Bằng cách giục người đánh xe đi thật nhanh, André-Louis đã tới được chỗ hẹn sớm vài phút, bất chấp chút chậm trễ lúc xuất phát. Tại đây, anh thấy ông de La Tour d’Azyr đã đợi sẵn, cùng người làm chứng là d’Ormesson, một nhà quý tộc trẻ rắn rỏi rám nắng trong bộ quân phục xanh của đại úy Cận vệ Hoàng gia.
André-Louis im lặng chìm trong suy nghĩ suốt chuyến đi đó. Anh băn khoăn rất nhiều về cuộc nói chuyện cuối cùng với tiểu thư de Kercadiou cũng như những suy đoán hấp tấp anh đã đưa ra về động cơ của nàng.
“Chắc chắn,” anh lên tiếng, “hắn cần phải bị giết.”
Le Chapelier không trả lời anh. Quả thực, vị đại biểu Breton gần như đã rùng mình trước thái độ máu lạnh của người đồng hương. Trong mấy ngày vừa rồi, anh ta thường nghĩ tay Moreau này khó lòng có thể được coi là người. Đồng thời, anh ta cũng thấy chàng trai trẻ này bất nhất một cách không tài nào hiểu nổi. Thoạt đầu, khi công việc mượn dao giết người này được đề nghị với anh ta, anh ta đã tỏ ra rất kiêu ngạo và khinh miệt. Ấy vậy mà khi đã chấp nhận vào việc, anh ta lại thực hiện nó đôi lúc với sự khát máu tàn nhẫn đến mức khiến người khác phải ghê sợ, và đôi lúc là với vẻ lạnh lùng dửng dưng còn đáng ghê sợ hơn.
Quá trình chuẩn bị của hai đấu thủ diễn ra nhanh chóng trong im lặng, song không vì thế mà có chút hấp tấp hay bất cứ dấu hiệu mất bình tĩnh nào từ cả hai bên. Ở cả hai phía, các đối thủ đều vào cuộc với quyết tâm không khoan nhượng. Đối phương phải bị giết; sẽ không có chuyện dừng lại nửa chừng. Cả hai đối thủ cùng cởi áo khoác và áo chẽn ra, tháo bỏ giày và xắn tay áo sơ mi lên tới khuỷu, rồi cuối cùng họ cũng đối diện với nhau, cả hai bên cùng hừng hực quyết tâm thanh toán thật sòng phẳng trọn vẹn món nợ lâu ngày giữa hai người. Tôi không tin rằng có ai trong hai người còn cảm thấy chút ngờ vực nào về kết cục cuộc quyết đấu sắp diễn ra.
Đứng cạnh hai đấu thủ, đồng thời cũng đối diện với nhau, là Le Chapelier và viên đại úy trẻ, tỉnh táo và chăm chú.
“Bắt đầu, thưa các quý ông!”
Hai lưỡi kiếm mảnh mai, tinh xảo đến hiểm độc đâm nhau chát chúa, và sau một khoảnh khắc trượt qua nhau bắt đầu xoay chuyển trong không trung, nhanh nhẹn, lóe sáng như những tia chớp, và gần như không thể dõi theo chuyển động của chúng. Hầu tước ra đòn tấn công trước, dữ dội và mạnh mẽ, gần như ngay lập tức André-Louis hiểu ra anh đang phải đương đầu với một đối thủ có tầm cỡ khác hẳn những tay kiếm trong những cuộc quyết đấu đã liên tiếp diễn ra hồi tuần trước, không loại trừ cả La Motte-Royau, vốn có tiếng lợi hại.
Đây là một người, thông qua việc luyện tập liên tục với cường độ lớn, đã có được tốc độ đáng kinh ngạc và kỹ thuật gần như hoàn hảo. Thêm vào đó, ông ta lại có lợi thế so với André-Louis về sức mạnh và sải tay, những điều càng làm cho ông ta trở nên đáng gờm hơn. Và hầu tước cũng rất bình tĩnh; bình tĩnh và tự chủ; không biết sợ và đầy quyết tâm. Liệu có gì có thể lay chuyển được sự bình thản đó không, André-Louis thầm tự hỏi?
