Ellen tỏ rõ sự phật ý của bà với Jesse qua thái độ im lặng. Bà ta có cảm giác chắc chắn đã bị mất uy tín trước mặt Summer và không thích điều đó chút nào. Sự bẽ mặt, bà ta lý luận, là của bà ta vì đã cho phép cảnh tượng giữa con trai và và Jesse xảy ra. Bà ta luôn có chút rùng mình trước tính cách dữ dội, hoang dã của Jesse, đặc biệt khi nó nhân danh bà ta. Cách lạnh lùng, tàn nhẫn, thận trọng mà gã dự định sắp đặt cho kẻ thù, cho đến bây giờ, đã khiến bà tự hào về sự tận tậm của hắn đối với bà; nhưng khi hắn quay ngược cái sức mạnh nhanh, rắn rỏi, nguy hiểm ấy chống lại Travis, lại là một điều khác.
Im lặng là sự an toàn duy nhất của Ellen trong lúc bà ta mưu tính, xem thủ đoạn nào nên tiến hành để đối phó với Jesse. Cho đến cảnh tượng khó chịu đó, Summer đã bị ấn tượng với Travis. Thằng bé có thể mê hoặc một con rắn lột da khi đặt tâm trí vào đó. Khao khát của thằng bé khi chế nhạo Jesse về cô gái nhảy chỉ là một chút xao lãng, chỉ thế thôi. Và Jesse, chết tiệt gã, vừa phá huỷ mọi thứ.
Con đường hướng tây bắc uốn lượn dọc theo con lạch cạn sát đáy trước khi quay theo hướng chân đồi. Miền thôn dã bao quanh họ hoàn toàn yên tĩnh. Bên dưới ánh mặt trời tháng Sáu, chiếc xe độc mã giống như lò lửa, khiến Ellen gần như đau khổ còn nhiều hơn sự không dung thứ của bà với Jesse. Bà ngồi căng thẳng và im lặng trong một góc, hoàn toàn nhận thức về vầng trán cau có của người bạn đồng hành phủ bóng qua đường chân trời. Gã không di chuyển, ngoại trừ giật giây cương, kể từ khi gã lấy chỗ ngồi bên cạnh bà và chống một chân mang bốt trên thanh chắn bảo vệ.
“Tôi không hiểu cậu, Jesse. Thật sự không hiểu. Đó là một điều đáng sợ cậu làm với Travis. Cậu khiến thằng bé nhục nhã đến mức sẽ không bao giờ muốn gặp lại Summer. Và tất cả chỉ vì cô ả đó.”
Gã quay nhìn bà. “Bà đã nghe những gì cậu ta nói rồi đấy. Cậu ta may mắn không bị tôi bẻ gẫy cổ.” Giọng nói điềm tĩnh có vẻ không tương xứng với bờ môi nghiến chặt.
Ellen tự hỏi, vào khoảnh khắc đó, liệu bà ta đã bao giờ thật sự hiểu người đàn ông to lớn, trầm lặng, tàn nhẫn này không.
“Thằng bé chỉ bị xao lãng thôi, Jesse. Nó đùa cợt giống như thỉnh thoảng vẫn làm.” Bà ngước nhìn gã và cho phép một nụ cười trêu chọc uốn cong vành môi bà. “Cậu biết mà, Jesse, cậu đã khiến tôi nghĩ có lẽ cậu đã lẻn xuống thị trấn, rằng Travis nói đúng.” Tiếng cười êm ái của bà ta làm nổi bật sự vô lý trong từ ngữ của bà. Jesse tiếp tục nhìn bà và bà trấn tĩnh lại, “Tôi không ngụ ý điều đó, cưng à. Tôi biết cậu sẽ không bao giờ bị thu hút bởi một người phụ nữ như thế.”
“Một người phụ nữ như gì?” Gã hỏi nhanh.
“Cậu biết ý tôi là gì mà,” Bà ta nói với vẻ kiên nhẫn. “Cô gái đó là một ả trong quán rượu. Ả chung đụng và thô tục. Tôi không thể hình dung tại sao Summer lại cho phép ả ở lại đó. Tôi hoàn toàn có ý định phải nói chuyện phải quấy với cô ấy về điều đó. Tôi hầu như không thể tin được khi Travis nói với tôi ả là ai. Travis đã nói rằng…”
“Travis nói quá nhiều, Ellen.”
