Hoàng hôn buông xuống, và cùng với chúng là viễn cảnh hạnh phúc của chuyến trở về nhà. Summer đã mệt nhưng phấn khích lạ thường. Tuổi trẻ có khả năng phục hồi kỳ diệu. Ngay cả đến sự cáu kỉnh của Bulldog cũng không làm nhụt đi được sự hăng hái đó của nàng.
Chiếc xe quẹo lên một đường dốc. Ngôi nhà đã ở trong tầm nhìn. Summer không thể nào diễn tả được những gì nàng cảm thấy trong khoảnh khắc đó, hay liệu nàng có chút cảm giác nào hay không. Ngôi nhà, không cao hơn mặt đất nhiều, hoà lẫn vào trong những thứ xung quanh như thể nó được sinh ra ở đó. Được xây dựng từ những những lóng gỗ lớn, trông nó có vẻ rắn chắc và vĩnh cửu. Một mái hiên trước mới được thêm vào gần đây, những cột trụ lớn với lớp vỏ mới vừa được lột bỏ. Hai cánh cửa dẫn vào trong ngôi nhà từ bên dưới mái hiên, và hai ống khói bằng đá vươn lên từ mỗi cạnh của ngôi nhà; một cái đang toả ra một luồng khói mảnh. Đôi mắt của Summer thu lấy mọi thứ, từ bãi quây súc vật phía sau đến khu vườn đã được cày xới bên hông nhà, toàn bộ đều nằm dưới bóng mát của những cây sồi già bao quanh ngôi nhà.
Họ đang men theo con suối. Dòng nước róc rách sẫm màu trên những tảng đá và lượn quanh một nhánh cây vươn ra khỏi bờ cỏ dài. Summer vừa vặn nhận ra nó, đôi mắt nàng miễn cưỡng rời khỏi ngôi nhà.
“Đây là nơi chúng ta sẽ sống sao, Summer?” John Austin nắm vai nàng để giữ vững bản thân trong chiếc xe thồ đang lắc lư.
“Phải, John Austin. Chúng ta đã về nhà.”
Các kỵ sĩ, ngoại trừ Jack, đột ngột chuyển hướng, băng ngang qua con lạch và biến mất xuống lối đi đã mòn vẹt.
“Ông có nói Raccoon thắp đuốc bắp* lên ở đó và xem xét cái đồ con la bướng bỉnh đó không?” Bulldog bắn câu hỏi vào Jack ngay khi ông ấy đến bên cạnh chiếc xe.
(*Light a shuck : Thuật ngữ này dùng trong các trang trại thời xưa khi chưa có điện. Các nông dân dùng phế phẩm của nông sản như lõi và vỏ bắp để thắp sáng sân và hiên nhà trong những dịp lễ lạt cần thiết hoặc để dẫn đường cho người thân tìm thấy đường về nhà. Ngày nay từ này chẳng mấy ai biết nữa. – Ct của Sẻ.)
“Có, tôi đã bảo lão rồi.”
“Đôi khi lão già đó chẳng tháo vát chút nào.”
“Sự kiêu hãnh của cậu ấy tạo nên con người của cậu ấy. Cậu ta sẽ chẳng muốn bất kỳ sự chiều chuộng nào đâu.”
“Hẳn là còn kiêu hãnh hơn cả một con gà trống chọi, nhưng dù sao thì đó cũng là máu của cậu ta mà.” Bulldog làu bàu.
“Đã có ai… bị thương ở ngoài đó sao?” Summer hỏi.
“Cô có thể nói là ‘ở ngoài đó’ hoặc cách đây rất lâu rồi.” Bulldog khạc xuống bãi cỏ và kéo nón xuống chặt hơn trên mái đầu bạc.
Lúc này đã đến gần ngôi nhà hơn, Summer có thể thấy một đống lớn gỗ đốt lò vừa mới cắt và một con ngựa cột vào cọc chắn. Nhịp tim nàng tăng nhanh. Sau rốt, có lẽ Sam McLean đang đợi để chào đón họ.
Phía sau chiếc xe thồ, Sadie đang lay Mary thức dậy. Summer nhìn ra sau và bắt gặp đôi mắt xanh lục đang nhảy múa của cô gái.
