Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1.

❊ ❊ ❊

Trời nóng đến không thể chịu đựng được trên chuyến xe ngựa chật như nêm, và ký ức về sự mát mẻ của quê nhà – vùng Piney Woods – khiến Summer còn cảm thấy nóng hơn nữa bên dưới lớp áo choàng lông màu xanh đen. Nàng thật xinh xắn khi ngồi ở đó trong chiếc váy cotton, ánh nắng mặt trời lấp lánh xuyên qua mái tóc. Nhỏ bé, xinh xắn và quyết tâm; nàng đã mười chín tuổi và đang trên đường đến miền Tây cùng đứa em trai lên tám.

Gương mặt của cô gái đã lộ ra những nét mệt mỏi, nhưng đôi mắt màu tím viền đen từ chối khép lại. Nàng đã quyết tâm giữ tỉnh táo, dùng chiếc nón thay quạt để làm dịu gương mặt đỏ bừng của đứa bé đang say ngủ trong lòng.

Cậu bé là người vô cùng yêu quý của nàng, đứa em trai bé nhỏ. Nàng đã nuôi dưỡng cậu bé gần như một mình.

Khi cậu bé lên ba, cha họ đã bị tử nạn – một bánh xe thồ mà ông lái đã đổ sập, ném ông và mẹ của họ xuống một con dốc sâu. Lưng của người mẹ bị chấn thương, và sau đó bà không bao giờ rời khỏi giường được nữa cho đến ngày bà ra đi. Trách nhiệm nuôi nấng cậu bé và chăm sóc cho người mẹ tàn phế đã chất nặng trên vai cô bé mười bốn tuổi.

Summer nhìn gương mặt lấm tấm mồ hôi của đứa trẻ đang say ngủ với đôi mắt bối rối, kiên nhẫn, khi làn gió nhẹ tạo ra từ chiếc mũ thổi lọn tóc ẩm ướt ra khỏi trán cậu. Họ đã đi một lộ trình dài rời khỏi Piney Woods.

Ngồi đối diện nàng là một phụ nữ trong độ tuổi bốn đến năm mươi; thật khó để đoán tuổi của phụ nữ trong vùng quê này, nơi gió và bụi thấm sâu trong da, khiến nó già đi và nhăn nheo sau chỉ vài năm. Người phụ nữ luống tuổi hít vào và nhìn ra ngoài cửa sổ. Summer biết cử chỉ đó mang ý nghĩa gì. Bà ta giận dỗi vì nàng đã không mở lòng và kể lể với bà về lịch sử gia đình nàng. Người phụ nữ đã rất dứt khoát với những chất vấn của bà, và Summer kể với bà không nhiều hơn việc một người bạn của gia đình đang đợi họ trong Hamilton.

“Đó là một việc tốt. Hamilton không phải là nơi dành cho một cô gái đơn độc.”

Summer không kể với bà về bức thư mà nàng đã nhận, được ký đơn giản bởi S. McLean, hoặc bức thư chứa những tin tức đáng sửng sốt rằng nàng và em trai làm chủ một mảnh đất với một mái nhà trên đó. Bức thư ngắn và súc tích, không một chút ấm áp hoặc chào đón, nhưng tuy vậy, nó vẫn là một bức thư, và hy vọng của Summer bám chặt lấy tính bảo đảm của những từ đã được viết.

Chuyến đi vẫn tiếp tục diễn ra trong sự yên lặng, cũng tĩnh mịch ngang bằng những vùng quê mà họ đi qua. Vùng đất trông có vẻ trơ trọi, Summer nghĩ với vẻ bâng khuâng, bởi vì nàng cũng thường trơ trọi như thế trong những tình huống hoang mang. Và đã có một tình huống khó xử tương tự. Mỗi ngày. Phải làm gì đây trong đêm đầy gió rét buốt khi nàng nghĩ mẹ nàng sắp chết? Nàng nên chạy đi tìm sự giúp đỡ và bỏ lại đứa em trai năm tuổi trông coi người mẹ đang hấp hối của họ sao? Người mẹ, với những ngày còn lại có thể đếm được, hay đứa em trai bé nhỏ với cuộc đời còn ở phía trước? Chẳng thể nào là một quyết định dễ dàng. Nàng đã ở lại, và mẹ nàng đã sống – để rồi chết ba năm sau đó dưới tình cảnh tương tự. Người mẹ ngọt ngào, kiên nhẫn, người cam chịu trong im lặng, đã rời bỏ nàng và John Astine mới vừa cách đây ba tháng.

