; và dù cho công việc được chào mời - mà bản chất chính xác của nó anh vẫn còn phải tìm hiểu thêm - không có vẻ gì thuộc loại mà André-Louis bình thường sẽ vồ vập chấp nhận, giờ đây anh rõ ràng không ở trong tình cảnh có thể tự cho phép mình kén cá chọn canh.
Hơn nữa, anh cũng thấy có cảm tình với cái tên Bertrand des Amis. Một cái tên khéo léo gợi đến cả tinh thần hiệp sĩ lẫn sự thân thiện. Và vì nghề nghiệp của quý ông này là một thứ nghề luôn được bồi thêm bởi chất lãng mạn, nhiều khả năng ông Bertrand des Amis sẽ không đặt ra quá nhiều câu hỏi.
Cuối cùng, anh quyết định leo lên lầu hai. Đến đầu cầu thang, anh dừng lại bên ngoài một cánh cửa, bên trên có ghi dòng chữ “Phòng dạy kiếm thuật của ông Bertrand des Amis”. Anh đẩy cửa, và nhận ra mình đang đứng trong một gian tiền phòng trống trải vắng vẻ. Từ căn phòng bên trong đã khóa trái cửa, vọng ra tiếng giậm chân, tiếng các lưỡi thép va chạm vào nhau, và nổi bật lên trên nền những âm thanh đó là một giọng nói âm vang, đang nói một thứ ngôn ngữ chắc chắn là tiếng Pháp; song là một thứ tiếng Pháp không bao giờ có thể nghe thấy bên ngoài một phòng tập kiếm.
“Thấp người xuống! Thấp người xuống đi chứ!... Đúng rồi! Giờ là cú đâm vào bên hông - trúng đích... Và đây là cú phản đòn... Chúng ta bắt đầu lại. Tới đây nào! Dữ dội vào... thực hiện đòn tấn công, sau đó đỡ gạt bằng sống kiếm... Ồ, lao thẳng tay ra trước! Thẳng tay! Hết cỡ!” Giọng nói nọ vang lên chỉ dẫn. “Thế, tốt hơn rồi đấy.” Tiếng lưỡi kiếm va vào nhau ngừng lại.
“Hãy nhớ: bàn tay úp xuống, khuỷu tay không đưa ra xa quá. Hôm nay như vậy là được rồi. Tới thứ Tư, chúng ta sẽ cùng xem ông tập phòng ngự thế nào. Chúng ta sẽ tập chậm hơn. Tốc độ sẽ được tăng lên tới khi các thao tác đã thành thục.”
Một giọng nói khác khẽ vang lên trả lời. Có tiếng bước chân. Bài học đã kết thúc. André-Louis gõ lên cánh cửa.
Ra mở cửa là một người đàn ông cao ráo, thân hình gọn ghẽ, uyển chuyển, trạc bốn mươi tuổi. Từ thắt lưng trở xuống, ông ta mặc quần lụa đen, mang tất bó và đi một đôi giày nhẹ. Nửa người trên được bó sát trong chiếc áo chẽn da vừa khít người che kín đến tận cằm, người đàn ông sở hữu khuôn mặt có nước da ngăm đen với chiếc mũi diều hâu, đôi mắt to và đen, khuôn miệng cương nghị, mái tóc rễ tre đen nhánh đôi chỗ đã điểm sợi bạc.
Bên nách trái người đàn ông đang kẹp một chiếc mặt nạ tập kiếm, một vật bằng da với tấm lưới để bảo vệ mắt. Đôi mắt sắc sảo của ông ta quan sát André-Louis từ đầu đến chân.
“Xin ông cho biết quý danh?” ông chủ nhà lịch sự hỏi.
Hiển nhiên ông ta đã hiểu lầm mục đích của André-Louis, một chuyện cũng không mấy ngạc nhiên, vì bất chấp vận hội đang sa sút đến mức đáng buồn của mình, vẻ ngoài của anh vẫn không chê vào đâu được, và ông des Amis không thể ngờ anh đang mang trên lưng toàn bộ gia tài của mình.
