Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

Sadie quan sát nàng rời đi với vẻ khiếp sợ, nhận ra rằng chị chỉ có một mình trong sân với Travis và sẽ phải vượt qua hắn để bào trong nhà. Chiến đấu với sự sợ hãi, chị thọc và đẩy mớ quần áo nấu sôi bằng cây gậy, tuyệt vọng muốn nghỉ tay và bỏ chạy khi chị nhìn hắn tiến tới. Chị lý luận, hắn sẽ không làm bất kỳ điều gì ở đây, trong tầm nhìn rõ ràng từ ngôi nhà, nhưng ngay cả ý nghĩ đó cũng không dừng lại được khối sợ hãi chặn trên cổ họng chị. Hắn dừng lại cách chị hai bước chân. Với chiếc mũ bên dưới cánh tay, hắn khom đầu như thể chào mừng kính cẩn.

“Xin chào, đít chẻ.” Hắn cười bằng môi nhưng đôi mắt như thép lạnh. “Mày không nghĩ tao sẽ quên những gì đã xảy ra sáng hôm đó và do lỗi của ai đấy chứ, đúng không?”

Sadie chuyển sang cạnh khác của nồi nước sôi, đôi mắt chị không bao giờ rời khỏi gương mặt hắn. Hắn đứng xoay lưng lại ngôi nhà.

“Tránh xa tôi ra.” Bộ não chị hoạt động mạnh. Chị sẽ quấn chiếc áo đang sôi quanh cái que và đập hắn nếu hắn đến gần thêm nữa.

“Điều gì khiến mày nghĩ tao muốn chạm vào mày?” Giọng hắn như đang trò chuyện, nhưng phía sau mỗi cánh mũi để lộ ra sự trắng bợt, và đôi mắt ngời lên sắc xanh rạng rỡ. “Chạm vào mày? Tao có thể bắt mày van nài điều đó mà chẳng tốn chút thời gian nào; đó là, nếu như tao cho phép bản thân hài lòng với một con điếm.”

Chị xoay sở được một tiếng cười hụt hơi. “Tao sẽ chết trước khi điều đó xảy ra.”

“Tao cũng có thể sắp đặt điều đó. Nhưng tốt hơn là tao có thể sắp đặt điều đó với đứa con hoang bé nhỏ của mày.” Hắn cười khoái trá.

“Mày chạm đến một cọng tóc trên đầu con bé và tao sẽ moi cái ruột thối tha của mày ra với tất cả sự sáng tạo,” Chị rít lên. Một cảnh báo mới mẻ bắn xuyên qua chị. Chị đã quá sợ hãi cho bản thân để có ý nghĩ về việc hắn sẽ hãm hại Mary. Kinh hoàng và run rẩy như một chiếc lá, Sadie túm chặt cái que bằng cả hai tay. “Mày điên rồi!” Chị hổn hển.

“Có lẽ thế, nhưng tao chắc chắn là tao sẽ có cơ hội” Hắn cười, cào bàn tay qua mái tóc, và với Summer đang nhìn ra từ ngưỡng cửa, hai người họ đang trò chuyện vui vẻ bên nồi nước sôi.

“Một trong những lý do để đi một chuyến dài, nóng nực và bụi bặm này là để gặp mày. Tao đã có một ý tưởng cho mày kể từ sáng hôm đó. Mày nghĩ mày có được chút gì đó với Jesse à.” Hắn bật cười, lần này thật hiểm độc. “Mày sẽ chẳng tách được gã khỏi mama của tao được đâu. Gã phải trườn trên bà ta khi đúng lúc thuận tiện, nhưng tao nghĩ gã đã có một nơi để đi rồi.” Giọng hắn hạ thấp đầy vẻ đe doạ. “Tao không muốn mày ở đây với Summer! Nếu mày thở là một từ nào với cô ấy về tao, mày sẽ không thể rời khỏi chỗ này mà vẫn còn sống được đâu.”

Dường như một bàn tay siết chặt đã vắt kiệt hơi thở ra khỏi thân thể chị. Dù choáng váng, chị nghe thấy hắn nói lần nữa, giọng hắn căng lên với cơn giận bị kềm nén.

“Sẽ không giống như lần vừa rồi đâu. Sẽ chẳng có Jesse nào xông vào giải cứu đâu.”

“Tao không nói gì với Summer về những điều mày đã làm!”

