Summer không nhìn lại phía sau lần nào khi nàng trèo vào trong chiếc xe độc mã. Nàng ngồi trong một góc của băng ghế bọc da, êm ái, giữ ánh mắt hướng thẳng về phía trước, và chỉ lờ mờ nhận thức được khi lò xo của chiếc xe ngựa lún xuống dưới sức nặng của Jesse, và gã đã ở bên cạnh nàng. Gã búng nhẹ dây cương và họ rời đi. Chiếc xe thồ mang thi thể của Ellen và Travis xếp thành hàng phía sau họ, ngựa của Tom và Jesse cột sau đuôi xe.
Việc ra đi khiến Summer căng thẳng đến nỗi nàng cảm thấy phát ốm với sự yếu đuối. Sadie đã khóc lóc thảm thiết vào những phút cuối cùng, và van nài được đi cùng nàng, John Austin đi xuống thang và đứng với vẻ xao xuyến câm nín. Quan sát nàng bằng đôi mắt bối rối, trang nghiêm, cậu bé không làm chút nỗ lực nào để tiến lại gần nàng.
Summer đã đánh thức em trai nàng và giải thích nàng sắp ra đi. Nàng không nói sẽ đi bao lâu, nhưng rất cần thiết khi nàng đi mà không mang theo cậu bé. Cậu bé phải để ý Sadie và thực hiện những bài học mà Slater sẽ phân công cho cậu. Nàng sẽ viết thư cho cậu, nàng nói, và cậu đã hài lòng với việc cậu sẽ được nhận thư. Khi nàng chuẩn bị rời khỏi cậu, cậu bé gần như làm nàng chết điếng bằng cách hỏi nàng :
“Chị gặp rắc rối gì sao, Summer? Nếu chị có, em và Slater sẽ chăm lo điều đó.”
Summer ráng bật cười trước khi nàng khóc váng lên. “Dĩ nhiên là không. Nhưng cám ơn em.” Nàng ôm và hôn cậu, nhưng thay vì vùng ra như vẫn luôn làm, cậu bé hôn trả lại nàng và bám chặt nàng một lúc.
Thời tiết hứa hẹn một ngày nắng ấm. Đó là một trong những lý do Jesse muốn khởi hành sớm, lý do khác là gã muốn vọt thẳng đến trại lính trước khi họ ra đi cùng các tù nhân. Và trên hết, gã muốn rời đi trước khi cần phải giải thích tại sao gã lại ra đi cùng người vợ tương lai của Slater.
Có vẻ phi thực với Summer, rằng nàng đang ngồi trong chiếc xe độc mã của Ellen, rời khỏi McLean Keep. Nàng cố gắng giữ ý nghĩ tránh xa khỏi Slater. Nàng cần thời gian để quen với ý tưởng rằng nàng không thể yêu anh. Cách đây một vài tháng, nàng sẽ thấy vui thích khi biết nàng có một… người họ hàng. Một cục bướu dâng lên trên cổ họng nàng, khiến nàng thật khó để nuốt xuống. Nàng sẽ không nghĩ về điều đó vào lúc này! Nàng sẽ nghĩ về thứ gì đó khác, bất kỳ thứ gì. Ngắm nhìn buổi bình minh đẹp đẽ kia đi, nàng tự nhủ. Có một con thỏ kìa, và không phải những con chim nhại đang véo von đó sao?
Trước khi nàng biết, suy nghĩ của nàng đã quay trở lại McLean’s Keep. Nàng băn khoăn không biết liệu Sadie có thuyết phục được Slater khi loan báo rằng nàng đi tham dự lễ tang của Ellen hay không, nàng tự hỏi không biết chị đợi bao lâu trước khi trao cho Slater bức thư. Chị đã hứa sẽ cho nàng thời gian để đi thật xa. Ôi Slater yêu d… Không! Không! Mình không thể nghĩ đến điều đó, mình không thể nói điều đó, không được nữa rồi. Mình phải không được nghĩ về anh… theo cách đó!
Một cơn rùng mình tràn qua nàng khi nhận ra nàng sẽ cô độc như thế nào, thiếu sự bảo vệ như thế nào, ngay khi Jesse rời khỏi nàng. Có vẻ như McLean’s Keep và mọi thứ thân yêu, quen thuộc đang rơi rụng dần theo từng khoảng cách phía sau nàng, và khi khoảng cách ấy càng xa dần, nàng càng cảm thấy dễ tổn thương. Chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ chẳng còn lại được chút gì. Chẳng bao lâu nữa nàng sẽ chẳng có gì ngoài sức mạnh và trí thông minh của chính nàng nâng đỡ cho nàng.
