Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Xuyên qua khe cửa, Summer quan sát chiếc lưng đang rút lui của người chủ khách sạn. Nàng đóng cửa nhẹ nhàng và mỉm cười trấn an Sadie. Đôi mắt xanh lục ấy đang nhìn nàng với vẻ trang nghiêm. Những đốm tàn nhang nổi bật lên, mỗi đốm giỗng như một hạt đường nâu trên làn da không tỳ vết. Cô gái đứng đó, giữ chặt bàn tay của cô con gái bé bỏng, không một chút dấu vết tương đồng nào với cô gái nhảy của đêm hôm trước. Một chiếc váy bằng vải cotton đã mòn xơ che phủ từ cổ cho đến tận mu bàn chân, nhưng vạt áo phía trước rộng thùng thình và chiếc dây thắt lưng cho thấy rõ ràng một sự mất trọng lượng gần đây. Vẻ can đảm giả bộ của đêm trước, khi nhìn thấy con gái biến mất, đã không còn; nỗi sợ về những gì người chủ khách sạn sẽ làm khi hắn khám phá ra chị không có tiền để trả cho chỗ trọ đêm vừa qua đã thế vào chỗ đó.

Khi Summer mở cửa cho Bulldog, ông ta đứng và há hốc miệng trước hai người phụ nữ và hai đứa trẻ đang chờ ông.

“Cô Bratcher đây sẽ đi cùng chúng ta.” Summer nói, như một cách giới thiệu. Sáng hôm nay giọng nàng đầy vẻ tự tin. Nàng đã sắp đặt một lộ trình, và cảm thấy sẽ lại được chỉ huy tương lai của họ một lần nữa.

Bulldog nhấc hết chân này đến chân kia. “Chu choa… chà chà…” Rõ ràng là ông ta không biết phải nói gì.

Summer nghĩ tốt nhất nên kể cho ông nghe toàn bộ câu chuyện.

“Và chúng ta sẽ không trả cho hắn dù chỉ một xu!” Nàng nói dứt khoát. “Hắn đã bắt chị ấy trả một dollar một ngày!”

Lão cao bồi mang ria mép lắc đầu. “Một dollar! Chà chà, … Hắn ta nhận tiền chi trả phụ trội à, Sadie?”

Cô gái gật đầu.

Summer nhìn từ người này đến người kia. Dĩ nhiên Bulldog sẽ biết chị ấy là ai. Chẳng có nhiều phụ nữ trong thị trấn để mà Saddie không bị lưy ý.

“Tui sẽ quay lại ngay.” Dộng mạnh chiếc mũ đầy bụi vào đầu, lão cao bồi già thu thập một ôm những chiếc hộp.

Chuyến đi từ căn phòng thuê đến chiếc xe thồ đậu phía trước khách sạn khá êm ả. Người chủ khách sạn không ở tại bàn, và khi Summer hỏi về hắn, Bulldog nhổ toẹt một cách khinh bỉ vào trong đống rác.

Mặt trời chỉ vừa ló dạng được nửa giờ bên trên đường chân trời khi chiếc xe thồ không tải của họ rẽ vào một điểm dừng trước một cửa hàng và chất lên xe các vật phẩm đổ thành đống trên sàn bốc dỡ. Người khuân vác gọi với ra hết sức tự nhiên với Bulldog khi ông nhấc những bao tải và những thùng nặng vào trong thùng xe.

Từ khi rời khói khách sạn, Sadie thư giãn, và đôi môi chị chao nghiêng liên tục trong một nụ cười. Summer hết sức vui mừng có sự hiện diện của chị. Hai đứa trẻ đứng phía sau họ, quan sát tất cả những gì đang diễn ra với đôi mắt mở to, phấn khích.

“Tôi rất vui có chị đi cùng” Summer vỗ nhẹ vào bàn tay của Sadie.

“Cô vui ư! Ôi Chúa ơi… ồ, ý tôi là… Tôi vẫn không thể tin chúng tôi đã thoát khỏi… nơi đó. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ, thưa cô. Tôi sẽ làm việc cho dù những ngón tay của tôi có mòn đến tận xương!”

“Chị sẽ không làm việc gì như thế hết. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau. Và vì thánh Peter, hãy gọi tôi là Summer.”

“Tôi phải gọi cô là thiên thần của tôi, đó là những gì tôi nên làm.”

