Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

Mạch của Summer đập dồn khi màn đêm buông xuống. Sadie, người luôn ngồi với nàng một lúc sau khi những đứa trẻ đã lên giường, đã đi nghỉ sớm. Summer tắm rửa, mặc chiếc váy sạch, chải tóc và túm chúng ra sau gáy bằng một sợi ru-băng. Cuối cùng, nàng lấy một ít cánh hoa hồng khô và chà xát chúng trên cổ, mặt và đôi cánh tay.

Thỉnh thoảng, nàng cảm thấy hư ảo trong lúc chờ đợi Slater. Thật quá đỗi tuyệt vời khi được ở trong tình yêu. Anh lấp đầy mọi góc của trái tim nàng mà nàng không thể nào ngăn được. Nhận thức rằng nàng yêu anh đã mang đến cho thế giới một sự rạng rỡ mới, giải phóng nàng khỏi những kềm chế xưa cũ gần như đã được nàng ấp ủ. Nàng cảm nhận niềm vui đang sôi sục trong lòng vào lúc ít mong đợi nhất. Hạnh phúc dường như tuôn chảy trong máu nàng, và những nụ cười nho nhỏ của niềm vui thuần khiết uốn cong miệng nàng. Nỗi lo lắng quấy rầy về Sadie, nỗi sợ về phản ứng của Slater trước cuộc ghé thăm của Travis bị đẩy lùi vào góc khuất của tâm trí nàng. Không có chỗ cho bất kỳ thứ gì ngoài tình yêu nàng dành cho Slater.

Tai của Summer bắt được những âm thanh của đêm tối, và nghe thấy tiếng anh đến gần, hai giây trước khi nhìn thấy anh. Nàng rời khỏi chiếc ghế dài bên tường nhà và đi đến cạnh hiên, chờ đợi, trái tim nàng đập dồn hạnh phúc. Nàng nghe tiếng lách cách của yên cương, rồi anh tiến thẳng đến hướng nàng. Chiếc áo sơ mi màu dịu sáng lên trong ánh trăng. Anh không đội mũ và mái tóc sẫm màu viền lấy gương mặt tối. Nàng chạy ra khỏi hiên trước. Anh ngừng lại và dang rộng đôi cánh tay. Nàng chạy vào trong chúng và anh nhấc bổng nàng lên cao, đung đưa nàng vòng quanh.

“Cưng của anh! Cô gái mùa hè yêu dấu của anh! Anh sẽ không bao giờ quen được với việc em đang đợi anh, chạy đến với anh.” Giọng anh khàn khàn, căng thẳng, dịu dàng, và môi anh vùi vào bên tai nàng. “Em có mùi như hoa hồng. Kẻ theo đuổi của em có ghé qua thăm không?”

“Anh ấy ở đây!” Đôi cánh tay nàng quấn chặt cổ anh. “Anh ấy ở ngay đây nè!”

Cảm giác về thân thể nàng ấm áp tỳ sát của anh và hương thơm của nàng điền đầy đầu anh. Anh nuốt xuống khó nhọc bởi vì anh muốn nàng quá nhiều. bàn tay anh di mơn trớn lưng nàng và qua bờ hông đầy đặn, kéo nàng sát hơn.

“Ngày hôm nay dài như cả năm,” anh thì thầm đầy đam mê trên môi nàng, và hôn nàng thật lâu và say đắm.

Nàng đáp lại nụ hôn của anh, miệng nàng dung dưỡng sự đói khát của anh, cảm nhận nỗi khao khát quen thuộc trong nơi thầm kín nhất, áp sát vào anh, bầu vú nàng nhức nhối như thể chúng mong mỏi được âu yếm. Anh bắt đầu vuốt ve nàng, đôi tay anh thật dịu dàng.

“Cưng yêu dấu.” Hơi thở của anh ấm nồng trên gương mặt nàng. “Anh đã đợi suốt cả ngày cho điều này. Càng lúc càng khó khăn hơn… để không làm nhiều hơn chỉ hôn em thôi.”

Nhận biết rằng nàng có thể khiêu khích anh nhiều đến thế, có thể khiến cho thân thể to lớn, rắn chắc của anh run rẩy và hụt hơi khiến nàng bạo dạn hơn. Đôi tay nàng di chuyển xuống dưới và trượt vào bên trong áo sơ mi của anh. Khuôn ngực anh phủ lông ở vùng trung tâm, ấm áp và mượt mà khi bàn tay nàng trượt dọc theo những bó cơ đang run rẩy dưới sự vuốt ve của nàng. Sự thám hiểm của nàng đột ngột ngừng lại. Nàng dứt môi khỏi anh để có thể nói.

“Anh… anh bị thương ở chỗ này!”

“Không quan trọng. Không điều gì quan trọng lúc này ngoài em.” Anh bắt đầu hôn nàng lần nữa, bàn tay anh luồn vào bên dưới mái tóc, vào vùng gáy để giữ đầu nàng. Nàng có thể cảm thấy sự khuấy động trong anh và trong nàng, và nàng muốn được tan chảy vào anh, trở nên một với anh, để nàng có thể cảm nhận cơn đau anh cảm thấy khi những vết sẹo này được tạo thành.