Mặt trời đã lên, và cả Summer lẫn Jesse đều không nói một từ. Vào lúc họ rời khỏi những ngọn đồi vào trong vùng thảo nguyên, mặt trời đã vượt lên khỏi đường chân trời. Đường mòn phủ kín cỏ và đầy ổ gà, lởm chởm những mảnh sỏi, điều đó cho thấy kỹ năng tránh né điêu luyện của Jesse. Con ngựa lê bước trong sức nóng của ngày. Một con possum* đã chết nằm cạnh đường mòn, thân thể của nó trương lên một cách lố bịch. Một con rắn trườn vào trong đám cỏ phía trước họ với tốc độ đáng giật mình và biến mất. Summer không thể giữ yên sự biến chuyển mà sinh vật có vảy, với hoa văn kim cương ấy đã khuấy động trong nàng. Âm thanh duy nhất quấy rầy sự thanh bình kỳ quái của thảo nguyên là tiếng leng keng của yên cương và tiếng lóc cóc của móng ngựa.
(*Possum hay Opossum : Chuột túi ô-pốt, đại thử. Là một loại thú có túi, thuộc bộ gậm nhấm, sống và kiếm ăn vào ban đêm, mang con trong túi bụng, lớn gần bằng mèo nhà. Chuột túi ở vùng Trung Tây nước Mỹ tuy có tên gọi đồng âm nhưng không phải loài chuột túi của nước Úc, NewZealand. Giống thú này khi gặp nguy hiểm và đang nuôi con biết giả chết để thoát nạn.)
Ngồi bên cạnh một Jesse lặng lẽ, Summer nhìn chằm chằm vào bầu trời. Những đám mây trắng tầng tầng lớp lớp, và nàng có thể cảm thấy như chúng đang ôm nàng. Đó là một cảm giác thân thuộc, giống như một ngày hè trong thời thơ ấu xa xưa. Đó là khoảng thời gian thảnh thơi nhất trong cuộc đời nàng.
“Tốt hơn nên đội nón của cô lên đi. Có sẽ bị phỏng nắng đấy.”
Nàng ước chi Jesse đừng nói; điều đó đã làm hỏng sự yên lặng. Tuân lời, nàng đội nón và, như thể đột ngột nhớ ra gã ở đó, nàng quay người nhìn gã. Đôi mắt gã nheo nheo chống lại ánh nắng chói chang và gương mặt gã như tạc bằng gỗ. Trái tim và trí óc nàng vẫn có chỗ cho lòng trắc ẩn. Người đàn ông đáng thương. Bị nô lệ bởi tình yêu dành cho Ellen trong tất cả những năm tháng đó. Gã hẳn phải biết bà ta là loại phụ nữ nào. Tuy vậy, hắn yêu bà và chấp nhận những mẩu vụn cảm xúc mà bà ta chọn lựa để trao cho gã. Giờ đây, gã đã được giải phóng để yêu Sadie, và nàng, Summer, trở thành người bị nô lệ bởi những hậu quả của chuyện yêu đương.
Giữa buổi sáng, Jesse ngừng lại để nói chuyện với Tom và cột con ngựa của gã vào phía sau chiếc xe độc mã. Sau việc đó, Tom chuyển hướng chiếc xe thồ vào trong một đường mòn khác và họ tiếp tục hướng về Hamilton.
“Thật tử tế biết bao khi ông làm điều này,” Summer nói. “Tôi biết ông muốn đi tiếp – muốn xúc tiến việc chôn cất.”
“Tom sẽ chuẩn bị mọi thứ và tôi sẽ ở đó vào buổi tối. Chúng ta cứ tiếp tục đi đến làng Mormons.”
“Ellen nói họ là những người tốt và sẽ đưa tôi đến phía Tây cùng với họ.”
Jesse yên lặng, rồi nói trầm ngâm, “Tôi không hoàn toàn chắc đây là nơi mà cô nên đi.”
Sự lo lắng bỗng khuấy đảo nàng. “Ellen nói nếu tôi có tiền, họ sẽ đưa tôi đi.”
“Chúng ta sẽ thấy.”
Bởi vì nàng cần phải thế, nàng tin Ellen đã nói thật, và ngồi yên lặng, gương mặt nàng trống rỗng, nhưng lòng nàng dậy sóng với nỗi khắc khoải.