“Ông có để một cáo thị ở dưới nhà, thưa ông,” anh nói, và từ tia sáng lóe lên trong đôi mắt của ông thầy dạy kiếm, anh nhận ra ngay mình đã đúng khi đoán rằng các ứng viên không hề chen chúc nhau tìm đến cửa nhà người dán cáo thị. Ngay sau tia sáng hài lòng đó, đến lượt một vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Ông tìm đến đây vì cáo thị đó?”
André-Louis nhún vai và cười nửa miệng. “Người ta cũng phải kiếm sống thôi,” anh nói.
“Mời ông vào. Ông ngồi xuống đây. Tôi sẽ tiếp chuyện ông... một lát nữa là tôi sẽ có thể tiếp chuyện ông.”
André-Louis ngồi xuống một băng ghế kê sát một trong những bức tường quét vôi trắng. Căn phòng khá dài, có trần thấp, và sàn hoàn toàn trống trơn. Những băng ghế gỗ mộc mạc như băng ghế anh đang ngồi được kê rải rác sát tường. Trên ghế xếp đầy các chiến tích đấu kiếm, mặt nạ, kiếm tập gác chéo lên nhau, áo giáp che ngực, cùng đủ loại kiếm, dao găm, và bia tập kiếm thuộc về nhiều thời kỳ khác nhau và cũng có xuất xứ từ nhiều nước khác nhau. Trên tường còn treo bức chân dung một quý ông béo phì, mũi to với bộ tóc giả uốn cong kiểu cách, đeo trên người dải ruy băng Đức Chúa Thánh Thần, André-Louis nhận ra đây chính là nhà vua. Và còn có một tờ chứng chỉ được lồng trong khung - chứng chỉ của ông des Amis do Học viện Hoàng gia cấp. Trong góc phòng có kê một giá sách, và bên cạnh giá sách, đối diện với khung cửa sổ cuối cùng trong số bốn khung cửa mang ánh sáng dồi dào vào căn phòng, có một bàn viết nhỏ và một chiếc ghế bành. Bên cạnh bàn, một nhà quý tộc trẻ tròn trịa ăn mặc bảnh bao đang đứng mặc lại áo khoác và đội tóc giả lên đầu. Ông des Amis hối hả bước tới bên anh ta - bước đi, André-Louis thầm nghĩ, với dáng vẻ uyển chuyển nhanh nhẹn hiếm có - và đứng trò chuyện với vị khách hàng trong lúc giúp anh ta hoàn tất việc đóng bộ tươm tất như cũ.
Cuối cùng, nhà quý tộc trẻ cũng cáo lui, lau mặt bằng một chiếc khăn tay sang trọng, làm lưu lại mùi thơm thoang thoảng trong không khí. Ông des Amis đóng cửa, rồi quay về phía người đến tìm việc, lúc này cũng vừa đứng dậy.
“Cậu đã học ở đâu vậy?” ông thầy dạy kiếm hỏi đường đột.
“Học ư?” André-Louis có phần lúng túng trước câu hỏi. “Ồ, ở trường Louis Đại đế.”
Ông des Amis cau mày, cái nhìn chợt trở nên sắc lạnh như thể muốn tìm hiểu xem có phải kẻ đến tìm việc đang tự cho phép mình đùa bỡn hay không.
“Lạy Chúa lòng lành! Tôi đâu muốn hỏi cậu đã học các môn nhân văn ở đâu, mà muốn biết cậu đã học kiếm thuật ở học viện nào.”
“Ồ - kiếm thuật!” Gần như chưa bao giờ André-Louis coi kiếm thuật là một môn học. “Tôi chưa học nhiều về môn này. Tôi từng được học qua vài bữa... ở dưới quê.”
Ông chủ nhà nhướng mày. “Thế ư?” ông ta thốt lên. “Vậy thì tại sao cậu lại mất công leo hai tầng gác lên đây làm gì?” Ông ta đã rất sốt ruột.