“Đây là nơi đẹp nhất tôi từng thấy, Summer. Đây là nơi đẹp nhất trong toàn Texas. Nhìn đi, có một cái đu làm bằng bao tải cột trên cái cây đó kìa.”
Đôi mắt của Summer dõi theo ngón tay chỉ dẫn và trái tim nàng tròng trành lần nữa bởi một ký ức xa xôi, thân thuộc.
Nàng nghe thấy giọng nói : “Giữ chặt nào, cô gái mùa hè.” Hạnh phúc, thứ nàng đã không được biết trong một thời gian dài, tuôn tràn trong nàng. Đây là nhà, nơi những ký ức thấp thoáng đã ám ảnh nàng trong nhiều năm.
Khi nàng nhìn trở lại vào ngôi nhà, Pud đã đến bên cửa. Cậu ta đứng cạnh con ngựa và đợi họ đến gần.
“Đưa ngựa của cậu vào bãi quây đi, Pud,” Jack gọi.
“Cậu sẽ ở lại và hãy tự làm cho bản thân hữu dụng với những người phụ nữ trong thời gian đó.”
Chàng trai quăng chiếc nón đầy bụi của mình vào không trung. “Yaaaa… Hoooo! Tôi sẽ không gây thù chuốc oán với mọi tay bá vơ trên trang trại này đấy chứ?”
“Đóng cái miệng như họng súng của cậu lại, chàng trai, và bắt đầu dỡ hàng khỏi xe đi. Các quý cô đã mệt rã rời rồi.”
Summer đứng trong sân, lần đầu tiên quên mất em trai. Không hiểu sao, việc Sam McLean không ở đó để chào đón họ không còn quan trọng nữa. Trang viên nhiều hơn rất nhiều so với hy vọng của nàng. Sau tất cả, thật tuyệt khi có một nơi của chính mình. Giờ đây, trong sâu thẳm trái tim, nàng thì thầm lời cám ơn Sam McLean đã đưa họ đến đây.
Ngôi nhà được phân thành hai nơi : Một cho việc nấu nướng và ăn uống, nơi khác dành để ngủ. Phía cuối nơi dùng để nấu nướng, một cầu thang dẫn lên gác xép và một phòng với kích thước tiêu chuẩn ngay bên dưới mái nhà. John Austin đã vượt qua cửa và đi thẳng lên thang, không thèm nhìn phần còn lại của ngôi nhà.
“Em sẽ ngủ ở đây, Summer. Có hai cái gường với đầy đủ chăn nệm.”
Trên một cái giường đôi ghim chặt vào tường trong bếp, Sadie đặt những gói hành lý của chị lên đó.
“Chỗ này sẽ tốt cho tôi và Mary.”
Summer nhìn vào trong một căn phòng khác với chiếc giường bện dây thừng rộng lớn và lớp nệm dày bằng vỏ đậu, lớp khăn trải sạch sẽ và chiếc mền bông bạc màu xếp gọn ghẽ dưới cuối giường. Đây là chiếc giường nơi nàng đã sinh ra! Nàng cảm thấy một cơn đau sắc nhọn nỗi nhớ thương người mẹ thân yêu, bà đã chịu đựng khổ sở tại đây để nàng có thể sống.
“Tôi không cần toàn bộ căn phòng này cho chính mình.”
“Chà, cô chỉ phải kiếm cho chính mình một ông chồng thôi,” Sadie bật cười. “Tôi ngờ rằng cô sẽ chẳng gặp bất kỳ rắc rối nào hết đâu.”
Dấu đi nét ửng đỏ, Summer đi để giúp dỡ đồ xuống khỏi xe. Nàng nhấc lên một chiếc hộp, nhưng nó bị lấy khỏi tay nàng ngay.
“Này, nhóc,” Jack gọi John Austin. “Đây là công việc của đàn ông.”
“Tôi có thể mang nó mà.” Summer nói. “Thằng bé đang suy nghĩ về nhiều thứ và không nghe thấy ông gọi đâu.”
