Summer vui mừng khi họ bỏ lại thị trấn lại phía sau. Bulldog kêu lục cục và bật lách tách sợi dây cương đột ngột trên lưng những con ngựa khi chúng chạy nước kiệu ra khỏi con đường đầy vệt lún của bánh xe vào trong thảo nguyên. Một ngọn gió nhẹ dấy lên một cơn lốc bụi nho nhỏ dọc theo đường mòn, nhưng không đủ để xua đi sức nóng của buổi sớm mai. Summer đội chiếc nón rộng vành vào, nhận lấy ưu thế bóng mát mà nó mời chào, và trong thời gian chạy xe yên lặng ấy, nàng ngẫm nghĩ về tâm trạng của Bulldog và cố gắng, dù khá là vô ích, hiểu sự yên lặng của ông, cũng như vẻ mặt cau có ấy. Vùng đất vây quanh họ giống như một đại dương mênh mông, chỉ có điều rắn chắc và nóng hổi. Đi khoảng nửa dặm, khu rừng nhỏ mở ra một trảng trống, và đó là nơi họ hướng tới. Một nhóm kỵ sĩ đợi bên dưới rặng dương.
“Mr. Bulldog?” Summer ra hiệu về hướng những người đàn ông khi Bulldog quay lại nhìn nàng.
“Người của McLean.”
Ông thò tay vào túi và kéo ra một hộp thiếc mỏng, nhúng một nhánh cây nhỏ mà đoạn cuối đã bị nhai thành một bàn chải vào trong một chất bột màu nâu và phủ chúng vào bên trong môi dưới. Summer đã thấy việc này được làm khá thường xuyên. Ngay cả người dân ở Piney Woods ngậm thuốc lá bột.
“Người của MrMcLean à?”
“Phải.”
Sadie nhìn lo lắng vào Summer và kéo chiếc nón rộng vành của chị từ bên dưới chỗ ngồi và cột nó chắc chắn bên dưới cằm.
Khi Bulldog đưa cả nhóm đến một điểm dừng bên dưới tán cây, những người đàn ông trên lưng ngựa vẫn đứng bất động và nhìn chằm chằm vào các cô gái. Summer nhìn vào từng gương mặt của họ trước khi sự ngượng ngập buộc nàng phải quay đi. Không người nào trong số họ thích hợp với hình ảnh tưởng tượng của nàng về Sam McLean, người trưởng nhóm. Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng cười trầm trầm của Bulldog. Điều đó lôi kéo sự chú ý về ông ta.
“Úi chà chà! Bọn đồ tể các người bị lọt tròng con ngươi ra hết rồi à. Đây là Summer Kuykendall, và người kia là Cô Bratcher.”
“Các ông là những kẻ sống ngoài vòng pháp luật à?” John Austin đứng phía sau Summer, nhìn chằm chằm đầy kinh sợ vào những người kỵ sĩ.
Summer nhìn quanh kinh hoàng. “John Austin!”
Những nụ cười toe toét xuất hiện trên những gương mặt phong trần, rắn rỏi, và một kỵ sĩ thúc ngựa tiến lên trước.
“Tui không chắc chắn về phần còn lại trong số họ, cậu bé à, nhưng như tui thấy, tui là một que nhồi thuốc súng (ramrod) của đám lính này khi ông chủ không ở quanh đây. Jack Bruza là tên tui.”
“Ông nhồi (ram) cái gì thế, thưa ông?”
Summer co rúm lại. Câu hỏi của em trai nàng thường không chủ tâm gây hại. Cậu bé lúc nào cũng chọn ra những từ gây hứng thú với cậu nhiều nhất và hỏi về chúng.
“Hử?” Biểu hiện trên gương mặt người đàn ông là vẻ mặt đặc trưng của những người đàn ông lần đầu tiên nói chuyện với John Austin.
Âm thanh tràng cười ha hả từ những người đàn ông khác không tác động đến Jack chút nào. Ông ta toét miệng cười với họ, dỡ nón ra, gãi đầu và cho phép con ngựa hiếu động tiến đến cạnh gần hơn của chiếc xe thồ.
“Chu choa… Tui đang định học hỏi về điều đó đây, cậu bé. Cậu có thích cỡi ngựa cùng tui trong lúc tui kể với cậu không?”
John Austin không chút do dự. Cậu bé không bao giờ có thể bị kết tội nhút nhát.
