Ông de Kercadiou viết một lá thư.
“Con đỡ đầu,” ông bắt đầu, không thêm bất cứ tính từ trìu mến nào, “ta đã rất đau lòng và phẫn nộ khi biết anh lại bôi nhọ danh dự của chính mình bằng cách phá vỡ lời anh đã hứa với ta về việc tránh xa chính trị. Với một nỗi đau và sự phẫn nộ còn lớn hơn thế, ta được biết chỉ trong vài ngày tên anh đã trở thành một giai thoại, rằng anh đã đổi giọng điệu ngụy biện xảo trá, thứ vũ khí anh sử dụng để chống lại tầng lớp của ta - tầng lớp mà anh mang ơn vì mọi thứ - sang thanh kiếm của kẻ sát nhân. Ta cũng được biết ngày mai anh có cuộc hẹn quyết đấu với người bạn tốt của ta, ông de La Tour d’Azyr. Một nhà quý tộc ở địa vị của ông ấy bị ràng buộc bởi những bổn phận mà xuất thân yêu cầu, những điều đó không cho phép hầu tước được rút lui khỏi một cuộc quyết đấu như vậy. Nhưng bản thân anh không hề gặp phải bất lợi đó. Với một người thuộc tầng lớp của anh, việc từ chối một cuộc quyết đấu vì danh dự, hay làm ngơ nó đi sau khi đã giao hẹn, không mất gì của anh cả. Những kẻ cùng hội cùng thuyền với anh có lẽ sẽ cho rằng anh đã thể hiện một thái độ thận trọng đáng khen ngợi. Vì vậy, ta đề nghị anh, kỳ thực giá như ta nghĩ ta vẫn còn chút ảnh hưởng nào đó với anh như những ân huệ anh nhận được từ ta cho phép ta có được, chắc hẳn ta đã ra lệnh cho anh không được để chuyện này đi xa hơn nữa, và hãy từ bỏ ý định xuất hiện trong cuộc hẹn sáng ngày mai. Vì ta không còn ảnh hưởng đến anh như thế, như những hành động của anh trong quá khứ giờ đây đã cho ta biết rõ điều đó, ta cũng không có bất cứ lý do nào để hy vọng một tình cảm biết ơn đúng mực sẽ khiến cho yêu cầu hết sức chân thành này của ta được để ý đến, ta buộc phải nói thêm rằng nếu anh sống sót sau cuộc quyết đấu ngày mai, ta sẽ không bao giờ, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cho phép mình để tâm đến sự sống còn của anh nữa. Nếu có chút tình cảm nào anh từng dành cho ta còn le lói trong anh, hoặc nếu thứ tình cảm ấy có chút giá trị với anh, bất chấp tất cả những gì anh đã làm để từ bỏ nó, cũng chính là nguyên do chính để ta viết lá thư này, anh sẽ không từ chối làm như ta yêu cầu.”
Đó hoàn toàn không phải là một lá thư khéo léo. Ông de Kercadiou không phải người khéo léo. Lá thư, do một người hầu được phái lên Paris trao cho anh vào chiều ngày Chủ nhật đó, chỉ có thể làm André-Louis nghĩ đến sự lo lắng mà cha đỡ đầu của anh dành cho ông de La Tour d’Azyr, người bạn tốt của ông, như cha đỡ đầu của anh đã gọi hầu tước, và nhiều khả năng sẽ là cháu rể của ông.
Anh để người hầu nọ chờ đợi trọn một giờ đồng hồ trong lúc hoàn tất câu trả lời. Cho dù rất ngắn gọn, nó đã buộc anh phải nỗ lực rất nhiều và viết tới mấy lần mới xong. Cuối cùng, dưới đây là những gì anh đã viết:
“Thưa cha đỡ đầu của con - Cha đã làm việc từ chối trở nên đặc biệt khó khăn với con khi cha yêu cầu con cân nhắc đến khía cạnh tình cảm. Đó là một điều suốt đời mình con sẽ tìm kiếm cơ hội để chứng minh cho cha thấy, và chính vì thế con cảm thấy nuối tiếc đến mức không thể diễn tả thành lời khi con không thể chứng minh cho cha thấy như cha đòi hỏi ngày hôm nay. Đã có quá nhiều thứ giữa ông de La Tour d’Azyr và con. Hơn nữa, cha đã đánh giá con và tầng lớp của con - cho dù nó có là gì đi nữa - một cách không công bằng khi cha nói rằng đòi hỏi của danh dự không ràng buộc những người như con. Con tự cho là mình bị ràng buộc chặt chẽ bởi chúng đến nỗi, cho dù có muốn chăng nữa, con cũng không thể rút lui.
