Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~ - Chương 7

❊ ❊ ❊

Summer đang mang một thùng nước từ con lạch để tưới cho khu vườn khi nghe thấy tiếng một con ngựa đang bắn toé nước. Nhìn qua vai, nàng trông thấy Slater đang ngồi trên lưng một con ngựa đen to lớn và dẫn theo một con ngựa hồng nhỏ. Đã gần một tuần trôi qua kể từ khi nàng rời khỏi ngôi nhà nông trại và anh đã quay lưng với nàng.

Ngay lập tức nàng nhận thức về chiếc váy thẫm đẫm mồ hôi đang bám chặt vào ngực và những lọn tóc bất trị đã trốn xuống cổ. Nàng rủa thầm thứ màu sắc bất trị tuôn tràn trên khuôn mặt nàng.

Con ngựa đến bên cạnh nàng. Chiếc yên kêu cọt kẹt khi Slater vươn tay xuống và lấy thùng nước ra khỏi tay nàng.

“John.” Giọng anh không lớn, nhưng đầy vẻ uy quyền. John Austin, đang dán bụng trên đất, nhảy bật dậy.

“Chào Slater.”

“Bất kỳ người đàn ông nào xứng đáng với sự sắc sảo của mình thì không lười biếng loanh quanh trong khi phụ nữ làm việc.” Anh trao cho cậu bé thùng nước.

“Jack nói là la cà cơ mà.”

“Bất luận là gì, chúng ta không làm điều đó.”

Summer muốn nói gì đó để bênh vực cậu bé. Nàng muốn Slater biết rằng John Austin như thế là vì nàng đã không có thời gian để ngừng nghỉ và dạy bảo cậu bé những điều thiết thực. Tất cả thời gian rảnh rỗi đều được sử dụng để thoả mãn khao khát của cậu bé trong việc học tập. Đôi mắt của Slater chuyển đến nàng và nàng chắc chắn, từ cách anh nhìn nàng, rằng anh biết những gì nàng đang nghĩ, đang cảm thấy.

“Thằng bé sẽ giúp khi em yêu cầu.” Cằm nàng hếch lên. “Thỉnh thoảng tâm trí của nó đặt trên những thứ khác.”

“Em đã làm quá nhiều cho thằng bé,” Slater nói điềm tĩnh. “Khiến cậu bé lười biếng.”

“Thằng bé không như thế!” Nàng phản đối. “Nó chỉ nghĩ về… nhiều thứ.”

Anh lờ đi và quay lại cậu bé. “Em đã bao giờ có một con ngựa chưa?” John Austin lắc đầu. “Bây giờ em đã có một con.” Anh trao cho thằng bé dây cương của con ngựa nhỏ. “Nó là của em miễn là em chăm sóc nó. Em phải chăm sóc cho nó, hiểu không? Ý anh không phải là chị em hay Pud. Là em đấy.”

Trái tim của Summer tròng trành. “Ôi, em không nghĩ… Em muốn nói, anh không biết về… thằng bé không bao giờ…”

Slater hơi thích thú. “Đã đến lúc cần tăng áp lực một chút rồi.”

“Anh hiểu sai ý em rồi. Em không muốn thằng bé bị thương.”

“Thằng bé sẽ sống sót với vài cú ngã. Lên ngựa nào, nhóc.”

Khi Summer đến để giúp em trai, Slater đã chắn con ngựa của anh vào giữa nàng và con ngựa nhỏ. Nàng ngước nhìn anh phản đối. Con ngựa xoay người và phía bên mặt mang thẹo của Slater quay về phía nàng. Nàng bắt lấy hơi thở đột ngột, vô tình nhăn mặt với nỗi đau mà anh đã phải chịu đựng. Anh hiểu sai phản ứng của nàng và miệng anh mím lại, mũi loe ra. Một ánh kỳ quặc loé sáng trong đôi mắt anh.

“Xấu xí, đúng không?” sự sửng sốt vô tội của nàng dường như khiến anh nổi giận, và vẻ dữ dội trong đôi mắt anh khiến nàng lùi lại một bước. “Không đẹp trai như Travis McLean nhỉ.” Giọng lè nhè của anh quở trách. “Đừng bao giờ đánh giá một người đàn ông bởi vẻ ngoài. Hãy đánh giá anh ta qua những hành động.”

“Điều gì khiến anh nghĩ rằng em đang đánh giá anh?”

“Cách em đang nhìn vào anh. Giống như em đột ngột thấy quỷ hiện hình ấy.”

“Em chỉ đang nghĩ anh đã phải chịu đựng nhiều như thế nào.”

Anh lắc đầu chầm chậm qua lại như thể anh không tin nàng. Ánh mắt dữ dội của anh không hề rời khỏi nàng.

“Chẳng điều gì có thể sánh bằng việc nhìn thấy cha anh bị bắn ngã bởi những thằng chết nhát che kín mặt, và biết rõ ai là người chịu trách nhiệm mà không thể làm được bất kỳ điều gì!”

