Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

John Austin Kuykendall chưa từng trải qua một ngày nào trong cuộc đời trẻ trung của cậu cách xa khỏi người chị gái. Tính chất mới mẻ của điều đó kéo dài chính xác đến giữa trưa của ngày hôm sau, và rồi một cảm giác cô đơn, sợ hãi phủ lên cậu bé. Điều gì xảy ra nếu Summer để cậu lại đây và không bao giờ trở lại? Chị ấy đã luôn ở đó khi cậu cần, luôn khích lệ cậu thử thứ gì đó mới, luôn dõi theo sau cậu, sắp đặt những thứ cậu thích ăn, ngồi với cậu khi cậu cảm thấy không khoẻ.

Cậu bé ngồi tựa lưng vào gốc dương già, quyển sách về Revolutionary War* đặt trong lòng. Hôm nay, cậu thậm chí chẳng hứng thú với Nathan Hale*. Cậu liên tục nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của chị cậu khi chị ấy đến nói với họ rằng Slater sẽ không sao; và nghe thấy những từ quát to của chị “Im đi! Im đi!” Cậu không thể nhớ Summer có bao giờ nói những từ như thế ngay cả khi chị cực kỳ nổi điên. Điều đó hẳn có liên quan đến MrsMcLean.

(*Revolutionary War : Cuộc chiến tranh cách mạng Mỹ 1775-1783 hay chiến tranh dành độc lập của nước Mỹ. Đây là cuộc chiến giữa Anh và 13 bang, lúc ấy được gọi là vùng lãnh thổ, phía Bắc nước Mỹ. Xuất phát từ các cuộc biểu tình chống lại các sắc thuế áp đặt của quốc hội Anh trên vùng thuộc địa, biểu tình đã chuyển thành chiến tranh cách mạng khi chính phủ Anh tăng cường đàn áp. George Washington đã được bầu làm tổng chỉ huy và chiến thắng liên tiếp của nước Mỹ đã khuyến khích Pháp và Tây ban Nha cùng tham chiến khi quân Anh chuyển xuống miền Nam. Năm 1783, hiệp định Paris được ký kết, Anh rút hoàn toàn khỏi Mỹ, và Mỹ chính thức độc lập với biên giới với Canada phía Bắc đến Florida ở cực Nam. Như ngày nay.

*Nathan Hale : Một anh hùng trong cuộc chiến tranh cách mạng Mỹ. Ông tốt nghiệp thủ khoa Đại học Yale năm 18 tuổi, với trí nhớ siêu việt, ông được cử đi do thám quân đội Anh ở New York, bị phát giác và treo cổ năm 1776 khi mới 21 tuổi với câu nói nổi tiếng trước khi chết : “Tôi tiếc rằng tôi chỉ có một cuộc đời để trao tặng cho đất nước tôi.” Tượng đồng của ông và câu nói nổi tiếng này được dựng ở khá nhiều nơi ở Mỹ như City Hall ParkNew York, Capitol Connecticut, nơi sinh trưởng của ông, Yale…)

John Austin nhìn chằm vào khoảng không, chẳng nhìn thứ gì hết. Bây giờ cậu bé đã nhận ra rằng cậu đã không đánh giá cao chị gái cậu. Đôi khi cậu chẳng suy nghĩ nhiều đến chị ấy. Chị ấy làm phần lớn mọi việc, không hề la rầy cậu như Sadie đang làm bây giờ. Đó cũng là một thứ khác mà cậu đã lưu ý thấy… Sadie. Chị ấy hành động như thể dở hơi, giống như thứ gì đó đang quấy rầy chị ấy. Cậu ngờ rằng điều đó có liên quan đến sự ra đi của Summer. Cậu bé bắt đầu cảm thấy sợ hãi thật sự khi một ý tưởng len vào tâm trí cậu rằng, có lẽ rốt cuộc Summer sẽ không trở lại, rằng chị ấy không đi an táng MrsMcLean. Cậu bé cố xoa dịu nỗi sợ hãi bằng cách nghĩ chị ấy sẽ không làm điều đó. Chị ấy sẽ không ra đi và bỏ lại cậu… trừ phi chị ấy đang gặp rắc rối nghiêm trọng.