Nếu sau này cha nhất định ngả theo dự định nghiệt ngã cha đã nói, con cũng đành phải cam chịu. Chắc chắn đó sẽ là nỗi đau khổ mà con phải trải qua.
Con đỡ đầu yêu quý và đầy lòng biết ơn của cha,
André-Louis”
Anh gửi lại lá thư cho người hầu của ông de Kercadiou, và cho rằng mọi việc đến đó là hết. Nó khiến anh đau đớn không ít; nhưng anh chịu đựng nỗi đau đó với vẻ ngoài khắc kỷ anh luôn thể hiện.
Sáng hôm sau, vào lúc tám giờ mười lăm, cùng với Le Chapelier - người đã tới ăn sáng với anh - André-Louis đang rời khỏi bàn ăn để chuẩn bị lên đường tới rừng Boulogne, thì ông chủ nhà làm anh sững sờ khi thông báo có tiểu thư de Kercadiou đến tìm gặp anh.
Anh đưa mắt nhìn đồng hồ. Cho dù xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cửa, anh cũng chỉ còn lại vài phút. Anh xin lỗi Le Chapelier, rồi hối hả đi ra ngoài tiền phòng.
Cô thiếu nữ bước tới gặp anh, điệu bộ hối hả, gần như mất kiểm soát.
“Anh sẽ không làm bộ không biết tại sao em tới,” anh khẩn trương nói, để kết thúc nhanh cuộc nói chuyện. “Nhưng thời gian đang giục giã, và anh báo để em biết trước là chỉ những lý do nghiêm trọng nhất mới đáng để nói ra lúc này.”
Cô thiếu nữ không khỏi sững sờ. Anh gần như đã cự tuyệt thẳng thừng ngay từ đầu, trước khi nàng kịp nói ra dù chỉ một lời; và đây là điều cuối cùng nàng trông đợi từ André-Louis. Hơn nữa, thái độ của anh có vẻ xa lánh một cách bất thường khi tiếp đón nàng, và giọng nói của anh thật lạnh lùng, khách sáo.
Tất cả khiến nàng bị tổn thương. Nàng không hề biết đến kết luận anh đã rút ra từ trước. Khi đánh giá về nàng - kỳ thực việc này nói cho cùng cũng là lẽ đương nhiên - anh đã phạm phải cùng sai lầm như khi anh đánh giá về lá thư nhận được hôm qua từ cha đỡ đầu của mình. Anh cho rằng nguyên do thôi thúc hành động của nàng cũng chỉ là sự quan tâm dành cho ông de La Tour d’Azyr. Anh không bao giờ ngờ đến việc rất có thể nó xuất phát từ sự lo lắng dành cho chính anh. Sự tin tưởng của anh vào kết cục anh đã phác ra cho cuộc quyết đấu lớn đến mức anh không thể nghĩ tới khả năng có ai đó phải lo sợ cho mình.
Điều mà anh võ đoán là sự lo lắng trước số mệnh của nạn nhân sắp tới của anh đã khiến anh khó chịu khi nó tới từ ông de Kercadiou; từ Aline, nó làm anh chìm trong một cơn phẫn nộ lạnh lùng; nó khiến anh lập luận rằng nàng rõ ràng đã không hề thẳng thắn với anh; rằng tham vọng lúc này đang thôi thúc nàng chiếu cố đến cuộc theo đuổi của de La Tour d’Azyr. Và không còn điều gì có thể thôi thúc anh quyết liệt hơn trong việc hoàn tất mục tiêu của mình, vì trong mắt anh, cứu thoát nàng cũng quan trọng không kém gì báo thù cho quá khứ.