“Cậu không thích thằng bé, đúng không, Jesse? Cậu ghen với nó.” Sự cáu kỉnh của Ellen tăng lên. “Cậu không bao giờ cố trở thành bạn bè với nó, chỉ bảo cho nó cách giữ gìn sự kính trọng của bọn đàn ông. Cậu xem thường nó, và khiến cho tất cả những trò đùa trẻ con của nó tồi tệ hơn chúng có vẻ. Đôi khi tôi tự hỏi về cậu, Jesse. Có bao nhiêu trận đánh mà cậu đã tiến hành trên thằng bé mà tôi không biết đến?”
“Vài lần.” Jesse nhìn chằm chằm thẳng qua lưng ngựa và Ellen thở hổn hển trước câu trả lời điềm tĩnh của gã.
“Nó chỉ là một cậu bé! Nó không xứng tầm để đánh nhau với cậu.”
Ánh nhìn lạnh lẽo gã trao cho bà khiến Ellen hít một hơi thở vội. “Cậu ta không phải là một cậu bé, Ellen. Cậu ta là một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, kẻ vẫn hành động như một đứa trẻ hư hỏng, chiếm lấy mọi thứ cậu ta muốn. Hãy giữ cậu ta tránh xa McLean’s Keep, hoặc Slater sẽ giết cậu ta. Anh ta vẫn nghĩ cậu ta đã làm gì đó với cái chết của Sam, và anh ta sẽ không nghĩ đến hai lần về việc giết cậu ta nếu bắt được cậu ta đang loanh quanh với phụ nữ.”
Gương mặt của Ellen bừng bừng với cơn giận. “Điều đó thật lố bịch, và cậu biết như thế. Travis có thể có đôi chút hoang dã, nhưng tất cả chỉ có thế. Scott cũng hoang dã như một con nai khi tôi cưới ông ấy, và Travis theo gót ông ấy. Sam luôn là một người kiên định, một người đần độn, giống y như Slater.” Sự khinh miệt trườn qua giọng bà. “Travis sẽ ổn định lại khi thằng bé cưới vợ.”
“Và bà có ai đó trong tâm trí rồi.”
“Dĩ nhiên. Summer. Thật là may mắn bất ngờ cho cô ấy khi trở về. Cô ấy có xuất thân tốt, và sẽ là một người vợ hoàn hảo cho Travis. Và cô ấy cũng không gia nhập vào một gia đình trắng tay. Vùng đất của cô ấy sẽ làm cho Trại Rocking S trở thành một trong những điền sản lớn nhất Texas.”
Giọng của Jesse lặng lẽ, trầm sâu và thô lỗ. “Bà không thể ngu ngốc đủ để nghĩ Slater đã cải thiện vùng đất đó và mang cô gái về đây để rồi đứng sang một bên và để yên cho cô ấy kết hôn với Travis được.”
“Tôi không biết hắn có thể làm được gì về điều đó.”
“Hắn có thể cưới cô gái cho chính hắn, Ellen. Vậy tốt hơn bà không nên đặt trái tim bà vào cuộc đấu.”
“Đó là thứ tôi chắn chắn sẽ làm, Jesse. Slater sẽ không bao giờ cưới được Summer.” Ellen liếc nhìn gã, một nụ cười kỳ lạ, bí ẩn kéo cong bờ môi bà.
“Bà không thể chắc chắn được điều đó.”
“Tôi chắc chắn đấy.” Bà ta nói đầy vẻ tự tin. “Slater có thể lấy ả điếm ở sàn nhảy đó. Phụ nữ là hàng hiếm mà, và cô ả có thể thấy bản chất láo xược của hắn là quyến rũ.” Bà ta đặt bàn tay trượt vào bên trong cánh tay của Jesse. “Tôi biết cậu có đôi chút hào hiệp sáng nay, cưng à, nhưng điều đó không cần thiết. Một người phụ nữ như ả thường quen với những thứ như thế rồi.” bà ta mỉm cười với vẻ hoà nhã làm nguôi giận. “Tôi xin lỗi về lời bình luận nhỏ ghen tuông của tôi. Nó… chỉ vì tôi đã phụ thuộc vào cậu đến thế. Tôi không biết tôi sẽ làm gì nếu không có cậu, Jesse.”