“Khốn kiếp! mày nghĩ tao tin lời một con điếm sao? Cút! Tao không muốn nhìn thấy mày mỗi lần tao đến đây để gặp Summer.” Gương mặt hắn tối sẫm với cơn giận, và chị nghĩ đôi mắt hắn gần như bắn ra những ngọn lửa xanh. Đột ngột, hắn bật cười với vẻ khoác lác khiến chị khinh miệt hắn còn nhiều hơn nữa. “Từ ngọn đồi đàng xa kia, một người đàn ông với một khẩu súng trường tốt có thể bắn tung một con gà trong khoảnh sân này.” Hắn vênh đầu sang một bên. “Đứa nhóc của mày thì rõ ràng là lớn hơn một con gà rồi.”

“Tao sẽ nói với MrMcLean…” Chị buột ra một cách tuyệt vọng.

Hắn nhún vai với vẻ nhẫn nhịn, liếc nhìn qua vai về hướng ngôi nhà; rồi ánh mắt hắn trêu chọc trên chị, mang đến sự ửng đỏ vô dụng, bẽ bàng hướng lên tận chân tóc.

“Tao sẽ có được mày. Nếu tao không có được đứa trẻ của mày trước, mày sẽ có thứ để mong đợi. Tao đã sắp đặt những người bạn trong những rặng đồi và họ thì nợ tao đầm đìa.” Môi hắn cong lên nhạo báng. “Mày không nghĩ tao đủ ngốc để cới ngựa đến đây một mình đấy chứ?”

“Sadie!” Tiếng gọi từ Summer. “Mẻ đồ giặt đó có thể đợi cho đến buổi trưa không?”

Sadie tách ánh mắt khỏi gương mặt dâm đãng của gã đàn ông và nghĩ thấu suốt rằng chị không thể gọi Summer, nói cô ấy lấy khẩu súng trên nóc kệ và giết đồ rắn chuông độc địa này. Ánh mắt chị lướt trở lại hắn. Gương mặt hắn căng thẳng, chờ đợi. Chị tạo ra một cử chỉ vô dụng và gương mặt hắn dãn ra.

“Đợi ở ngay đây.” Giọng hắn không hơn một tiếng thì thầm ư ử. “Tao sẽ mang nước cho ngựa và chúng ta sẽ đi vào cùng nhau.” Hắn dẫn con ngựa vượt qua chị đi đến máng nước.

“Tôi sẽ vào ngay, Summer.” Sadie huy động tất cả mọi nguồn nội lực để giữ cho nỗi sợ hãi đang ăn mòn chị không lộ ra ngoài giọng nói. Chị không có cơ hội nào để chống lại một người như Travis McLean. Hắn là một người đẹp trai, giàu có, nói năng lưu loát. Summer sẽ không bao giờ tin cuộc trò chuyện vừa diễn ra. Không bao giờ tin đủ nhanh để hành động.

Sadie đi vào trong bếp như thể trong cơn ác mộng, chết điếng nghĩ rằng điều này không thể là thật. Nơi này là thiên đường bình yên cho chị và Mary. Chị đã hạnh phúc hơn bao giờ hết. Giờ đây, cái thứ đồ đáng khinh đang đi xuyên qua cửa phía sau chị sắp biến thiên đường ấy thành địa ngục. Những thứ hắn doạ sẽ làm với Mary quá khủng khiếp để nghĩ đến. Hình ảnh Jesse Thurston loé lên trong tâm trí chị. Ôi, nhưng gã đã ở trong một thế giới khác mất rồi, còn chị và Mary đang ở nơi này với Travis.

Mary đang ngồi trên giường chơi đùa với vài con búp bê giấy mà John Austin đã cắt cho con bé. Sadie, khóc than tận sâu thẳm trong lòng, ẵm cô bé lên, và ôm thật chặt. Summer quay người khỏi bếp cùng một chảo bánh mì trắng.

“Tôi đã đặt hộp của con bé trên ghế, Sadie. Cô bé có thể ngồi đây, bên cạnh John Austin.”

“Con gái cô xinh đẹp gần bằng cô, Mrs. Bratcher.” Travis đứng nhìn hai người bọn họ, một nụ cười hài lòng trải ra trên khuôn mặt hắn. “Cùng đôi mắt xanh lục, cùng mái tóc đỏ xinh đẹp. Đã khá lâu từ khi tôi ôm một cô gái xinh đẹp như thế này trong lòng. Đến với ta nào, quý cô bé bỏng. Để ta nhìn xem cô đã lớn thế nào rồi.”

“Không!” Từ ngữ buột ra khỏi môi của Sadie. “Không. Con bé… sợ người lạ.”

Đầu của Summer ngẩng phắt lên và một vẻ bối rối lướt qua gương mặt nàng. Ngay cả John Austin cũng đứng lên. Quay lưng về phía họ, Travis nhìn Sadie với đôi mắt nheo lại.