Nàng nhìn anh với vẻ dò hỏi, và vẻ bình thản tuyệt đối của anh vào một thời khắc như lúc này không khỏi khiến nàng kinh ngạc. Nàng không thể đừng được lời nhận xét.
“Anh mới bình thản làm sao, André!”
“Anh không dễ mất tự chủ. Đó là niềm tự hào của anh.”
“Nhưng... ôi, André, cuộc quyết đấu này không được phép diễn ra!” Nàng bước lại gần anh, đặt hai bàn tay lên vai anh, và khi đứng như vậy, khuôn mặt nàng chỉ cách khuôn mặt anh một gang tay.
“Hẳn là em phải có một lý do chính đáng nào đó?” anh nói.
“Có thể anh sẽ bị giết,” nàng trả lời anh, và đôi mắt nàng mở to khi nói ra những lời ấy.
Chúng khác xa những gì anh đã trông đợi tới mức trong khoảnh khắc anh chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nàng. Rồi sau đó anh nghĩ anh đã hiểu. Anh phá lên cười trong lúc gỡ hai bàn tay nàng ra khỏi vai mình, rồi lùi lại. Quả là một mánh khóe nông cạn, trẻ con và không xứng đáng với nàng.
“Không lẽ em thực sự nghĩ có thể đạt được mục đích bằng cách thử dọa cho anh sợ?” anh hỏi, gần như mỉa mai.
“Ôi, chắc anh điên mất rồi! Ông de La Tour d’Azyr nổi tiếng là tay kiếm nguy hiểm nhất nước Pháp.”
“Chẳng lẽ em chưa bao giờ nhận thấy hầu hết những lời ngợi khen ấy kỳ thực đều không xứng đáng sao? Chabrillane là một tay kiếm nguy hiểm, và giờ Chabrillane đang ở dưới ba thước đất. La Motte-Royau thậm chí còn là một tay kiếm nguy hiểm hơn, và ông ta đang phải nhờ cậy đến một thầy giải phẫu. Chuyện tương tự diễn ra với những kẻ mượn dao giết người khác từng mơ làm thịt một anh chàng luật sư tỉnh lẻ như một con cừu. Và hôm nay đến lượt kẻ cầm đầu, tinh hoa của đám kiếm thủ này. Ông ta tới vì những món nợ đã quá nhiều. Chắc chắn là vậy. Vì vậy, nếu em không có lý do nào để khuyên...”
Vẻ chế nhạo trong giọng nói của anh làm nàng khó hiểu. Có lẽ nào anh đang nghiêm chỉnh khi cam đoan rằng anh sẽ thắng ông de La Tour d’Azyr? Với cô thiếu nữ, từ những hiểu biết có hạn của nàng, lại thêm tâm trí nàng đang tràn ngập lời cả quyết về viễn cảnh u tối dành cho anh của ông bác, dường như André-Louis chỉ đang diễn trò; anh hẳn sẽ diễn vai của mình tới tận cùng.
Cho dù là vậy, nàng vẫn chọn một cách tiếp cận khác.
“Anh đã nhận được thư của bác em rồi phải không?”
“Và anh đã trả lời.”
“Em biết. Nhưng bác em đã nói là sẽ làm. Đừng mơ ông sẽ thông cảm nếu anh cứ khăng khăng thực hiện ý định kinh khủng này.”
“Có thế chứ, quả là một lý do khá hơn lý do kia,” anh nói. “Nếu trên thế gian này có lý do nào có thể khiến anh lay chuyển, thì hẳn phải là nó. Nhưng đã có quá nhiều món nợ giữa de La Tour d’Azyr và anh. Anh đã thề trên thi thể của Philippe de Vilmorin. Anh đã không bao giờ dám hy vọng Chúa lại có thể cho anh một cơ hội lớn như thế để hoàn thành lời hứa.”
“Nhưng anh vẫn chưa làm được thế mà,” cô thiếu nữ cảnh cáo anh.