Cậu bé cẩn thận đánh dấu trang và đóng quyển sách lại. Trên đường đi đến bãi quây, cậu để lại quyển sách trên chiếc ghế dài đặt trong hàng hiên. Nếu Summer gặp rắc rối, người sửa chữa được điều đó sẽ là Slater. Slater thích chị ấy, thích chị ấy rất nhiều, nhiều gần bằng cậu. Anh ấy đã chẳng nói là anh ấy sẽ chăm sóc cả hai người bọn họ từ giờ trở đi, rằng họ sẽ sống cùng nhau trong ngôi nhà lớn đấy sao? Cậu đóng yên cho Georgianna, trèo lên hàng rào, và nhảy lên lưng ngựa.

“Em định đi đâu thế John Austin?” Sadie bước vào sân. “Em không được rời khỏi nơi này! Có nghe chị nói không? Trở lại đi, chị sẽ chơi một trò chơi với em và Mary. John Austin…”

Không chút chú ý đến chị, cậu bé dong ngựa thẳng đến con lạch – băng qua để hướng đến Keep.

Ngựa của Jack đứng bên cạnh ngôi nhà, đang gõ móng và đập đuôi để xua đuổi những con ruồi khó chịu. John Austin do dự. Cậu bé có một linh cảm rằng Jack sẽ không muốn cậu bé quấy rầy Slater. Cậu hướng con ngựa vòng qua phía sau dãy nhà phụ, cột nó lại, và ngồi trong bóng râm chờ đợi cho đến khi Jack rời khỏi ngôi nhà.

Thòi gian dường như quá dài đối một cậu bé đang chờ đợi, nhưng cuối cùng Jack cũng ra ngoài, và dong ngựa về hướng khu vườn của Raccoon già. John Austin bước nhanh dọc theo bức tường đá, rồi phóng vào trong không gian mát lạnh của ngôi nhà. Cậu bé có thể nghe thấy Teresa trong bếp khi cậu lén vượt qua cánh cửa và xuống hành lang dẫn đến phòng của Slater. Cửa phòng để mở và cậu bé liếc nhìn vào trong.

Slater đang nằm trên giường chỉ mặc mỗi quần đùi. Anh bị quấn băng quanh eo và cao lên trên xương sườn. Một lượt băng khác quấn quanh vai trái, và cả hai bàn tay phủ đầy những dải băng. Cánh tay phải của anh giơ lên, cẳng tay đặt ngang qua mắt. John Austin nhìn chằm chằm một lúc. Slater không ở trong trạng thái có thể tự mình giúp được Summer, chẳng nhiều hơn gì Summer. Cậu bé nghĩ về điều đó thêm một lúc nữa, trước khi quyết định ít nhất cậu có thể nói với anh về điều đó.

Cậu bé bước vào trong phòng và ngồi vào trong chiếc ghế ben cạnh giường. Khi lần kế tiếp cậu nhìn Slater, anh đang nhìn cậu, cánh tay đã chuyển lên đặt trên trán. Điều đầu tiên đập vào cậu bé là trông Slater thật kinh khủng. Anh ấy vừa cạo mặt và có một vết khía trên cằm. Đôi gò má trũng sâu đến nỗi những vết sẹo nổi bật rõ nét trên gương mặt anh. Đột ngột, John Austin thấy sợ hãi, và gần như đã ước rằng cậu đừng đến. Slater trông đáng sợ quá chừng! Trông như anh ấy không muốn bị quấy rầy về bất kỳ điều gì.

“Em muốn gì?”