Với âm thanh tràng cười của Summer, tất cả những người phu khuân vác trước cửa hàng đều quay đầu đồng loạt để nhìn cô gái đáng yêu, mái tóc đen tuyền. Nàng đã bới tóc thành một búi lỏng lẻo trên đỉnh đầu vì sức nóng, và những tua loăn xoăn ấy cứ bập bềnh quanh gương mặt và bám chặt lấy gáy nàng. Chiếc váy cotton sẫm màu đang mặc làm nổi bật thêm đôi mắt màu xanh tím, và với sự bừng bừng phấn khích đang lan toả trên làn da không tỳ vết, nàng hết sức xinh đẹp. Nhưng nàng hoàn toàn không nhận thức về hình ảnh nàng đã tạo ra, và những đôi mắt dường như không thể nhìn đi nơi khác khi nàng trao chiếc nón rộng vành chống nắng cho Sadie.

“Chị sẽ trở lại ngay, John Austin. Sadie, đừng để thằng bé rời khỏi xe nhé. Khi chị biết cậu bé nhiều hơn, chị sẽ hiểu lý do tại sao. Tôi sẽ kiếm cho chúng ta ít hạt giống cho khu vườn.”

Summer ngừng lại tại ngưỡng cửa của kho hàng và để cho đôi mắt điều chỉnh ánh nắng rạng rỡ bên ngoài với bóng tối bên trong nhà. Kho hàng chất đầy những hàng hoá cần thiết để chịu đựng cuộc sống trên những trại chăn nuôi gia súc mênh mông bao quanh thị trấn. Những thùng bột mì, đường, thịt heo muối và bột ngô chồng chất hai bên lối đi; những chiếc bình, các thứ công cụ, rổ, dây thừng và yên cương treo lơ lửng từ xà nhà. Đôi mắt nàng đậu lại trên một chiếc bàn bày những tấm vải sặc sỡ, và khi đi đến đó, nàng đi ngang qua phía sau lưng một người đàn ông đang đếm một chồng những đồng dollar óng ánh như bạc cho người bán hàng.

Người đàn ông rất cao, và gầy như một sợi roi da, nhưng có bờ vai rộng và đôi cánh tay dài. Chiếc nón sẫm màu của anh kéo xuống thấp, vành nón rộng dấu đi gương mặt, một điếu xì gà xén đầu dài, mảnh trong miệng anh toả ra một làn khói thoảng khá dễ chịu. Quần áo của anh sẫm màu và vương đầy bụi, áp sát bên đùi là một khẩu súng trong đai da. Nhưng Summer đã không nhận ra những vẻ ấn tượng này cho đến sau đó. Nàng chỉ lờ mờ nhận ra rằng người đàn ông đã ngừng xủng xoẻng các đồng bạc cho đến khi nàng vượt qua khỏi anh.

Sau khi xem qua mớ vải vóc và nghĩ chúng sẽ đẹp biết bao nếu nàng có thể có khả năng mua tấm vải màu xanh cho chính mình, màu xanh lục cho Sadie, và màu vàng ánh nắng cho Mary, nàng đẩy những ý tưởng đó ra khỏi trí óc và di chuyển đến quầy hàng hiện đang bỏ trống.

“Chào buổi sáng, thưa cô.” Một nhân viên bán hàng khá trẻ, với một trái táo của Adam* lớn trên cổ họng, đứng lên và nghiêng người khi anh ta nói, rồi chùi đôi tay vào chiếc tạp dề màu trắng.

(*Trái táo Adam : từ dân dã VN gọi là trái khế, đó là cục u trên cổ họng người nam. Theo kinh thánh Cựu ước của Công giáo, cặp đôi loài người đầu tiên, Adam & Eva, được Chúa Trời tạo nên, được Chúa yêu thương và sống vô ưu tại vườn địa đàng Eden, tuy tự do, vô ưu nhưng cũng có một số quy định cấm kỵ, trong số đó có cây táo cấm - một thử thách về niềm tin. Các Thiên thần sa ngã đã ghen tỵ với họ và cố tình cám dỗ họ phản lại Chúa bằng cách dụ dỗ rằng ăn trái táo này sẽ được thông minh sáng láng ngang bằng Chúa. Eva bị cám dỗ trước tiên và muốn Adam cùng ăn trái cấm với mình. Adam mới cắn một miếng dở chừng thì nhớ đến điều răn cấm và mắc nghẹn miếng táo ở cổ họng. Vì thế kể từ đó người nam có một cục u lồi lên ở cổ họng được gọi là “trái táo của Adam”. Dù vẫn chưa nuốt, nhưng tội đã phạm và cả hai bị đuổi khỏi vườn điạ đàng, xuống trần gian làm người và gánh chịu mọi tai ương của kiếp người để đền tội. Tội này mang tên “tội tổ tông truyền” và phải được thanh tẩy bởi bí tích rửa tội. Nghi thức này thường được thực hiện khi đứa trẻ mới sinh đầy tháng hoặc người mới gia nhập đạo. – Ct của Sẻ, theo trí nhớ. Logo hình trái táo cắn dở của Apple mà ai cũng biết ấy có lẽ cũng có dính líu đến điển tích này…)