Anh muốn sự trừng phạt phải triệt để hết mức anh có thể thực hiện được. Không hài lòng với việc giết chết hầu tước như ông ta đã giết Philippe, anh muốn trước hết ông ta phải nhận ra sự bất lực của bản thân trong việc tránh khỏi cái chết đó, đúng như hoàn cảnh Philippe từng lâm vào. Ngoại trừ điều đó không gì có thể khiến André-Louis hài lòng. Cần phải bắt đầu bằng việc cho ông ta nếm trải mùi vị tuyệt vọng đó. Đó là một phần của sự báo thù; một phần của món nợ cần trả sòng phẳng.
Khi André-Louis hóa giải thành công đòn tổng lực của loạt tấn công đầu tiên bằng một đường đỡ nhanh như chớp, anh đã phải bật cười - đầy hào hứng, giống như cách một cậu nhóc đang say sưa với môn thể thao ưa thích của mình.
Tiếng cười khác thường không đúng lúc đó đã khiến việc lui về thủ thế của ông de La Tour d’Azyr trở nên hấp tấp và kém
đàng hoàng hơn. Nó làm ông ta sững sờ và mất bình tĩnh, trong khi ông ta vốn đã ít nhiều mất bình tĩnh khi không thể kết liễu đối phương bằng một nhát đâm được tính toán diệu nghệ và tung ra chuẩn xác đến như vậy.
Bắt đầu cuộc đấu ông ta cũng đã nhận ra đẳng cấp của đối thủ vượt xa những gì ông ta trông đợi ở một ông thầy dạy kiếm, và chính vì thế, hầu tước đã vận hết bình sinh để lập tức kết thúc cuộc quyết đấu.
Không phải đòn đáp trả mà chính tiếng cười vang lên đi kèm với nó đã biến đòn kết thúc của hầu tước hiện ra như một màn khởi đầu. Tuy vậy, quả thực nó cũng là đoạn kết của một thứ khác. Đoạn kết cho sự tự tin tuyệt đối mà de La Tour d’Azyr vẫn có được cho tới lúc đó. Ông ta không còn nhìn nhận cuộc quyết đấu như một việc chẳng đặng đừng nữa. Ông ta hiểu ra nếu muốn giành phần thắng trong cuộc quyết đấu này, ông cần thận trọng và chiến đấu như ông chưa bao giờ phải chiến đấu trong cả đời mình.
Hai người cùng trở lại thủ thế; và thêm một lần nữa - lần này dựa trên nguyên tắc coi tấn công là cách phòng ngự sáng suốt nhất - hầu tước lại là người chủ động ra đòn. André-Louis cho phép ông ta làm thế, thậm chí mong ước ông ta làm thế; mong ông ta tung hết sức lực và tốc độ tuyệt hảo của ông ta ra chống lại một tốc độ còn tuyệt hảo hơn mà những ngày miệt mài luyện tập trong suốt gần hai năm trời đã đem đến cho người thầy dạy kiếm. Với một đòn forte on foible[1] điệu nghệ nhẹ nhàng, André-Louis giữ cho mình hoàn toàn được an toàn trước đợt tấn công thứ hai, một lần nữa lại kết thúc bằng một đòn tổng lực.
Đoán trước được việc này, André-Louis chỉ cần chạm kiếm để đỡ đòn tấn công. Cùng lúc, anh đột ngột bước lên trước, xâm nhập thẳng vào giữa vòng phòng ngự của đối thủ, đặt hầu tước vào trong tầm lưỡi kiếm của mình, trong khi hầu tước, như thể bị thôi miên, thậm chí còn không hề tìm cách che đỡ.
Lần này André-Louis không cười thành tiếng. Anh chỉ mỉm cười nhìn thẳng vào đôi mắt lạc thần của ông de La Tour d’Azyr, và không làm gì để tận dụng lợi thế của anh.
“Thôi nào, thôi nào, thưa ông!” anh gay gắt nói với ông ta. “Chẳng lẽ tôi phải đâm xuyên qua một người không được che chắn sao?” Anh thận trọng lùi lại, trong khi đối thủ đang chấn động cuối cùng cũng giơ kiếm lên thủ thế.
Ông d’Ormesson thở hắt ra sau một khoảnh khắc nín thở vì kinh hoàng. Le Chapelier khẽ rủa thầm, lẩm bẩm:
“Quỷ quái thật! Đùa bỡn kiểu này quả là bỡn cợt với Định Mệnh!”
André-Louis quan sát sắc mặt xám ngoét của đối thủ.
