Trời đã tối sẫm khi Bulldog dong ngựa đến nơi. Người đàn ông luống tuổi đã mệt lử và con ngựa của ông thì sắp bị què. Ông không tin ông kiệt sức đến như thế. Ông đoán hẳn là do ông đã cưỡi ngựa sáu mươi dặm từ hừng đông. Sau khi tuột khỏi ngựa, ông đi đến nhà bếp và rống lên đòi thức ăn.
“Vì Chúa, Bulldog, tôi chưa bao giờ chứng kiến nhiều sự kiện diễn ra đến thế suốt từ ngày được sinh ra, và ông đã bõ lỡ tất cả. Hết chuyện này đến chuyện khác đã xảy đến kể từ khi ông đi khỏi.”
“Jack đâu?”
“Không biết. Chắc là loanh quanh đâu đó” Người đầu bếp đặt một tô thịt hầm trên bàn. “Trông ông như thể bị nén xuyên qua một cái mắt gỗ ấy, Bulldog. He he he! Bọn kỵ binh cắt mất đuôi của ông rồi à?”
Bulldog trao cho ông ta một cái trừng mắt và bắt đầu ăn.
“Chẳng có nhiều chuyện diễn ra… kể từ khi bọn vô lại xén em trai của tôi.” Người đầu bếp nhìn Bulldog để xem liệu ông có đánh giá cao trò đùa của ông ta không.
“Tôi không biết ông đã trở về.” Pud đi vào trong nhà bếp và thọc bàn tay vào trong chiếc vại sành, lấy ra một nắm đào khô.
“Chà, giờ thì cậu biết rồi đấy. Jack đâu?”
“Không biết. Chắc là loanh quanh đâu đó”
“Đó là thứ mà mọi người đều nói quanh đây à? Không biết! Không biết!” Bulldog làm một tiếng khịt mũi chán ghét. “Cuốn xéo cái mông của cậu đi tìm ông ấy ngay.”
Ba mươi phút sau, ông và Jack ngồi trong sân, cách xa khu nhà phụ, cách xa những đôi tai hiếu kỳ khao khát muốn biết những gì đang xảy ra vào lúc này. Phần lớn là Jack nói, kể cho Bulldog mọi thứ, từ khi Slater cưỡi ngựa vào trong những rặng đồi, cho đến khi quân đội bắt các tù nhân đến pháo đài. Kể với ông việc Travis bắn Ellen, việc Travis đã tra tấn Slater ra sao và được người Apache mang về như thế nào. Quá nhiều cho khối óc mệt rã rời của Bulldog thẩm thấu được, nhưng ông phải biết tất cả trước khi ông bung ra tin tức mới là Summer đang ở trong khách sạn tại Hamilton và Jesse đã mang nàng đến đó. Ông đợi một cách kiên nhẫn để Jack kết thúc lời giải thích về việc Slater đã suy sụp thế nào khi nghe Summer đi đến Rocking S. dự tang lễ của Ellen.
Jack vấn một điếu thuốc trong lúc Bulldog kể lể nguyên nhân ông phải cong đuôi chạy khỏi thị trấn và gần như đã làm chết con ngựa của ông để trở lại Keep.
“Ông định làm gì với điều đó?”
“Tôi chẳng có chút ý tưởng nào.”
“Bản thân Slater mới đáng lo lắng. Chẳng thứ gì giữ được cậu ấy ngay khi cậu ấy nghe được rằng cô ấy ở trong thị trấn nổi đâu.” Jack trầm ngâm mọt lúc. “Lúc này chẳng hữu ích gì cho việc tôi phải đến trại Rocking S. nữa hết.”
“Làm sao ông đoán được cô ấy sẽ đi và làm thứ gì đó giống như thế này chứ? Bỏ đi với Jesse trong khi Slater thủng lỗ chỗ… Tôi không bao giờ có thể nghĩ ra được. Tôi đã tin là cô ấy rất kiên định.”
“Chà, cô ấy đã làm điều đó, và chúng ta sẽ không thể giữ điều đó khỏi Slater lâu hơn nữa được. Nếu chúng ta có thể đợi thêm một ngày nữa, để hông và các xương sườn có thêm chút thời gian lành lại. Cậu ấy sẽ nổi cơn thịnh nộ khi chúng ta nói với cậu ấy. Ông biết cậu ta thế nào rồi đấy.”
“Tôi biết.” Bulldog cười toe toét bất chấp sự kiệt sức.
“Cậu ta có tính khí sánh ngang với của Sam nếu cậu ta vớ được cây súng.”
Cả hai người đàn ông im lặng trầm tư. Có một mối liên kết chung mạnh mẽ giữa họ. Cả hai đều yêu Slater như con trai. Cả hai đều hoan hỉ khi anh vương vấn tình yêu với Summer và nàng cũng yêu anh. Có vẻ như với họ, chàng trai rất đỗi cô độc, bị dằn vặt bởi án mạng của cha và gương mặt mang thẹo, đã tìm được một khối vàng mà tất cả những người đàn ông đều mơ được tìm thấy.
“Tôi nghĩ điều tốt nhất chúng ta có thể làm, Bulldog à, là cho chúng ta thêm một ngày điều trị nữa, trước khi chúng ta nói ra điều đó. Cậu ấy nghĩ ngày mai tôi đi rồi vì thế sẽ không hỏi và nếu cậu ấy cũng không biết ông đã trở về, điều đó sẽ cho chúng ta thêm thời gian. Tôi sẽ nói Teresa không để bất kỳ ai đến gần cậu ấy, bất luận cậu ấy có hét to như thế nào. Bà ấy có thể trộn lẫn một ít thuốc bột của người da đỏ vào trong thức ăn để xoa dịu cậu ấy. Chúng ta có thể ở ngoài tầm nhìn, nhưng vào đêm mai chúng ta phải nói với cậu ấy, và chỉ có Chúa biết địa ngục nào sẽ được tháo cũi sổ lồng.”
“Tôi không thể nghĩ ra điều gì tốt hơn để làm,” Bulldog nói, với một cái ngáp rộng. “Tôi đã mệt bã hết cả người, không thể mở nổi mắt ra được nữa. Nếu tôi không thức dậy khi ông nghĩ tôi nên, hãy đến đánh thức tôi.”
