Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Ngay khi hai người phụ nữ rời khỏi phòng, Sadie đi đến giá rửa mặt và xối nước lên gương mặt bừng bừng. Quả là một sự gắng sức để đẩy lùi cảm giác sợ hãi khuấy động không ngừng khi có mặt Ellen McLean và con trai của bà ta. Đồ chó đẻ! Cái thứ đồ mông la làm bộ làm tịch; thứ đồ con hoang hư hỏng, vênh váo, với thôi thúc nhục dục mang khuynh hướng bạo lực và đồi bại. Những người phụ nữ ở Hamilton đã kể với chị đủ thứ chuyện về hắn. Ngay cả những con điếm cũng từ chối tiền của hắn cho đến khi họ cùng đường. Trái tim chị đã nhảy lên tận cổ họng khi nhìn thấy hắn lần đầu tiên, và đêm kinh hoàng gần như bị hắn cưỡng đoạt đã gợi lại rõ ràng khiến chị run rẩy. Chỉ những tiếng thét của chị mới mang đến sự giúp đỡ. Ngay trước khi nắm đấm của hắn tống vào mặt chị, chị đã nhìn thấy người đốc công cao ráo, đen tối, gương mặt đông cứng với cơn giận, cố gắng giật hắn ra khỏi chị. Hôm nay, người đàn ông đó đã hành động như thể không nhớ chị, nhưng Travis đã nhận ra chị ngay lập tức. Hắn đã xuất hiện một lần vào buổi chiều, dựa người vào khung cửa bếp, nhìn chị với vẻ xấc láo, như thể thách chị dám tố cáo hắn.

Giận dữ với bản thân vì đã bực dọc với Mary, chị đến với cô bé và ẵm cô bé vào đôi cánh tay.

“Mama xin lỗi, bé cưng ngọt ngào,” Chị ngâm nga. “Mama xin lỗi đã bực dọc. Nói với mẹ chúng ta sẽ làm gì nào. Chúng ta sẽ đi xuống cái đu nhé. Con có thích điều đó không?”

Gương mặt bé bỏng vỡ tung những nụ cười. “Cái đu, cái đu!”

Đã hoàng hôn khi họ đi bộ tay trong tay ra khỏi cửa sau. Xuống cạnh con lạch, Sadie có thể thấy ánh lửa từ khu trại dựng tạm bởi những người chăn gia súc của quý bà McLean. Vài kỵ sĩ từ trang trại khác bắn toé nước ngang qua con lạch để kết hợp với họ, và những lời chào mừng to tiếng cho thấy họ là bạn bè. Sadie và Mary quay người về hướng cái đu.

Mary chạy tới trước, túm chặt cái bao tải đầy rơm treo lơ lửng bằng dây thừng và bọc đôi chân bé nhỏ vào đó. Sadie trao cô bé một cái đẩy nhẹ và cô bé bật cười vui vẻ. Âm thanh tiếng cười của con gái chị quá đỗi đáng yêu đến nỗi Sadie quên đi mọi thứ ngoại trừ niềm vui nhỏ bé mà chị đang chia sẻ với con gái.

“Cao, cao nữa đi, Mama!”

“Giữ chặt nhé!” Sadie cảnh báo. “Giữ chặt nào, và chúng ta sẽ đu bổng hơn.”

Sau một lúc, Mary trở nên mệt để có thể giữ chặt, và đôi chân nhỏ bé kéo lê trên đất cho đến khi cái đu dừng lại. Cô bé đã hài lòng một lúc chỉ với việc đẩy chiếc đu, rồi xoay gương mặt bé bỏng ngước nhìn mẹ.

“Mama đu!”

“Được rồi.” Tiếng cười của chị ngang bằng với của con gái, chị nhảy lên và quấn chân quanh chiếc bao tải. “Cho mẹ một cái đẩy nào, Mary.”

Đôi bàn tay nhỏ bé trên lưng chị chỉ vừa vặn khiến chị khẽ nhúc nhích.

“Nào nào, Mary. Đẩy mẹ đi nào.”

Đôi bàn tay to lớn, rắn chắc chạm vào lưng chị, và chị được trao tặng một một cú đẩy mạnh. Chị sợ hãi đến mức đôi tay đông cứng trên sợi dây thừng và quăng người quay quanh để thấy Mary đứng bên cạnh người đốc công cao lớn, cô bé đang vỗ tay và ré lên vui sướng. Chiếc nón của người đàn ông kéo thấp qua đôi mắt, và chị chỉ nhìn thấy miệng gã. Nó hơi nhếch lên một chút.

