Trong lúc em trai nàng nghiêng người trên bậu cửa sổ, không chú đến mọi thứ ngoại trừ những quang cảnh, âm thanh và mùi từ con đường, Summer rửa mặt và tay. Đôi lúc nàng nghĩ đã nghe thấy âm thanh gì đó đến từ phía bên kia bức tường mỏng manh, và nàng khẽ nghiêng đầu, cố lắng nghe âm thanh ấy.
Thoạt đầu nàng không nghe thấy gì. Rồi âm thanh lại vang lên và nàng biết đó là gì. Một đứa bé đang khóc. Nàng liếc nhìn John Austin. Dường như từ cách đây rất lâu rồi, cậu bé đã không còn là một đứa trẻ mà tiếng khóc là thứ duy nhất để nói lên những gì làm tổn thương cậu hoặc những gì cậu cần. Thật khó để tin rằng cậu em trai bé nhỏ của nàng chỉ mới tám tuổi. Cậu thậm chí không khóc khi mẹ của họ qua đời. Thay vì thế, cậu đã an ủi nàng, nói với nàng rằng Mama đã đi đến Thiên Đàng để gặp Papa. Bà sẽ có khả năng đi lại được ở đó và sẽ hạnh phúc.
Một tiếng đập dồn vào cửa khiến nàng giật mình, và nàng đi đến đó. Người chủ khách sạn đứng trước cửa với một thố thịt hầm, những cái chén, một dĩa thiếc đựng bánh mì trắng và một bình sữa, tất cả được giữ thăng bằng trên một chiếc khay nặng. Hắn đặt chiếc khay trên bàn.
“Hãy để thứ này ở bên ngoài cửa khi hai vị dùng xong, nếu không thì phải trả riền cho chúng.” Đôi mắt trơ tráo của hắn đánh giá nàng.
“Tôi sẽ để lại chúng trong hành lang,” Nàng nói cứng, và di chuyển đến gần cửa ngay khi hắn đi qua. Những giây sau đó, nàng nghe thấy một tiếng thịch lớn, và kéo cửa mớ hé ra. Người đàn ông đang đá một cách dữ tợn vào một cánh cửa trên đường xuống sảnh.
“Im cái miệng của mày lại ngay! Tao không cho phép thứ oang oang chết tiệt đó, nghe không hả? Bọn mày đang làm phiền các khách trọ có trả tiền của tao đấy.” Một tiếng khóc lớn hơn vang lên từ căn phòng, như thể đứa trẻ đột ngột bị hoảng sợ bởi giọng nói vang vọng của người đàn ông.
“Đứa trẻ đó chỉ có một mình sao?” Summer hỏi, bước ra ngoài, vào trong một hành lang sáng lờ mờ. Người đàn ông quay nhìn nàng giận dữ. “Cô ta leo lẻo giỏi hơn cả quỷ sứ! Tôi không cho phép đồ điếm làm việc trong khách sạn của tôi! Tôi không phải thứ vô lương tâm để ngăn cản cô ta để lại đứa bé thò lò mũi xanh ấy ở đây. Tôi không bao giờ đoán ra là nó lại ầm ĩ cả đêm như thế.”
“Mẹ nó ở đâu?”
“Tại phòng khiêu vũ hoặc quán rượu. Một con điếm là những gì cô ta làm!”
Môi của Summer mím lại. “Chà… đó không phải là lỗi của đứa trẻ. Mở cửa đi, và tôi sẽ nói chuyện với cô bé.”
“Cô ả đã khoá cửa ngoài để chuồn đi cả đêm rồi.”
“Tôi không thể tin một người mẹ lại làm một điều như thế. Điều gì… điều gì sẽ xảy ra nếu toà nhà này bị bắt lửa?”
“Tôi đã kiếm được cho mình một ý kiến,” Hắn ta gầm gừ, lờ đi câu hỏi, “cứ việc lôi đứa trẻ náo loạn đó khắp phòng khiêu vũ. Tôi sẽ không cho phép thêm nữa.”
“Đó không phải là nơi dành cho một đứa bé, và ông biết điều đó. Hãy mở cửa, tôi sẽ chăm sóc cô bé cho đến sáng.” Cơn giận của Summer tăng cao.
