Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

Bulldog cưỡi ngựa vào trong thị trấn gần giữa trưa. Ông nóng bức, mệt mỏi và hơi kích động. Việc chờ đợi loanh quanh trong thị trấn không phải là thứ ông thích làm cho lắm. Sau khi đợi Slater và Summer trong ba hoặc bốn ngày, ông quyết định cưỡi ngựa đến Burleson để gặp một trại chủ thường đi cùng cuộc lùa gia súc mỗi năm của họ, cho rằng điều đó sẽ cứu ông khỏi một lỡ lầm sau đó.

Khi ông đến Hamilton cách đó gần một tuần, ông đã kinh ngạc khi khám phá ra thị trấn đã tiến hành mở rộng để có một nhà thờ lát ván mới tinh cho riêng nó và một chàng trai trẻ gầy trơ xương làm người thuyết giáo.

Với mục đích của chuyến đi đã hoàn thành mỹ mãn, tất cả những gì ông phải làm là tha thẩn loanh quanh và chờ đợi bữa tiệc cưới đến.

Giờ đây, nghĩ rằng ông nên kiểm tra lại với người cho thuê ngựa, ông quay đầu ngựa thẳng đến chuồng ngựa và hỏi thăm xem liệu có bất kỳ ai từ McLean’s Keep xuống thị trấn không.

“Không, nhưng Jesse Thurston đã mang chiếc xe độc mã hoa lệ của Mrs. McLean đến.” Người giữ trại ngựa trông có vẻ hồ hởi, chờ đợi một dấu hiệu để tiếp tục.

“Tôi không quan tâm về Mrs. McLean và chiếc xe chết tiệt của bà ta.” Bulldog đáp. “Tôi đang đợi Slater và cô dâu của cậu ấy đến để làm lễ cưới.”

Người giữ trại ngựa không thể tin được rằng có người chưa nghe gì về những tin tức trọng đại và bắt đầu lao vào một câu chuyện dài đầy hứng thú.

“Đó là những gì mà một trong những người kỵ binh đã nói với tôi. Nói Travis đã bắn mẹ của hắn. Nói Travis đã khoác lác rằng hắn trông thấy Slater McLean phơi thây trên rặng đồi, mắt đã bị những con quạ móc lòi ra ngoài, nói Jesse đứng ra giải quyết và người phụ nữ đã lao vào giữa bọn họ. Tom Treloar, người đứng đầu của Jesse, đã bắn văng đỉnh đầu của Travis. Còn nữa. Người lính nói Slater đã bị thương, rất nặng…” Ông ta nhìn Bulldog với vẻ ranh ma, bởi vì ông ta có ý định buông xuống cú đánh mạnh nhất của mình. “Có phải ông nói rằng Slater sắp đám cưới với cô gái đến từ Piney Woods không? Đúng không? Chà chà… Tôi tự khỏi không biết tại sao cô ấy lại đi xuống thị trấn với Jesse Thurston. Gã đã đưa cô ấy đến khách sạn vào hôm kia.”

Bulldog gần như nuốt miếng thuốc lá mà ông đang nhai. Không nói một lời, ông quay đầu ngựa và cưỡi thẳng đến đường chính. Cảm thấy quan trọng vì trở thành người truyền bá một tin tức khó chịu như thế khiến người giữ ngựa kéo giật quần chẽn của hắn và cười toe toét khi hắn nhìn Bulldog đi khuất.

Đến khách sạn, ông lao vào sảnh và gầm lên:

“Graves! Ông ở chỗ quái nào?”

Người đàn ông thong thả ra khỏi căn phòng phía sau, chùi mũi vào ống tay áo.

“Ông muốn gì? Tôi sẽ dành cho ông phòng bên ngoài.”

“Tôi không muốn căn phòng chết tiệt của ông. Tôi muốn biết Miss Kuykendaal có ở đây hay không?”

Graves trông có vẻ lo lắng. Đôi mắt hắn đảo về hướng cửa quán rượu.

“Nào, có cô ấy hay là không?” Bulldog túm lấy tập giấy đăng ký và nhìn vào đó, quên mất trong giây lát rằng ông sẽ chẳng đọc được tên cô cho dù nhìn thấy nó.

“Tên cô ấy không được viết ở đó.”

“Tôi không quan tâm liệu tên của cô ấy có được viết ở đó hay là không, đồ lừa đần độn. Cô ấy có ở đây không?”

“Ai ở trong khách sạn của tôi không phải là việc của ông.”

“Tôi đang làm công việc của tôi đây, đồ con hoang ăn bẩn.”

Graves làm một chuyển động để khoá lối đi đến cầu thang, nhưng thấy nét mặt của Bulldog, hắn nhún vai và bước sang một bên. Hắn đã làm những gì hắn được bảo rồi còn gì. Đây quả là một trò sấp ngửa được chơi bởi những quý ngài xấu tính bậc nhất. Đó sẽ là một cuộc chiến rất hay để xem… Phải, một quang cảnh tuyệt đến chết tiệt khi chứng kiến Jesse Thurston đấu với Slater McLean, một cuộc chiến đáng xem đến từng chi tiết ấy chứ.

Summer đang đứng bên cạnh cửa sổ khi Bulldog cưỡi ngựa đến khách sạn. Nàng quên mất rằng ông đã xuống thị trấn được gần một tuần rồi… đến để chắc chắn sẽ có một vị giáo sĩ ở thị trấn, và nếu không sẽ phải đi tiếp đến Burleson hoặc thậm chí Georgetown để tìm về một người. Nhìn thấy ông, cạnh bén của nỗi kinh hoàng khiến đầu nàng nhức nhối không thể chịu đựng nổi, nhưng cũng chẳng thể sánh bằng sự buốt giá đang quấn quanh trái tim nàng. Nàng thu người dựa vào tường, và đứng hết sức yên lặng, với thời gian dường như là bất tận.

Nàng biết những bước chân nặng nề trên những bậc thang là của Bulldog thậm chí trước cả khi ông bắt đầu nện thình thịch vào cánh cửa mở ra hành lang và gọi tên nàng. Ai đó mở cửa và nguyền rủa ông. Một tay chăn bò già, chân vòng kiềng thấp bé phun ra một lời đáp khiến Summer run rẩy. Cuối cùng, cánh cửa phòng của nàng rung chuyển trước sức mạnh của những cú đấm. Nàng đứng yên, nhắm mắt, miệng nàng đột ngột đầy nước bọt. Thời gian dường như đứng yên trong lúc ông đập cửa.

“Summer! Chết tiệt, cô gái, nếu ở đó, mở cửa ra.”

Cuối cùng, một cuối cùng dài đăng đẳng, ông bỏ đi, và hơi thở rời khỏi buồng phổi bị tra tấn của nàng. Hầu như không dám động đậy, nàng nhích đến ô cửa sổ và nhìn lén ra ngoài. Ông đã quay đầu ngựa và cưỡi xuống đường.

Những giọt lệ mà nàng không thể giữ lại được nữa dâng ngập mắt nàng, những giọt lệ sợ hãi và hoang mang. Nàng ngồi bên cạnh giường, ôm mái đầu rã rời trong đôi bàn tay, và để cho nước mắt rỉ qua những ngón tay mảnh dẻ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.