Nhiều ngày trôi qua. Sau hai tháng sống trong vùng đồi, những ký ức về Piney Woods hiếm khi sượt qua tâm trí của Summer. Lúc này là thời kỳ bận rộn của Keep, nhưng Slater vẫn đến và ‘đi dạo’ với nàng gần như mỗi tối. Thỉnh thoảng anh đến trễ, như khi họ đang chuyển đám bê non ra khỏi vùng đồi vào vùng đáy sông, nơi cỏ dày và xanh. Sau này, khi mưa đến, họ sẽ chuyển chúng đến những vùng đất cao hơn. Tất cả đều mong mưa, khi công việc ngày càng nóng nắng và bụi; họ trở về nông trại sau giờ làm việc với cổ họng cháy khô và gương mặt phủ một lớp bụi dày. Trong vùng quê này, mưa không chỉ có nghĩa là có nước cho những giếng nước và bồn chứa, mà còn cho cỏ trên nông trại nữa.
Slater đùa giỡn với ý tưởng cử người nào đó đến thị trấn và đưa về một vị mục sư để anh và Summer có thể kết hôn, nhưng cơ hội tìm ra được một người như vậy hết sức mong manh, và cơ hội ông ấy chịu đi một chuyến đi dài vào trong vùng núi đồi còn mong manh hơn. Anh đã quyết định đợi cho đến khi công việc đã xong và họ sẽ cùng cỡi ngựa đến Hamilton – hoặc đến Georgetown, nếu cần.
Đã giữa buổi sáng khi John Austin đọc sách cho Mary. Cô bé chẳng hiểu chút nào về những gì cậu bé đọc, nhưng thích được ngồi sát bên cậu và nhìn cậu lật trang.
Summer và Sadie đang giặt quần áo và máng chúng lên sợi dây phơi trải dài từ góc ngôi nhà đến cây sồi lớn. Họ nhìn thấy một kỵ sĩ đơn độc đang tiến đến con lạch. Thoạt đầu, họ không chú ý nhiều, nghĩ rằng đó là một kỵ sĩ của McLean mang đến một tín nhắn của Slater. Vài lữ khách lẻ loi đến nơi xa xôi này, nhưng đó chỉ là những kẻ tình cờ lỡ bước, có một luật bất thành văn rằng, ngay lập tức anh ta trở thành khách của họ và được trao tặng lòng mến khách.
Sadie nhận ra người kỵ sĩ trước Summer.
“Đó là Travis McLean! Chắc chắn là Travis McLean, y như tôi đang đứng ở đây!” Giọng chị gần như rên rỉ, và Summer nhìn chị với vẻ ngạc nhiên, rồi bật cười. Sadie không thích bị bắt gặp trong dáng vẻ lôi thôi như thế. “Hắn chẳng làm điều gì tử tế hết. Hắn chẳng tốt đẹp gì khi tự cỡi ngựa đến đây đâu.” Giọng chị dịu đi, gần như cam chịu.
“Chị không thể biết được, Sadie. Có lẽ hắn ta mang đến một thông điệp từ Ellen chăng.”
“Nếu như hắn có mang bất kỳ điều gì đến, thì đó hẳn là rắc rối mà thôi.” Sadie làu bàu và nhặt chiếc thau giặt trống lên và thả nó rầm rầm nó xuống bên cạnh chiếc chậu sắt màu đen. Với một chiếc que dài, chị ấn mớ quần áo vào trong nước sôi lặp đi lặp lại.
Travis cưỡi ngựa vào trong sân và ngồi yên trên lưng ngựa. Hắn giở nón và lau trán bằng ống tay áo. Mái tóc rạng rỡ của hắn lấp lánh trong ánh nắng, và Summer nhận ra hắn đã để ria mép kể từ khi nàng gặp hắn lần cuối. Hắn là một người đàn ông đẹp trai, và bây giờ hắn đang mỉm cười, phô bày hàm răng trắng đều đặn. Đó là một nụ cười thân thiện, trẻ thơ, và Summer không thể không đáp lại.
“Em vẫn xinh đẹp y như tôi nhớ, Miss Summer. Thật đáng giá với mọi dặm đường nóng nực, bụi bặm để nhìn thấy nụ cười ngọt ngào đó.”
Summer mỉm cười lần nữa trước vẻ tinh quái của hắn. Chẳng chút ngờ vực nào thoáng qua tâm trí nàng rằng hắn đang đặt cược nước cờ tốt nhất của hắn.
“Hãy xuống ngựa và uống chút nước giải khát nào, Mr. McLean.”
“Cám ơn cô, Ma’am.” Hắn thúc ngựa đến thanh chắn.
Summer đi cùng hắn đến bệ rửa bên cạnh cửa sau. Ánh mắt hắn khiến nàng thiếu thoải mái. Nàng ước chi Slater sẽ cưỡi ngựa đến.
“Điều gì ngăn em không gọi tôi là Travis thế… Summer?”
Thật đột ngột, nàng không nghĩ ra điều gì để nói.
“Không có gì. Không có gì… hết… Travis.”
“Tốt hơn rồi đó. Tốt hơn rất nhiều.” Trông hắn có vẻ thích thú.
“Nước có lẽ mát đấy. Đó là một gàu nước mới.”
Hắn mỉm cười và ra hiệu mời nàng sử dụng. Nàng lắc đầu.
“Mẹ tôi yêu cầu tôi ngừng lại đây và trao cho em lời thăm hỏi. Chúng tôi có một bữa tiệc vào cuối tháng, bà sẽ rất tự hào nếu em đến. Và bà không phải là người duy nhất mong muốn em sẽ ban cho chúng tôi niềm vinh dự bằng sự ghé thăm đâu.”
“Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó, nhưng tôi gần như chắc chắn là tôi sẽ không thể đến. Nhưng hãy nói với mẹ anh rằng tôi vinh hạnh được bà ghé thăm lần nữa,”
Summer luống cuống với những gì vừa nói hoặc làm. Nàng biết nếu nàng mời hắn vào nhà thì Slater sẽ nổi giận, tuy nhiên, cách cư xử chuẩn mực đòi hỏi nàng phải mời hắn ăn uống.
“Tôi tin là mẹ anh mạnh giỏi.” Nàng nói, cố gắng trì hoãn thời gian.
“Vâng, bà ấy ổn. Việc lên kế hoạch cho sự phung phí này giữ bà ấy bận rộn.” Hắn đứng nhìn nàng, cười tủm tỉm, đợi xem nàng sẽ làm gì.
Cuối cùng, nàng quyết định là mình đang tạo ra một tình thế khó xử mà lẽ ra không nên có.
“Chúng tôi sẽ có một bữa ăn sẵn sàng không bao lâu nữa, Travis. Anh được chào đón cùng ăn với chúng tôi.”
“Tôi không thích điều gì hơn, nếu em chắc chắn không thấy phiền. Xin thứ lỗi, tôi sẽ mang cho con ngựa ít nước.”
Summer gật đầu và lỉnh vào bên trong nhà.
