Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Một tiếng thét inh tai và tiếng đóng cửa sầm sầm đánh thức Summer dậy. Nàng cố tập hợp lại trí óc của mình. Nàng lắc đầu, duỗi dài tấm lưng cứng ngắc, và lấy lại được các giác quan. Đó hẳn là mẹ của đứa bé.

Summer vội vã lao đến cửa và lóng ngóng với chiếc chìa khoá. Ngay khi nàng bước vào trong hành lang, một cánh cửa khác đã bật mở và một người đàn ông lao ra. Summer gần như bật cười. Ông ta chỉ mặc mỗi cái quần ống túm cùng một cái nón và hai khẩu súng lục lớn trong hai tay.

“Cái quái quỷ gì thế?”

Một người phụ nữ tóc vàng to béo, chẳng tỏ ra chút nỗ lực nào để che phủ đôi bầu vú khêu gợi, chạy ra khỏi phòng của người đàn ông.

“Trở lại phòng đi, cục cưng.” Bà ta bám chặt lấy cánh tay ông ta và chà đôi nụ hoa trần trụi của bà ta vào đấy.

Với gương mặt đỏ bừng và ánh mắt ngoảnh đi, Summer lách người vượt qua họ.

Một giọng phụ nữ vang lên từ cầu thang và tăng cao đến mức gần như hoảng loạn.

“Graves! Graves, đồ con hoang nhà ông! Đứa bé của tôi đâu rồi? Nếu ông để cho bất kỳ điều gì xảy ra với nó, tôi sẽ… Tôi sẽ đóng đinh ông! Mary Everlyn! Mar…ry!”

Summer vội vã bắt kịp người phụ nữ trước khi chị ta lao xuống dưới cầu thang.

“Con gái nhỏ của chị ở với tôi,” nàng gọi, nhưng người phụ nữ đã đến chân cầu thang rồi và không nghe thấy.

Người chủ khách sạn trở dậy từ chiếc giường xếp phía sau quầy quản lý.

“Câm cái miệng khốn kiếp của cô lại! Cô đang đánh thức toàn bộ nơi này đấy.”

“Ông… ông… cái đồ chồn hôi chết nhát! Mar…ry!” Lúc này người phụ nữ đang khóc nức nở.

“Con bé ở với tôi,” Summer gọi lần nữa.

Người phụ nữ quay lại. Chị ta không lớn hơn một cô gái. Đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm vào Summer từ đôi hốc mắt tô đen. Khối tóc xoăn viền kín khít khao một gương mặt gầy với chiếc mũi ngắn xấc xược. Chiếc váy satin màu hồng, hơi quá lớn cho một tầm vóc mảnh dẻ, rũ xuống sàn trên một cạnh và cao đến nửa bắp chân trên một cạnh khác. Chị ta lao trở lại cầu thang.

“Con bé ở đâu?”

“Cô nhận đứa con hoang bé nhỏ đó và cút ra khỏi đây!” Người chủ khách sạn đứng dưới chân cầu thang, gương mặt ông ta vặn xoắn vì thịnh nộ. “Đồ điếm! Đồ đàn bà bẩn thỉu! Cút… Có nghe không hả? Cút!”

“Cô giữ Mary sao? Ôi, Ôi, Tạ ơn Chúa! Tôi quá sợ hãi! Tôi đã sợ rằng cái đồ thối tha đó đã làm gì đó với con bé. Tôi sẽ giết hắn! Tôi thề, nếu hắn làm tổn thương đứa trẻ của tôi, tôi sẽ giết hắn.”

“Con bé ổn. Nó đang ngủ trong phòng tôi. Đi nào, tôi sẽ cho chị thấy.”

Người đàn ông với khẩu súng đã trở lại phòng của hắn và đóng sầm cánh cửa khi Summer đi qua mà không thèm để mắt đến. Vào trong phòng, nàng đóng cửa cẩn thận và xoay chìa khoá. Cô gái khuỵu gối bên cạnh giường. Đứa trẻ đã thức giấc, vươn tay ra và quấn đôi cánh tay bé bỏng quanh cổ mẹ.

“Mama… Mama…”

“Ôi, bé con! Ôi Chúa ơi, bé con, mẹ sợ chết khiếp! Mẹ đã không thể tìm thấy con, cưng của mẹ.”

Summer đứng dưới cuối giường. Ánh sáng từ ngọn đèn bập bùng chơi đùa trên đôi vai và cánh tay gầy gò đáng thương của cô gái. Khi chị nhìn lên, đôi mắt bơi trong dòng lệ, miệng chị trông có vẻ bị sưng phồng và thâm tím, và có những dấu răng trên cổ.

“Cám ơn cô,” Chị nói đơn giản.

“Không lời cám ơn nào cần thiết hết. Tôi nghĩ em trai tôi đã say mê cô bé rồi,” Nàng nói, ra hiệu vào cậu bé đang say ngủ. “Chúng sáp vào nhau ngay tức thì.”

Cô gái nhìn Summer đoán định, rồi nhìn cậu bé trên chiếc giường xếp. Chị đắp mền cho cô gái nhỏ rồi run rẩy đứng dậy.