“Chào buổi sáng. Có bao nhiêu loại hạt giống thế?”

“Hạt giống? Ồ… loại đó giá mười xu cho một xẻng.”

“Mười xu?” vẻ thất vọng và thiếu chắc chắn phủ lên giọng nàng. “Ông chỉ phải trả hai xu cho một xẻng tại Piney Woods nơi tôi sống. Ông nói mười xu à? Chà… cho tôi một xẻng đầy hạt đậu, củ cải đường, củ cải, bắp và mướp tây. Tôi cũng cần ít mầm khoai tây nữa.”

Người bán hàng nhìn qua đầu nàng. “Nếu cô là quý cô mà Bulldog đã đến để nhận các vật dụng, ma’am, cô sẽ không cần gì hết đâu. Bulldog nói cô không… ông ấy nói rằng… chà, ông ấy đưa cho tôi một danh sách cho những thứ phải chuẩn bị, và không có khoai tây trong danh sách. Ông ấy không nói cô sẽ cần…”

“Tất cả những thứ ở ngoài đó là dành cho chúng tôi ư?”

Gương mặt người bán hàng chuyển thành màu đỏ như củ cải đường. “Ồ… Tôi được bảo phải chuẩn bị cả một kho hàng; tôi được đưa một danh sách dài dằng dặc.”

“Tôi không thể chi trả cho những thứ đó.” Giọng nàng thẳng thừng, giận dữ. “Tôi không thể chi trả cho chúng bây giờ, và có lẽ không bao giờ!”

“Chúng đã được thanh toán rồi, thưa cô.” Người bán hàng mỉm cười hào phóng, nhưng Summer thì không.

“Bulldog chi trả cho những vật liệu của chúng tôi à?”

“Mr. McLean trả, thưa cô.” Vì lý do nào đó gương mặt của người bán hàng bừng cháy và đỏ thẫm lần nữa, và giữ ánh mắt chú mục trên đôi bàn tay.

Đôi môi của Summer mím lại. “Tôi muốn một bản sao cái danh sách ấy, xin vui lòng.” Nàng đứng thẳng kiêu hãnh, nhìn kiên quyết vào người bán hàng đang bồn chồn đứng yên như thể đã bị đúc bê tông tại chỗ. “Danh sách.” Summer giơ tay ra.

Đôi mắt của người bán hàng lang thang quanh kho hàng, nhìn vào mọi chỗ, trừ nàng.

“Tôi sẽ sao nó ra và đưa cho Bulldog – sau này.” Anh ta bắt đầu xúc hạt giống, bọc mỗi xẻng xúc trong một mảnh giấy màu nâu.

Summer ân hận với những bình luận vội vàng của mình. Nàng không chút nghi ngờ rằng câu chuyện sẽ lan khắp thị trấn trước buổi trưa – nếu không lan truyền bởi người bán hàng thì chắc chắn bởi người khách cao cao kia. Giả bộ nhìn gần vào thùng hạt đậu khô và gạo phía sau, nàng để ánh mắt vơ vẩn cho đến khi định vị được anh. Anh đang đứng quay lưng về phía nàng, và có điều gì đó trong thế đứng của anh, trong cách anh cúi đầu, đã lôi kéo ánh mắt nàng về phía anh hết lần này đến lần khác. Anh khom đầu để đốt một điếu xì gà cắt đầu khác, và nàng biết. Anh là người đàn ông cao trên phố, người Bulldog đã nói chuyện cùng trong đêm hôm trước. Nàng xoay mặt trở lại quầy hàng; trái tim bắt đầu đập với tốc độ cảnh báo và gương mặt đột ngột đỏ bừng.

