Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~ - Chương 5.

❊ ❊ ❊

Khi Summer đi tới chiếc cầu cạn, nàng vẫn đang cố lý giải về sự thay đổi tâm trạng và thái độ thô lỗ đột ngột của Slater. Nàng đẩy chúng trở lại vào trong một góc tâm trí và trói chặt sự chú ý vào những hình dáng đang đợi nàng trong bóng mát của hàng hiên.

Ellen McLean đứng lên khỏi ghế, nơi bà đã ngồi để quạt mát cho gương mặt. Bà gập quạt lại và để nó lủng lẳng trên cổ tay khi tiến tới trước. Những người đàn ông uể oải dựa ngẫu nhiên vào những lóng gỗ thô nhám của ngôi nhà, quan sát nàng. Một người giở nón và lướt những ngón tay qua mớ tóc dày, vàng óng khi hắn bước ra ngoài ánh nắng chói chang. Những người khác không hề di chuyển. Không có dấu hiệu nào của Sadie hoặc những đứa trẻ.

“Tôi hy vọng rằng cô sẽ không nghĩ tôi quá tự phụ khi ghé thăm quá sớm thế này.” Ellen tiến về hướng nàng với bàn tay giơ ra. “Cô không biết tôi phấn khích thế nào đâu khi biết cô ở gần đến thế. Đã hàng thế kỷ từ khi tôi có thể có được cuộc trò chuyện kiểu phụ nữ.” Bà ta cầm tay Summer và vỗ nhẹ vào chúng với vẻ ấm áp; gương mặt láng mướt, đáng yêu của bà ghim chặt trong những nụ cười. Phản ứng của Summer với người phụ nữ là tự phát.

“Tôi không nghĩ điều đó tự phụ chút nào, Mrs. McLean. Tôi rất vui được gặp lại bà.”

“Ôi, cưng của ta! Cô không biết tôi nhẹ nhõm thế nào khi nghe cô nói điều đó đâu.” Giọng nói du dương của bà ta sâu thêm đầy vẻ chân thành, rồi nhẹ tênh khi bà ta liếc nhìn những người đàn ông phía sau. “Chẳng thể thuyết phục được hai người đó đưa tôi đi,” bà ta nói với vẻ tin cẩn. “Jesse rất nôn nóng trở về trang trại. Cậu ấy là quản đốc của tôi mà, cô biết đấy, và tôi phải nói là không bao giờ có được một người tốt hơn, nhưng kẻ đểu cáng này thì giống y như mẹ của nó.” Bà ta đặt bàn tay mảnh dẻ lên cánh tay của con trai bà. “Nếu có một cô gái đẹp ở quanh đây, hắn muốn biết cô ấy.”

Summer nhìn lên, bắt gặp đôi mắt màu xanh trơ trẽn ấy. Nàng đã giật mình khi thấy chúng khoá chặt trên nàng với vẻ hí hửng mãnh liệt. Cách hắn nhìn nàng giống như đã bắt gặp nàng khoả thân nơi công cộng vậy. Gương mặt nàng hẳn đã phản chiếu cảm giác của nàng vì hắn đã hạ thấp mi mắt xuống và gương mặt khoác lấy một vẻ thân thiện, như trẻ con.

“Mẹ tôi sẽ trao cho cô ấn tượng sai, Miss Kuykendall, nhưng tôi sẽ thú nhận rằng về phần tôi không phải thuyết phục gì nhiều.” Một nụ cười loé lên vẻ phóng đãng ngang qua gương mặt đẹp trai. “Thật đáng giá cho hơn nửa ngày trên lưng ngựa.”

Bối rối một cách ngây thơ, Summer quay lại với Ellen. “Trang trại của bà có ở xa đây không?”

“Nó thực ra rất gần, trong chừng mực những khoảng cách trong vùng quê bao la này.” Ellen giữ cánh tay nàng và họ đi bộ cùng nhau về hướng ngôi nhà. “Khoảng mười lăm dặm theo đường chim bay, nhưng hơi nhiều hơn vào lúc chúng ta đi vòng và vượt qua những con suối phiền phức hoặc cạn khô hoặc đầy nước.”

Summer thấy Travis lại một nữa chú mục vào nàng với sự tỉ mỉ khiến nàng cảm thấy như không mặc quần áo. Ánh mắt hắn di chuyển không chút ngần ngại trên bầu ngực tròn trĩnh mềm mại và vòng eo gọn gàng, rồi nhàn nhã di chuyển dọc theo suốt chiều dài của nàng. Nàng phải đấu tranh để kềm giữ làn sóng màu sắc trên gò má, và trong lúc ngoảnh đi, nàng bắt gặp đôi mắt rắn như thép của Jesse. Gã giữ ánh mắt nàng một thoáng, rồi cào ngón tay cái trên một đầu diêm lưu huỳnh và giơ ngọn lửa vào điếu thuốc lá đang đung đưa trên môi gã.