“Thưa ông, tôi nghĩ ông đã bắt đầu nhận ra những gì Philippe de Vilmorin hẳn đã cảm thấy ngày hôm đó ở Gavrillac. Tôi mong muốn trước hết ông phải cảm nhận được điều đó. Vì tôi đã toại nguyện nên giờ đến lúc kết thúc rồi.”
Anh xông lên tấn công nhanh như một tia chớp. Trong khoảnh khắc, với de La Tour d’Azyr, dường như mũi kiếm của anh hiện diện khắp nơi cùng một lúc, và sau đó, từ một đường kiếm thấp theo thế thứ sáu, André-Louis không lấy gì làm khó khăn để thực hiện một nhát đâm theo thế kiếm thứ ba đầy mau lẹ và uy lực. Anh dùng mũi kiếm dồn ép đối thủ, khiến ông ta dần dần để lộ sơ hở trong vòng phòng ngự sau một chuỗi những đường kiếm được tính toán kỹ lưỡng trước. Nhưng trước sự sững sờ và buồn phiền của anh, La Tour d’Azyr lại đỡ gạt nhát kiếm; còn đáng buồn hơn thế nhiều lần, La Tour d’Azyr đã đỡ quá muộn. Nếu ông ta đỡ trọn đường kiếm của anh, mọi điều anh dự định hẳn sẽ được thực hiện hoàn hảo. Nhưng khi đỡ đòn vào thời khắc cuối cùng, hầu tước đã gạt được mũi kiếm khỏi thân người ông ta, nhưng lại không đủ triệt để, kết quả là một đoạn lưỡi thép đã xuyên qua các bó cơ trên cánh tay cầm kiếm của ông ta.
Với những người làm chứng, không ai kịp nhìn rõ biến cố kể trên. Tất cả những gì họ thấy là chuyển động nhanh như chớp của hai lưỡi kiếm lóe sáng, rồi sau đó André-Louis xoạc chân lao tới đâm xiên vào đúng bắp tay phải hầu tước, ngay dưới bả vai.
Thanh kiếm rơi khỏi những ngón tay của La Tour d’Azyr, lúc này đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, và ông ta đứng đó, không còn vũ khí, răng cắn vào môi, khuôn mặt trắng bệch, khuôn ngực phập phồng, đối diện với đối thủ, người đã ngay lập tức chuyển về thủ thế. Với mũi kiếm đẫm máu chĩa xuống đất, André-Louis lạnh lùng quan sát hầu tước, giống như chúng ta quan sát một con mồi đã tuột khỏi tay ta vào giây phút cuối cùng vì sự hậu đậu của ta.
Tại Quốc hội và trên mặt báo, chuyện này có thể sẽ được tung hô như một chiến thắng nữa của Hiệp sĩ thuộc Đẳng cấp Thứ ba; nhưng chỉ bản thân anh mới có thể biết mức độ và sự cay đắng của lần thất bại này.
Ông d’Ormesson hối hả chạy tới bên người thủ lĩnh.
“Ông bị thương rồi!” anh ta ngớ ngẩn kêu lên.
“Không sao cả,” de La Tour d’Azyr nói. “Chỉ là một vết xước.” Nhưng môi ông ta đang mím chặt, và ống tay rách toạc của chiếc sơ mi vải lanh mịn ông ta đang mặc đã thấm đầy máu.
D’Ormesson, một người có nhiều kinh nghiệm thực tế trong những chuyện như thế này, lấy ra chiếc khăn lanh rồi khẩn trương xé thành từng dải để băng bó.
André-Louis tiếp tục đứng im tại chỗ, theo dõi như bị thôi miên. Anh vẫn tiếp tục chìm trong trạng thái đó cho tới khi Le Chapelier chạm vào cánh tay anh. Khi đó, cuối cùng anh cũng bừng tỉnh, thở dài, quay trở lại lấy quần áo. Không hề nói gì, cũng không nhìn về phía đối thủ lúc trước của mình, anh lập tức rời khỏi chỗ hẹn.
Trong lúc anh đang buồn bã cùng Le Chapelier chậm rãi bước ra cửa rừng, nơi hai người đã để xe lại, cỗ xe ngựa mui trần chở de La Tour d’Azyr và người làm chứng của ông ta - vốn được đánh tới gần như đúng địa điểm diễn ra cuộc quyết đấu - lao vụt qua bên cạnh hai người. Cánh tay bị thương của hầu tước được cố định bởi đai đeo kiếm của người bạn đồng hành. Chiếc áo khoác màu xanh da trời với cổ áo đã được cài khuy trùm ra ngoài, với tay áo bên phải buông thõng xuống. Ngoài vẻ mặt hơi tái, trông ông ta gần như vẫn bình thường.