“Em có thể không, Summer. Cho phép em nhé?”
Thật khó cho Summer trong việc tạm hoãn thói quen quan tâm đến cậu em trai bé bỏng. Nàng nhìn người đàn ông rồi nhìn con ngựa đang vênh váo.
“Chị không nghĩ…”
“Jack sẽ không cho phép bất kỳ tổn hại nào xảy đến với cậu bé đâu,” Bulldog càu nhàu. “Cô không định để cho bất kỳ cành cây ẻo lả nào chạm đến cậu bé, đúng không?”
Nàng cảm thấy đỏ ửng vì ngượng ngùng trước lời khiển trách ấy. “À… được rồi. Nhưng… cẩn thận nhé, John Austin.”
Mary ré lên ngay khi cậu bé được nhấc lên khỏi chiếc xe thồ. “Cháu… cháu… nữa!”
Một người đàn ông lớn tuổi thúc ngựa tiến lên. Ông ta nhìn vào Sadie với vẻ dò hỏi. “Ma’am?”
Sadie gầt đầu, và bằng một tay, ông xúc cô gái nhỏ lên đặt một cách cẩn thận phía trước ông.
“Lên đây với Racoon già nào, cô gái bé nhỏ, chúng ta sẽ có chuyến cưỡi ngựa ngon lành.”
Một người rất trẻ, không hơn mười bốn, lướt tay qua chiếc mũ rộng vành, gương mặt trẻ trung nhăn nhở một nụ cười toe toét trêu chọc. Cậu ta xoay con ngựa thành một vòng tròn, rồi khiến cho con vật chồm lên trên chân sau.
“Một trong những quý bà được chào đón cươi ngựa cùng với tôi,” Cậu ta gọi.
“Dẹp cái thói phô phang đó đi, Pud. Hoặc là ta chịu trách nhiệm về việc lột da lưng cậu đấy.” Bulldog búng mạnh sợi dây cương và cả đội bắt đầu di chuyển. “Bây giờ hãy thôi ngay mấy trò ngớ ngẩn, và giữ con mắt của các người mở to lên nào.”
“Tên ông ấy là Raccoon* sao? Và tên của chàng trai là Pud*?” Summer không thể nén lại được tiếng cười khẽ. Nàng quay lại để giúp những đứa trẻ vào trong xe.
“Phải.” Bulldog* nghiêng đầu sang một bên, như thể ngạc nhiên trước sự thích thú của cô. “Bọn tui gọi thằng nhỏ là Pud, bởi vì cậu ta là đồ con hoang nhỏ bé mê bánh pudding chưa từng thấy. Tui chẳng còn nhớ nổi tên cậu ta là gì nữa. Nhưng cô chỉ cần đặt xuống một mẻ bánh pudding mới ra lò và thằng nhóc khốn kiếp ấy sẽ ăn cho đến khi mắt hắn trợn trừng lên mới thôi.” Ông đảo qua những tấm lưng của đội quân đang căng thẳng. “Tên của Raccoon là Fox*, nhưng khi ông chủ còn là một cậu nhóc, cậu ấy không thể nhớ nổi lão là loại cáo nào, vì thế cậu ấy gọi lão là Raccoon, và nó dính cứng với lão luôn.”
*Raccoon : thường được gọi gấu trúc Bắc Mỹ, nhưng thực ra là một loại cáo hơi lớn con với đôi mắt đen thui như gấu trúc thì, khá lì lợm và phá phách, hay lẻn vào nhà lục lọi tìm đồ ăn, làm đổ thùng rác, phá hoại đủ thứ.
*Fox : con cáo.
*Bulldog : một giống chó Anh mập lùn, chân ngắn và vòng kiềng, da mặt xếp nếp, thiếu thân thiện và có thói quen cắn ngập răng không chịu nhả.
*Pud =pennis=cock (=thằng Cu), thứ thể hiện giới tính của đàn ông. Hehehe… Toàn tên độc, không đụng hàng… Ct của Sẻ)
“Người thân của cậu ta sống tại trại sao?”
“Không. Họ là những nông dân xấu xa. Lão già là một con la lười biếng và mụ già đã cuốn gói theo một kẻ bán dạo. Jack đã mang thằng nhỏ đến vài năm nay. Để ý chăm nom cậu ta. Thằng nhỏ là một đứa trẻ tốt nếu cậu ta không huyênh hoang. Cứ thích đâm đầu vào lửa nếu Jack không tuốt xác cậu ta ra.”