“Hai que kẹo the, xin vui lòng.” Vì lý do nào đó nàng hạ thấp giọng xuống chỉ như một lời thì thầm.

Khi Summer rời khỏi bóng tối lờ mờ của kho hàng, nàng nhận ra đám đông những người khuân vác đã gia tăng. Nàng cũng nhận ra mặt trời đã cao hơn, và trời đã bắt đầu ấm hơn. Tất cả những điều này nàng đã biết, nhưng không quan trọng, vì sự chú ý của nàng đã bị hút vào một chiếc xe độc mã hào nhoáng, được hộ tống bằng nửa tá kỵ sĩ, đang kéo đến phía trước kho hàng. Người đánh xe đã buông lỏng chiều dài của ông ta ra khỏi chỗ ngồi, và vươn một tay ra để giúp người phụ nữ đang ngồi bên trong xe. Bà ta rất đáng yêu, và trang phục của bà là thứ đẹp nhất Summer từng thấy. Tất cả đều màu xám, từ đôi giày mềm mại đóng nút cao đến chiếc nón rộng vành đặt trên những lọn tóc loăn xoăn màu vàng óng ả bới cao. Bà ta nhấc đôi tay đeo găng màu xám, khéo léo xếp ra phía sau lớp mạng sa màu xám lên trên và phủ qua vành nón, và cười êm ái với người đàn ông đang đợi để giúp đỡ. Gã giơ tay và đặt đôi bàn vòng quanh vòng eo nhỏ xíu nhẹ nhàng nhấc bà ta xuống đất. Gã nâng niu như thể bà ta là một mảnh đồ sứ vô giá, và Summer kinh ngạc bởi vì gã là một người đàn ông thân hình to lớn với một gương mặt khắc nghiệt, nghiêm nghị.

Summer tiến đến những bậc cấp, hy vọng lẻn qua được đám rước ấy mà không bị chú ý. Trước sự ngượng ngùng của nàng, người phụ nữ ngừng lại và mỉm cười với nàng.

“Xin chào.”

Giọng bà nghe như tiếng nhạc và có vẻ là âm thanh đúng khi đến từ một tạo vật xinh đẹp như thế. Thật khó để xác định tuổi của bà, cho dù gương mặt láng mượt, đôi mắt rực rỡ và mái tóc sáng bóng, bà có vài nếp nhăn bên khoé mắt và quanh cổ, nơi diềm đăng ten của chiếc váy được ghim chặt bằng một chiếc ghim cài chạm khắc thanh nhã.

“Ah… Xin chào.” Summer xấu hổ với âm thanh lắp bắp của giọng mình, và di chuyển để vượt qua họ.

Người phụ nữ vươn một bàn tay đeo găng ra và đặt nó trên cánh tay nàng.

“Cô vừa đến thị trấn ư?” Bà ta mỉm cười hết sức ngọt ngào và giọng nói thân thiện đến mức Summer không thể không cảm thấy như được tâng bốc trước sự thẩm tra ấy.

“Từ hôm qua.”

“Ta cũng nghĩ thế.” Bà ta mỉm cười với người đàn ông gương mặt khắc nghiệt. “Tôi đã đúng, Jesse. Tôi nghĩ tôi biết tất cả những quý cô trẻ đáng yêu trong nhiều dặm quanh đây cơ đấy.” Summer cảm thấy một ánh chớp vui thích khi nghe lời thăm hỏi. “Ta là Ellen McLean, cưng à. Và đây là con trai ta, Travis.” Nhìn quanh, bà đặt bàn tay lên cánh tay của một người đàn ông khác đang đứng ngay sau lưng. Hắn có mái tóc vàng và đôi mắt xanh nhảy nhót, công khai nháy mắt với Summer khi nàng liếc nhìn hắn. Nàng có thể cảm thấy màu sắc dâng lên từ cổ. Nàng giơ một bàn tay chào người phụ nữ.

“Tôi là Summer Kuykendall.” Nàng loan báo và chờ đợi.

Cái tên không mang lại dấu hiệu nhận biết nào từ người phụ nữ, và Summer chợt nghĩ rằng có lẽ Sam McLean đã không kể với gia đình ông về nàng và John Austin.

“Rất vui được gặp cô, Summer.” Quý bà McLean đặt cả hai tay quanh cánh tay của người đàn ông có gương mặt khắc nghiệt. “Đây là người bạn tốt của tôi và quản lý trại của tôi, Jesse Thurston.”