“Cô không sợ ta, phải không, quý cô bé bỏng?” Giọng hắn vui vẻ, phỉnh phờ. “Đến với chú Travis nào. Ta sẽ tìm một đồng xu lớn, lóng lánh cho cô gái xinh đẹp này.” Hắn vươn tay đến đứa trẻ và cô bé tự nguyện đi đến.

Trái tim của Sadie gần như nổ tung vì sợ hãi. Chị đi đến hàng kệ, đấu tranh với làn sóng buồn nôn, túm lấy lọ bơ, bất kỳ thứ gì cho chị thời gian để trấn tĩnh lại nét mặt trước khi đi đến bàn.

“Đây là chỗ của con bé, Travis.” Summer đang nói. “Anh có thể ngồi kế bên nó, nếu anh muốn, và John Austin ngổi bên cạnh kia của anh.”

“Tôi thích điều đó.” Hắn hạ thấp Mary xuống chiếc hộp. “Em thế nào, John Austin? Em có thứ gì ở đó thế? Một quyển truyện tranh à?”

“Không, thưa ngài. Đó là về đấu tranh cách mạng. Slater cho phép tôi đọc sách của anh ấy. Anh ấy có rất nhiều sách. Cuốn này nói về Nathan Hale, người đã thực hiện vai trò điệp viên của Anh. Lần tới tôi sẽ đọc về Hầu tước de Lafayette. Ông ấy là một người Pháp và ông ta…”

Summer cắt ngang. “Em sẽ đọc lời cầu nguyện nhé, John Austin?”

“Chắc chắn rồi, Summer, rồi em có thể nói về…?”

“Theo ý chị của em đi,” Travis ngắt lời trơn tru. “Sau khi chúng ta ăn, chúng ta sẽ có một cuộc trò chuyện dài, thú vị.”

Bữa ăn diễn ra suôn sẻ. Travis trét bơ vào bánh mì cho Mary, trộn giấm vào rau xanh của John Austin, trò truyện huyên thuyên nhẹ nhàng với Summer. Sadie im lặng, nhưng Summer cho rằng chị ngượng ngùng. Travis là một người bầu bạn đầy mê hoặc. Những đứa trẻ lắng nghe say mê từng lời hắn nói. Summer chắc chắn rằng hắn đã bịa những câu chuyện để làm chúng thích thú, đặc biệt về một con ngựa non thích ăn bánh táo hơn cỏ ngọt, nhưng John Austin thích điều đó.

“Slater đã cho em một con ngựa, Travis. Tên nó là Georgianna. Em nghĩ em sẽ thử xem liệu nó có thích bánh táo không. Có lẽ nó thích bánh doughnuts, vì nếu nó thích, nó sẽ có nhiều bánh. Sadie làm bánh doughnuts ngon tuyệt.”

“Georgianna? Em nói tên con ngựa của em là Georgianna? Chà, em có biết gì về điều đó không?”

Vào lúc bữa ăn kết thúc, những đứa trẻ đã hoàn toàn bị cuốn hút, và Summer gần như quên mất quang cảnh xấu xa trước đây với Jesse. Con trai của Ellen McLean có thể tử tế nếu hắn muốn, cô phải thú nhận điều đó.

Travis ngồi trên hiên và nói chuyện với John Austin trong lúc Summer và Sadie dọn bàn. Mary muốn tham gia với họ, nhưng Sadie khăng khăng bắt cô bé ngồi trên giường với những đồ chơi của mình.

“Chúng ta có cả buổi chiều để giặt giũ, Sadie. Chị đang xoay vòng vòng giống như ngôi nhà đang ở trong lửa vậy.” Summer trêu chọc, nhưng gương mặt nàng nghiêm túc lại khi nhìn thấy vẻ mặt đáng chú ý của bạn nàng. “Chị cảm thấy không khoẻ sao?” Nàng đặt bàn tay lên gò má trắng nhợt của Sadie. “Chị quá nhợt nhạt. Chị đã ở ngoài nắng và chống chọi với nồi nước sôi đó quá lâu.”

“Tôi thấy hơi nóng một chút. Tôi sẽ ngồi xuống và nghỉ ngơi ngay khi chúng ta xong ở đây.”

Thức ăn mà Sadie buộc phải nuốt trong bữa ăn đang nhộn nhạo trong dạ dày của chị, và chị liên tục nuốt xuống để giữ cho chúng khỏi trào ra.