Tâm trí của Summer dò dẫm giống như sinh vật nhỏ bé, sắp chết đuối nào đó. Nàng suy tính cách nào tốt nhất để tiếp tục với các vị khách.

“Mrs. McLean…?” Nàng bắt đầu, với tông giọng dò hỏi.

“Ellen. Tôi không thể để cho con gái của Nannie Kuykendall gọi tôi bằng bất cứ tên nào ngoại trừ Ellen.” Giọng nói thân thiên êm ái tiếp tục, “Nếu cô không phiền, Summer, tôi sẽ ngồi ở đây và đón những ngọn gió mát và Jesse sẽ tìm cho tôi ít thức uống mát mẻ.”

Travis ngồi xổm trên gót chân và dựa lưng vào cây cột chống vững chắc của hàng hiên. Jesse rời khỏi bờ tường và hướng về phía cửa.

“Thùng nước ở trong đây à?” Gã hỏi, âm sắc mềm mại của giọng gã dường như đi cùng phần còn lại của gã.

“Tôi sẽ lấy nó cho ông.” Summer chuồn vào bên trong nhà và Jesse theo sau.

Khi họ bước vào, Sadie đã trở lại từ bếp, đôi mắt màu lục to tròn của chị nhìn từ Summer đến Jesse. Chị tiếp tục lùi ra xa, cho đến khi đụng chân vào cạnh giường, nơi con gái chị đang ngồi. Sự sợ hãi của chị làm dịu đi những sợi thần kinh của Summer.

“Đây là Mr. Thurston, Sadie.” Nàng quàng cánh tay qua vai Sadie. “Bạn tôi, Mrs. Bratcher.” Nàng mỉm cười với gương mặt bé nhỏ đang nhìn trộm từ phía sau váy của Sadie. “Và con gái của cô ấy, Mary.”

Jesse gật đầu. Gã nhận ra sự hoảng sợ của cô gái ngay khoảnh khắc gã bước chân vào trong phòng, và bây giờ, khi nhìn cô gần hơn, gã đã hiểu tại sao. Cô là cô gái nhảy mà gã đã giải thoát khỏi Travis cách đây vài tuần. Gã không để lộ sự nhận biết nào trên gương mặt khi lầm bầm một lời chào lịch sự và nhìn xuống gương mặt nhỏ bé láu lỉnh đang nhìn lên gã. Gương mặt nghiêm khắc của gã dịu đi, và những ký ức về tuổi thơ của chính gã vụt tràn về; mỗi từ tử tế, mỗi cái vỗ nhẹ vào đầu được gợi nhớ và ấp ủ. Hắn thò tay vào trong túi, lôi ra một cây kẹo que, và giơ nó ra cho đứa nhỏ. Cô bé dấu mặt vào váy của Sadie và từ chối nhìn vào gã. Gã cười lục cục, và đưa cây kẹo cho Sadie.

“Con bé rất dễ hoảng sợ.” Sadie thì thầm khi chị chấp nhận tặng vật.

“Điều đó là bản năng.” Đôi mắt sắc một lần nữa đậu lại trên gương mặt Sadie, và nấn ná lâu đến nỗi có vẻ như gã đang đếm mỗi đốm tàn nhang trên chiếc mũi hỉnh của chị, trước khi chuyển đến dãy kệ để tìm thùng nước.

Đôi mắt của Sadie dõi theo gã ra ngoài cửa. “Tôi sẽ chuẩn bị bữa ăn sẵn sàng, Summer, nên cô không phải lo lắng làm sao để mời họ ăn đâu.”

“Điều đó thật nhẹ nhõm. Tôi không bao giờ mơ chúng ta có khách sớm như thế. John Austin đâu rồi?”

“Cậu bé ổn. Jack dặn tôi bảo cô đừng lo lắng, ông ấy sẽ kiểm soát chặt cậu ấy.”

“Tôi hy vọng với Thiên Đường là ông ấy làm thế.” Giọng của Summer nghiêm túc, lo lắng như vẫn luôn thế mỗi khi nàng nói về đứa em trai.

“Cô cứ tiếp tục ngoài đó đi.” Sadie thúc giục. “Tôi sẽ gọi khi bữa ăn đã sẵn sàng.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.