Trong hơn một tuần, Pud nằm trong giường của Sadie. Vài đêm đầu tiên, ai đó sẽ ngồi bên cạnh cậu. Jack đến và ở trong lán cho đến khi ngôi nhà phụ được xây dựng, ông và hai người phụ nữ lần lượt ngồi bên giường cậu. Summer khăng khăng nài Sadie và Mary nhận giường của nàng, và nàng ngủ trên chiếc giường dự trữ trong gác xép với John Austin. Cả hai người phụ nữ làm hư và chiều chuộng Pud chẳng chút xấu hổ. Sadie khiến bản thân bận rộn trong việc làm bánh pudding và nước hầm gà cho chàng trai, và Summer đọc cho cậu trong suốt những giờ khắc rảnh rỗi của nàng. Chàng trai yêu mỗi phút giây đó, và Jack thề rằng cậu ta đang chơi trò giả chết, cố tình để được ở trên giường.
Sự việc Slater cam đoan với họ một sự canh gác cẩn mật được đặt quanh ngôi nhà đã nâng cao tinh thần của Sadie. Việc đó và việc những người đàn ông quan tâm đến chị có gì đó rất kích thích, như là vỗ tay khen ngợi sự gan dạ của chị và trêu chọc chị về việc sợ sẽ chọc giận chị. Chị gần như đã lấy lại được sự phấn khởi bằng trước khi có cuộc viếng thăm của Travis, và bây giờ, điều đó đã khiến trí óc chị lởn vởn với ý định muốn nói về những lời đe doạ của hắn, nhưng vì lý do nào đó chị vẫn giữ kín.
Slater làm việc vất vả suốt cả ngày. Đầu óc anh đã bớt lo lắng cho những người phụ nữ, vì giờ đây Jack, Bulldog hoặc Raccoon già sẽ trải qua suốt ngày tại “ngôi nhà nhỏ”. Khi đêm xuống, bất kể mệt thế nào anh cũng sẽ cưỡi ngựa đến để có được một giờ bên Summer. Họ sẽ đi xuống rặng dương, và ngay khi ra khỏi tầm nhìn từ ngôi nhà, nàng sẽ ở trong vòng tay anh.
“Chúa ơi, em thật ngọt ngào,” anh thì thầm. “Em là một tạo vật xinh đẹp, cô gái mùa hè của anh.”
Nàng sẽ được lấp đầy tình yêu của anh, và đam mê, và khi môi anh chạm đến nàng, nàng sẽ nồng nhiệt đáp lại. Sức mạnh dường như sẽ rút khỏi tay chân nàng và trái tim nàng chao đảo khi anh thì thầm say đắm :
“Anh yêu em… Anh yêu em. Anh sẽ nói nhiều những từ ngữ thuyết phục hơn nữa nếu anh biết. Em là cuộc sống của anh… linh hồn anh…”
Nàng không cần trả lời. Nàng sẽ trao tặng cho anh chính bản thân nàng, và cho dù sức mạnh của anh gấp mười lần nàng, anh nâng niu nàng rất đỗi dịu dàng, mơn trớn và hôn nàng cho đến khi nàng chỉ còn phân nửa ý thức.
Trong những tuần lễ sau đó, khi họ cảm thấy đã bị thiêu cháy bởi áp lực đáng sợ của sự ham muốn nhau, họ sẽ lẻn ra xa và đến với nhau trong những hoạt động say đắm cuối cùng của tình yêu. Mỗi lần như thế, đều như thể họ đã chết đi một chút và được tái sinh cùng nhau. Summer đã bị kích động mãnh liệt về tình yêu mà nàng chia sẻ với Slater, nhưng tuy vậy, cùng lúc ấy, một sự thanh bình mới mẻ đã lớn lên bên trong nàng. Nàng trao tặng Slater tình yêu từ sâu thẳm trong trái tim nàng không chút ngượng ngùng, và giờ đây, cuộc sống mà không có anh sẽ không thể chịu đựng nổi.
Thời gian trôi nhanh. Ngày Bốn tháng Bảy đã đến rồi đi mà không có tiệc mừng, do bởi sự hồi phục chậm chạp của Pud và những người đàn ông phải làm việc mười sáu giờ mỗi ngày.
Vào ngày đầu tháng Tám, một buổi chiều nóng nực, khi Jack cỡi ngựa đến để kể với các cô gái về một toán binh lính sẽ tiến vào thung lũng và đang trên đường đến nông trại.
