Đã gần nửa đêm khi Jack cột con ngựa vào thanh chắn và vượt qua hàng hiên lát đá. Ông vào trong nhà, và được dẫn lối bởi mùi café mới pha hướng thẳng đến bếp. Slater nhìn lên và tiến đến bếp lò. Jack treo nón trên giá và lấy một chiếc cốc khỏi kệ.
“Cái chân sao rồi?”
“Tốt hơn rồi. Teresa đã chế thuốc đắp để lấy đi một ít đau đớn.”
“Bà ta làm thế nào để vượt qua được Bulldog?”
Slater cười toe toét với điều đó. “Ông ấy quá bận rộn với việc giữ con mắt diều hâu của ông ấy trên Ellen.”
Họ ngồi yên lặng trong một lúc trước khi Jack nói lần nữa.
“Thằng nhóc đó không phải là cái kèn đuôi vòng à?”
Slater làm đầy lại cốc của anh và nghĩ về những giờ vui vẻ đã trải qua với John Austin.
“Thật không ngoa về việc cậu bé rất thông minh.”
Jack cười lục khục. “Cậu bé đã khiến Pud già khốn đốn. Vẽ cho cậu ta một bức tranh thế giới và chỉ ra bằng cách nào mặt trời và mặt trăng đi vòng quanh nó. Pud già chỉ ngồi đó với cái miệng há hốc. Thằng nhỏ nói với cậu ta rằng nó sẽ chỉ cho cậu ta cách đọc và viết tên mình. Tôi nghĩ khi thằng bé nói điều đó Pud già như bị đấm vào bụng mà không nói nổi một lời bào chữa về sự ngu dốt của bản thân cho dù đã ở đây. Thằng bé thật thông minh. Cậu sẽ phải đồng ý như thế. Nhưng đứa trẻ đáng thương ấy chẳng biết điều gì khác hết. Bước thẳng đến gần sát con rắn chuông… muốn nhìn nó rõ hơn mà. Tôi đã bảo Pud phải để mắt đến thằng bé, ít nhất cho đến khi chúng ta có được vài cảm nhận về cậu bé.”
“Chị của nó đã nói nó thiếu khả năng phán đoán thông thường, nhưng cô ấy phải chịu trách nhiệm trong việc bảo bọc thằng bé quá mức, làm quá nhiều cho nó. Điều đó sẽ khiến cậu bé ích kỷ và cẩu thả trong cách hành xử. Cậu bé cần bàn tay của một người đàn ông.”
Người đàn ông già nua nhìn xuống bàn, xoay chiếc cốc vòng qua vòng lại trong đôi bàn tay to lớn chai sần.
“Travis đã tiến hành việc ve vãn rồi , Slater. Hắn đang cư xử thực sự tuyệt. Nếu hắn và mẹ hắn đã toan tính được đường lối cho họ, chúng ta sẽ không có gì để nói ‘về cô gái hoặc đứa nhỏ’ nữa đâu.”
Mặc dù Slater có cùng quan điểm, từ ngữ được nói ra khiến anh nổi giận.
“Kẻ quái nào nói họ sẽ có được toan tính của họ? Cô gái đó không ngốc. Tôi hy vọng cô ấy sẽ nhìn nhận đúng về Ellen và đồ chó sát nhân đó.” Đặt khuỷu tay trên bàn và chà sát nắm tay vào trán, anh buột ra một tiếng thở dài nặng nề và tiếp tục, “Mẹ kiếp, Jack. Tôi phải giết tên con hoang đó và kết thúc điều đó cho xong.”
“Có những lúc tôi đồng ý với cậu, và rồi cũng có những lúc tôi không đồng ý. Không phải tôi đang nói cậu sai khi muốn làm thế với kẻ đã giết cha cậu, nhưng nếu cậu chỉ bắn ngã hắn, không biết chắc sẽ ra sao, đó có thể là một điều khó khăn để sống cùng. Hơn nữa, cậu còn có cả Jesse để lo lắng đến.”
“Jesse thế nào, Jack? Gã vẫn liếm gót Ellen à?”
“Tôi sẽ nói với cậu vài điều. Tôi cá đến đồng dollar cuối cùng của tôi là Jesse theo dõi Travis. Gã sẽ làm tất cả mọi thứ gã có thể để giữ kín điều đó với Ellen, nhưng gã theo dõi hắn. Gã bám sát hắn suốt cả ngày, và một lần, khi hắn đang nói chuyện với Armando, cậu biết kẻ mà chúng ta đã thuê một thời gian trước không? Chà, gã kiểu như lén lút đến gần bọn chúng, khá dễ dàng, và Travis thoát. Tôi không thích con chim sâm cầm đó che chở cho Travis như gã đã làm.
“Có lẽ ông nên nói với gã về vụ thời hạn sắp đến.”
“Nghĩ đến điều đó có thể không đau đớn bằng việc giữ gã lại và nhìn thấy những gì gã đang làm.”
“Gã đang theo dõi Travis mà.”
“Có lẽ.”
Slater lần ngón tay lên vết sẹo trên mặt như thỉnh thoảng anh vẫn làm khi có điều gì đó trong tâm trí. Bực bội, anh ấn điếu xì gà xén đầu vào miệng và quẹt một que diêm trên đế giày ống, bập bập điếu thuốc cho đến khi cháy đỏ lên. Một luồng khói uốn éo vào trong không khí.
“Jesse có thấy bất kỳ dấu hiệu nào của thổ dân không?”
“Không. Nói rằng nhóm đã đánh chúng ta có khả năng là một nhánh của người Apache miền núi trong những ngọn đồi phía nam và tây. Jesse có cảm nhận rất tốt về thổ dân, đã chiến đấu với họ rất nhiều theo cách gã nói chuyện. Tiến trình đột kích đó không thể không để lộ bất kỳ điều gì về bản thân gã.”
“Jesse biết những gì gã làm.”
“Ngoại trừ một thứ.”
Một vẻ cau có trải qua gương mặt của Slater. “Mọi người đàn ông đều có một điểm yếu. Điểm yếu của Jesse là Ellen McLean.”