Slater hành động như thể anh nổi điên với cậu bé. Một phần tâm trí cậu tìm kiếm một lý do, phần khác lại cương quyết muốn giúp Summer.

“Anh có đang cảm thấy tốt hơn không?”

“Không. Anh cảm thấy như địa ngục ấy. Em mong đợi điều gì?”

“Em ước chi anh cảm thấy tốt hơn.”

“Chà, anh không có. Giờ thì, em muốn gì? Nếu đó là một cuốn sách khác thì cứ lấy đi.”

Tông giọng lạnh lẽo có gây tổn thương đôi chút, nhưng một vẻ cương quyết phủ lên gương mặt đứa trẻ.

“Em đến để nói về Summer. Anh thích chị ấy, đúng không? Anh đã nói như thế mà.”

Slater che ngang cánh tay qua mắt anh lần nữa. Anh nằm yên một lúc lâu đến nỗi John Austin không chắc là anh sẽ nói bất kỳ điều gì nữa. Cuối cùng, anh nói với vẻ cay đắng:

“Điều gì về cô ấy nào? Nàng đã đi với Jesse để chôn cất Ellen, đúng không? Nàng nghĩ điều đó quan trọng hơn nhiều so với việc ở đây với anh.”

Anh mang vẻ cay đắng và tổn thương. John Austin đã nghe tông giọng đó trước đây, nhưng nó không đến từ một người đàn ông.

“Em không nghĩ thế đâu,” Cậu bé nói, rồi tuôn trào. “Em không nghĩ chị ấy thậm chí thích MrsMcLean nếu không thì chị ấy đã không hét lên ‘im đi, im đi’ với bà ấy.”

Slater nằm yên lặng trong một lúc, rồi chầm chậm chuyển cánh tay xuống. Đôi mắt anh rà soát gương mặt lo âu của cậu bé.

“Chị ấy nói điều đó khi nào?”

“Ngày chị ấy trở về để nói cho bọn em biết anh sẽ không sao. Chị ấy cười rất rạng rỡ lúc đó, nhưng chị ấy đã không còn cười chút nào nữa sau khi nói chuyện với MrsMclean. Chị ấy khóc và ôm chặt Sadie, và Sadie bắt em đưa Mary lên gác xép. MrsMcLean cứ đi tới đi lui trên hiên trước. Đó là trước khi Travis bắn bà.” Cậu bé chờ xem lời của cậu bé có được những hiệu quả gì, liệu cậu có đang nói cho Slater điều mà anh ấy không biết không.

“Tiếp đi, tiếp tục đi.” Anh thúc giục

“À, em đang nghĩ, nếu Summer chỉ đi dự lễ an táng, tại sao chị ấy lại mang theo rương hành lý, và tại sao chị ấy nói sẽ viết cho em một bức thư? Sáng hôm đó, chị ấy gần như đã khóc khi đến bên giường em để nói chị ấy sắp đi. Em biết trông Summer như thế nào khi chị ấy cười nhưng thật ra lại đang muốn khóc. Chị ấy đã làm điều đó nhiều lần khi Mama ốm.”

Slater nằm yên lặng một lúc. John Austin biết anh đang suy nghĩ, bởi vì thỉnh thoảng cậu bé cũng làm như thế.

“Sadie đã nói gì?” Slater không hành động giống như anh đang nổi điên nữa.

“Chị ấy chẳng nói gì về chuyện đó hết. Em đã cố hỏi, nhưng chị ấy nói nếu em yêu chị của em thì tốt nhất em nên im miệng và đọc sách của em như chị ấy đã bảo. Sadie hành động kỳ cục và sợ hãi giống như lần Travis đến. Em biết chị ấy sợ anh ấy bởi vì mắt chị ấy mở quá lớn và chị ấy không nhìn anh ấy. Chị ấy không bao giờ mỉm cười hay bật cười và chơi với em và Mary sau lần đó, và em không biết tại sao chị ấy lại sợ hãi anh ấy đến thế. Em thích anh ấy.”