Khi chiếc xe độc mã tiến đến ngôi làng của người Mormon, Summer có một cảm giác bất an trong hõm dạ dày của nàng. Những người phụ nữ đang giặt quần áo và không ngẩng đầu lên khi chiếc xe ngựa lướt qua họ. Những đứa trẻ không chạy nhảy và chơi đùa như đám trẻ con vẫn thường làm, mà đứng lặng lẽ bên cạnh mẹ chúng với gương mặt ngoảnh đi. Những người đàn ông đang làm nhiều loại công việc lặt vặt không ngước nhìn lên mà cũng chẳng đưa ra một lời chào mừng nào. Đáng thất vọng nhất trên tất cả là sự yên lặng. Tiếng rền của một cái búa, tiếng rì rì của một lưỡi cưa là âm thanh duy nhất.
Jesse dừng ngựa và quấn dây cương vòng quanh chiếc thắng.
“Tôi sẽ tìm hiểu xem có thể tìm ra được điều gì. Cô cứ ngồi yên đó đi.”
Summer quan sát gã rời đi. Nàng cố bắt lấy sự chú ý của một trong những người phụ nữ để nàng có thể trao tặng một nụ cười thân thiện, nhưng không có người phụ nữ nào không ngoảnh ánh mắt đi. Tất cả những đứa trẻ như đang bị buộc phải quay cái nhìn của chúng đến một nơi nào đó khác và im lặng một cách không bình thường. Cảnh tượng bị làm bẽ mặt tập thể này khiến Summer nghiến răng. Họ là những giáo dân yêu hoà bình, những người kính Chúa Ki-Tô. Tại sao họ lờ nàng đi? Gần như thể họ đã biết!
Jesse nói chuyện với người đàn ông đang làm việc trên một bánh xe thồ hàng. Người đàn ông không quay đi khỏi công việc đang làm, nhưng ra hiệu về hướng toà nhà phía sau. Sau khi liếc nhanh xung quanh, Jesse đi ra phía sau để đến toà nhà.
Summer ngồi trong sự yên lặng bối rối, trái tim nàng chạy đua, cho dù nó quá nặng nề để có thể nảy lên cao như thế. Khi Jesse quay lại, dáng dấp kinh tởm của một người đàn ông cao, gầy gò bước đi bên cạnh gã. Ông ta đang mặc một chiếc áo thụng thầy tu màu đen và một chiếc mũ đen vành phẳng. Một chòm râu dài, phấp phới, chễm chệ trên ngực ông ta. Khi họ đi đến chiếc xe ngựa, Jesse trèo lên và nắm lấy dây cương.
Đôi mắt nhỏ, hà khắc của người đàn ông gắn chặt trên Summer. Nàng cảm thấy màu sắc bị rút cạn khỏi gương mặt và muốn di chuyển đến gần Jesse hơn, muốn rời khỏi nơi này, muốn hét lên.
“Ông không định nói điều đó cho đồ đàn bà à?” Giọng nói trầm sâu, sang sảng và đầy vẻ ta đây.
“Quỷ tha ma bắt, không.” Jesse búng dây cương và con ngựa tiến về phía trước. Khi họ đảo vòng để quay lại đường mà họ đã tới, người đàn ông đứng trên đường, đôi cánh tay vươn cao, giọng nói đầy sức mạnh của ông ta vươn đến họ.
“Ta là một tín đồ Mormon,” Ông ta hô vang. “Nhà tiên tri của chúng ta, Joseph Smith, là một người có linh cảm diệu kỳ. Tầm nhìn của ngài về Zion* hiện đại ở hướng Tây đã được thấu thị. Chúng ta đến để tham gia cùng ngài. Đó là ý Chúa, rằng người phụ nữ đó được sử dụng trong việc sinh đẻ để cho chúng ta có thể nhân bội lên và trải rộng khắp vùng đất. Chúng ta rao giảng rằng những hậu quả của tội lỗi là cái chết!”
(*Zion : tên một cổ thành,và cũng là tên một ngọn đồi của Jerusalem, được xây dựng bởi Vua David – cha của vua Salomon. Người Do Thái đã coi vùng đồi này như vùng đất Thánh, một nơi kết nối với Thiên Chúa – Ct của Sẻ)
“Những gì ông muốn là thoả mãn những ham muốn dơ dáy của chính ông, ông già!” Jesse quát lại, và với con ngựa, “Heee… eee Yaw!” Con thú hưởng ứng bằng một sự bùng nổ về tốc độ.