“Mary.” Chị hổn hển, và lao tới nắm tay đứa trẻ. Mary giật ra khỏi chị và chạy tới chiếc đu.

“Con đu!”

Trái tim Sadie phi nước kiệu hoang dại trong lồng ngực. Chị đi tới vồ lấy Mary khỏi chiếc đu, nhưng người đàn ông đó đã tiến đến và trao cho đứa trẻ một cái đẩy nhẹ.

“Chúng ta cùng đi nào.”

“Không, không được.”

Chị không chắc là chị đã nghe đúng và mang vẻ hoang dại như một đứa trẻ hoảng sợ.

“Tôi không phải là người mà em phải dè chừng. Em biết điều đó mà.” Gã nói êm ái, dịu dàng, và giữ một bàn tay vững vàng trên lưng đứa trẻ khi gã tung cô bé tới lui.

“Phải,” Chị thì thầm, nhưng âm thanh đã vươn tới gã.

“Làm sao em lại đến làm việc ở phòng nhảy đó vậy?”

Sadie sửng sốt bởi lời lẽ của gã và không biết phải trả lời thế nào, vì thế chị im lặng.

“Người đàn ông của em đâu rồi?” Câu hỏi trực tiếp của gã loé lên sự bực bội.

“Anh ấy đã khiến cho bản thân bị giết, và tôi phải làm việc trong phòng nhảy bởi vì tôi không thể kiếm được công việc nào khác.” Chị quan sát gã, cau mày, nhưng sự tức giận của chị tàn đi nhanh chóng khi mắt gã gặp mắt chị. Để làm dịu đi những lời lẽ thẳng thừng đó, chị thêm, “Cám ơn ông về những gì ông đã làm đêm hôm đó. Tôi không có chút ý tưởng nào về những gì hắn đã làm. Trông hắn ta quá tử tế.”

“Hắn có thể như thế khi hắn muốn. Đừng để hắn bắt được em khi em chỉ có một mình.”

Có một khoảng im lặng khi họ quan sát Mary trên chiếc đu. Một lần nữa, Sadie lại sửng sốt trước lời lẽ của gã, và chị điên cuồng tìm kiếm điều gì đó để nói.

“Ông đã làm việc cho nhà McLean đó bao lâu rồi.

“Mười hai năm.”

Chị ước chi gã nói nhiều hơn, nhưng gã đứng lặng lẽ, quan sát chị, đẩy đu cho Mary.

“Ông có thường đi qua lối này không?” Chị ước chi đã không hỏi câu này.

“Bây giờ tôi sẽ thường đi.”

Sadie quá lo lắng và bối rối để có thể suy nghĩ rõ ràng. Ý gã là gì? Trong một khoảnh khắc chị cảm thấy bị châm chích bởi một cơn rùng mình, nhưng nó tàn đi nhanh chóng khi xét về mặt hợp lý. Gã sẽ đưa Mrs. McLean đến thăm Summer. Chị cho phép bản thân nhẹ nhõm khi nhìn chằm chằm vào hắn.

Gương mặt sạm nắng của gã đóng khung bởi đôi tóc mai màu nâu sẫm được tỉa tót, làm nổi bật đôi gò má cao và chiếc mũi thon, thanh tú bên trên một chiếc miệng hào phóng nhưng không cười. Đó là một gương mặt nghiêm nghị nhất, gần như khó ưa, mà chị từng nhìn thấy. Gã quay lại nhìn xuống chị, và đột ngột đôi mắt xám mang đến một cảm giác rằng gã có thể nhìn thấu chị.

“Đây là một nơi tốt cho em. Em sẽ ở lại đây chứ?”

“Tôi muốn thế.” Từ ngữ đến thật dễ dàng. “Tôi muốn giúp đỡ đủ để chi trả cho việc ở lại của chúng tôi.”

“Đây là một nơi tốt cho em,” gã nói lần nữa.