Bây giờ bạn đọc đã hiểu tại sao hầu tước lại là người đầu tiên quay trở lại, và khi nhìn thấy ông ta quay lại như thế, trong một vẻ ngoài lành lặn, hai người phụ nữ, vốn có ỷ định ngăn cản cuộc quyết đấu, hẳn nhiên đã nghĩ rằng điều xấu nhất họ lo ngại đã trở thành hiện thực.
Phu nhân de Plougastel định lên tiếng gọi, nhưng thanh quản của bà không chịu vâng lời. Bà cố gắng mở toang cửa xe, nhưng bàn tay bà đã thành ra lóng ngóng không làm gì được với tay nắm cửa. Và trong lúc cỗ xe không mui chậm rãi lướt qua, đôi mắt tuyệt đẹp của de La Tour d’Azyr tối sầm lại, chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt đang toát lên vẻ khổ sở tột độ của phu nhân. Rồi sau đó bà nhìn thấy một thứ khác. Ông d’Ormesson, ngả người tựa vào lưng ghế sau khi cúi người ra trước để cùng người bạn đồng hành cúi chào nữ bá tước, đã để lộ ra ống tay phải trống rỗng của chiếc áo khoác màu xanh của ông de La Tour d’Azyr. hơn nữa, một phần cổ áo bị lật do phía bên này chiếc áo khoác chỉ cài một khuy duy nhất, để lộ ra cánh tay băng bó nằm bên trong với ống tay áo sơ mi đẫm máu.
Thậm chí đến tận lúc này phu nhân vẫn sợ không dám đi tới kết luận hiển nhiên - sợ rằng rất có thể hầu tước, bất chấp bản thân bị thương, đã gây ra cho đối thủ một vết thương còn nghiêm trọng hơn.
Cuối cùng phu nhân cũng có thể nói thành lời, và cùng lúc đó ra hiệu cho người đánh xe của cỗ xe không mui dừng lại.
Khi nó dừng lại, ông d’Ormesson bước xuống xe, đứng đối diện với phu nhân ở khoảng không gian hẹp giữa hai cỗ xe.
“Ông Moreau đâu rồi?” Phu nhân làm viên đại úy ngạc nhiên với câu hỏi của bà.
“Đang thư thả đi đằng sau, chắc vậy rồi, thưa phu nhân,” ông ta trả lời sau khi trấn tĩnh lại.
“Ông ta không bị thương sao?”
“Thật không may, chúng tôi mới là bên...” Ông d’Ormesson chưa kịp nói hết câu thì sau lưng anh ta, giọng nói của ông de La Tour d’Azyr cả quyết cất lên cắt ngang:
“Sự quan tâm của bà dành cho ông Moreau, thưa bá tước phu nhân thân mến...”
Nhận thấy vẻ thách thức mơ hồ trong thái độ của nữ bá tước khi đối diện với mình, ông ta ngừng bặt. Nhưng kỳ thực, câu nói của ông ta cũng không cần được hoàn tất.
Sau đó là một khoảng im lặng đầy gượng gạo. Rồi tiếp theo đó, phu nhân nhìn sang d’Ormesson. Thái độ của bà thay đổi. Câu nói tiếp theo của bà có vẻ như một lời giải thích cho mối quan tâm bà dành cho Moreau.
“Tiểu thư de Kercadiou đang đi cùng tôi. Cô gái tội nghiệp đã ngất xỉu.”
Hẳn sẽ còn nhiều, rất nhiều điều bà sẽ nói thêm lúc đó, nếu không có sự hiện diện của d’Ormesson.
Bị thôi thúc bởi sự quan tâm sâu sắc dành cho tiểu thư de Kercadiou, de La Tour d’Azyr đứng dậy bất chấp vết thương của mình.
“Tôi đang ở trong tình trạng khó lòng có thể giúp đỡ được gì nhiều, thưa phu nhân,” ông ta nói, với một nụ cười cáo lỗi trên khuôn mặt tái nhợt. “Nhưng...”
Với sự trợ giúp của d’Ormesson, và bất chấp sự phản đối của viên đại úy, hầu tước bước xuống khỏi cỗ xe không mui, cỗ xe sau đó chạy lên một quãng để tránh đường - vì có một cỗ xe khác đang từ trong rừng tiến lại gần.