Ngày đã chuyển tối. Thật thú vị khi ngồi trên cao. Vùng quê thật tươi tốt và xinh đẹp. Họ đi theo một con lạch nhỏ xuôi về phía nam, đôi khi đường mòn trở nên quá hẹp đến mức họ không thể thấy dòng nước đang chảy ngay lập tức. Bulldog giải thích, con lạch lúc này đầy nước, nhờ vào những cơn mưa ở phía bắc, nhưng rất có khả năng sẽ khô tận đáy, trước khi mùa hè trôi qua.
Những kỵ sĩ giữ khoảng cách với chiếc xe, cỡi ngựa ngay bên cạnh hoặc phía sau. Thỉnh thoảng Jack đến nói chuyện với Bulldog. Họ chỉ trao đổi với nhau ít từ ngữ nhất có thể, như cách những người đàn ông đã trải qua nhiều thời gian đơn độc.
“Thấy dấu hiệu nào không?”
“Không.”
“Không gì của Slater à?”
“Không.”
“Cậu ấy không ở xa đâu. Giữ mắt ông mở to với các dấu hiệu.”
“Không có khả năng cho việc gì khác đâu.”
“Tui có một linh cảm.”
“Gì?”
“Có thể chúng ta sẽ đụng độ chúng tại hẻm núi.”
“Gì?”
“Đừng để Pud làm bất cứ điều gì liều lĩnh.”
“Cậu ta sẽ chẳng làm gì như thế đâu. Cậu ta sẽ chỉ hăng hái thái quá thôi.”
“Chúng ta sẽ ở hẻm núi trong nửa giờ nữa.”
“Phải.”
Jack xoay đầu ngựa và đi khỏi. Sau đó, những người đàn ông toả ra xa hơn khỏi cỗ xe.
Mút que kẹo một cách sung sướng, John Austin và Mary nằm xuống khoang xe.
“Khi nào chúng ta sẽ về đến nhà, Mr. Bulldog?”
Nhà. Từ ngữ đến từ em trai cô tự nhiên đến nỗi phải mất một lúc mới tác động đến Summer.
“Khả năng lớn nhất là trước khi trời tối, nếu chúng ta giữ nguyên được sự suôn sẻ.” Đôi mắt sắc sảo của Bulldog luôn luôn chuyển động, và ông chỉ xao lãng để nhúng thuốc lá bột trong một lúc. “Nằm yên đi chàng trai dũng cảm, và đừng om xòm nữa.”
Cảnh vật hết sức thanh bình. Summer đột ngột cảm thấy một cú thúc sắc nhọn của nỗi bồn chồn.
“Ông đang mong đợi… rắc rối ư?”
“Cô sẽ lao thẳng vào tệ hại nếu không mong chờ rắc rối trong vùng đất này. Chỉ là sớm hoặc trễ, giống như vết cắn của một con muỗi vậy.” Giọng của Bulldog tàn nhẫn. “Nếu điều đó xảy ra, không phải tui nói là nó sẽ xảy ra đâu nhé. Các cô phải nhảy khỏi chỗ ngồi và nằm lên trên những đứa trẻ, không được ngóc đầu lên vì bất kỳ lý do gì.”
Summer sắp xếp váy ngay ngắn trên đầu gối với cử chỉ lo lắng. Nàng bắt đầu nói gì đó, nhưng không tin tưởng vào giọng mình. Nàng nhìn về hướng những ngọn đồi. Có vẻ như lúc này chúng đã nâng lên một tầm cao mới.
“Chúng tôi sẽ làm như ông nói, Mr. Bulldog.” Giọng của Sadie trầm lặng, tự tin. “Ông không phải lo lắng đâu. Tôi và Summer sẽ chăm sóc những đứa trẻ.”
“Ước chi cô ngừng gọi tui là ‘Mr.’ Chúng khiến tui ngứa ngáy quá chừng. Tên tui chỉ đơn giản là Bulldog. Không cần thêm vào gì khác nữa. Tui sẽ không trả lời bất cứ cách gọi nào khác hết.”
Họ di chuyển trong sự im lặng dễ chịu, Tiếng lách cách của những bộ yên cương và tiếng lóc cóc của móng ngựa trên lối mòn đã trở nên rắn chắc của thảo nguyên là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