Ellen có thể không nhớ đã bao giờ Jesse không đáp ứng lời dỗ ngọt của bà ta hay chưa. Gã ngồi như thể được làm bằng đá. Không ngay cả một cú giật mi mắt để hé lộ những gì gã đang cảm thấy vào khoảnh khắc đó. Không thể nói được liệu gã thậm chí có nghe những lời nói của bà ta hay không, hoặc liệu hắn có đang cảm thấy giận dữ, ngạc nhiên, hoặc cam chịu gì không.
Jesse không cảm thấy bất kỳ thứ nào trong những thứ đó. Đó là thứ gì đó hoàn toàn khác. Thứ gì đó gã đã không cảm thấy trong một thời gian dài. Một sự trống rỗng thổi qua gã. Ký ức bị khuấy động, đau đớn, thiếu chắc chắn, khi chiếc xe độc mã băng qua những con dốc thoai thoải của vùng đồi thôn dã. Tuổi thơ của gã thấp thoáng, nửa tưởng tượng, nửa hồi tưởng. Đó là cách nó đã trở lại, tuổi thơ đó, nhưng vẫn đủ thân thuộc để thấm đẫm gương mặt khắc kỷ của gã với nỗi cô đơn đáng sợ. Sự chờ đợi quen thuộc! Sự chờ đợi là thứ gã nhớ được nhiều nhất. Chờ đợi trong một nơi không có tình thương, không được quan tâm.
Điều đó đã diễn ra trong một thời gian dài. Và rồi Ellen đến, quá xinh đẹp, quá dịu dàng, và quan tâm. Dáng vẻ của gã thư giãn trong một lúc, rồi cứng lại. Khoảng cách giữa quê nhà và việc đến đây cùng Ellen không hề dễ dàng. Những công việc khó khăn nhất, dơ dáy nhất trong việc tranh cướp lương thực dâng ngập tâm trí gã. “Thằng nhỏ làm điều này… Mau lên nào, thằng nhóc… thằng nhỏ chết tiệt…” Một ngày, gã không còn là một thằng nhóc nữa, và những kẻ già hơn đã phải im miệng.
Gã nhìn xuống Ellen, và đôi mắt màu xám sắt đá của gã mất đi vẻ ám ảnh và nhìn chằm chằm đầy tình cảm vào trong mắt bà. Bà bắt đầu mỉm cười, gương mặt ửng đỏ và cái miệng rung rung để lộ khá rõ ràng bà biết rõ bà đã bị tống ra khỏi suy nghĩ của gã, nhưng giờ đây sự chú ý của hắn đã trở lại với bà một lần nữa.
“Tôi không biết tôi sẽ làm gì mà không có cậu, Jesse.” Bà ta nói lần nữa, và nước mắt che mờ đôi mắt bà.
Gã phủ lên tay bà và siết chặt nó.
Xa phía trước chiếc xe độc mã, hai kỵ sĩ cưỡi ngựa qua con mương. Travis dẫn đầu, Tom Treloar bám sát. Tom là một người đàn ông chắc nịch, với mái tóc rậm rì màu xám phủ đầy trên mặt cũng như trên đầu. Chính ông ta là người đã dậm lên cánh tay của Travis và cứu sống hắn. Ông ta biết rằng Jesse sẽ giết hắn nếu như hắn rút súng. Phản xạ của Jesse đã trở nên tự nhiên như hơi thở. Với cách nghĩ của Tom, điều đó sớm muộn gì rồi cũng sẽ đến, bất luận thế nào, khi Jesse đã có ý định cắt cái diều đã vống lên lời bào chữa ngu si của hắn về một người đàn ông.
Họ chỉ cách trại Rocking S vài dặm. Bóng tối đã trải qua những ngọn đồi. Travis gò cương và nhìn chằm chằm vào chiếc xe độc mã đang tiến dọc theo lối mòn và lau mồ hôi khỏi gương mặt. Áo sơ mi của hắn đã nhớp nháp và khó chịu, và sự nhức nhối của bờ môi bị rách là một nhắc nhở liên tục về nỗi nhục nhã mà hắn đã phải chịu đựng sáng hôm đó. Hắn dịch sát ngựa của hắn gần ngựa của Tom và mở miệng lần đầu tiên.
“Đừng xía vào cuộc chiến của tôi lần nữa, Tom, nếu ông muốn sống.”