Summer nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo nhất mà nàng từng thấy. Chúng có màu xám nhạt, gần như màu váy của người phụ nữ, và hoàn toàn vô cảm. Gã giơ tay lên lên vành nón, đôi mắt chú mục vào nàng như thể gã có thể ghim nàng vào tường. Summer nghiêng đầu và đôi mắt nàng chuyển đến Travis McLean đang cười toe toét với vẻ ngưỡng mộ công khai. Hắn ta trẻ hơn những người đàn ông kia một chút, nhưng tuy vậy lại có vẻ quá già để là con trai của một tạo vật đẹp như cổ tích mặc váy xám này.

“Và cô, có bất kỳ cơ hội nào, là họ hàng với gia đình Kuykendall có điền trang ở đây vài năm gần đây chăng?” Quý bà McLean cười với người đàn ông to lớn lần nữa. “Tôi không thích nghĩ về con số bao nhiêu năm gần đây đâu, Jesse, thật sự không thích!” Đôi mắt cười cợt của bà chuyển trở lại Summer. “Cô không thể là con gái của Nannie Kuykendall được!”

“Nhưng đó là tôi. Bà biết mẹ tôi sao?”

“Có, thật thế, cưng à. Mẹ cô đã sống gần trại chăn nuôi của McLean. Chồng của ta, anh trai Sam, đã tiếp nhận vùng đất xa hơn về phía Tây một chút.”

Một thoáng hối tiếc bập bùng qua tâm trí của Summer, và đồng thời cũng nhẹ nhõm rằng đây không phải là gia đình của Sam McLean. Nàng cảm thấy vẫn chưa đủ sức đối diện với nhiệm vụ gặp gỡ gia đình McLean.

“Cô sẽ sống hoàn toàn trên điền trang sao? Ta đã không ở đó trong nhiều năm. Ta có thể được cô mời không?” Không đợi cho câu hỏi được trả lời, bà ta tuôn ào ào. “Ta đã không thăm viếng mẹ cô thường xuyên như ta muốn, nhưng ta sẽ thăm con gái bà ấy.” Đôi mắt bà tìm kiếm gương mặt khắc nghiệt. “Không tuyệt vời với tôi sao khi có một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp để thăm viếng, Jesse?” Người đàn ông nhìn xuống gương mặt có đôi mắt to tròn của bà và bàn tay gã giơ lên vỗ nhẹ vào bàn tay mang găng đặt trên cánh tay gã.

Trong lúc câu chuyện ngừng lại, Summer đã di chuyển đến những bậc cấp.

“Tôi sẽ mong chờ sự viếng thăm của bà, thưa bà McLean.”

“Ta sẽ gọi cho cô sớm thôi. Tạm biệt, cưng của ta.”

Travis McLean lướt qua chiếc nón của hắn và móc vào khuỷu tay của Summer để giúp nàng xuống những bậc cấp.

“Tôi sẽ nhắc mẹ tôi gọi.” Giọng hắn hạ thấp và nhấn mạnh từ đầu tiên. Bàn tay hắn siết nhẹ cánh tay nàng.

Cố không lưu ý đến sự thân mật ấy, và cực kỳ nhẹ nhõm rằng người đàn ông này không phải là con trai của Sam McLean, Summer đi nhanh đến chiếc xe thồ. Nàng nắm tay Bulldog và trèo lên qua bánh xe và ngồi bên cạnh Sadie. Rồi nàng nhận ra con đường hoàn toàn tĩnh lặng như thế nào. Tất cả mọi hoạt động, có vẻ thế, đã ngừng lại trong lúc nàng trò chuyện với quý bà McLean. Thậm chí cả đến nhân viên bán hàng đứng trong ngưỡng cửa cũng thế, đôi tay anh ta xếp lại quanh tạp dề. Đột ngột, Summer muốn đi khỏi nơi này, tránh khỏi những cặp mắt đang quan sát. Lúc này, Bulldog và Sadie cũng hoàn toàn yên lặng, một sự chê trách không lời, và Summer cảm thấy thiếu thoải mái.

Bulldog vỗ nhẹ đầu dây cương vào mông những con ngựa, và chiếc xe lăn bánh xuống con đường đầy vệt bánh xe. Ngay cả John Austin cũng không nói năng gì. Summer quay sang mỉm cười với cậu bé, nhưng cậu đang nhìn ra phía sau, giống như Mary, vào nhóm người đang quan sát họ từ hiên trước của kho hàng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.