“Bản cáo thị không đòi hỏi mức độ hiểu biết cao cho lắm. Nếu tôi chưa có đủ hiểu biết cần thiết, thì với những kiến thức cơ bản đã có tôi có thể dễ dàng cải thiện trình độ của mình. Thường tôi học mọi thứ rất nhanh,” André-Louis quảng bá về bản thân. “Về phần còn lại: tôi sở hữu các phẩm chất khác. Tôi còn trẻ, như ông cũng thấy; và tôi sẽ để ông tự đánh giá lấy liệu tôi có lầm hay không khi cho rằng khiếu ăn nói của mình cũng khá lưu loát. Về nghề nghiệp, đúng ra tôi là luật sư, cho dù tôi đã nhận ra câu tôn chỉ ở đây là cedat toga armis[1].”
Ông des Amis mỉm cười tán thưởng. Không nghi ngờ gì nữa, anh chàng trẻ tuổi này quả có khiếu ăn nói, và trí tuệ khá nhạy bén, dường như là vậy. Ông ta đưa mắt chuyển sang xem xét các đặc điểm hình thể của người mới đến. “Tên cậu là gì?” ông chủ nhà hỏi.
André-Louis do dự trong thoáng chốc. “André-Louis,” anh đáp.
Đôi mắt sẫm màu sắc sảo chăm chú nhìn anh với vẻ dò xét hơn nữa.
“Vậy ư? André-Louis gì?”
“Chỉ là André-Louis thôi. Louis là họ của tôi.”
“Ồ! Một cái họ thật lạ. Cứ theo giọng nói thì cậu từ Bretagne đến. Tại sao cậu lại rời khỏi đó?”
“Để giữ mạng,” anh đáp lại không chút suy nghĩ. Rồi vội vã tìm cách che chắn cho sự hớ hênh của mình. “Tôi có một kẻ thù,” anh giải thích.
Ông des Amis cau mày, đưa tay lên xoa cái cằm vuông của mình. “Cậu bỏ chạy?”
“Ông có thể nói vậy cũng được.”
“Vậy ra cậu là một anh chàng nhát gan?”
“Tôi không nghĩ thế.” Rồi anh nói ra một lời nói dối đầy lãng mạn. Hiển nhiên một người kiếm sống nhờ thanh kiếm hẳn phải ít nhiều có chút yếu lòng trước sự lãng mạn. “Ông biết đấy, kẻ thù của tôi là một tay kiếm xuất sắc - tay kiếm cừ nhất trong tỉnh, nếu không nói trên toàn nước Pháp. Đó là cách người ta nói về hắn. Tôi nghĩ tôi nên lên Paris học hỏi ít nhiều về môn kiếm thuật, rồi sau đó quay về giết hắn. Thật lòng mà nói, đó là lý do tại sao cáo thị của ông làm tôi chú ý. Ông thấy đấy, tôi không có khả năng học kiếm thuật theo cách khác. Tôi đã nghĩ đến chuyện tìm việc làm liên quan tới luật. Nhưng không thành công. Ở Paris có quá nhiều luật sư, và trong khi chờ đợi tôi đã tiêu hết sạch số tiền ít ỏi có trong tay, vậy nên... vậy nên, nói cho cùng, bản cáo thị của ông với tôi dường như là một dấu hiệu mà định mệnh đã chỉ hướng cho tôi vậy.”
Ông des Amis nắm lấy hai vai anh, và nhìn thẳng vào mặt chàng trai trẻ.
“Đúng vậy chứ, anh bạn?” ông ta hỏi.
“Không một lời nào đúng,” André-Louis nói, không thể kìm nổi trước ý muốn tung ra một câu trả lời bất ngờ, cho dù nó có thể làm hỏng hết cơ hội của anh. Nhưng anh đã không hề làm hỏng cơ hội của mình. Ông des Amis phá lên cười, và sau khi đã cười thỏa thuê, thú nhận rằng bản thân ông thực sự bị hấp dẫn trước thái độ trung thực hiếm có của người đến tìm việc.
“Cởi áo khoác ra,” ông ta nói, “và chúng ta cùng xem xem anh bạn có thể làm được gì. Ít nhất thì Tự nhiên có vẻ cũng đã tạo ra cậu để trở thành một kiếm thủ. Cậu có thân hình nhẹ nhõm, linh hoạt, mềm dẻo, tay dài, và xem chừng cậu cũng rất thông minh. Tôi có thể biến cậu thành một cái gì đó, dạy cho cậu biết đủ nhiều để đạt được mục đích của tôi, cụ thể là cậu sẽ phụ trách dạy những đường cơ bản của kiếm thuật cho các học sinh mới trước khi tôi đảm nhiệm việc hoàn tất quá trình dạy dỗ họ. Chúng ta hãy thử xem sao. Hãy đeo cái mặt nạ kia vào, cầm lấy thanh kiếm tập đó, rồi lại đây.”
