John Austin bị mê hoặc bởi người thổ dân. Cậu bé hầu như không rời khỏi sườn ông ta. Người đàn ông quá kiệt sức vì đói và khát đến nỗi không động đậy nổi khỏi nơi gã ngồi dựa vào ngôi nhà. Thoạt đầu, gã uống sơ sơ và ăn rất ít. Cậu bé không thể hiểu sự thiếu ngon miệng của gã, và mang càng lúc càng nhiều thức ăn để cám dỗ người bạn mới.
“Dạ dày của ông ta đã bị co rút nên không thể ăn nhiều ngoại trừ mỗi lần một ít, nhóc à,” Bulldog giải thích. “Nếu ông ta làm đầy nó quá nhanh, ông ta sẽ thổi tung nó.”
John Austin ngồi bên cạnh người Apache. Cậu bé nghiên cứu mọi thứ về gã, từ đôi giày da đanh và chiếc xà cạp tua rua đến mảnh vải quấn trên đầu. Sau một lúc, cậu bé cố khích lệ gã trò chuyện, nhưng người thổ dân phớt lờ cậu bé. Cuối cùng, cậu bé kiếm một cái que và vẽ những bức tranh trên nền đất. Người thổ dân thích thú, và cho dù vẻ mặt gã không thay đổi, gã quan sát, và khi cậu bé ngước lên và mỉm cười, gã gật đầu.
Buổi chiều trôi qua. Người Apache dường như đã tìm lại được sức mạnh. Gã đứng lên vài lần và co duỗi các bắp cơ, bước vài bước, nhưng luôn quay trở lại vị trí bên cạnh ngôi nhà và ngồi xuống. Con ngựa non của gã và con ngựa của người đàn ông đã chết được chuyển vào trong bãi quây. Thân thể người đàn ông đã chết đã được mang ra phía sau dãy nhà phụ và chôn vùi.
Khi đêm xuống, Slater đến và ngồi xuống, bắt chéo chân, bên cạnh người thổ dân, và nói chuyện với gã bằng ngôn ngữ của người Apache.
“Tôi là người của ông được gọi là Tall Man.”
Người thổ dân nhìn anh không chút ngạc nhiên. “Tôi biết ông, Tall Man. Tôi là Bermaga.”
“Ông được chào đón ở đây. Hãy ở lại cho đến khi ông khoẻ lên.” Đôi mắt của John Austin chuyển từ người này đến người kia. Slater đang nói bằng tiếng của người thổ dân! Cậu bé phải biết cách để nói được như thế. Trí óc nhỏ bé lanh lợi của cậu bé vạch ra một lộ trình. Cậu sẽ không quấy rầy Slater bây giờ, nhưng sau này…
“Tôi sẽ ở lại, rồi đi sớm thôi,” Bermaga nói với âm giọng trong yết hầu. “Người của tôi ở trong những ngọn đồi. Người da trắng đã bắt các thanh niên của chúng tôi, phụ nữ của chúng tôi. Tôi đang tìm kiếm em gái tôi.” Đôi mắt đen phẳng lặng không lộ ra chút biển đổi nào. Gương mặt gã hẳn được tạc từ gỗ.
“Có nhiều người của ông bị bắt mất không?”
“Hai chiến binh, một phụ nữ, từ con trăng vừa qua.”
“Những người này là kẻ thù của tôi. Tôi không muốn chúng ở trên đất của tôi. Tôi quan sát. Tôi canh gác những người phụ nữ của chúng tôi.”
“Tôi không biết tôi đã đến đây bằng cách nào.” Gã cúi đầu và rẽ tóc, phô bày một vết máu. “Tôi đến trên con ngựa non.” Gã chạm tay vào bụng.
Slater gật đầu trầm ngâm. “Tôi sẽ nói người của tôi cho ông một chuyến đi an toàn vào trong rặng đồi. Hãy ở lại đây, người anh em, cho đến khi ông khoẻ lại, nhưng khi ông đi, tôi sẽ gởi những lương thực tặng phẩm cho người của ông, và ông phải nhận con ngựa của người đàn ông đã làm điều này với ông.”
Đôi mắt của người Apache quay về hướng bãi quây và con thú xinh đẹp đang đứng bên cạnh con ngựa non của gã. Gã bắt giữ ánh mắt anh và gật đầu.
“Người phụ nữ của anh, người có đôi mắt mang màu hoa thạch thảo. Tôi nợ cô ấy mạng sống của tôi.”
“Cô ấy chỉ muốn tình bạn của ông và người của ông thôi.”
Người thổ dân gật đầu lần nữa, và nhìn về những rặng đồi phía xa.