Từ bên dưới đôi chân mày sẫm màu căng thẳng, nàng nghiên cứu anh với vẻ hiếu kỳ. Gò má mang sẹo của anh, đôi mắt sẫm màu dữ dội ấy, đường nét nghiêng ngiêng nhạo báng của khuôn miệng thanh tú, mạnh mẽ, phần nhô ra đầy gây hấn của quai hàm. Tất cả đều tạo nên ấn tượng kiên cường. Trông anh như thể chỉ sống và làm việc với một mục đích duy nhất – trả thù. Chậm rãi, ánh mắt nàng chuyển xuống bao đeo súng được nai nịt vững vàng bên hông và khẩu súng lục đang nằm sát đùi anh. Nàng nghĩ súng ống đã là một phần của anh từ rất lâu rồi đến nỗi anh hẳn sẽ cảm thấy trần trụi nếu không có nó.

Anh tiếp tục quan sát nàng, đôi mi dày gần như che dấu đôi mắt xanh thăm thẳm. Nàng có cảm tưởng rằng tất cả các bắp cơ của anh đã cuộn chặt lại và sẵn sàng bật lên phản ứng, như thể nàng là một người thổ dân. Một châm chích râm ran chạy theo xương sống nàng và đột ngột kéo theo sự mệt mỏi áp đảo. Gần như không nhận ra mình đang làm gì, nàng chà một bàn tay qua trán trong một cử chỉ gần kiệt sức.

Khi anh nói, giọng anh mượt như nhung. “Anh sẽ dẫn nước bằng một con mương, nếu em cứ khăng khăng muốn có một khu vườn. Em không cần điều đó, em biết mà. Có thừa thãi tại Keep cho tất cả chúng ta rồi.”

“Không. Anh đã làm đủ rồi. Chúng em không mong anh cũng phải nuôi chúng em ăn nữa.”

Từ bên dưới chiếc nón nghiêng, vành rộng, đôi mắt anh quắc lên với nàng, ánh sắc bén, dữ dội rập rờn trong chúng.

“Em nghe này,” Anh bẻ lại cộc lốc. “Không cần em phải vắt kiệt sức để mang nước đến khu vườn. Sam McLean đã lập kế hoạch điền trang này là một phần của Keep. Chúng ta trồng bắp, lúa mì và rau. Chúng ta nuôi gà, duy trì đàn ong, và chăn thả gia súc. Chúng ta cũng có cả một vườn cây ăn quả. Nơi này là một phần của chúng tôi.” Sự cay đắng cứa sâu vào giọng anh. “Hay là em đã quyết định kết hợp vùng đất này với đất của Travis McLean rồi?”

“Không!” Tiếng hét phản đối của nàng xuất phát từ trái tim. Nàng đã tiến rất gần với những giọt nước mắt, đột ngột, bởi vì không thể chịu đựng được ý nghĩ về việc anh đang rất giận dữ và nghi ngờ nàng như thế. Nàng nhận ra đã cách xa cậu bé mà nàng từng yêu mến như thế nào. “Em không biết anh nữa rồi.” Nàng xoay sở nói. “Và em không biết họ. Em chỉ muốn một nơi để mang John Austin đến.” Môi nàng run rẩy và nàng chớp mắt thật nhanh để giữ những giọt lệ đừng làm nàng nhục nhã. “Em sẽ không đứng giữa sự hận thù của anh với Travis và Ellen. Và… một điều nữa… em không muốn mảnh đất này. Em trai em và em không có quyền trên nó. Anh và cha anh đã thực hiện nhiều cải tiến. Tất cả những gì em đã hỏi anh chỉ là về một nơi ở cho John Austin cho đến khi thằng bé đủ lớn để đi con đường của riêng nó.”

Nàng đứng trong sự im lặng bất an trong khi Slater nhìn nàng. Anh không thể không sửng sốt trước sự gan góc của người phụ nữ này. Anh không lường trước được rằng nàng sẽ xáo tung toàn bộ cuộc đời anh lên, như nàng đã làm kể từ ngày đầu tiên anh nhìn thấy nàng rời khỏi chuyến xe tại Hamilton. Nàng đứng thẳng đơ và kiêu hãnh và anh ngắm nhìn gương mặt nghiêng nghiêng thanh nhã đang nỗ lực không để lộ những giọt nước mắt ấy.

“Không, em không biết chút nào về anh hết, Summer. Nhưng em sẽ biết.” Anh chạm vào vành nón với vẻ sốt sắng. “Anh sẽ trở lại.” Anh nhìn qua vai và huýt gió. Con ngựa hồng vểnh tai và di chuyển chầm chậm theo sau con ngựa đen to lớn. Slater quay con ngựa của anh về hướng con lạch và con ngựa hồng đi theo sau. Chân của John Austin nhảy loi choi bên cạnh con ngựa non và giữ chặt núm yên ngựa, trao tặng cho Summer một nụ cười toe toét khi cậu bé vượt qua nàng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.