Gương mặt người chăn gia súc chẳng lộ ra bất kỳ cảm xúc nào khi Travis đe doạ ông ta.
“Gã sẽ giết cậu còn mượt hơn cả vuốt mũi, Travis. Cậu chẳng có đến một vị thế để chiến đấu.”
Sự cáu giận bốc lên trong Travis, phủ kín sự nghi ngờ của chính hắn. “Gã không phải là người bắn súng nhanh hơn tất cả!”
“Đủ nhanh,” Tom nói lặng lẽ, “với cậu nằm trên mặt đất.”
Travis đủ khôn ngoan để biết Tom nói đúng. Hắn đã ghét Jesse từ ngày mẹ hắn mang gã đến trang trại, một thằng nhóc mười tám tuổi không khác mấy người đàn ông là gã bây giờ. Thoạt đầu, hắn không hiểu mối quan hệ giữa mẹ hắn và người đàn ông dần dần đã nắm quyền điều hành trang trại, nhưng bây giờ hắn gần như chắc chắn. Chà, nếu Mama cần một con ngựa giống, điều đó chẳng tạo nên được khác biệt nào đối với hắn. Mama có thể mở rộng chân bà cho bất kỳ ai bà muốn. Có những điều khác quấy rầy hắn. Chẳng hạn như việc Mama tham gia kiểm soát trang trại cho đến khi hắn hai mươi sáu tuổi. Gương mặt hắn sẫm lại vì giận, môi hắn xoắn lại trong vẻ khinh miệt nhạo báng. Bây giờ không còn lâu nữa, và hắn sẽ giải quyết Jesse. Hắn khoái trá tự mãn. Sớm thôi, tất cả bọn chúng sẽ hiểu ra ai là người đàn ông tốt nhất! Sự cáu tiết trào dâng trong hắn. Sự thật đáng thất vọng ngân lên trong đầu hắn và đập dồn dập trong hõm chua lè của dạ dày, nuôi dưỡng sự căm ghét của hắn.
“Không!” Hắn lầm bầm với vẻ dữ dội.
Mặt trời vẫn ở trên đỉnh đồi khi chiếc xe độc mã quành lên đường dẫn đến ngôi nhà. Nhô cao khỏi thảo nguyên, ngôi nhà màu trắng, hai tầng, là một mô hình tráng lệ của kiến trúc thế kỷ mười tám. Toà nhà vuông vắn và cao khỏi mặt đất để đón những cơn gió mát, với những hàng hiên rộng, có lan can, mái hiên được chống bởi một hàng cột duyên dáng trang trí bằng những đường gờ chạm khắc công phu. Những ô cửa sổ dài mở vào trong hàng hiên ở cả tầng thấp hơn lẫn cao hơn. Những ô kính ghép màu tô điểm phần trên cao của các ô cửa sổ cũng như cửa đi. Một lối đi uốn lượn xuyên qua những khu đất được chăm sóc kỹ lưỡng vươn đến những bậc cấp lót ván dẫn lên hàng hiên. Ngôi nhà trang nhã trông như thể thuộc về con đường rợp bóng mát trong vùng New Orleans* độc đáo nhiều hơn là vùng thảo nguyên Texas.
(*New Orleans : Thành phố lớn nhất của bang Lousiana, một thành phố cổ kính nhất Hoa Kỳ đậm chất Creole (Pháp+Tây Ban Nha), thoạt đầu được đặt tên theo công tước Phillipe II Orléans- công tước nhiếp chính của Pháp XVIII là La Nouvelle Orléans, sau này đọc là New Orleans. Đây cũng là một địa danh du lịch nổi tiếng thế giới về kiến trúc độc đáo, đa sắc tộc, đa văn hoá với những lễ hội - nhất là lễ hội Mardi Grass – thức ăn, quán café, âm nhạc và là nơi khai sinh loại nhạc jazz – Ct của Sẻ)
Nhận ra đã về đến nhà, con ngựa kéo xe bước đi hào hứng trên lối vào cong cong và ngừng lại bên cạnh cổng. Jesse đỡ Ellen xuống khỏi xe khi một người da đen trong áo sơ mi trắng và quần lùng thùng màu đen tiến ra hiên trước và bước xuống những bậc cấp để lấy những chiếc hộp của Ellen từ ngăn để hành lý.
“Chào Jacob.”