Anh mỉm cười nhìn nàng. “Đúng thế!” anh nói. “Nhưng cũng sắp chín giờ rồi. Hãy nói cho anh biết,” anh đột nhiên hỏi nàng, “tại sao em lại không mang lời đề nghị của em tới yêu cầu ông de La Tour d’Azyr?”
“Em đã làm rồi,” nàng trả lời anh, và đỏ bừng mặt lên khi nhớ lại việc bị từ chối ngày hôm trước. Song anh lại hiểu việc nàng đỏ mặt theo một cách khác hẳn.
“Và ông ta nói sao?” anh hỏi.
“Những bổn phận của ông de La Tour d’Azyr...” nàng bắt đầu lên tiếng, rồi bỏ lửng để trả lời ngắn gọn: “Ôi, ông ấy từ chối.”
“Ra là vậy. Tất nhiên ông ta phải làm thế rồi, cho dù cái giá phải trả có là gì đi nữa. Thế nhưng ở vào vị trí của ông ta, hẳn anh đã coi cái giá đó chẳng là gì. Song con người ta mỗi người một khác, em thấy đấy.” Anh thở dài. “Và nếu ở vào địa vị của em, nếu đã như thế, anh nghĩ anh sẽ để yên cho mọi việc. Nhưng...”
“Em không hiểu anh, André.”
“Đâu có gì khó hiểu. Anh còn có thể khó hiểu hơn thế kìa. Hãy thử suy nghĩ trong đầu xem. Có thể nó sẽ sớm giúp em yên tâm.” Anh lại nhìn đồng hồ. “Xin em cứ tự nhiên coi nơi này như nhà mình. Anh phải đi thôi.”
Le Chapelier ngó đầu vào.
“Thứ lỗi cho sự đường đột. Nhưng chúng ta sẽ muộn giờ mất, André, trừ phi cậu...”
“Tôi tới ngay đây,” André trả lời anh ta. “Nếu em vui lòng đợi đến khi anh quay về, Aline, em sẽ làm anh rất cảm kích. Nhất là khi bác em đã ra quyết tâm như thế.”
Cô thiếu nữ không trả lời anh. Nàng đang chết điếng người. Anh coi sự im lặng của nàng là lời tán thành, và cúi chào bước ra ngoài, để nàng lại một mình. Đứng đó thẫn thờ, nàng nghe thấy tiếng bước chân anh đang đi xuống cầu thang cùng Le Chapelier. Anh đang trò chuyện với bạn mình, và giọng nói của anh hoàn toàn bình thản, tự nhiên.
Ôi, anh ta điên mất rồi - bị sự tự phụ và kiêu hãnh làm cho mù quáng. Trong khi cỗ xe ngựa chở anh lăn bánh lao đi, cô thiếu nữ đờ đẫn ngồi xuống trong tình trạng kiệt sức và buồn nôn. Cô cảm thấy mình đang ốm, đang sắp ngất xỉu vì kinh hoàng. André-Louis đang tìm tới cái chết. Niềm tin chắc chắn đó - một niềm tin hoàn toàn vô căn cứ, có lẽ là kết quả từ những lời than vãn của ông de Kercadiou - thâm nhập vào tâm hồn cô gái. Nàng ngồi như thế hồi lâu, bị tâm trạng tuyệt vọng làm cho tê liệt. Sau đó nàng lại đứng bật dậy, vặn vẹo hai tay. Nàng cần làm gì đó để ngăn chặn nỗi kinh hoàng này. Nhưng nàng có thể làm gì đây? Bám theo anh tới rừng Boulogne và lao vào can thiệp tại đó sẽ chỉ tạo ra một vụ tai tiếng vô ích. Những nguyên tắc hành xử đúng mực đều chống lại nàng, dựng lên một chướng ngại không thể vượt qua. Chẳng lẽ không còn ai có thể giúp được nàng sao?
