Trời đã xế chiều khi nàng và Ellen ngồi dưới bóng mát của cây sồi già, Summer nghĩ về người quản lý trang trại dong dỏng đó và Travis. Họ không công khai thù địch, nhưng chắc chắn cũng không thân thiện. Nàng không thể quan sát họ kỹ hơn vì Ellen đã giữ nàng bận rộn với cuộc chuyện trò phụ nữ. Cho đến bây giờ, cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh về váy áo, những tiểu thuyết mới, và kiểu tóc.
“Slater thế nào?” Ellen hỏi đột ngột.
“Tôi chỉ mới gặp anh ấy sáng nay.”
Đôi mắt xanh thân thiện tìm kiếm mắt nàng, rồi buồn bã khi bà lắc đầu.
“Thật xấu hổ với cách chàng trai đó rút lui từ khi Sam bị giết.” Bà ngừng lại, quay gương mặt về hướng cây cầu cạn và ngôi nhà trang trại xa xa. “Cậu ta đổ lỗi cho chúng tôi, cô biết đấy. Tôi không bao giờ có thể hiểu nổi làm sao cậu ta có thể nghĩ rằng Travis hoặc tôi dính líu đến một việc như thế.” Đôi mắt buồn bã quay trở lại với Summer. “Tôi yêu mến Sam McLean như một người anh trai. Sau rốt, anh ấy là máu mủ còn sống duy nhất của chồng tôi.” Những giọt lệ phồng lên trên góc mắt bà.
Summer với tay qua để vỗ nhẹ vào bàn tay bà. “Tôi rất tiếc, Ellen. Tôi không biết Sam McLean đã chết cho đến sáng nay.”
Ellen lau nước mắt. “Đúng là Slater, khi mang cô đến đây mà không nói gì với cô hết.” Summer không nói gì, nên bà ta tiếp tục. “Đã năm năm rồi. Hoặc có lẽ bốn, thời gian trôi đi quá nhanh. Sam và Slater hạ trại trên đồi, những người đàn ông đã cưỡi ngựa vào trong trại và bắn giết. Tôi cho rằng họ nghĩ Sam có tiền trên người. Chúng đã giết anh ấy. Slater bị thương rất tệ. Một trong số chúng đã cỡi ngựa qua người cậu ta hết lần này đến lần khác… như cậu ta đã kể. Thật kỳ diệu là cậu ta vẫn còn sống. Vài người của Sam đang gom những con ngựa non và nghe thấy tiếng súng. Họ đã cưỡi ngựa đến và giết những kẻ đó ngay tại chỗ. Họ nói một trong số đó đã chạy thoát bằng cách cỡi ngựa xuyên qua hẻm núi gần đó, nhưng họ không tìm thấy dấu vết nào của hắn. Những kẻ đã chết ấy thỉnh thoáng có làm việc cho chúng tôi, thế nên Slater tin rằng mệnh lệnh đến từ chúng tôi. Thật không thể hiểu nổi làm sao cậu ta có thể nghĩ được một điều như thế.” Ellen ngoảnh mặt đi để thấm khô mắt.
Summer không biết phải nói gì. Vẻ đau buồn chân thành của người phụ nữ khiến nàng muốn giận Slater. Thật hợp lý khi anh tổn thương và giận dữ, nhưng tại sao lại mang theo sự căm ghét mà không có bằng chứng, trong năm năm?
“Slater từng là một chàng trai nhỏ kỳ lạ,” Ellen nói với vẻ yêu mến. “Cậu ta quá cô độc. Mẹ cậu ta… chà, không cách nào để diễn tả được, không hoàn toàn sáng suốt. Điều đó thỉnh thoảng xảy ra với phụ nữ ở đây toàn thời gian, trong vùng quê cách biệt này. Họ không thể đương đầu được với nỗi cô đơn ngày qua ngày, không bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào khác.” Bà ta lắc đầu buồn bã và vỗ nhẹ vào tay của Summer. “Đàn ông!” Bà la lên. “Đàn ông có công việc của họ, nhưng phụ nữ cần nhiều hơn điều đó. Chúng ta cần trò chuyện, cần được yêu thương và được bảo rằng chúng ta được yêu thương. Libby đáng thương, quá mập và khó ưa. Ai có thể đổ lỗi cho Sam về việc trải qua phần lớn thời gian của anh ấy cách xa bà ta nhất có thể được chứ? Anh ấy yêu quý Slater và Slater cũng yêu quý anh ấy, lẽo đẽo theo sau anh ấy mọi nơi. Khi cô ra đời, cậu ta đã yêu quý cô như người em gái nhỏ.” Bà ta thở sâu và buột ra một tiếng thở dài run rẩy. “Thỉnh thoảng, tôi nghĩ Slater có thể thừa hưởng vài thứ từ mẹ cậu ấy.”
“Bà ấy đã chết trước tai nạn ư?”