Đôi mắt lặng lẽ của Slater nghiên cứu gương mặt cậu bé cho đến khi John Austin bắt đầu ngọ nguậy và cuối cùng đôi môi cậu bé bắt đầu run run và cậu bé vỡ oà :

“Em nhớ Summer! Em muốn chị ấy trở về! Em nghĩ chị ấy gặp… rắc rối!” Cậu bé ngoảnh đi khỏi Slater và chớp mắt dữ dội để kềm giữ những giọt lệ, nhưng đập nước đã bị vỡ khi Slater vươn bàn tay quấn băng ra. Cậu bé khuỵu gối xuống bên cạnh giường, vùi gương mặt vào nếp gấp của tấm khăn trải. Đôi vai bé nhỏ rung chuyển trước sức mạnh của tiếng khóc nức nở.

Slater đặt cánh tay qua vai cậu bé và để cho cậu khóc.

Khi John Austin ngẩng gương mặt đẫm lệ lên, chúng mang vẻ thách thức. Cậu bé đã sẵn sàng bảo vệ lý lẽ của cậu về chuyện khóc lóc.

“Summer nói đàn ông khóc cũng là chuyện bình thường. Summer nói các cậu bé và đàn ông cũng có những cảm xúc. Chị ấy nói…”

“Điều đó là bình thường mà, John. Đừng xin lỗi. Summer nói đúng. Đàn ông cũng có những cảm xúc.”

“Và anh sẽ mang chị ấy trở về chứ?”

“Đầu tiên, chúng ta phải tìm ra lý do tại sao chị ấy bỏ đi. Hãy đi và kiếm Sadie. Nói với cô ấy anh muốn cô ấy đến đây ngay lập tức.”

“Chị ấy sẽ cực kỳ điên với em, Slater.”

“Chà, trong trường hợp đó, đi tìm Jack và bảo ông ấy là anh muốn gặp ông ấy. Sau đó, nói với Teresa, em muốn có một ít bánh Pudding mà bà ấy làm trước khi Pud ăn hết.”

Gánh nặng kinh khủng dường như đã lăn khỏi vai John Austin. Bây giờ mọi thứ sẽ ổn vì cậu đã nói với Slater. Cậu thật ngốc khi chờ tới ba ngày dài mới nói ra. Cậu đi gần như chạy khi ra đến trước nhà, rồi chạy thật lực khi cậu vào trong sân.

John Austin ngồi đợi trong bếp khi Jack rời khỏi phòng của Slater. Cậu bé vẫn ngồi ở đó khi Jack quay lại với Sadie và Mary. Teresa đặt Mary ngồi vào trong một chiếc ghế và trao cho cô bé một tô bánh pudding. Jack và Sadie đi vào trong phòng của Slater. John Austin có thể nghe thấy những giọng nói to, giận dữ, có thể nghe thấy Slater nguyền rủa, tông giọng điềm tĩnh của Jack và tiếng khóc của Sadie. Cậu bé muốn nghe được cuộc trò chuyện đến tuyệt vọng, nhưng Mary liên tục muốn nói chuyện với cậu. Khi Teresa không nhìn, cậu bé lỉnh vào trong hành lang và đứng bên cạnh cửa phòng của Slater.

“Thật kỳ lạ đến chết tiệt khi nàng bỏ đi mà không nói tiếng nào với tôi.” Salter nổi giận. Giọng anh không lớn nhưng lạnh lẽo, và mỉa mai.

“Tôi chỉ biết những gì cô ấy nói với tôi thôi, MrMcLean.”

“Chúa cứu rỗi, sao bây giờ lại là McLean, khi tôi đã là Slater trong nhiều tuần?” Im lặng. “Làm sao nàng lại quyết định đi đến lễ an táng? Jesse bảo nàng làm thế à? Khiến nàng cảm thấy bị bắt buộc? Tôi đoán gã muốn trao tặng Ellen…” Anh nói cái tên ấy với vẻ khinh miệt, “một lễ an táng long trọng, với sự hiện diện của những thành viên gia đình tương lai chăng?”