Đứng đó, gần như phát cuồng vì sự bất lực của bản thân, cô thiếu nữ lại nghe thấy tiếng bánh xe và vó ngựa vang lên trên những viên đá lát đường phía dưới. Một cỗ xe đang tới gần. Nó lách cách dừng lại trước cửa phòng tập kiếm. Có thể nào đó là André-Louis quay trở lại? Cô thiếu nữ vội bấu víu lấy cọng rơm hy vọng mong manh ấy. Tiếng gõ cửa, to và gấp gáp, vang lên ngoài cửa. Nàng nghe thấy tiếng người quản gia của André-Louis vội vã chạy xuống mở cửa, tiếng giày gỗ lạch cạch trên cầu thang.
Nàng hối hả lao tới cửa tiền phòng, mở rộng cửa ra rồi đứng đó nín thở lắng nghe. Nhưng giọng nói vọng lên tới chỗ nàng không phải là giọng nói nàng tha thiết mong mỏi. Đó là giọng một phụ nữ đang khẩn thiết hỏi gặp ông André-Louis - một giọng nói thoạt đầu thoáng nghe có vẻ quen thuộc, rồi sau đó nàng nhận ra đây là giọng của phu nhân de Plougastel.
Đầy kích động, cô thiếu nữ chạy ra chỗ cầu thang hẹp vừa đứng lúc để nghe thấy phu nhân de Plougastel thốt lên đầy lo lắng:
“Cậu ấy đã đi rồi sao! Ồ, nhưng được bao lâu rồi? Cậu ấy đi đường nào?”
Như thế là đủ để Aline biết rằng mục đích chuyên ghé thăm của phu nhân de Plougastel cũng giống như của nàng. Vào khoảnh khắc đó, với tâm trí rối bời tuyệt vọng, toàn bộ suy nghĩ của nàng chỉ tập trung vào một việc duy nhất, cô thiếu nữ không hề thấy chuyện này có gì đáng ngạc nhiên. Cảm tình đặc biệt mà phu nhân de Plougastel dành cho André-Louis với nàng dường như đã là một lời giải thích đầy đủ.
Không ngừng lại để nghĩ ngợi, nàng chạy xuống cầu thang dốc, gọi lớn:
“Phu nhân! Phu nhân!”
Bà quản gia béo tốt dễ mến tránh sang một bên, và hai người phụ nữ quý phái đứng đối diện với nhau trên ngưỡng cửa. Phu nhân de Plougastel trông trắng bệch, phờ phạc, trong mắt bà hiện rõ vẻ hốt hoảng.
“Aline! Cháu ở đây sao!” bà thốt lên. Rồi sau đó, trong hoàn cảnh khẩn cấp, phu nhân bỏ sang bên mọi băn khoăn nhỏ nhặt, “Chẳng lẽ cả cháu cũng đến quá muộn ư?” bà hỏi.
“Không, thưa phu nhân. Cháu đã gặp anh ấy. Cháu đã cầu xin anh ấy. Nhưng anh ấy không chịu nghe.”
“Ôi, chuyện này thật khủng khiếp!” Phu nhân de Plougastel rùng mình trong lúc nói. “Ta mới biết chuyện nửa giờ trước, và ta lập tức đến đây ngay để ngăn chuyện đó lại bằng mọi giá.”
Hai người phụ nữ nhìn nhau với vẻ kinh hoàng, tuyệt vọng. Ngoài con phố ngập nắng, một hai kẻ rỗi hơi rách rưới đang đứng lại ngắm nghía cỗ xe lộng lẫy với đôi ngựa hồng tuyệt đẹp, và hai vị phu nhân quý phái đang đứng trên ngưỡng cửa phòng tập kiếm. Từ bên kia đường, giọng rao khàn khàn của anh thợ sửa ống bễ vang lên lời chào mời quen thuộc:
“Sửa ống bễ cũ đây!”
Phu nhân quay sang bà quản gia.
“Cậu ấy đi được bao lâu rồi?”
“Có lẽ là mười phút, chắc chưa lâu hơn đâu.” Cho rằng hai quý bà sang trọng này là bạn của nạn nhân mới nhất dưới thanh kiếm bất khả chiến bại của ông thầy dạy kiếm nhà mình, bà quản gia tốt bụng giữ một thái độ dửng dưng vừa đủ độ.