“Phải. Bà ta chết đôi năm sau khi cô và mẹ cô trở lại Piney Woods. Dù thế nào thì đó cũng là một phước lành vì chấm dứt việc phải khoá bà ta lại trong phòng. Nhưng chúng ta hãy nói về những thứ vui vẻ hơn đi. Cô có một nơi ở thật xinh đẹp. Tôi đã luôn thích nơi này. Vùng đất của cô tiếp giáp với của tôi. Cô có biết điều đó không?” Bà ta bật cười trước vẻ mặt của Summer. “Không à. Đất của cô không trải dài tới mười lăm dặm, nhưng của chúng tôi vươn xa gần như thế. Cô có một dải đất chạy dài từ đây đến mép con lạch đó – Tôi độ chừng nó rộng khoảng hai hoặc ba dặm. Cô có một mảnh đất giá trị trong chừng mực Slater quan tâm. Phía Nam vùng đất của cô là một phần khác của McLean’s Keep. Sam quỷ quyệt thật!” Bà ta bật cười lần nữa và lắc đầu. “Anh ấy đã sắp đặt điền trang này. Tôi không cho rằng anh ấy nghĩ JR sẽ trở lại vì Nannie. Có lẽ anh ấy nghĩ anh ấy sẽ cưới Nannie cho chính mình.” Đôi mắt bà ta nhảy múa với vẻ tinh quái. “Sam đúng là một người đàn ông Scot chính hiệu!”
Lời bóng gió rằng Sam muốn cưới mẹ nàng vì mảnh đất của bà không được Summer hưởng ứng, nhưng nàng giữ ánh mắt dõi theo những ngọn đồi xa xa và không bao giờ cho phép cảm xúc của mình lộ ra.
“Còn bà, Ellen,” Nàng hỏi, “Bà đã trở thành goá phụ bao lâu rồi?”
Đôi mắt bà ta lấy lại vẻ buồn bã mơ màng. “Travis chỉ mới là một cậu bé khi Scott chết. Chúng tôi ở lại trang trại trong vài năm, rồi đi đến Nacogdoches*, nơi họ hàng của tôi sống. Chúng tôi đã trở về cách đây mười hai năm và mang Jesse đi cùng. Cùng khoảng thời gian đó. Người đàn ông tôi tin tưởng để giao phó trang trại đã ăn cắp của chúng tôi. Tôi phải thú nhận, cô không bao giờ biết nên tin vào ai đâu. Jesse đã đưa mọi thứ vào tầm kiểm soát. Cô biết đấy, tôi có ngôi nhà tuyệt nhất vùng Tây Texas, tôi vẫn luôn tự nhủ với mình như thế. Hãy đến và ở lại bao lâu cô muốn, Summer. Có một ngôi nhà tốt thì có gì tuyệt đâu nếu cô không thể phô bày nó?” Bà ta bật cười và giơ đôi bàn tay trên tai trong vẻ mất tinh thần diễu cợt. “Cô nghĩ về tôi như thế nào?”
(*Nacogdoches : Một thành phố nhỏ nằm ở Đông Texas được xem là thị trấn lâu đời nhất của Texas, cách Houston 140 miles, nơi có trường Stephen F. Austin State University và hồ Nacogdoches khá đẹp)
“Tôi nghĩ bà là một quý bà rất xinh đẹp, người tự hào về ngôi nhà của mình.”
“Ôi, Summer. Tôi muốn chúng ta trở thành bạn bè.”
“Chẳng có lý do gì để chúng ta không nên như thế” Đôi mắt của Summer tìm kiếm đứa em trai nhỏ và nàng gọi cậu bé. “Tôi muốn bà gặp em trai tôi, Ellen.”
Summer không hề gặp Travis cho đến bữa ăn tối. Hắn đi vào cùng Jesse. Hai người đàn ông đứng bên cạnh nhau đợi bữa ăn được dọn ra trên bàn. Bằng cách nào đó trông họ giống nhau, nhưng cũng rất khác nhau. Cải hai đều cao, rắn rỏi, và ngăm ngăm nâu. Một người mỉm cười rất thoải mái, người kia hiếm khi cười, nếu không muốn nói là không hề cười. Travis rất lịch thiệp. Hình ảnh phóng đãng mà hắn để lộ lúc sớm đã biến mất, và thay vào đó là vẻ thân thiện trẻ thơ. Summer thầm thừa nhận rằng quan điểm của nàng về hắn có thể đã nhuốm màu thành kiến bởi sự cảnh báo cay đắng của Slater.
Sadie xuất hiện khi bữa ăn chấm dứt, và Summer giúp dọn dẹp. Sadie đã cáu gắt với Mary rất khác thường, và cô bé cuối cùng cũng đi đến chiếc gường phía sau bếp và nằm xuống, mút ngón tay cái, quan sát với đôi mắt to, tròn xoe. Ellen lịch sự một cách lạnh nhạt với Sadie, và phớt lờ hoàn toàn cô gái nhỏ. Thật nhẹ nhõm với Summer khi mời Ellen ra ngoài hàng hiên sau khi xong việc.
