Đây là lần đầu tiên Jesse Thurston nhìn thấy ngôi nhà nông trại Keep của Slater, và gã nhìn xung quanh với vẻ ngưỡng mộ. Một ngôi nhà vững chãi, bền bỉ, và hắn phải thừa nhận phù hợp với sở thích của hắn nhiều hơn là ngôi nhà cầu kỳ, đồng bóng tại trại Rocking S. Gã đã hết sức mong đợi Sadie Bratcher sẽ đến cùng Summer. Người phụ nữ tóc đỏ gần đây cứ khiến gã xao xuyến mãi, và gã cần gặp cô ấy lần nữa. Gã phải đẩy hình bóng gương mặt nhỏ nhắn, sợ hãi của cô ra khỏi tâm trí gã và thuyết phục bản thân rằng cô chỉ là một người phụ nữ mà gã cảm thấy thương hại bởi vì cô gần như đã trở thành nạn nhân của Travis.
“Tôi đã bị thuyết phục rằng việc cướp bóc và giết người không phải do thổ dân làm, đặc biệt bởi vì một xác chết người Apache bị bỏ lại mỗi lần như thế. Có quá nhiều điều phi lý.” Sĩ quan Slane bước qua lại trên hàng hiên khi ông nói. “Chúng không quá thông minh, hoặc là chúng không biết người Apache không bao giờ bỏ lại người của họ nếu họ có thể mang họ theo.”
“Tôi chắc chắn ngài nói đúng,” Slater nói, và kể với họ về người đàn ông mà Sadie đã bắn và về người tù thổ dân của hắn. “Chúng mang theo những người đàn ông khốn khổ ấy còn sống và giết họ tại hiện trường của vụ cướp. Chưa hết đâu, chúng cũng bắt cả phụ nữ nữa. Người Apache đã ở đây ấy đang tìm kiếm em gái của anh ta.”
Viên sĩ quan ngừng bước. “Anh nói Mrs Bratcher giết người đàn ông đã bắn vào chàng trai trẻ à?”
“Cô ấy đã xén hắn.” Jack nói leo “Giết hắn còn ngọt hơn cả việc đóng một cái đinh.”
Jesse gần như cười khúc khích. Chà… kẻ khốn khổ nhỏ bé can trường, gã nghĩ trước khi hỏi :
“Người đàn ông đó trông thế nào?”
“Râu đen, tóc đen, răng siết phía trước, cưỡi một con ngựa màu nâu đỏ, mang theo một khẩu súng trường và một súng lục, nhưng không mang theo chút lương thực nào. Hắn nói với các cô gái rằng hắn đang tìm MrMcLean.”
Jesse và viên sĩ quan trao đổi ánh mắt.
“Có phải hắn có rất nhiều tóc những lại có một đỉnh đầu hói sọi không?”
“Phải. Hắn đúng như thế.”
“Đó là Black Bealy, một tay chài lưới, sống ngoài vòng pháp luật. Một thứ đồ con hoang xấu xa sẽ làm mọi thứ vì một dollar. Hắn lang thang một thời gian ở Hamilton, rồi đến Rocking S. tìm việc. Tôi đã khiến hắn phắn. Đoán là cuối cùng hắn cũng tìm được một công việc.” Trí óc Jesse chạy đua đến một lần gã đã nhìn thấy Travis cưỡi ngựa đi khỏi cùng với người đàn ông đó. Không nghi ngờ gì với Jesse rằng Travis chính là người mà hắn tìm. Những có vẻ như cũng chẳng có bất kỳ nghi ngờ nào trong tâm trí viên sĩ quan.
“Chúng tôi đang thực hiện một cuộc tác chiến vào trong những ngọn đồi, Slater. Chúng tôi sẽ rất vui nếu có cậu đi cùng.” Đôi mắt sắc sảo của đại uý Slane đã chặn đứng những cái liếc trao đổi giữa Slater và Jack. “Cũng nhiều như tôi mong muốn, thưa chỉ huy, tôi sẽ phải khước từ thôi. Chúng tôi còn phải thiến những con bê, và sau đó Summer và tôi sẽ xuống thị trấn để làm đám cưới.” Những đường rãnh khắc nghiệt trên gương mặt anh giãn ra khi anh cười toe toét. “Nếu chúng tôi hoàn thành đúng thời gian, tôi muốn tự mình làm một cuộc dạo chơi vào trong những rặng đồi trong vài ngày. Tôi không thích ý tưởng rằng bè lũ vô lại đó đến và đi trên đất của tôi.”
“Chà, bây giờ, Jack và tôi có thể làm điều đó,” Bulldog khịt mũi. “Bắt bớ những cô gái bé nhỏ và tiến lên và cột bằng thòng lọng. Cậu sẽ chẳng giá đến một nhúm thuốc lá cho đến khi cậu ra tay.”
Jesse cảm thấy đau nhói vì ghen tỵ. Salter đã tìm thấy tình yêu và anh ta có sức ảnh hưởng và sự trung thành từ người của mình. Ellen đã rất chắc chắn rằng Summer sẽ không bao giờ cưới Slater. Nhưng ngay cả bà ấy cũng sẽ nhìn thấy tính đúng đắn của điều đó. Trong chừng mực gã quan tâm, gã thấy vui khi một cô gái tử tế xinh đẹp giống như Summer thoát khỏi cuộc sống như địa ngục với Travis. Mỗi khi bắt gặp ánh mắt trao đổi thầm kín của cô ấy và Slater, một làn sóng cô đơn phủ choàng trên gã. Phía sau điều này, gã cũng cảm thấy cơn đau nhói của sự nuối tiếc, mạnh mẽ đến mức con tim kiên cường của gã gần như ngừng đập. Một tình yêu như thế, với kết quả là một gia đình, không phải là thứ dành cho gã. Gã đã gắn kết với Ellen, và sau mười hai năm bầu bạn liên tục, gã biết về bà đủ rõ rằng bà sẽ không bao giờ chia sẻ thời gian của gã hoặc lòng trung thành của gã với bất kỳ ai, ngay cả với những đứa trẻ. Bên cạnh đó, thời kỳ sinh đẻ của bà đã trôi qua. Và tuy vậy… nỗi khát khao xưa cũ siết chặt một gọng kìm quanh trái tim gã. Cuộc đời của gã, gần đây, đã trở nên xa lạ và trống trải.
Dần dần, thả lỏng bản thân, siết chặt dây đai trên chiếc yên ngựa, Jesse cưỡi về hướng con lạch.