Ông chủ nhà dẫn anh tới cuối căn phòng, nơi sàn nhà có vạch những vạch phấn để hướng dẫn cho một người mới học cách di chuyển đôi chân.
Sau mười phút, ông des Amis quyết định trao việc làm cho anh và chuyển sang giải thích đôi điều. Ngoài chuyện dạy những động tác cơ bản của kiếm thuật cho những người mới bắt đầu, anh còn có nhiệm vụ quét dọn phòng tập kiếm vào mỗi buổi sáng, lau chùi, đánh bóng các thanh kiếm tập, giúp đỡ các nhà quý tộc đến học kiếm cởi đồ và mặc đồ, và nói chung là làm sao để trở nên hữu ích trong mọi việc. Mức thù lao cho anh hiện tại sẽ là bốn mươi livre một tháng, và anh có thể ngủ trong một hốc tường đằng sau phòng tập kiếm nếu không có nơi ngả lưng nào khác.
Công việc mới này, như các bạn cũng thấy, có những khía cạnh bẽ bàng. Nhưng nếu André-Louis muốn có thứ gì đó bỏ bụng vào bữa tối thì trước tiên anh phải tiêu hóa toàn bộ lòng kiêu hãnh của mình như món khai vị.
“Như vậy,” anh nói, cố nặn ra một nụ cười, “pháp bào không chỉ nhường bước trước thanh kiếm, mà cả cái chổi nữa. Thế cũng được. Tôi ở lại.”
Nét tính cách đặc trưng nơi anh là sau khi đã quyết định, anh lập tức lao mình vào công việc một cách đầy nhiệt huyết. Cho dù làm việc gì đi nữa, anh luôn dành cho nó toàn bộ tâm trí và sức lực. Khi không bận rộn với việc chỉ dẫn cho các nhà quý tộc còn rất trẻ những động tác căn bản của kiếm thuật, dạy cho họ động tác chào cầu kỳ và phức tạp - mà anh đã làm chủ được tới mức hoàn hảo chỉ sau vài ngày luyện tập - và tám thế thủ của kiếm thuật, anh lại miệt mài luyện tập cũng chính những tư thế đó, rèn luyện đôi mắt, cổ tay và đầu gối của mình cho nhuần nhuyễn.
Nhận ra sự nhiệt tình của chàng trai trẻ, và thấy được triển vọng sáng sủa trong việc biến anh trở thành một trợ thủ hữu ích cho mình, ông des Amis lập tức cư xử với anh nghiêm túc hơn.
“Sự cần mẫn và nhiệt huyết của cậu, anh bạn trẻ, xứng đáng nhiều hơn bốn mươi livre một tháng,” vào một dịp cuối tuần ông thầy dạy kiếm thông báo cho anh biết. “Từ giờ trở đi, tôi sẽ đền bù cho cậu những gì mà tôi coi rằng mình còn nợ cậu bằng cách chỉ dạy cho cậu những bí quyết của nghệ thuật cao quý này. Tương lai của cậu sẽ phụ thuộc vào chuyện cậu tận dụng ra sao cơ may hiếm có được tôi hướng dẫn này.”