Nhẹ nhàng, vẫn đang hôn nàng, anh buông lỏng vòng tay đang quấn quanh nàng, giữ vai nàng, anh nhìn vào gương mặt nàng.

“Hãy để anh đưa em và John Austine về nhà, cưng của anh.” Có một vẻ khẩn nài trong giọng anh. “Anh muốn các em ở đó. Anh sẽ chuyển đến khu nhà tranh cho đến khi chúng ta kết hôn.” Anh kéo nàng trở lại trong vòng tay anh.

Trái tim nàng rộn rã. Vẻ thành khẩn trong gương mặt anh, của giọng anh, khiến nàng yếu đuối. Ở nơi nào đó, nàng tìm thấy được sức mạnh để thì thầm : “Bây giờ điều đó sẽ không còn lâu nữa.” Nàng chuyển xuống thấp, nhấn những nụ hôn dọc theo xương hàm của anh. “Cho đến khi chúng ta kết hôn, em sẽ đợi anh ở ngay đây, bất cứ khi nào anh có thể đến với em.” Nàng nhấc đầu lên, cười nhẹ. “Tại sao chúng ta lại đứng ở đây nhỉ? Chúng ta có nên ngồi trên hàng hiên không?”

“Chúng ta hãy đi bộ xuống chiếc đu.” Anh tháo một bọc đồ phía sau yên ngựa, và tay trong tay họ di chuyển xa khỏi ngôi nhà.

Nàng nghĩ đã đến lúc kể với anh về cuộc viếng thăm của Travis. Trong lúc nàng đang cố gắng hình thành những từ ngữ đúng trong tâm trí, họ đã vươn đến gốc dương, anh trải một chiếc khăn và hạ thấp người xuống. Khoảnh khắc đó đã biến mất.

Anh nghiêng người trên khuỷu tay và ngắm nàng. Anh hoàn toàn chắc chắn rằng không người phu nữ nào khác giống như nàng và sẽ không bao giờ có. Nàng đã dệt một mạng lưới quanh anh dễ dàng làm sao, cho dù nàng giống như một cánh bướm mong manh. Trăng đã lên và là đà trên ngọn cây. Ánh sáng bàng bạc phủ lên quang cảnh một vẻ huyền ảo. Anh phải có nàng gần hơn nên anh giơ tay lên và giật nhẹ váy nàng. Nàng khuỵu gối xuống bên cạnh anh.

“Em là thật, Summer, hay anh đang mơ? Một giấc mơ tuyệt vời.” Những ngón tay anh khép nhẹ quanh cổ tay nàng và nâng lên môi anh, hôn lên làn da mềm mại, lướt lưỡi anh dọc theo cánh tay phía trong của nàng.

Nàng cúi thấp để nhấn khuôn miệng đang run rẩy lên của anh. “Ôi, tình yêu,” nàng phả vào môi anh. “Ngay cả những giấc mơ cũng không tuyệt vời như thế này được!”

Với một cánh tay quấn ngang vai nàng, anh xoay tròn trên lưng và kéo nàng xuống với anh. Một tiếng thở dài thoả lòng buột ra khỏi anh.

“Anh kiệt sức rồi,” Nàng nói với vẻ quan tâm. Đôi mắt nàng xem xét gương mặt anh trong ánh trăng, và lướt những đầu ngón tay ve vuốt gò má mang sẹo của anh.

Trong luồng sáng ấm áp, chập chờn của ánh trăng, làn da nàng lấp lánh và thanh khiết, bị phủ bóng và nổi bật, thậm chí còn xinh đẹp hơn anh từng nhìn thấy trước đó. Nàng có một vẻ rạng rỡ thật khác biệt, nhưng anh không thể gọi tên được.

“Summer xinh đẹp của anh,” Anh thì thào, gần như sùng kính. “Anh không thể tin điều này, nhưng em càng lúc càng xinh đẹp hơn nữa. Em là một nàng công chúa thần tiên sao, tình yêu của anh?”

“Vâng.” Nàng mỉm cười với đôi mắt anh. “Và em sẽ biến thành con ếch xanh nếu anh không hôn em.”

“Không phải đâu!” Những từ ngữ như tiếng gầm gừ khàn khàn trong cổ họng anh. Anh xoay người và chèn nàng xuống chiếc khăn, nghiêng người trên nàng và cuốn nàng vào vòng tay. Những nụ hôn của anh phủ kín miệng nàng, ấm áp, tàn phá, dữ dội với tình yêu và đam mê. Summer khép mắt khi niềm vui sướng của khuôn miệng tham lam ấy quét qua mọi tế bào thần kinh của nàng với sự phấn khích mãnh liệt. Nàng nghe hơi thở rời rạc của anh thoảng bên tai nàng, những từ ngữ thì thầm khàn khàn của tình yêu. Bàn tay anh di chuyển giữa họ đến những chiếc nút trên váy nàng, khám phá khuôn ngực trần của nàng bằng sự động chạm của anh. Anh nâng niu, mơn trớn, ve vuốt, rồi áp đôi đỉnh nụ của nàng sát vào bờ ngực trần của chính anh, nơi trái tim anh đang đập hoang dại.