Jesse cho phép con ngựa phi nhanh cho đến khi họ khuất khỏi tầm mắt của dân làng và ghìm nó vào bước chân thong thả..
“Khốn kiếp cái đồ ngốc già nua điên khùng đó!” Gương mặt của Jesse ửng đỏ và mồ hôi chảy xuống từ trán gã. “Khốn kiếp cái đồ ngốc già nua điên khùng đó!” Gã lập lại lần nữa.
Đầu của Summer quay mòng mòng. Nàng đang giữ chặt vào sườn xe nhưng lúc này đã buông tay và dò dẫm trong túi áo tìm thứ gì đó để lau mặt.
Nàng có thể làm gì bây giờ? Ước chi những giọt nước mắt đừng rơi, nàng liếc hìn Jesse và thấy gã đang nhìn nàng.
“Ông ấy nói gì vậy?”
“Ông ta nói rằng cô sẽ cưới ông ta, trở thành một trong những người vợ của ông ta trước khi ông ta đem cô cho bọn họ.”
Summer thở hổn hển, những giọt nước mắt bị lãng quên trong cơn giận dữ đột ngột. “Không! Không bao giờ!”
“Đó là những gì tôi nói với ông ta,” Jesse nói lạnh lùng, “Cùng với một vài thứ khác nữa.”
Cơn giận tàn lụi cũng nhanh như khi nó đến. Nàng sẽ làm gì bây giờ? Nàng biết làm gì trên thế giới này đây? Những giọt lệ lại sắp bắt đầu vùi nàng chìm trong những ý nghĩ của riêng mình, nhưng Jesse đang nói tiếp.
“Tôi đã gặp những thứ đồ dâm đãng miệng tuôn tràn Phúc Âm giống như ông ta trước đây,” Gã nhả từng từ. “Tôi đã khá nghi ngờ về việc mang cô đến đó.” Gã quay người đối diện với nàng, và lần đầu tiên nàng nhìn thấy gã mỉm cười. “Khi ông ta ghim chặt đôi mắt trên cô, chúng gần như sặp lọt tròng. Ông ta nghĩ ông ta sắp có được cho chính mình một chút lựa chọn nhỏ nhoi thật sự từ phụ nữ cơ đấy.”
Bất chấp bản thân, Summer mỉm cười đáp lại. Rồi, như thể nàng không có quyền được cười, nàng trấn tĩnh lại. “Tôi đang lạm dụng ông, Mr. Thurston, và tôi cảm thấy rất tệ về điều đó. Tôi nghĩ điều tốt nhất cho tôi là đi đến Austin. Tôi có thể tìm một công việc dạy học ở đó.” Nàng ngừng lại, rồi buộc bản thân phải tiếp tục. “Tôi có thể lái chiếc xe đến Hamilton và để nó lại tại chuồng ngựa cho thuê, nếu ông muốn lấy ngựa của ông và đi tiếp về trại Rocking S.”
“Tôi không việc gì phải vội vã đến thế, Summer. Không điều gì trong nông trại mà không thể đợi đến đêm được. Chúng ta sẽ đến Hamilton và tìm hiểu xem khi nào có chuyến xe chở khách đến Austin.”
“Cám ơn ông, Mr. Thurston.”
“Tên tôi là Jesse. Chỉ cần đừng nói rõ là Jesse già,” Gã nói với một tiếng thở dài.
Summer rùng mình, “Tôi không thể kềm được việc nghĩ về ông già đó, và điều tôi phải làm nếu ông không đi cùng tôi.”
“Đừng nghĩ về ông ta. Lão không đáng bằng một nhúm thuốc lá.”
“Nhưng những người phụ nữ đó thật đáng thương. Họ dường như hết sức buồn bã.”
“Đó là cách lão giữ họ lại với lão, bị doạ nạt và sợ hãi.”
Con đường của Hamilton chen chúc những cư dân bình thường của nó đã được vài giờ khi Jesse dừng xe bên cạnh văn phòng xe khách. Gã quấn dây cương vào cột và biến mất vào bên trong. Lần này gã không nói Summer ở yên đó. Nàng ngồi lặng lẽ, chú mục vào đám đông đang xô đẩy nhau. Có những người chăn dắt gia súc trong trang phục làm việc màu xâu xám, những cư dân miền Đông cổ điển trong bộ vét sẫm màu, những người lính trong bộ đồng phục và những tay chăn bò khệnh khạng chất nặng súng ống và những lưỡi mác. Điều Summer không biết đó là phân đội kỵ binh đã đến cùng các tù nhân, và đám đông tràn xuống đường để nhìn họ đi qua và nấn ná để tán chuyện về sự kiện đầy phấn khích đã khuấy động cuộc sống đơn điệu thường nhật của họ.