Từ sau lần đó, vào mỗi buổi sáng, trước khi mở cửa phòng tập, ông thầy dạy kiếm lại tập nửa giờ đồng hồ với người trợ lý mới của mình. Dưới sự kèm cặp thực sự tuyệt vời này, André-Louis tiến bộ với tốc độ nhanh tới mức làm ông des Amis vừa kinh ngạc vừa tự hào. Hẳn ông ta sẽ ít tự hào và sững sờ nhiều hơn khi biết sự tiến bộ đáng kinh ngạc của André-Louis phải đến một nửa là nhờ vào việc anh đọc ngốn ngấu những gì có trên giá sách của ông thầy dạy kiếm, bao gồm chừng một tá các tác phẩm viết về kiếm thuật của những bậc thầy xuất chúng như La Bessière, Danet, và người phụ trách Học viện Hoàng gia, Augustin Rousseau. Với ông des Amis, người sở hữu vốn hiểu biết kiếm thuật hoàn toàn dựa trên thực hành và không hề học được gì qua lý thuyết, một người trên thực tế chẳng có chút phẩm chất nào của lý thuyết gia hay người nghiên cứu, tủ sách nhỏ bé đó chỉ đơn thuần là một món phụ trợ thích hợp cho một phòng tập kiếm, một thứ đồ trang trí làm cảnh. Ông thầy dạy kiếm không sở hữu thứ đầu óc có thể biến chúng trở nên hữu ích, hay hiểu nổi tại sao người khác có thể làm thế. André-Louis, ngược lại, là một người có thói quen nghiên cứu, đủ tố chất để có thể học hỏi qua sách vở, đã đọc những cuốn sách đó một cách cực kỳ hữu hiệu, ghi nhớ những kiến thức trình bày trong đó vào bộ óc của anh, đánh giá, so sánh giữa quan điểm của kiếm sư này với kiếm sư khác, rồi tự chọn lấy cho mình một quan điểm mà sau đó anh sẽ thực hành luyện tập.
Đến một dịp cuối tháng, ông des Amis đột ngột nhận ra người trợ lý của mình đã trở thành một kiếm thủ có trình độ đáng nể, một đối thủ khiến ông ta phải trổ hết tài năng ra đối phó nếu muốn thoát khỏi cảnh bại trận.
“Tôi đã nói ngay từ đầu,” đến một ngày nọ ông thầy dạy kiếm nói với anh, “rằng Tự nhiên đã tạo nên cậu để trở thành một kiếm thủ. Hãy nhìn xem tôi đã có lý đến mức nào, tôi đã thành công đến thế nào trong việc rèn giũa những gì Tự nhiên đã trang bị cho cậu.”
“Vinh quang thuộc về người thầy,” André-Louis nói.
Trong quãng thời gian đó, mối quan hệ của anh với ông des Amis đã trở nên rất thân thiết, và giờ đây anh bắt đầu được ông thầy dạy kiếm giao cho những học sinh không còn thuộc diện mới nhập môn. Trên thực tế, André-Louis đã tiến xa hơn vai trò của một trợ lý. Ông des Amis, một người cao thượng, rộng rãi, thay vì thủ lợi từ hoàn cảnh khó khăn của chàng trai trẻ mà ông cũng phần nào đoán ra được, đã tưởng thưởng cho nhiệt huyết của anh bằng cách nâng thù lao cho anh lên bốn louis[2] một tháng.
Từ việc hăng hái nghiên cứu một cách có suy xét lý thuyết của những người khác, đến bây giờ - như một quá trình vẫn thường xuyên xảy ra - André-Louis đi tới bước phát triển những lý thuyết riêng của chính anh. Vào một buổi sáng tháng Sáu, anh nằm trên chiếc giường gấp nhỏ của mình trong hốc tường sau phòng tập kiếm để ngẫm nghĩ về một đoạn trong cuốn sách của Danet anh vừa đọc tối hôm trước về những cú ra đòn giả với hai hay ba đường kiếm. Khi đọc qua đoạn đó, anh có cảm tưởng Danet đã chững lại ngay trước ngưỡng cửa của một phát kiến vĩ đại trong kiếm thuật. Với bản chất của một lý thuyết gia, André-Louis nhận ra những gì lý thuyết đó mở ra, điều mà chính Danet cũng không nhận ra khi ông ta đề xuất lý thuyết của mình. Lúc này, anh nằm ngửa trên giường, đưa mắt lần theo những vết nứt trên trần nhà và ngẫm nghĩ kỹ càng hơn nữa về vấn đề này với sự minh mẫn mà buổi sáng sớm thường đem đến cho một trí tuệ sắc sảo. Các bạn cũng cần nhớ rằng cho tới lúc này đã gần hai tháng trôi qua kể từ khi thanh kiếm trở thành công cụ luyện tập hằng ngày và chủ đề gần như thường trực hằng giờ trong suy nghĩ của André-Louis. Tập trung cao độ vào chủ đề này đã đem đến cho anh một cái nhìn thấu suốt hiếm có. Kiếm thuật, như anh đã học, dạy và chứng kiến nó được thực hành hằng ngày, bao gồm một chuỗi các động tác tấn công và phòng ngự, một chuỗi các phản đòn. Nhưng chúng luôn có giới hạn. Nói một cách chính xác, thường thì bất cứ cuộc giao đấu nào cũng chỉ gồm tối đa sáu đường phản đòn từ mỗi bên. Rồi tất cả lại bắt đầu từ đầu. Nhưng ngay cả vậy đi nữa, những đường kiếm này đều rất ngẫu nhiên. Sẽ thế nào nếu có thể tính toán trước được chúng từ đầu tới cuối?