Sadie quan sát gã, nhận ra cách Mary tin tưởng gã và cách gã đã đẩy con bé trên chiếc đu dịu dàng như thế nào. Chị nhìn vào gương mặt gã và tự hỏi điều gì ẩn giấu phía sau chúng. Gã đang nghĩ gì? Và gã sẽ thật sự bảo vệ chị khỏi con trai người chủ thuê hắn sao? Chị băn khoăn không biết làm sao hắn lại ở trong đám người nhà McLean. Nhà của hắn thì sao? Loại phụ nữ nào có thể lấy được hắn khỏi quý bà McLean? Một cơn choáng váng nhỏ, khó chịu tràn qua chị khi nhận ra những suy nghĩ đó. Gã là loại đàn ông nào thì có gì quan trọng đối với chị? Đến sáng mai, chị có khả năng không bao giờ gặp lại gã nữa. Tuy vậy, ý nghĩ đó cứ quấy rầy chị, và chị nhìn gã chăm chú. Không có chút mùi quỷ dữ nào trên gã giống như Travis McLean, nhưng cũng không thật sự dịu dàng, ngoại trừ những gì hắn bộc lộ với Mary. Phải, một người đàn ông như thế sẽ… sẽ…

“Em định sắp xếp suy nghĩ của em về tôi à?” Gã ngừng chiếc đu và nhấc Mary xuống.

“Ý ông là gì?”

“Em đang cố quyết định xem tôi là loại người nào, và liệu tôi có đáng tin không.”

Mary vươn tay ra và nắm lấy tay gã giật nhẹ. Gã nhìn xuống gương mặt nhỏ bé láu lỉnh và ngồi xổm xuống trên gót chân. Gã vỗ nhẹ vào túi áo. Bẽn lẽn, lần đầu tiên, Mary tìm kiếm cho đến khi cô bé phát hiện cây trụ mảnh của que kẹo. Đôi mắt sáng bừng của cô bé gặp mắt gã. Jesse đứng lên và vỗ nhẹ vào đầu cô bé.

“Có một thứ mà cả hai chúng ta đều có chung lòng thương mến, ờ, cô gái nhỏ?”

Gã lấy thuốc lá vấn ra khỏi túi áo, không hề bận tâm những gì gã đang làm sẽ tạo ra khói thuốc. Gã đánh nhẹ đầu que diêm bằng móng tay và giơ ngọn lửa lên. Gã nhìn Mary, nước dãi nhớp nháp từ que kẹo chảy xuống cằm cô bé, rồi quay ánh mắt lên người mẹ. Cô là một phụ nữ trưởng thành – chắc chắn không nhiều hơn độ tuổi của một cô gái – nhưng là một phụ nữ gan dạ. Cũng xinh đẹp nữa. Gã lấy điếu thuốc ra khỏi môi. Cô đang bồn chồn và đỏ bừng bởi vì gã đang nhìn. Cô đã nhìn gã, bây giờ đến lượt gã. Cô hẳn đã thật sự cùng đường khi nhận công việc ở sàn nhảy. Hắn đã biết khi hắn kéo Travis ra khỏi cô rằng cô không thích hợp cho kiều sống đó.

Trời đã muộn. Sadie nắm lấy tay Mary. Người đàn ông không quay người hoặc lên tiếng khi chị đi phía sau gã, những bước chân chị tần ngần một chút, như thể muốn nói chuyện. Gã xoay người và chị ngừng lại.

“Thưa ông?”

“Vâng, thưa cô?”

“Cám ơn ông. Và cám ơn vì đã cho Mary sự thết đãi.” Giọng chị run rẩy, bất chấp quyết tâm giữ cho nó vững vàng của chị.

“Vào nhà đi,” Gã nói. Sadie chắc chắn giọng hắn có vẻ dịu dàng. “Vào nhà và tôi sẽ canh gác cho.”

Thật tuyệt vời khi không phải sợ hãi. Chị có thể cảm thấy đôi mắt gã đặt trên chị cho đến khi chị vào trong cửa sau. Nhanh nhẹn, chị rửa vết kẹo nhớp nháp khỏi gương mặt đã mệt của đứa trẻ, cởi đồ cho cô bé, và đặt cô bé vào trong giường. Thổi tắt đèn, chị thay đồ và nằm cạnh cô bé. Chị có thể nghe tiếng lầm bầm của giọng Ellen McLean đến từ phòng Summer, và giọng của John Austin và Pud trên gác xép. Chị nghĩ về buổi sáng sắp đến với những cảm giác lẫn lộn. Dù ao ước đây là lần cuối cùng gặp quý bà McLean và con trai, chị khiếp sợ với ý nghĩ sẽ không gặp lại Jesse Thurston nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.