Lần cuối cùng… Trong một thoáng, bị giữ chặt bởi một cảm xúc mãnh liệt trào dâng, Summer nghĩ nàng sẽ thét lên mất. Nàng nhắm mắt và quyết tâm không nghĩ về thời gian nàng và John Austin đến trạm dừng xe khách này, và khi nàng mở mắt trở lại, Jesse đã trèo vào trong chiếc xe ngựa.
“Thứ Sáu. Xe khách sẽ đi vào thứ Sáu.”
“Thứ Sáu ư? Đó là… năm ngày nữa. Tôi không thể đợi được tới năm ngày.”
“Có, cô có thể,” Jesse nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết. “Cô có thể ở tại khách sạn.” Gã quay đầu xe vào giữa con đường.
Đôi môi của Summer run rẩy. Nàng muốn phản đối, nhưng không cảm thấy nàng có quyền chất gánh nặng trên gã nhiều hơn nữa.
“Điều đó sẽ ổn thôi,” Jesse nói, khi thấy vẻ choáng váng của nàng. “Nó không thoải mái nhiều lắm, nhưng cô có thể ở lại trong phòng. Tôi sẽ đến vào thứ Sáu và đưa cô lên xe.”
Tại khách sạn, gã giúp nàng xuống xe. Nàng có thể cảm thấy ánh nhìn chằm chằm của những người đàn ông dàn hàng trong những chiếc ghế dài khi nàng đứng đợi Jesse dỡ hành lý của nàng xuống từ sau xe. Sảnh khách sạn oi bức đến ngột ngạt, và mùi thức ăn nồng gia vị, bia, thuốc lá và mồ hôi như trộn lẫn vào nhau.
Graves, người chủ khách sạn, trồi lên từ chiếc giường xếp nơi hắn nằm quạt mát cho bản thân.
“Chà, chà, chà, Miss Kuykendall.”
Jesse kéo tập giấy đăng ký phòng lấm lem lại và viết nghệch ngoạc gì đó vào.
“Quý cô này sẽ lấy căn phòng phía trước với cửa sổ quay về hướng nam.” Gã nói bằng một giọng nhanh mạnh và dứt khoát. “Ông sẽ mang thức ăn đến cho cô ấy từ bếp của bà Hutchinson, ba lần một ngày. Và ông phải đóng chặt cái miệng của ông lại.” Nhanh như một ánh chớp, gã với tay qua bên kia quầy và túm lấy ngực áo của người đàn ông, gần như nhấc bổng hắn lên khỏi chân. “Nếu có bất kỳ tổn hại nào đến với cô ấy hoặc nếu cô ấy bị quấy rầy bằng bất kỳ cách nào, tôi sẽ đập ông đến chết.” Gã trao cho người đàn ông một cú đẩy ác liệt. “Tôi sẽ trở lại, và tốt hơn là cô ấy không có lời phàn nàn nào.” Gã cầm hành lý của Summer lên, và đặt một tay bên dưới khuỷu tay nàng, đưa nàng lên cầu thang.
Tại cửa phòng, hắn bỏ nàng lại với lời hứa sẽ quay lại vào hôm sau nữa. Căn phòng không phải là căn phòng mà nàng và John Austin đã chia sẻ. Nàng biết ơn vì điều đó. Nàng không muốn sự nhắc nhở nào về thời gian nàng tràn đầy hy vọng, đầy tin tưởng rằng nàng và em trai sẽ hạnh phúc dưới sự che chở của Sam McLean.
Sam McLean! Cái tên ấy thắp lên vài ngọn lửa chưa từng có trước đó. Một nỗi căm ghét và giận dữ bừng bừng cuộn lên trong nàng đến mức nàng choáng váng với sức nóng của chúng, và mọi vết tích tự chủ nổ tung trong ngọn lửa cảm xúc ấy. Với một tiếng nức nở nho nhỏ kinh khủng, nàng đấm liên hồi vào bụng bằng nắm tay, mê mụ với mọi thứ ngoại trừ sự việc đứa trẻ của anh trai nàng đang lớn lên bên trong nàng.
Khi cơn bão cảm xúc trôi qua, nàng yên lặng, cúi gục đầu, hơi sửng sốt trước bằng chứng về những cảm xúc của chính mình. Nàng đột ngột cảm thấy muốn bệnh, dạ dày nàng đảo lộn và nàng nhấc nắp ra khỏi chậu tiểu vừa kịp lúc nó hứng lấy những thứ phun ra từ miệng nàng.