“Tôi… không biết,” Sadie nói giữa những tiếng nức nở. “Nhưng ông ấy không làm điều gì như thế hết! Đó không phải lỗi của ông ấy. Không điều gì trong đó là lỗi của ông ấy hết.”

“Vậy tại sao nàng không trở lại, Sadie? Nói cho tôi xem nào. Đã ba ngày rồi. Ellen hẳn đã nằm trong đất từ cách đây hai ngày, hoặc là cô có thể ngửi được mùi ở tận chốn này,” Anh nói với vẻ tàn nhẫn, châm chọc. “Tôi biết Summer sẽ không đi đâu mà không có John trừ phi nàng quyết định rằng thích Jesse hơn tôi! Nếu thứ đồ chó đẻ ấy đặt một ngón tay trên nàng, tôi sẽ giết gã!”

“Ông ấy không có! Ông ấy chỉ đưa cô ấy đi… bởi vì sau lễ tang, cô ấy muốn đến làng của những người Mormon để … mua ghế và vài thứ.”

“Cô đang nói dối!” Salter quát lên, và John Austin co rúm vào bờ tường. Trong một khoảnh khắc đáng sợ, một sự im lặng chết chóc, rồi Sadie nói :

“Ông muốn tôi… đi?”

“Quỷ thật, không, Tôi không muốn cô đi! Nhưng cô đang nói dối! Cô đang nói dối để bảo vệ cả hai người họ! Chúa ơi! Giá như tôi có thể ở trên một con ngựa được. Giá như…” Slater đã thật sự nổi điên và John Austin biết ơn là cơn giận ấy không hướng vào cậu. “Jack, kiếm Luther và bất kỳ ai khác mà ông muốn và đi tìm nàng.” Giọng anh dữ dội, uy quyền; rồi với một tông giọng thống khổ, anh nói, “Nàng đã vuột khỏi tôi rồi, Jack. Tôi đang mất nàng! Tôi cần phải biết có phải nàng muốn ra đi – có phải nàng đã đổi ý hay không.”

“Chúng tôi sẽ đi ngay ánh sáng đầu tiên của ngày, Slater. Chúng tôi sẽ tìm cô ấy và mang cô ấy trở lại. Cô ấy có thể tự mình nói với cậu tại sao cô ấy ra đi. Đừng lo lắng nữa, cứ để chúng tôi đi tìm cô ấy. Tôi không đứng về phe Jesse, nhưng tôi đã biết gã một thời gian dài, tôi sẽ cá đôi bốt của tôi là gã rất đúng mực với cánh phụ nữ.”

“Gã tốt hơn nên như thế! Vì Chúa, gã tốt hơn nên như thế!” Giọng của Slater khàn khàn, nghèn nghẹn. “Nếu bất kỳ điều gì xảy đến với nàng, Sadie, cô sẽ ước cô chưa từng nghe về McLean’s Keep.”

“Chẳng hữu ích gì khi nói với Sadie như thế, Slater.” Jack hấp tấp nói nhưng đầy vẻ kiên quyết. “Từ những gì trông thấy, Summer đã làm điều cô ấy muốn.”

“Mang địa ngục ra khỏi đây đi! Cả hai người!”

Khi Jack và Sadie ra khỏi phòng, gương mặt của Sadie sưng phồng vì khóc. Chị bước vượt qua John Austin mà không nhìn cậu, đến bếp, cám ơn Teresa, bồng Mary lên và rời khỏi.

John Austin đứng với mái đầu cúi gằm. Cậu không muốn bất kỳ ai nổi điên với cậu, nhưng nếu Summer trở về, cậu không quan tâm! Cậu ước chi chị ấy ở đây bây giờ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.