Đó là một phần của ý tưởng - một trong hai chân đế cho lý thuyết của anh; chân đế thứ hai là: điều gì sẽ xảy ra nếu một người hoàn thiện những ý tưởng của Danet về ba đường ra đòn giả để có thể kết hợp chúng vào một chuỗi những đường phản đòn được tính toán trước hòng tung ra đòn quyết định ở đường phản đòn thứ tư, thứ năm hay thậm chí thứ sáu? Có nghĩa là, nếu một người có thể tung ra một loạt đòn tấn công để thu hút đối phương chống trả, và tất cả những đòn ấy kỳ thực không nhằm thẳng vào đối phương, mà chỉ đơn giản là để từng bước đưa lưỡi kiếm của đối thủ vào vị trí sơ hở, như người ra đòn tiên liệu từ trước, rồi anh ta sẽ ra một đòn quyết định mà đối phương không thể chống đỡ nổi. Mỗi miếng đỡ của đối thủ đều phải được cân nhắc từ trước nhằm mục đích nới lỏng dần vành đai phòng ngự của anh ta, một sự nới lỏng từ từ đến mức bản thân đối thủ không thể nhận ra, đồng thời nuôi dưỡng cho đối thủ dự định ra đòn quyết định bằng chính một trong những đòn phản công của anh ta.
André-Louis từng là một kỳ thủ khá cao cờ, và trong môn cờ vua anh luôn thi đấu xuất sắc nhờ khả năng đoán trước nước đi của đối phương. Phẩm chất kể trên, một khi áp dụng vào kiếm thuật, gần như có thể tạo ra một cuộc cách mạng trong thứ nghệ thuật này. Tất nhiên, trên thực tế nó vốn cũng đã được áp dụng rồi, nhưng chỉ mới ở mức độ rất sơ khai và hạn chế, đơn thuần ở những miếng đánh giả vờ với một, hai hay ba đường kiếm. Nhưng ngay cả miếng đánh giả vờ với ba đường kiếm cũng chỉ là một trò vụng về khi so sánh với phương pháp anh đang xây dựng nên phần lý thuyết.
Anh ngẫm nghĩ thêm một lát nữa, và ngày càng tin chắc hơn mình đang nắm trong tay chìa khóa của một phát kiến. Anh nóng lòng muốn thử nghiệm lý thuyết của mình trên thực tế.
Sáng hôm đó anh được giao phụ trách một học sinh đã có tay kiếm khá vững vàng, mỗi lần đối diện với người này anh thường phải tự vệ tương đối vất vả. Khi thủ thế chuẩn bị giao đấu, anh quyết định sẽ đánh trúng anh ta vào lượt ra đòn thứ tư, và hình dung ra trước cả bốn đường kiếm dẫn tới kết cục đó. Hai người thủ thế kiếm thứ ba, André-Louis ra kiếm tấn công bằng một nhát chém và duỗi thẳng cánh tay ra. Đối phó lại là nhát đỡ demi-contre[3] mà anh đã dự kiến trước, và phản đòn của anh là một nhát đâm sâu theo thế kiếm thứ năm; đường kiếm này lại bị chặn, anh tiếp tục tấn công với kiếm hạ thấp xuống hơn nữa, và khi thêm một lần nữa bị đón chặn đúng chiêu thức, và cũng đúng như anh đã tính toán, anh lập tức xoay kiếm lên đâm trúng giữa ngực đối thủ. Dễ dàng đến mức làm chính anh kinh ngạc.