Phu nhân vặn vẹo hai bàn tay. “Mười phút rồi ư! Ôi!” Nghe giọng nói của bà gần như than vãn. “Cậu ấy đi hướng nào?”
“Cuộc hẹn được ấn định lúc chín giờ trong rừng Boulogne,” Aline cho bà biết. “Chúng ta có nên đi theo không? Và liệu làm thế chúng ta có thể ngăn được họ lại không?”
“Ôi, lạy Chúa! Quan trọng là chúng ta có đến kịp hay không? Vào lúc chín giờ! Và việc ấy chỉ cần không hơn một phần tư giờ. Lạy Chúa! Lạy Chúa!” Phu nhân hết siết chặt hai bàn tay lại xòe ra một cách khổ sở. “Ít nhất cháu cũng biết họ hẹn gặp nhau ở đâu trong rừng chứ?”
“Không - cháu chỉ biết là trong rừng Boulogne thôi.”
“Trong rừng!” Phu nhân gần như phát cuồng. “Khu rừng đó rộng gần bằng nửa Paris.” Nhưng rồi bà hối hả lao ra ngoài, gần như không kịp thở. “Đi thôi, Aline; lên xe, lên xe nhanh lên!”
Rồi bà ra lệnh cho người đánh xe. “Tới rừng Boulogne theo đường Hoàng Hậu,” bà ra lệnh, “nhanh nhất có thể. Sẽ có mười pistole[1] cho anh nếu chúng ta đến kịp lúc. Ra roi đi nào!”
Bà đẩy Aline lên xe, rồi leo lên sau nàng với sự nhanh nhẹn của một cô gái trẻ. Cỗ xe nặng nề - quá nặng cho cuộc chạy đua với thời gian này - đã chuyển bánh trước khi bà kịp ngồi xuống ghế. Nó lao đi, tròng trành lắc lư, và mang theo những lời nguyền rủa dữ dội từ nhiều hơn một người bộ hành thiếu chút nữa đã bị nó ép bẹp gí vào tường hay nghiến vào chân.
Phu nhân ngồi ngả người ra sau, mắt nhắm nghiền, đôi môi run lẩy bẩy. Khuôn mặt bà trắng bệch, căng thẳng. Aline im lặng quan sát bà. Nàng cảm thấy dường như phu nhân de Plougastel đang khổ sở chẳng kém gì nàng, đang phải chịu đựng nỗi dằn vặt cũng đau đớn như nàng.
Sau này, Aline sẽ băn khoăn không ít về điều đó. Nhưng vào lúc ấy, mọi ý nghĩ mà tâm trí đang đờ đẫn của nàng còn có thể nghĩ ngợi được đều dồn cả vào mục đích cấp bách của hai người.
Cỗ xe lăn bánh qua quảng trường Louis XV, và cuối cùng cũng tới đường Hoàng Hậu. Dọc theo con đường lớn đẹp đẽ có hàng cây xanh hai bên chạy giữa Champs Elysées và sông Seine này, gần như vắng tanh vào giờ đó trong ngày, họ có thể đi nhanh hơn, để lại đằng sau một đám bụi tung lên mù mịt.
Nhưng cho dù cỗ xe đã lao đi với tốc độ nhanh tới mức nguy hiểm thì với hai người phụ nữ trong xe, nó vẫn chạy quá chậm. Khi họ tới chỗ gác chắn ở cuối con đường, chuông điểm chín giờ đã vang lên trong thành phố sau lưng họ, và mỗi tiếng chuông vang lên đều như âm thanh báo hồi tận thế.
Thế nhưng, tại gác chắn này, thủ tục kiểm soát bắt buộc họ phải dừng lại một lát. Aline hỏi viên chỉ huy trạm gác cỗ xe ngựa có hình dáng như nàng mô tả đã chạy qua nơi này được bao lâu rồi. Nàng được trả lời rằng chừng hai mươi phút trước, một cỗ xe đã đi qua gác chắn, trên xe có ông đại biểu Le Chapelier cùng Hiệp sĩ của Đẳng cấp Thứ ba, ông Moreau. Viên chỉ huy có vẻ nắm rất rõ thông tin. Anh ta có thể dễ dàng đoán ra, anh ta nói, miệng cười toét, việc gì đã đưa ông Moreau đi theo con đường đó vào lúc sớm như vậy.