“Tôi đang đứng ở cuối đoạn dây thòng lọng rồi,” Chị buột miệng. “Tôi chỉ không biết tôi sẽ làm gì.” Nước mắt chảy thành dòng trên gương mặt bợt bạc mệt mỏi, và môi chị run rẩy. “Tôi không phải một con điếm, ma’am. Chưa phải! Những tôi cũng sắp là như thế… bởi vì tôi không biết làm sao để có thể cầm cự thêm nữa mà không lên giường với họ! Tôi không quan tâm về tôi, không còn nữa, nhưng tôi phải tìm ra một nơi cho Mary Evelyn. Cô thích con bé, đúng không? Con bé ngọt ngào và thật sự… tuyệt.” Chị chìm xuống cạnh giường và vùi mặt vào đôi bàn tay.

Summer đặt cánh tay quàng lên bờ vai đang run rẩy và câu chuyện của cô gái tuôn tràn trong những tiếng thổn thức, vỡ vụn.

Tên chị là Sadie Irene Bratcher; kết hôn khi mười bốn, làm mẹ ở tuổi mười lăm và trở thành goá phụ khi mười bảy. Chị đã kết hôn với một người đánh cá trẻ và họ đã cố xây dựng một tổ ấm, nhưng sự quyến rũ của thị trấn là quá nhiều cho một người chồng trẻ. Anh ta đã chết trong một cuộc đọ súng vì trò cờ bạc, Sadie và cô con gái bé bỏng đã ở nhà riêng của họ trong gần một năm. Chị đến Halmilton cách đây khoảng một tháng. Công việc duy nhất có thể tìm được là trong phòng khiêu vũ, và phần lớn số tiền kiếm được dùng để chi trả cho người chủ khách sạn.

“Tôi sẽ trở thành điếm, nếu đó là cách duy nhất để tôi có thể nuôi đứa trẻ của tôi,” Chị nói dứt khoát, rồi run rẩy dữ dội. “Ôi, Chúa ơi, ma’am, cô không thể biết nó như thế nào đâu… bị đánh đập… bị bôi nước dãi… và họ hôi hám, nồng nặc mùi thuốc lá và khạc nhổ phì phì! Nhưng tôi có thể làm điều đó nếu tôi có một nơi tử tế cho Mary ở.” Cô gái đu đưa người tới lui trong sự khổ sở.

Summer đi đến cửa sổ và nhìn xuống dưới. Đường phố trống trải, ngoại trừ một con ngựa bị cột vào thanh chắn phía trước quán rượu. Con ngựa đứng, đầu cúi xuống, thỉnh thoảng gõ móng hoặc cào xuống đường để làm dịu đi sự tẻ nhạt của chờ đợi. Summer cảm nhận sự hiện diện phi thực của Sam McLean rõ ràng nhiều hơn bao giờ hết kể từ khi mẹ cô chết. Ông đã ở trong sâu thẳm của trí óc nàng như một người để nương tựa. Ông giữ nàng đứng được vững vàng để không trở thành như cô gái khốn khổ đáng thương này. Cô gái đã đến bước đường cùng, và Summer biết chị định hướng câu chuyện đến đâu; lời cầu xin mà chị muốn nói là gì. Nàng không thể nhận lãnh chăm sóc thêm một đứa trẻ nữa. Nàng không thể. Nhưng… Bulldog đã nói gì đó… điều gì đó về việc nếu nàng muốn một người phụ nữ…

Không phải kiểu người do dự khi ra quyết định, Summer đi trở lại giường và đối mặt với cô gái.

“Tôi có một giải pháp, nếu chị muốn đi đến điền trang với tôi và em trai tôi.” Nàng ngồi xuống giường. “Chúng tôi có một điền trang cách đây khoảng ba mươi dặm về hướng Nam. Tôi không biết nơi đó trông ra sao, nhưng nó nằm gần một trại chăn nuôi lớn sở hữu bởi… người bảo trợ của chúng tôi. Chúng tôi sẽ đến đó vào ngày mai. Chị và Mary được chào đón đi cùng chúng tôi. Tôi thật sự không mong chờ việc trở thành người phụ nữ da trắng duy nhất trong nhiều dặm quanh đây. Thêm một điều nữa, Sadie, chúng tôi không có nhiều tiền, nhưng chúng ta sẽ có một nơi để sống. Chúng ta sẽ phải làm việc chăm chỉ, điều đầu tiên là phải sắp đặt một khu vườn và…”

Sadie không nói nổi, đờ đẫn vì nhẹ nhõm. Rồi từ ngữ buột ra khỏi chị.

“Ôi, ma’am! Cô sẽ đưa tôi và đứa trẻ của tôi theo cùng ư?”

“Tại sao không? Và tên tôi là Summer.”

Một cô gái bật cười, cô gái khác khóc. Summer cảm thấy như thể một gánh nặng đã được nhấc lên khỏi vai. Đây là người nàng sẽ có thể kể mọi thứ, hy vọng thế, một người sẽ làm việc bên cạnh nàng. Nhu cầu của cô gái thậm chí còn lớn hơn cả của chính nàng. Họ bắt đầu nói chuyện, lập kế hoạch, và cuối cùng thiếp ngủ khi bình minh lên chỉ sau đó vài giờ ngắn ngủi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.