Sadie và Summer đang giữa chừng công việc nghiền bắp. Chúng đã được nghiền một lần, nhưng cần làm thêm một lần nữa để thích hợp cho việc làm bánh mì. Công việc nghiền bắp là một trong những công việc nặng nhọc nhất của họ, và cả hai người đều muốn làm cho xong. Cối xay được gắn chặt vào một cái cọc bên dưới tán cây và có hai tay quay trên đó. Chiếc cối không chứa nhiều bắp, và trong suốt quá trình xay, không khí chứa đầy vỏ trấu và chúng bám đầy vào làn da ẩm của họ. Họ không có tâm trạng để chào đón khách và đã bảo Jack như thế.
Summer nhìn xuống đôi cánh tay bao phủ đầy bột bắp của nàng.
“Họ không định đến đây đấy chứ?” Giọng nàng gần như rên lên tuyệt vọng.
“Dẫu sao thì cũng không phải trong thời gian ngắn.” gương mặt Jack vỡ ra một nụ cười nhăn nhở khi thấy vẻ hoảng loạn đột ngột của họ.
“Jack, ông là người đàn ông đáng thất vọng nhất mà tôi từng thấy!” Sadie cau có. “Vì lý do chết tiệt nào mà ông không đến và cho chúng tôi biết sớm hơn?”
“Bởi vì tôi cũng đâu có biết sớm hơn đâu, đó là lý do.” Ông quăng chân qua núm yên và quan sát với đôi mắt thích thú. “Nhưng chẳng việc gì phải co rúm lại như thế. Họ sẽ hạ trại ở ngoài kia, nhưng tôi cho rằng ngài chỉ huy và Jesse sẽ đến ăn tối nếu họ được mời.”
“Jesse?” Cái tên buột ra khỏi Sadie một cách đột ngột.
Đôi mắt Jack nheo lại, và trong một thoáng ông nhìn điềm tĩnh vào gương mặt trắng nhợt cho đến khi môi chị mím lại và chị vênh đầu lên trong vẻ cáu kỉnh.
“Jesse Thurston ở cùng đội quân.”
“Chà, tại sao ông không nói như thế mà cứ ngồi yên đó như cái mụn cóc trên mông con lợn thiến thế hả?” Đôi mắt màu xanh lục của chị nhìn thẳng vào đôi mắt của ông mà không hề chớp.
Trong suốt những tuần lễ vừa qua, Sadie đã trở nên khép kín. Chị càng lúc càng cáu kỉnh với Mary, và rất nhiều lần chẳng vì lý do gì. Đứa trẻ không được phép chơi đùa ngoài sân trừ phi chính Sadie ở cùng cô bé, và đôi mắt chị liên tục lang thang qua những rặng đồi. Summer cho rằng đó là do phản ứng và sợ hãi sau khi chị bắn người đàn ông xấu xa đó, nhưng điều đó hẳn đã phải biến mất trong những tuần lễ này rồi mới phải. Vào buổi tối, chị ngồi trên hiên trước trong sự thinh lặng ủ ê, nhìn chằm chằm qua những ngọn đồi. Đôi lần, chị đề cập đến chuyện rời khỏi nông trại khi Summer và Slater đi xuống thị trấn, nhưng chị vẫn làm việc chăm chỉ. Chị thức dậy sớm vào buổi sáng và làm việc nhà của chị cũng như phần lớn công việc của Summer. Mặc dù chị bầu bạn vui vẻ, Summer ngờ rằng chị giữ lại phần lớn bản thân chị và không chia sẻ những suy nghĩ bí mật của chị với bất kỳ ai. Thái độ của Sadie là một vết mờ trên hạnh phúc rạng ngời của Summer.
“Chắc chắn là Slater sẽ nhờ Teresa lo chuyện thức ăn,” Jack nói. “Các cô biết đấy, tất cả được thoát khỏi nhiệm vụ nặng nề. Đó là dịp duy nhất được dùng tới. Tất cả những gì các cô phải làm là chưng diện sáng chói và đến dự bữa tối.”
“Tôi sẽ không đi.”
Trong sự yên lặng theo sau những từ ngữ thẳng thừng của Sadie, Summer tự hỏi thêm một lần nữa về sự thay đổi của bạn nàng.
“Dĩ nhiên chị sẽ đi, Sadie. Slater sẽ khăng khăng như thế cho xem, và tôi cũng thế.”
“Tôi sẽ không đi và thế thôi.”
“Tôi có thể hỏi tại sao không?”
“Dĩ nhiên cô có thể hỏi, Summer. Chỉ là không có vẻ gì tôi sẽ có một bữa tối hoành tráng với một sĩ quan quân đội được hết đâu.”
“Chà, tôi không bao giờ cho phép điều đó xảy ra! Sadie Irene Bratcher, chị khiến tôi phát điên! Thực là ý của chị ư! Nếu vị sĩ quan cao cấp đó không mong muốn ngồi chung với bạn của tôi, ông ta có thể ăn cùng với những người lính của ông ấy.”