“Tôi phải đi kiếm chìa khoá.” Hắn phản đối.
“Vậy hãy đi kiếm đi!” Nàng vươn thẳng hết mức chiều cao năm feet bốn inch (~1.63m – Ct của Sẻ.) của mình và trừng mắt nhìn hắn.
Hắn giương mắt nhìn một lúc như thể nuốn phản đối, nhưng nhận thấy nàng không định chùn bước, hắn gầm gừ thứ gì đó bên dưới hơi thở và quay bước. Tại đầu cầu thang, hắn nhìn lại, thấy nàng đang đứng kiên quyết bên cánh cửa, đôi cánh tay xếp lại, quan sát hắn.
“May mắn chết tiệt cho cô là tôi không muốn gặp rắc rối với đồ con hoang mà Bulldog đang làm việc cùng.” Vẫn càu nhàu với chính mình, hắn huỳnh huỵch đi xuống cầu thang.
Summer giữ lưng thẳng và hếch cằm lên cho đến khi người đàn ông khuất khỏi tầm mắt. Sẽ chẳng gây hiệu quả nổi nếu hắn biết được rằng nàng thật sự cảm thấy mệt mỏi và nhỏ bé thế nào. Nàng áp tai vào cánh cửa. Tiếng nức nở của đứa trẻ giờ đã tả tơi.
Căn phòng tối tăm như màn đêm khi nàng mở cửa. Quầng sáng lờ mờ của ngọn đèn trong sảnh cho thấy đường nét của một chiếc giường và một đống nho nhỏ cuộn tròn trên đó. Một cặp mắt mở to, đẫm lệ, ngước nhìn Summer từ gương mặt mũm mĩm được viền quanh bởi một mái tóc xoăn dài.
Đôi môi nhỏ bé run rẩy khi cô bé nhìn lén qua Summer vào người chủ khách sạn đang đứng bên cạnh cửa.
“Hãy ở với cô cho đến khi Mama của cháu trở lại.” Summer giơ tay và cô gái nhỏ nhào vào giữa chúng một cách hăm hở và vùi gương mặt trong vai nàng. Summer đứng lên vẫn ôm chặt cô bé.
“Tôi sẽ chăm sóc cô bé.” Nàng nói với người đàn ông vẫn đang sưng xỉa khi nàng đi ngang qua hắn.
Về tới phòng, nàng đá cánh cửa đóng lại, và dõi mắt tìm kiếm em trai. Cậu bé vẫn đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, và nàng nghi ngờ việc cậu biết nàng vừa đi mất.
Đôi mắt mở to buồn bã của đứa trẻ làm tim nàng đau nhói. Cô bé không thể nhiều hơn ba tuổi. Và quả thật là một đứa bé xinh đẹp, ngay cả trong bộ đồ ngủ thùng thình chẳng ra hình dạng gì. Mái tóc cô bé mang màu nâu đồng và loăn xoăn thành từng lọn. Vài đốm tàn nhang rải rác trên chiếc mũi nhỏ bé xấc xược. Cô bé nhìn quanh phòng thích thú và ánh mắt cô bé bị hút vào John Austin bên cạnh cửa sổ.
“Tên cháu là gì?” Summer hỏi khi nàng đổ nước vào trong chậu rửa. Nàng làm ướt một cái khăn và lau mặt cho đứa trẻ.
Cô gái nhỏ nấc cụt, “Mary Evelyn.”
Summer vừa vặn nghe được giọng nói bẽn lẽn của cô gái nhỏ.
“Tên cô là Summer và cậu bé đó là em trai cô. Tên cậu ấy là John Austin.”
Lắc người khỏi sự mơ màng, John Austine quay lại nhìn vào cô gái nhỏ đang ngồi trên chiếc giường xếp với vẻ ngạc nhiên.
“Cô bé ở đâu ra thế?”
“Từ phòng kế bên. Cô bé sẽ ở cùng chúng ta đến khi Mama của cô bé trở về.”
Hai đứa trẻ nhìn nhau chăm chú.