Họ rời khỏi chỗ anh ta, hối hả lao đi tiếp, băng qua vùng đồng quê, men theo con đường chạy dài ven bờ sông. Hai người phụ nữ ngồi im lặng trong sự bất lực, tuyệt vọng nhìn chăm chăm về phía trước, bàn tay Aline nắm chặt lấy bàn tay phu nhân. Phía đằng xa, ở bên kia những cánh đồng nằm bên phải họ, hai người đã có thể nhìn thấy những rặng cây mờ mờ trải dài của rừng Boulogne, và không lâu sau, cỗ xe rẽ sang một con đường nhánh chạy về phía bên phải, rời khỏi bờ sông và hướng thẳng vào khu rừng.
Cô thiếu nữ cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí im lặng đến tuyệt vọng đã ngự trị trong xe kể từ khi hai người đi qua gác chắn.
“Ôi, chúng ta không thể nào đến kịp được! Không thể!”
“Đừng nói thế! Đừng nói thế!” phu nhân kêu lên.
“Nhưng đã quá chín giờ lâu lắm rồi, phu nhân! André chắc sẽ tới đúng giờ, và những... việc này thường không kéo dài lâu. Nó... nó có thể đã kết thúc rồi.”
Phu nhân rùng mình, nhắm nghiền mắt lại. Tuy nhiên, bà lập tức mở mắt ra, và nhổm người lên. Rồi bà ló đầu ra ngoài cửa xe. “Có một cỗ xe đang lại gần,” bà thông báo, và giọng nói của bà bày tỏ rõ ràng điều bà đang lo sợ.
“Không thể nào! Ôi, không thể thế chứ!” Aline thốt lên, ngầm trong đó chính là ý nghĩ mà không ai nói ra. Nàng cảm thấy khó thở, đột nhiên thấy cần thêm không khí. Có thứ gì đó trong cổ họng đang căng ra như thể sắp làm nàng nghẹt thở, và một màn sương mù thoáng hiện ra trước mắt cô thiếu nữ.
Trong một đám bụi mù mịt, một cỗ xe ngựa không mui đang lao nhanh về phía họ từ khu rừng. Hai người phụ nữ cùng quan sát nó, mặt tái nhợt, không ai dám lên tiếng, Aline thực sự không còn hơi sức để nói gì nữa.
Khi cỗ xe kia đến gần, nó buộc phải đi chậm lại, cũng như chính cỗ xe của họ, để không va vào nhau trên đoạn đường hẹp. Aline cùng phu nhân de Plougastel ló đầu qua cửa, cả hai người phụ nữ cùng hướng đôi mắt đầy hãi hùng về phía cỗ xe không mui đang lao qua họ theo chiều ngược lại.
“Là ai trong hai người, thưa phu nhân? Ôi, là ai trong hai người?” Aline thều thào, hầu như không dám nhìn, tâm trí cô như một mớ bòng bong.
Ngồi ngoài là một nhà quý tộc trẻ có nước da ngăm ngăm hoàn toàn xa lạ với cả hai người phụ nữ. Anh ta đang mỉm cười trong lúc nói chuyện với người bạn đồng hành. Một khoảnh khắc sau, người ngồi bên cạnh anh ta xuất hiện trong tầm mắt họ. Ông ta không mỉm cười. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, nghiêm nghị, và đó là khuôn mặt của hầu tước de La Tour d’Azyr.
Một hồi lâu, trong nỗi kinh hoàng không nói nên lời, cả hai người phụ nữ cùng nhìn ông ta chằm chằm, cho tới khi vẻ ngạc nhiên thất thần xuất hiện trên khuôn mặt căng thẳng của hầu tước khi ông ta nhận ra họ.
Đúng lúc đó, Aline buông ra một tiếng thở hổn hển, rồi khuỵu xuống ngất xỉu dưới sàn xe sau lưng phu nhân de Plougastel.
❀ ❀ ❀
[1] Đơn vị tiền tệ tương đương 10 livre.