Summer vuốt tóc khỏi gương mặt cậu bé bằng những ngón tay dài, thanh mảnh. Cậu bé chẳng có ai ngoài mình, nàng buồn bã nghĩ. Rồi mắt nàng bừng mở và nỗi buồn được thay thế bằng hy vọng. Không ai ngoài mình và Sam McLean.

Một hồi tưởng nhức nhối về vùng núi đồi, nơi nàng sống khi còn trẻ thơ cùng với mẹ cho đến khi Papa của nàng trở lại từ cuộc chiến, cứa vào ký ức. Nàng nhớ mơ hồ có ai đó đang ngồi xổm trước mặt và nói: “Đừng khóc, cô gái mùa hè. Em sẽ ở cùng mẹ và lớn lên, rồi anh sẽ đến. Anh sẽ đến và đưa em về nhà.”

Những bóng tối đổ dài ngang qua đường khi những con ngựa lướt xuyên qua đám mây bụi mù của chính chúng và đi vào trong thị trấn mới của Hamilton, một thị trấn được công nhận từ năm 1850, chỉ mới vừa cách đây hai năm ngắn ngủi. Một người cỡi ngựa đã chạy đua về hướng họ xuống con đường mòn, hú lên để loan báo sự tiến đến của chuyến xe. Chiếc Concord to lớn đã cọt kẹt đến được một điểm dừng phía trước một chái nhà lợp tôn thiếc sáng lấp lánh. Những người đàn ông ăn mặc nhếch nhác túm tụm quanh chiếc xe ngựa tất cả các hướng, rướn cổ để nhìn hành khách bên trong xe.

“Đây là Hamilton, John Austin,” Nàng thì thầm với cậu bé bù xù.

Cậu bé không đáp. Cậu nhìn đám bụi mù khi nó bốc lên và bị thổi ra xa, tự hỏi tại sao cậu không nhìn thấy gió mang nó đi. Hẳn phải có một lý do. Cậu ước chi có ai đó để hỏi. Summer quá bận rộn trong việc chăm sóc cho họ để nghĩ ngợi về gió. Cậu bé chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình đến nỗi không nghe thấy những gì chị gái đang nói. Giọng nàng bập bềnh lướt qua đầu cậu giống như làn gió thoảng, nhưng cậu biết đủ rõ những gì nàng đang nói : “Ở sát bên chị nhé, đưa tay em cho chị nào.”

Summer đứng bên cạnh chiếc xe đầy bụi và đợi nhận hành lý từ người phụ lái cùng những hành khách khác. Nàng giữ chặt bàn tay của John Austin, phòng trường hợp cậu bé nhìn thấy điều gì đó thích thú và lang thang đi mất. Nàng bẽn lẽn liếc nhìn những người sắp thành hàng để đón chuyến xe : Những chàng cao bồi, thuỷ thủ, những người lính từ pháo đài Croghan. Không ai tiến lên để nói chuyện với nàng, nhưng vẻ thích thú của họ gây ngượng ngùng đến mức nàng quay ánh mắt trở lại người đánh xe và giữ chúng ở đó. Với cái nhìn thoáng qua về những kẻ ngoài cuộc đó, nàng không thấy ai có thể là Sam McLean.

Người đánh xe trèo xuống, rồi vươn tay và thả hành lý của họ xuống lối đi lát ván.

“Có ai đón cô không, thưa cô?”

“Tôi không biết. Ah… những sự sắp đặt đã được chuẩn bị sẵn cho chúng tôi ở lại khách sạn.” Giọng nàng, ban đầu mạnh mẽ, điềm tĩnh, đã đượm nét ngập ngừng vào lúc cuối dưới ánh mắt chăm chú kiên định của người đánh xe.

Summer hạ thấp mí mắt xuống và thất bại trong việc che dấu biểu hiện yếu đuối trên gương mặt mệt mỏi.

“Đợi ngay đây. Tôi sẽ đích thân đưa cô đến đó ngay khi tôi làm xong. Không thể nào để cô và đứa trẻ tự mình đi bộ đến đó được.”

Summer không biết nàng đã sợ hãi ra sao cho đến khi nhận ra những lời của ông ấy đã xoa dịu nàng nhiều như thế nào. Sự kiêu hãnh đã khiến nàng lấp liếm nhanh.

“Cám ơn ông. Những sự sắp xếp đã được thực hiện cho chúng tôi rồi.” Nàng lập lại, nghếch cằm lên, lắc đầu nhẹ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.