Chị có thể làm gì đây? Hết gợi ý này đến gợi ý khác chạy đua qua trí óc chị, chỉ để bị xua đi. Chị có thể lấy khẩu súng ra khỏi kệ, bước vòng ra phía sau thứ đồ con hoang đó, và thổi tung não hắn! Rồi cái chết chắc chắn sẽ đến với chị và Mary. Bạn bè của hắn sẽ báo thù. Chị sẽ không bao giờ biết được khi chị và Mary ra khỏi cửa liệu có ai đang đợi sẵn họ hay không. Ôi, Chúa nhân từ! Ý tưởng đó khiến đầu gối chị gần như đổ sụp. Điều gì an toàn hơn nào… ở lại đây hay bỏ đi? Nếu chị bỏ đi, chị sẽ không có bất kỳ sự bảo vệ nào nữa.

Travis đi vào trong nhà, theo sau là John Austin vẫn đang nói chuyện.

“Em rất vui là anh đã đến, Travis. Lần tới anh đến, em sẽ kể với anh về trận đánh San Jacinto*. Papa của em đã tham gia trận đánh đó.”

*Trận San Jacinto : là trận chiến kết thúc chiến tranh và đánh đuổi quân đội Mexico giành độc lập cho Texas ngay sau cuộc tàn sát đẫm máu tại Alamo đã nói ở chương trước – Ct của Sẻ)

“Tôi chắc chắn sẽ thích nghe về điều đó.” Travis lấy nón ra khỏi móc treo. “Tôi ghét ăn rồi đi, Miss Summer. Nhưng người của tôi sẽ thắc mắc không biết tôi biến đi đâu mất rồi. Chúng tôi đang thực hiện một cuộc đi săn nho nhỏ trên rặng đồi. Lúc này là thời kỳ đình đốn trên trang trại mà.”

“Chúng tôi rất vui là anh đã đến. Cám ơn mẹ anh về lời mời.”

“Tôi sẽ chuyển lời, Miss Summer.” Hắn đảo quanh Sadie, chị đang đứng bên Mary, gương mặt trắng nhợt, đôi mắt mở lớn. “Còn cô, Mrs. Bratcher,” Hắn bước vài bước về phía chị và đặt một bàn tay trên tóc Mary. “Cô sẽ chăm sóc cô gái bé bỏng xinh xắn này. Cô bé quá xinh xắn để mô tả .” Đôi mắt hắn như khoan vào trong mắt chị và chị cảm thấy chết điếng tận trong tâm. “Nếu ta vượt qua được cách này, cháu có thể cá là chú Travis sẽ trở lại thăm cháu đấy, cưng à.” Một tiếng thét đang dâng lên trong cổ họng của Sadie, nhưng chị bóp nghẹt nó lại. Nỗi sợ, giống như hàng ngàn mũi kim, đang chọc dọc theo xương sống chị, và đôi chân chị gần như từ chối chống đỡ cho cơ thể chị. Như thể nhận ra hắn đã đẩy chị gần đến điểm vỡ vụn, Travis xoay người và đi đến cửa. “Giờ thì tạm biệt nhé, John Austin. Cám ơn lần nữa về bữa ăn, miss Summer.”

“Tạm biệt, Travis.”

Summer đứng tại ngưỡng cửa, quan sát hắn rời đi. Hắn lắc lư nhẹ trong yên ngựa và nhấc nón về hướng nàng. Nàng mỉm cười và vẫy tay. Khi quan sát hắn rời đi, nàng có những cảm xúc lẫn lộn. Nàng vui rằng hắn đã đến, nhưng cũng vui rằng hắn rời đi trước khi Slater đến. Dĩ nhiên nàng sẽ kể với anh rằng Travis đã ở đây. Nhưng nàng biết anh sẽ giận dữ, và biết rằng việc đó sẽ rất kinh khủng. Rốt cuộc, nàng cảm thấy xốn xang lo lắng và ước chi Travis đừng đến thì hơn.

Sadie nằm xuống giường và ôm cô gái nhỏ đang lơ mơ ngủ trong tay. Chị muốn khóc đến tuyệt vọng, nhưng chẳng còn chút nước mắt nào bên trong chị nữa. Chỉ có sự căm ghét, nỗi sợ và sự tàn phá.

“Tôi đã lo là chị sắp sụp đổ vì điều gì đó, Sadie.” Summer nhìn xuống chị với đôi mắt lo lắng. “Chị cứ ở yên trong giường nhé, tôi sẽ làm nốt việc giặt giũ.”

“Tôi sẽ nghỉ một phút thôi và sẽ ra đó giúp cô.” Sadie xoay sở một nụ cười hoạt bát. “Cô biết là tôi không thường nằm nướng mà.”

Biết ơn khi Summer đi khỏi và để lại chị một mình, Sadie cho phép gương mặt chị vỡ vụn, vùi chúng vào trong mái tóc của con gái và để nỗi khốn khổ tràn qua chị.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.