Vậy là vài khoảnh khắc sau đó, cỗ xe kia chạy vụt qua hai cỗ xe đang dừng lại, và André-Louis được chứng kiến một cảnh tượng thật cảm động. Đứng hẳn dậy để có tầm nhìn tốt hơn, anh thấy Aline đang nửa tỉnh nửa mê - lúc này nàng đã bắt đầu tỉnh lại - ngồi trên sàn xe, tựa vào phu nhân de Plougastel. Với thái độ hết sức lo lắng, ông de La Tour d’Azyr, bất chấp vết thương của mình, đang cúi xuống cô gái, trong khi d’Ormesson và người hầu của phu nhân đứng sau lưng ông ta.
Nữ bá tước ngước lên nhìn và trông thấy anh khi xe anh lướt ngang qua. Khuôn mặt bà sáng lên; dường như anh cảm thấy bà sắp lên tiếng chào hay gọi anh, vậy là để tránh một tình thế khó khăn, bắt nguồn từ sự hiện diện của đối thủ anh vừa đánh bại, anh liền chặn trước hành động của bà bằng cách cúi đầu chào một cách lạnh lẽo - vì tâm trạng của anh đang thật lạnh lẽo, càng lạnh lẽo hơn vì những gì anh trông thấy - rồi ngồi thẳng lại, chuyên chú nhìn thẳng về phía trước.
Liệu còn điều gì có thể củng cố chắc chắn hơn cho niềm tin của anh rằng Aline đã tìm tới cầu khẩn anh sáng hôm đó vì de La Tour d’Azyr? Những gì đôi mắt anh đã nhìn thấy, tất nhiên rồi, là một tiểu thư quý phái bị ngất xỉu vì quá xúc động khi nhìn thấy máu của người thương, và cũng chính người thương này đang giúp nàng bình tâm trở lại bằng cách cam đoan rằng vết thương của ông ta còn lâu mới nguy hiểm đến tính mạng. Sau này, rất lâu sau này, anh sẽ phải tự trách cứ sự ngu ngốc tai ác của mình. Thậm chí anh còn có phần hơi thái quá trong việc trách cứ bản thân. Vì anh còn có thể hiểu cảnh tượng mình chứng kiến theo cách nào khác đây, một khi anh đã có định kiến sẵn như thế?
Điều anh vẫn nghi ngờ, giờ đây anh cho rằng đã được chứng minh. Aline đã thiếu thẳng thắn với anh về tình cảm nàng dành cho ông de La Tour d’Azyr. Anh cho rằng đó là lối phụ nữ thường kín đáo trong những vấn đề như thế, nên anh không thể trách cứ nàng được. Và trong trái tim mình, anh cũng không thể oán trách nàng vì đã gục ngã trước sức hấp dẫn hiếm có của một người đàn ông như hầu tước - bởi ngay cả sự thù địch cũng không thể khiến anh phủ nhận sự hấp dẫn của de La Tour d’Azyr. Việc cô thiếu nữ gục ngã trước nó đã được bộc lộ rõ ràng, anh thầm nghĩ, khi nàng không chịu nổi trước cảnh ông ta bị thương.
“Chúa ơi!” anh thốt lên thành tiếng. “Cô ấy sẽ đau khổ đến thế nào nếu ta giết ông ta như đã dự định!”
Giá như nàng có thể thẳng thắn với anh, nàng hẳn đã dễ dàng thuyết phục anh chấp nhận điều nàng yêu cầu. Giá như nàng nói cho anh biết điều giờ đây anh vừa thấy, rằng nàng yêu ông de La Tour d’Azyr, thay vì để anh nghĩ rằng động cơ duy nhất khiến nàng để tâm tới hầu tước chỉ là những tham vọng trần tục tầm thường không xứng đáng với nàng, hẳn anh đã chấp nhận nhường bước ngay lập tức.
Anh thở dài, và thầm mong vong linh của Vilmorin tha thứ cho mình.
“Có khi nhát kiếm của tôi đi chệch lại hóa hay,” anh nói.
“Ý cậu là gì?” Le Chapelier băn khoăn không hiểu.
“Là trong việc này tôi đành phải từ bỏ mọi hy vọng còn sót lại.”
❀ ❀ ❀
[1] Đòn forte on foible: tì phần mạnh của thanh kiếm lên phần yếu của thanh kiếm của đối thủ.