“Thật tốt là bà đã trở về, thưa bà Ellen.” Gương mặt sẫm màu rạng rỡ khi ông ta lao đến giữ cánh cửa mở. “Có cả đội quân đóng trại ở ngoài kia. Một người có vẻ ngoài giống như một sĩ quan đến để gặp Mastah Jesse.”
“Khách? Ông đã nói có khách à, Jacob?”
“Vâng thưa bà. Chỉ huy Slane.”
“Xuống đó và mời vị sĩ quan dùng bữa tối, Jacob.” Gương mặt bà ta ghim chặt nét cười, Ellen bắt đầu lên thang, rồi ngừng lại. “Jacob…”
“Đám lê cũng có thể ngửi được mùi một con gà tây đang nướng trên người tôi nữa là, nếu như chúng ngửi đủ tốt, bánh hồ đào nướng cũng đang để nguội bên cánh cửa kia kìa.” Jacob đảo mắt và cười khúc khích.
Ellen bật cười với vẻ êm ái dịu dàng và quan sát ông ta đắm chìm trong ánh nhìn trìu mến của bà.
“Tôi nên biết. Ông đúng là một điều kỳ diệu, Jacob. Chính xác là như thế, một điều kỳ diệu!” Nửa đường lên thang, bà ta quay lại lần nữa, “Jacob…”
“Trời thật quá nóng, thưa bà Ellen.”
Thật tốt khi được ở nhà. Jesse đã trở nên yêu thích sự tao nhã yên tĩnh của ngôi nhà, những bữa ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng phục vụ trên bàn trải khăn trắng muốt, nhưng gã biết tất cả những điều đó chỉ là tạm thời. Gã không nghi ngờ gì rằng tương lai của gã sẽ chuyển hướng vào thời điểm Travis giành quyền kiểm soát. Chỉ có một điều, gã là kẻ thất bại. Mong ước lớn nhất của Ellen là gã sẽ trở thành người của Travis, và gã đã làm hỏng. Không điều gì gã có thể làm sẽ thay đổi được Travis dù chỉ đôi chút. Hắn cứ khăng khăng lao đầu vào sự diệt vong, và gã, Jesse, đã quyết định không đi cùng hắn.
Ellen thật xinh đẹp tối hôm ấy trong chiếc váy sa màu mận với cổ cài cao và ống tay áo dài, vừa khít. Vạt trước sỗ sàng và thú vị trên thân thể mảnh mai của bà. Jesse quan sát bà ta quyến rũ viên sĩ quan. Tông giọng mượt mà, dịu dàng của và nụ cười rạng rỡ đã tác động đến viên sĩ quan nhiều đến mức ông ta chắc chắn không nhận ra ông ta đang được phục vụ món gì.
Đại uý Kenneth Slan đã trải qua mười năm ở West Point*. Ông là một trong những quân nhân đã tham gia quân đội trong năm 1848 để kiến lập một dãy tám pháo đài vùng biên giới cách nhau khoảng sáu mươi dặm, ngang qua Texas, từ tây bắc Rio Grande đến thượng nguồn sông Trinity, để bảo vệ những khu định cư phía đông khỏi những cuộc đột kích của thổ dân từ phía tây. Thị trấn Hamilton trải dài quanh pháo đài Croghan hướng tây bắc đến sát Austin, thủ phủ của bang. Đại uý Slane phụ trách Company A, đội kỵ binh thứ hai, đồn trú tại pháo đài.
(*West Point : Học viện quân sự Hoa kỳ - USMA, cách New York 50 miles, là khu trường có diện tích lớn nhất thế giới với (65 Km2) và tuyển sinh cũng khó nhất thế giới. Hiện nay những người tốt nghiệp ở đây có thể nói là những siêu nhân giỏi toàn diện lun… - Ct của Sẻ))
Cuộc trò chuyện nhẹ nhàng tạm ngừng khi món cuối cùng được phục vụ. Món tráng miệng là bánh nướng hồ đào với một lớp kem hào phóng mang hương vị cherry trên bề mặt. Ellen tươi cười rạng rỡ đầy vẻ hài lòng với Jacob, kẻ cứ lảng vảng trong ngưỡng cửa cho đến khi bà chủ ra hiệu. Khi cuộc trò chuyện đã hồi phục lại sau bữa café, bà không còn có thể chống lại việc xiên thẳng vào chủ đề đã thách thức sự hiếu kỳ của bà.