Mệt lử, nàng dựa người vào tường và vơ vẩn tự hỏi không biết gương mặt nàng có trắng bợt như nàng đang cảm thấy hay không.
Chầm chậm, nàng loạng choạng đi đến giường, bước đi như thể nàng mang theo một gánh nặng, cởi quần áo, và nằm xuống.
Với trí óc thông suốt một cách khác thường, có vẻ như nàng đang xem xét những vướng mắc một cách rõ ràng hơn. Mẹ nàng đã vương vào tình yêu với Sam McLean trong lúc chồng bà đi chiến đấu, nhưng khi ông ấy quay lại, bà đã về Piney Woods với ông bởi vì đó là nghĩa vụ cần phải làm. Nhưng Papa đã rất yêu nàng, nàng gần như hét lên. Ông ấy đã yêu nàng rất chân tình. Thỉnh thoảng, ông kéo nàng vào lòng và thì thầm điều đó với nàng. Làm sao Mama có thể làm điều đó với ông? Với nàng?
Trong nhiều giờ, Summer nằm thao thức, nhìn chằm chằm vào căn phòng đầy ánh nắng, rồi ngập bóng hoàng hôn, và cuối cùng bóng đêm cũng chẳng đen tối hơn những suy nghĩ của nàng. Và mỗi phút, nỗi thất vọng và lo sợ của nàng lại càng sâu thêm. Cách đây chỉ vài tháng ngắn ngủi, nàng thậm chí còn không biết Slater có tồn tại. Và rồi mẹ nàng chết, và bởi một số phận hoàn toàn không mong đợi, nàng đã đến đây. Anh đã đan kết bản thân như một lớp vải bao bọc cuộc đời nàng, che mờ phán đoán của nàng để nàng không thể ngăn được bản thân khi anh hôn nàng và âu yếm nàng. Và bởi vì sự mê đắm cuồng dại của nàng đối với anh – trí óc của Summer va vấp với từ “yêu” – nàng đã quay lưng lại với sự dạy dỗ của người Ki-Tô hữu, giao ước về phẩm hạnh rằng phải giữ bản thân nàng trong trắng cho chồng của nàng. Nàng đã hình dung rằng, cùng với nhau, họ có thể tạo ra một thế giới của riêng họ, một gia đình bằng tình yêu của họ dành cho nhau.
Thật lạ lùng, nàng đau đớn nghĩ, rằng sự trừng phạt của Chúa lại độc ác đến thế. Chẳng phải Kinh thánh đã nói gì đó như là : “những tội lỗi của ngươi sẽ được rửa sạch” sao? Đâu là nơi Thượng Đế luôn thấu suốt sẽ nghiêng người ra khỏi cửa sổ Thiên đàng để sắp đặt mọi thứ vào trật tự? Tội lỗi của nàng có phải là tội không thể tha thứ không? Có thể sự trừng phạt này sẽ không kéo dài chăng, nàng nghĩ đầy hy vọng. Nàng chỉ mới lỡ một kỳ kinh, chúng đến với nàng mỗi hai mươi tám ngày. Không, nàng tự nhủ một cách nghiêm khắc, đó chỉ là một khát vọng thôi. Nàng đang ở đúng vào thời điểm của kỳ kinh thứ hai rồi. Nàng không thể giả vờ là mọi thứ sẽ ổn trong khi mọi thứ đều sai được.
Nàng nhắm mắt lại một lúc, và khi nàng mở chúng ra thêm một lần nữa thì trời đã rạng, và người chủ khách sạn đang đập dồn vào cửa.
“Mở cửa ra, tôi mang đồ ăn của cô đến.”
Summer nhấc đầu lên. Căn phòng chao đảo và dạ dày nàng cuộn lên.
“Để chúng trong hành lang.” Nàng gọi với ra.
“Tôi còn phải lấy cái bô đi nữa.” Hắn khăng khăng.
“Tôi sẽ để nó bên ngoài cánh cửa.” Giọng nàng cao lên trong sự kích động.
Thật nhẹ nhóm, nàng nghe thấy hắn để lại khay đồ ăn trên sàn và rồi những bước chân nặng nề của hắn lê xuống những bậc thang. Nàng tựa lưng mệt nhọc, và cầu nguyện rằng dạ dày của nàng sẽ không dập dềnh nữa.