“À… Thật ngọt ngào khi nghe cô nói điều đó, Summer. Nhưng tôi không có chiếc váy đẹp nào hết, và điều gì xảy ra nếu như ông ấy đã nhìn thấy tôi ở phòng khiêu vũ?” Chị nói và nghiêng cằm để nhìn Jack với vẻ bướng bỉnh.
“Chà, các quý cô cứ việc sắp xếp đi nhé. Tôi phải đi tìm Slater.” Jack chạm một tay vào vành nón và xoay đầu ngựa.
Sadie dính chặt với quyết định không đến Keep ăn tối, cho dù chị siết chặt dây váy cho Summer và khăng khăng giúp nàng làm tóc.
“Tôi và đám trẻ sẽ vui vẻ mà, Summer. Chẳng cần Raccoon già phải xuống đây đâu. Jack nói ông ấy sẽ không đi nếu không có ai đến ngủ lại, thế nên tôi nói không hề gì, tôi và Raccoon già sẽ có một cuộc viếng thăm vui vẻ. Tôi biết Jack muốn nghe tất cả cuộc chuyện trò.” Chị nghênh đầu, một nụ cười toe toét láu lỉnh mà Summer hiếm khi nhìn thấy gần đây xuất hiện trên mặt chị. “Cô thật quá xinh đẹp, Summer, bọn họ sẽ chẳng thể làm gì khác ngoài việc nói như thế. Tôi đoán là Slater sẽ choáng váng vì tự hào cho xem.”
Tắm trong niềm hạnh phúc mới mẻ, Summer rạng ngời một vẻ xinh đẹp khiến Slater sững sờ khi anh đến đón nàng, anh đứng sững và nhìn chằm chằm. Đôi mắt đói khát của anh ngấu nghiến nàng, say sưa trong vẻ đẹp của nàng. Tiếng cười của anh chất chứa sự hãnh diện và nỗi dịu dàng.
“Anh không chắc anh muốn Đại uý Slane và Jesse Thurston nhìn thấy em. Bọn họ sẽ muốn đánh cắp em mất.”
“Em sẽ quay trở lại với anh ngay.” Nàng nói đơn giản, và vươn tay mơn trớn gương mặt anh bằng những đầu ngón tay. Niềm vui thú được sống trong tình yêu đã làm dịu đi những đường nét căng thẳng trên gương mặt anh, và trông anh có vẻ trẻ hơn nhiều tuổi. Những người đàn ông ở Keep đã bị kinh ngạc bởi tâm trạng thanh thản và sự bầu bạn thoải mái của anh.
Slater thận trọng nhấc nàng lên và đặt nàng ngồi nghiêng một bên trong yên ngựa, rồi nhảy lên phía sau nàng.
“Hãy đợi cho đến khi chúng ta thoát khỏi những đôi mắt đang quan sát trên hiên trước,” Anh nói, với một dấu hiệu đe doạ trong giọng. “Anh sẽ hôn em và hôn mãi cho xem.”
“Anh sẽ làm hư tóc em mất. Sadie đã mất rất nhiều thời gian để làm đấy.”
Cẩn thận để không làm nhàu váy hoặc làm hư tóc nàng, anh quàng tay quanh nàng và xoay con ngựa hướng về Keep.
“Anh không hiểu tại sao Sadie lại bướng bỉnh về việc tham dự đến thế.” Slater đã trở nên quý mến cô gái gan dạ, nhưng tâm trạng u ê của chị đang dần khiến anh phát cáu.
“Em lo lắng về chị ấy,” Summer thú nhận. “Thứ gì đó đã xảy ra khiến chị ấy muốn trở lại thị trấn. Lúc đầu chị ấy đã rất hạnh phúc ở đây. Bây giờ, chị ấy lo lắng và em gần như đã nghĩ… là hoảng sợ.”
“Jack ngưỡng mộ cô ấy.”
Mái đầu sẫm của Summer quay phắt lại để nhìn vào mặt anh. “Ý anh muốn nói là ông ấy yêu chị ấy à?” Đôi mắt nàng lấp lánh với vẻ hài lòng. “Làm sao anh biết được?”
“Anh không nói là “yêu cô ấy”. Anh nói “ngưỡng mộ cô ấy”
Nụ cười tuột khỏi gương mặt nàng. “Ôi, em đã tưởng…”
“Cưng ơi, đó không phải là điều chúng ta nên lo lắng đến mà là liệu họ có muốn đến với nhau hay không mới quan trọng.” Anh hôn vào cạnh cổ nàng. “Anh không thích việc phải quá sức cẩn trọng để không làm rối tóc em như thế này chút nào. Em biết những gì anh thực sự thích làm mà.”
Nàng bật cười êm ái và xoay lại để hôn lên môi anh.
“Để sau.” Nàng thì thầm.