Jack cau mày. “Nhóc!” Giọng ông sắc nhọn và lớn. John Austin quay người và nhìn chằm chằm vào người đàn ông đã nhấc nón ra khỏi đầu và đang đập nó vào đùi khi ông gọi. “Qua đây, nhóc. Giúp chị cậu nào. Đàn ông không la cà loanh quanh trong lúc phụ nữ làm việc.”
John Austin không vội vã đến đón chiếc hộp, nhưng việc cậu làm chẳng khiến chị cậu ngạc nhiên chút nào.
“La cà là gì, Jack?”
“La cà là khi một người đàn ông đứng loanh quanh với cái đầu của hắn đặt trên mông mình và để cho phụ nữ làm việc.” Jack nhấc một bao tải lớn trên vai và bắt đầu tiến đến ngôi nhà.
John Austin liếc nhanh vào gương mặt đỏ bừng của Summer và cười khúc khích.
“Sao vậy nhỉ,” Nàng lầm bầm khi rút lui vào trong nhà, “Rồi thằng bé luôn nghe những thứ mình không muốn nó nghe ư?”
Bulldog đang vội vã đi xuyên qua cửa.
“Ai đang sống ở đây thế?” Summer hỏi.
“Nó chỉ thỉnh thoảng được sử dụng thôi. Teresa dọn dẹp nó đôi chút.”
“Vợ của MrMcLean?”
Ông xoay quanh kinh ngạc. “Chưa kết hôn. Teresa là một phụ nữ Mexico lo việc nấu nướng và dọn dẹp cho… ông chủ.”
Summer quan sát ông vội vã đi đến chiếc xe thồ cho một chuyến bốc dỡ khác. Ông đang nôn nóng đi khỏi đó.
Nàng và Sadie đang lấy những thứ vật dụng ra khi Jack thò đầu qua khe cửa.
“Ma’am, Tôi sẽ đi bây giờ. Bulldog đã thắp đuốc bắp lên cho Keep rồi. Pud sẽ ở lại đây. Cậu ta là một cậu bé rất tuyệt cho tất cả những công việc chặt đốn.”
“Keep… có xa nơi này lắm không?” Vì lý do nào đó gương mặt của Summer đỏ bừng khi nàng hỏi.
“Nó không nhiều hơn một tiếng cú kêu và một tiếng hò. Cô đi thẳng xuống dưới con lạch ngoài đó và nhìn qua bên kia.” Ông chỉ vào bụi cây bị che khuất một phần bởi chỗ dốc. “Và cô có thể thấy nóc của ngôi nhà. Không có gì cần cô phải lo lắng đâu. Pud sẽ bắn một phát súng hiệu nếu có bất cứ điều gì xảy ra.”
“Chúng tôi rất biết ơn là Pud sẽ ở lại cùng chúng tôi.” Summer mỉm cười với chàng trai và giơ bàn tay ra với Jack. “Cám ơn ông đã mang chúng tôi đến đây.”
Sadie bám chặt lấy khung cửa, ngượng ngùng, vẫn chưa chắc chắn làm sao để tỏ lòng kính trọng. Jack mỉm cười với chị, lớp da phong sương quanh mắt ông nhăn lại. Trong cơn bốc đồng, chị giơ bàn tay ra.
“Tôi cũng thế.”
Nụ cười của Jack hằn sâu thêm, và Summer nghĩ gương mặt phong trần ấy là gương mặt tử tế nhất mà nàng từng thấy. Giống như Sam McLean mà cô đã hình dung.
Jack quay nhìn chàng trai. “Cậu phải cư xử cho phải phép với phụ nữ đấy nhé.” Ông đấm nhẹ vào bụng cậu ta. Pud gập người như thể đau đớn. “Cô sẽ phải cho cậu ta ăn, ma’am. Điều đó chắc chắn đủ cho công việc lặt vặt và khiến cho đôi chân của cậu ta không hò reo.”
Họ đứng bên dưới mái hiên mới và quan sát ông làm bắn toé nước trên con rạch và biến mất trên chỗ dốc.
“Ông ấy không tử tế sao, Summer? Ông ấy không phải là người đàn ông tử tế nhất mà cô từng gặp sao?” Sadie thở dài, “Thật đáng tiếc là tất cả đám đàn ông đều không giống ông ấy.”
