Gã vỗ nhẹ vào bàn tay bà và nói với bà như thể bà là một đứa trẻ. “Bà biết chúng ta phải làm thế mà. Hãy nói lời chào tạm biệt của bà đi, để chúng ta có thể lên đường.”
“Tôi vẫn chưa biết đủ về Summer,” Bà ta hờn dỗi.
“Chúng ta sẽ trở lại” Gã hứa.
Quan sát từ ngưỡng cửa, Sadie mắng nhiếc bản thân vì đã dám mơ tưởng một người đàn ông như thế sẽ chú ý đến chị khi gã đã có được tạo vật xinh đẹp, chải chuốt đó, cho dù bà ta nhiều tuổi hơn gã. Chị khoanh tay ngang qua chiếc tạp dề sạch sẽ mà chị đã mặc với hy vọng sẽ gặp gã lần nữa, và trách móc bản thân vì đã phí phạm nhiều thời gian cho việc sửa soạn mái tóc. Gã thậm chí không nhìn về hướng chị.