Họ bắt đầu lại. Lần này anh quyết định sẽ đi xa tới đường phản đòn thứ năm, và lại hạ đối thủ dễ dàng như lần trước. Sau đó, để làm phức tạp tình hình thêm chút nữa, anh quyết định dứt điểm ở đường phản đòn thứ sáu, và hình dung ra trong đầu mình tổ hợp năm đường kiếm trước đó. Và cả lần này nữa, anh cũng lại thắng cuộc dễ dàng như trước.
Nhà quý tộc trẻ đấu kiếm với anh bật cười, thốt lên với chút thất vọng trong giọng nói.
“Sáng nay hình như tôi có vẻ thần hồn nát thần tính,” anh ta nói.
“Đúng là ông không có được sức mạnh thông thường của mình,” André-Louis lịch thiệp thừa nhận. Rồi sau đó, một cách thật táo bạo, đúng theo tinh thần luôn muốn thử nghiệm lý thuyết của mình tới tận cùng: “Đến mức,” anh nói thêm, “tôi gần như đoan chắc có thể đánh trúng ông đúng thời điểm mà tôi tuyên bố.”
Người học sinh có tay kiếm khá cứng nhìn anh với thái độ có phần mỉa mai. “À, điều đó thì không thể,” anh ta nói.
“Chúng ta hãy thử xem. Đến đường phản đòn thứ tư tôi sẽ đánh trúng ông. Bắt đầu thôi! Thủ thế!”
Và đúng như anh hứa, điều đó đã xảy ra.
Nhà quý tộc trẻ, vốn cho tới lúc đó không mấy xem trọng khả năng kiếm thuật của André-Louis, chỉ đơn thuần coi anh là một đối thủ chấp nhận được cho mục đích luyện tập khi ông chủ phòng tập kiếm đang bận rộn với việc khác, lần này đã phải tròn mắt kinh ngạc. Trong một cảm xúc pha trộn cả sự rộng lượng lẫn phấn khích, André-Louis thiếu chút nữa đã tiết lộ ra phương pháp của anh - một phương pháp không lâu sau sẽ trở thành phổ biến tại các phòng tập kiếm. Nhưng anh đã kìm lại được đúng lúc. Hé lộ bí mật của mình cũng đồng nghĩa với việc hủy hoại hết sự ngưỡng mộ sẽ được dành cho anh ngày một nhiều thêm khi thực hành lý thuyết ấy.
Tới trưa, phòng tập kiếm đã hết học viên, ông des Amis gọi André-Louis tới để truyền dạy, những buổi học như thế vẫn thỉnh thoảng diễn ra. Và lần đầu tiên trong những lần đấu kiếm cùng André-Louis, ông des Amis bị anh đánh trúng từ đòn tấn công đầu tiên. Ông phá lên cười rất vui vẻ, đúng như bản chất rộng lượng của con người mình.
“A ha! Cậu tiến bộ rất nhanh đấy, anh bạn trẻ.” Ông thầy dạy kiếm vẫn cười, cho dù không còn được vui vẻ như trước, khi bị đánh trúng trong đòn tấn công thứ hai. Sau đó, ông bắt đầu dồn hết sức ra giao đấu, và kết quả là André-Louis bị đánh trúng ba lần liền. Tốc độ và sự chính xác của ông thầy dạy kiếm khi ông này tung hết sức ra đã làm phá sản lý thuyết của André-Louis, nó vẫn còn cần thêm thời gian suy ngẫm do thiếu kinh nghiệm thực tế.
Nhưng chàng trai trẻ có thể xác nhận chắc chắn tính chất đúng đắn của lý thuyết anh vừa thiết lập, và vào lúc này anh tạm hài lòng với điều đó. Giờ chỉ còn lại phần hoàn thiện nó bằng cách sử dụng trên thực tế. Anh dồn hết vào đó sự say mê của một người thám hiểm. Anh giới hạn mình trong sáu đường kiếm phức hợp, luyện tập miệt mài với từng kiểu cho tới khi tất cả đều trở thành gần như phản xạ tự động. Và anh đã chứng minh được sự bất khả chiến bại của chúng trong lúc đấu với người xuất sắc nhất trong số các môn sinh của ông des Amis.