Một nụ cười vui vẻ trải rộng trên gương mặt Austine. Cậu bé đi đến chiếc giường xếp, ngồi xuống và cầm lấy bàn tay của cô gái nhỏ. “Cô bé xinh thật, Summer. Hãy nhìn mái tóc loăn xoăn này xem.” Cậu bé vươn tay và đẩy mái tóc ra khỏi mặt cô bé. “Cô bé đang khóc vì chuyện gì thế?”
Summer đã nghĩ không điều gì mà em trai làm sẽ khiến nàng ngạc nhiên thêm chút nào nữa, nhưng nàng không chuẩn bị cho sự thích thú và lòng trắc ẩn cậu dành cho cô gái nhỏ. Những giọt nước mắt bất ngờ của lòng yêu thương dâng ngập mắt nàng, và nàng cố nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng.
“Chị ngờ rằng cô bé đói.” Nàng mở nắp thố thịt hầm. “Hãy rửa tay đi, cưng à, và chị sẽ dọn món thịt hầm.”
Vào lúc bữa ăn đã xong, đôi mắt của cô gái nhỏ đã khô, chỉ đôi mi tua tủa vẫn còn ướt. Cô bé rất hay cười. Trước đây nàng cũng hay bật cười trước những trò hề của John Austin như thế
Nhìn những đứa trẻ ở bên nhau, Summer nhớ về một thời gian khác khi một đứa trẻ nhỏ bé nhìn chằm chằm mê đắm vào một cậu bé; một cậu bé cao, mảnh dẻ, mái tóc sẫm màu, người đã nắm tay và đi bộ cùng cô bé trên một lóng gỗ bắc qua một con lạch nhỏ. Cậu bé đã nói cô bé đừng sợ; và bởi vì cậu đã yêu cầu như thế nên cô bé đã không sợ. Đứa trẻ ấy là nàng, nhưng còn cậu bé…? Cậu chỉ là một ảo ảnh trong trí tưởng tượng của nàng thôi sao?
Những hình ảnh này quá ngắn ngủi – nàng không thể chắc chắn được liệu đó có phải là một ký ức hay chỉ là một giấc mơ đầy mong ước.
Nàng sắp xếp John Austin ngủ trên giường xếp và nằm với đầy đủ quần áo trên giường, bên cạnh Mary. Đứa bé rúc vào nàng và ngủ ngay sau đó. Nỗi oán giận nhắm vào mẹ đứa trẻ cuộn sâu trong dạ dày của Summer. Nàng và John Austin sẽ ra đi vào ngày mai, và sau đó điều gì sẽ xảy đến với cô gái bé bỏng này?
Chẳng mấy chốc, nỗi lo lắng quấy rầy về việc làm thế nào nàng và em trai có thể sống sót được trên điền trang ấy mà không lệ thuộc vào Sam McLean về từng mẩu lương thực sẽ đi vào trong miệng họ, đã xô đẩy tất cả các suy nghĩ khác khỏi tâm trí nàng. Không quá muộn để thực hiện một khu vườn. Nàng có thể chắc chắn làm được điều đó. Nhưng nàng cần tiền cho nhiều thứ khác; giày, vải vóc, một áo choàng ấm cho John Austin. Họ không nên đến đây! Tiền chi trả cho chuyến hành trình sẽ đủ cho họ sống một thời gian dài nếu ở lại Piney Woods. Có một điều chắc chắn, nàng không thể yêu cầu Sam McLean thêm bất kỳ sự giúp đỡ nào nữa. cho dù lá thư của ông hứa hẹn không nhiều hơn một trang ấp đang đợi họ, nàng đã mong đợi nhiều hơn. Bây giờ nàng chỉ có thể tự trách bản thân.
Summer không thể giữ được mi mắt khỏi rũ xuống. Nàng quá mệt mỏi và ân hận, bất chấp lời hứa đã cam kết với người mẹ đang hấp hối. Họ đã du hành suốt cả ngày đêm trong nhiều ngày, và thân thể nàng đau nhức từ chuyến xe xóc nảy. Chẳng mấy chốc giấc ngủ đã ùa đến, dù nàng không biết điều đó.