“Điều gì đã mang ngài rời khỏi pháo đài vậy, thưa chỉ huy? Bất kể đó là gì, chúng tôi thật sự biết ơn vì đã mang đến sự bầu bạn của ngài.”
“Cám ơn bà, Ma’am. Lý do tôi ở cùng đội kỵ binh là điều rất thiếu thoải mái để thảo luận khi có sự hiện diện của một quý bà, nhưng sự thật là, tôi đang thực hiện một chuyến tuần du. Việc giữ gìn an ninh cho lãnh thổ đã được giao phó cho quân đội bởi vì đội Biệt Động Texas đã chuyển đi rồi. Trong vài tháng qua, gần một trăm người lập cư đã bị giết và bị lột da đầu giữa vùng này và Fredericksburg. Những người đi mở đường và trinh sát của tôi đã nhìn thấy nhiều nhóm người Apache rải rác khác nhau trong những rặng đồi. Tôi muốn đến để tìm hiểu và quyết định sức mạnh của chúng.”
“Slater McLean có một cuộc đụng độ với những người Apache miền núi cách đây vài ngày.” Đôi mắt của Jesse tìm kiếm mắt của viên sĩ quan chỉ huy. Gã hiếu kỳ và đột ngột nhận ra có nhiều thứ đối với hành trình thám hiểm hơn câu trả lời của viên sĩ quan đã ngụ ý. “Chúng ăn mặc rách rưới, và Slater đã phải giết nửa tá bọn chúng. Cậu ấy nói chúng là một nhóm hoang dã, không có thủ lĩnh.”
“Ôi, Trời!” Ellen nhìn từ Travis đến Jesse, đôi mắt bà mở lớn và thăm dò. “Tại sao hai người không nói với tôi? Tôi chẳng hề nghĩ ngợi gì đến đám thổ dân hôm nay.”
“Bà không cần phải nghĩ,” Jesse nói êm ái. “Tom và Travis đã đi trinh sát trước, và chúng ta có những người chăn nuôi gia súc đi cùng.”
“Con có thấy dấu hiệu nào của người Thổ dân không, Travis?” Ellen cố gắng kéo cậu con trai im lặng sưng xỉa vào cuộc trò chuyện.
“Không thấy bất kỳ gì hết.” Có một nét mỉa mai trong giọng hắn. “Tôi ngờ rằng sẽ mất một đại đội kỵ binh để xua đi vài gã thổ dân sắp chết đói.”
Sĩ quan Slan hơi ửng đỏ. “Trung đội của tôi không thể xem như một đại đội.” Giọng của ông ta khô khan, nhưng khi ông ta quay lại vị chủ nhà gương mặt ông không thể hiện điều gì ngoài sự ngưỡng mộ lịch thiệp.
Không điều gì thích hợp bằng một nụ cười sáng bừng để phủ qua một khoảnh khắc ngượng nghịu – Ellen chuyển toàn bộ sức mạnh của sự chú ý vào người sĩ quan. Bà tha thướt trên đôi chân.
“Có lẽ các quý ông sẽ muốn rút lui vào phòng khách với cigas và rượu brandy hơn,” Bà gợi ý thân ái.
Bà cho phép viên sĩ quan hộ tống qua sảnh. Họ thoáng ngừng lại để quan sát Travis sải bước đầy quả quyết ra ngoài cửa trước, không nói một lời hoặc liếc lại phía sau.
“Ngài hẳn phải thứ lỗi cho con trai tôi, thưa chỉ huy. Cậu bé không ở trong tâm trạng tốt ngày hôm nay.” Có một vẻ bợt bạc quanh bờ môi căng thẳng của bà mà viên sĩ quan không thể không nhận ra.
Với những lần thăm viếng trước đây, Kenneth Slane đã có cơ hội trò chuyện với Travis, tuy vậy, ông không nghĩ hắn có gì nhiều ngoại trừ lười biếng và vô trách nhiệm. Người phụ nữ rộng lượng, xinh đẹp này đã dối trá ở những chỗ con trai bà dính líu, dù may phước khi có một người đàn ông như Jesse làm quản đốc trại. Ông tự hỏi không biết liệu tin đồn rằng họ là tình nhân có thật không. Jesse yêu quý bà ta, điều đó là chắc chắn, và ông không thể đổ lỗi cho gã. Không, thưa các quý ngài, Ellen McLean là một phụ nữ xinh đẹp, và nếu gã có bất kỳ sự phán xử nào, thì đó chỉ là một kẻ đam mê.