Cuối cùng, chừng một tuần sau buổi tập vừa được nhắc tới ở trên của anh với des Amis, ông thầy dạy kiếm lại một lần nữa gọi anh tới luyện tập.
Lại một lần nữa bị đánh trúng từ đòn tấn công đâu tiên của đối thủ, ông thầy dạy kiếm buộc phải trổ hết năng lực của mình ra đối phó với người trợ lý. Nhưng hôm đó, chừng ấy cũng chẳng thể giúp được gì cho ông trước những đòn tấn công dữ dội của André-Louis.
Sau lần thứ ba bị trúng đòn, ông des Amis lùi lại sau và lột mặt nạ ra.
“Gì thế này?” ông ta hỏi. Khuôn mặt ông thầy dạy kiếm tái nhợt, và đôi lông mày sẫm màu của ông nhíu lại. Đã nhiều năm qua ông ta chưa bị tổn thương sâu sắc đến thế. “Có phải cậu đã được dạy một thế kiếm bí mật không?”
Ông des Amis vẫn luôn lớn tiếng nói ông ta biết quá nhiều về kiếm thuật để có thể tin vào bất cứ câu chuyện vớ vẩn nào về những thế kiếm bí mật; nhưng màn trình diễn vừa rồi của André-Louis đã làm sụp đổ hoàn toàn niềm tin của ông ta về chuyện này.
“Không,” André-Louis nói. “Tôi đã luyện tập vất vả; và đồng thời, tôi đấu kiếm với bộ óc của mình.”
“Tôi cũng thấy như thế. Được lắm, được lắm, tôi nghĩ tôi đã chỉ dạy đủ cho cậu rồi đấy, anh bạn trẻ. Tôi không hề có ý định sở hữu một trợ lý còn giỏi hơn cả chính mình.”
“Chẳng có mấy nguy cơ đó đâu,” André-Louis nói, mỉm cười vui vẻ. “Ông đã đấu kiếm vất vả cả buổi sáng, và ông đã mệt, trong khi tôi chưa làm gì mấy, vì thế vẫn còn sung sức. Đó là bí mật duy nhất cho thành công chốc lát này của tôi.”
Sự khéo léo của anh cùng bản chất nhân hậu của ông des Amis đã ngăn không cho sự tình dấn sâu vào hướng nó có nguy cơ sa vào. Và từ đó trở đi, khi hai người đấu kiếm với nhau, André-Louis, người vẫn ngày ngày hoàn thiện thêm lý thuyết của mình để nó trở thành một hệ thống gần như không có điểm yếu, luôn để ý sao cho ông des Amis luôn đánh trúng anh ít nhất hai lần sau mỗi lần anh đánh trúng ông ta. Anh sẵn lòng làm thế để đảm bảo giữ mình kín đáo, nhưng cũng chỉ đến thế. Anh muốn ông des Amis ý thức được năng lực của anh, nhưng không khám phá ra được tầm vóc của nó để có thể kích động lên trong ông thầy dạy kiếm sự ghen tị không đáng có.
Và chàng trai trẻ của chúng ta đã xoay xở khéo léo tới mức trong lúc anh ngày càng trở thành một trợ thủ đắc lực hơn cho ông thầy dạy kiếm - vì phong cách cũng như kỹ năng kiếm thuật của anh đã tiến bộ rất nhiều - anh cũng đồng thời là niềm tự hào của ông này, với tư cách là người học trò xuất sắc nhất từng xuất hiện trong phòng tập kiếm của ông ta. Chưa bao giờ André-Louis làm ông thầy dạy kiếm vỡ mộng bằng cách hé lộ sự thật rằng năng lực kiếm thuật anh có được là nhờ vào tủ sách của ông cũng như trí tuệ bẩm sinh của anh hơn là vào bất cứ bài học nào anh nhận được.
❀ ❀ ❀
[1] Pháp bào nhường bước trước thanh kiếm.
[2] 1 louis = 24 livre.
[3] Chiêu thức đỡ với kiếm đi thành đường vòng cung từ đường kiếm cao xuống đường kiếm thấp hoặc ngược lại.