Trời đã vào khuya khi người sĩ quan có được cơ hội nói chuyện riêng với Jesse. Họ đi xuống đường mòn đến nơi trung đội kỵ binh hạ trại.
“Cách đây một tuần, một đoàn xe của quân đội đã bị phục kích, mười hai người đã bị giết. Thật tình cờ đó không phải là xe thồ tiền lương hoặc vận chuyển vũ khí. Những chiếc xe đã bị cướp phá và quần áo cũng như lương thực bị lấy mất.”
Theo bản năng, Jesse biết điều này không phải là tất cả những gì người chỉ huy muốn nói, vì thế gã đợi.
“Điều đó được làm cho có vẻ giống một cuộc đột kích của thổ dân. Xác của một người Apache bị bỏ lại cùng vài con ngựa đã chết, và tôi biết chắc chắn họ không giết ngựa trừ phi không còn cách nào khác. Bốn con ngựa đã bị bắn có chủ đích vào đầu.”
“Đối với tôi, không có vẻ đó là người Apaches.”
“Những người trinh sát của tôi cũng thề là không phải, nhưng tôi giữ điều đó bên dưới mũ cho đến bây giờ.”
“Theo lời Slater, nhóm người cậu ta đụng độ không chận đường của họ nhằm mục đích cướp bóc. Cậu ta lần lượt bắn gục phần lớn bọn họ. Nói rằng họ thiếu tổ chức và bị phê bởi cỏ kích thích hoặc rượu whisky. Cậu ta sẽ không giết bất kỳ ai trong số họ nếu cậu ta có thể ngăn được điều đó.” Jesse ngừng lại và đốt một điếu thuốc. “Một tay rất khá, tay Slater này ấy, ông sẽ thấy cậu ta chỉ có một nửa vẻ lễ độ. Nhưng cậu ta không chấp nhận bất kỳ đống phân nào đâu.”
“Tôi đã nghe như thế về anh ta. Tôi sẽ theo hướng của anh ta trong một vài tuần. Tôi đánh giá cao sự hợp tác của cậu; đó là, nếu Mrs. McLean có thể chia sẻ cậu.”
“Tôi thích điều đó. Cám ơn đã hỏi tôi. Ở đây có nhiều thứ không thể nhìn bằng mắt.”
Họ ngừng lại trên con đường mòn, âm thanh quen thuộc của khu cắm trại vẳng đến họ : tiếng lanh canh của xoong chảo, giọng đàn ông trầm trầm, tiếng thở phì phì và tiếng gõ móng của những con ngựa bị cột lại.
“Tôi nghe nói một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp đã đến trong một chuyến xe và đã tới McLean’s Keep. Slater đã đem về cho chính mình một cô dâu sao?”
“Chà,” Jesse trả lời thận trọng, “Tôi không biết liệu điều đó có trở thành sự thật hay không. Cô gái và em trai là chủ một trang ấp bên kia lạch uỷ quyền từ Slater. Có vẻ như mẹ cô ấy đã sắp đặt nơi ấy, và Sam cùng Slater đã cải tiến nó cho cô ấy. Đó là một mảnh đất trải dài giữa McLean’s Keep và Rocking S.”
“Thú vị thật,” Sĩ quan Slan nói chậm rãi. “Tôi rất nôn nóng gặp người phụ nữ ấy.” Ông ta định nói thêm, nhưng ngừng lại. Đôi mắt sắc sảo nhìn thoáng vào khoảng tối phía sau Jesse. “Chúng tôi sẽ nhổ trại sớm. Tôi sẽ nói tạm biệt, Jesse. Thật là một buổi tối thích thú.”
“Buổi tối tốt lành, thưa chỉ huy. Hãy báo cho tôi khi ông sẵn sàng cho cuộc tuần hành phía nam.”
Jesse quay người hướng lên đường mòn. Ánh lấp lánh của một cái khoá thắt lưng bạc hắt vào mắt gã. Travis rõ ràng đang lắng nghe. Jesse bóp chặt điếu thuốc và búng nó vào chỗ lấp lánh trong bóng tối, rồi đi thẳng trở lại ngôi nhà.