Mê mụ, không dám mở mắt, Summer di chuyển bờ môi của nàng đến gò má sứt sẹo của anh, và hôn lên những nếp nhăn và những gờ sẹo nham nhở bằng đôi môi hé mở. Đôi tay anh di chuyển trên ngực nàng và xuống dưới dọc theo thân thể nàng, khám phá những đường cong và những vùng trũng bên dưới lớp váy cotton. Khi ngón tay anh mở thêm những chiếc nút, những chiếc móc, nàng bắt đầu run rẩy, nhưng vào khoảnh khắc này, nàng không thể tạo ra một chuyển động kháng cự nào nhiều hơn anh có thể tự ngăn cản chính bản thân anh.

Đôi môi anh di chuyển chậm rãi và lang thang khỏi miệng đến vành tai nàng, rồi đến mắt và quay trở lại để chôn vùi miệng nàng trong miệng anh. Anh đang run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy miệng anh trên ngực nàng, bờ môi và lưỡi ve vuốt, nhấm nháp trên đỉnh nụ của nàng. Ôm đầu anh trên bờ ngực trần, nàng rên rỉ, những thanh âm tắt tiếng, bị bóp nghẹt, không mạch lạc. Nàng muốn điều này! Nàng muốn được khuất phục bên dưới đôi tay tìm kiếm của anh. Không điều gì trong sự tưởng tượng tượng của nàng giống như thế này. Điều này vượt trên cả tuyệt vời, trên cả nỗi kinh hoàng.

“Anh yêu em và muốn em, nhưng anh không muốn điều này xảy ra với em. Hãy nói anh ngừng lại, cưng của anh!” Những từ ngữ tắt nghẹn va vấp khỏi môi anh khi anh nhấn những nụ hôn nóng hổi dọc theo làn da mềm mại của cổ họng nàng và là nguyên do làm căng phồng bầu vú của nàng, làm uốn cong lưng nàng trên cánh tay anh, trong lúc bàn tay khác ve vuốt vùng hông và đùi. Trong anh có một nỗi háo hức muốn được biết, được chạm vào mọi nơi của nàng, được đi vào bên trong nàng, hợp nhất với nàng. “Có phải đây là những gì em muốn? Làm ơn… làm ơn hãy nói đó là điều em muốn đi!”

Đôi mắt của Summer nồng nàn yêu thương khi nàng nhìn anh. Đặt lòng bàn tay vào bên cạnh mặt anh, nàng dỗ dành, như thể với một đứa trẻ : “Vâng, tình yêu của em. Đó là những gì em muốn. Vài từ được nói bởi một nhà thuyết giáo không thể nào khiến em là của anh nhiều hơn khoảnh khắc này!”

Miệng anh hạ thấp để thưởng thức hương vị mật ngọt nồng say của bờ môi nàng, và lưỡi anh tìm kiếm lối vào. Thân thể nguyên vẹn quần áo của anh che phủ trên nàng, đôi chân anh trên chân nàng, đôi cánh tay anh siết chặt nàng vào anh. Nàng nằm mềm mại và ẻo lả, đón nhận những nụ hôn với sự hăm hở dịu dàng. “Anh phải nói với em, cưng của anh,” Giọng anh phả trên gò má nàng, “Nó… nó có thể không phải những gì em mong đợi. Nó có thể…”

“… đau. Em biết. Em biết mà.” Đôi tay nàng di chuyển một cách thiếu kiên nhẫn, kéo áo sơ mi của anh ra và lướt đầu ngón tay qua vùng lông ngực và qua những rẻ cơ sườn gầy guộc. Hơi thở hít vội của anh khiến nàng run rẩy. Nàng cảm thấy thoáng lẻ loi khi anh rời khỏi nàng để giúp nàng cởi bỏ váy áo, nhưng ngay trước khi nàng có thể phàn nàn, anh đã trở lại, trần trụi và ấm áp và bao phủ quanh nàng.

Đôi tay nàng nâng lên để giữ anh gần hơn, thân thể nàng căng sát vào anh. Anh bao phủ gương mặt nàng bằng những nụ hôn, buông thả nỗi khao khát bị dồn nén của anh qua mỗi cái chạm của bờ môi. Anh cúi đầu và hôn lên vùng săn chắc mượt mà của bầu vú và bàn tay anh len vào giữa đùi nàng, vuốt ve vùng da thịt kín đáo mềm mại ấy, rồi di chuyển lên phía trên. Nàng tạo ra một tiếng nức nở bị bóp nghẹt theo bản năng khi những ngón tay anh tìm thấy vùng ẩm ướt và xâm nhập nhẹ nhàng vào bên trong.

Anh thì thầm với nàng, êm ái và khàn khàn, và một thoáng sau đó nàng quên mất nàng là ai, nàng ở đâu, và mở rộng đôi chân, cho phép những ngón tay của anh làm theo cách của chúng. Nỗi phấn khích trong nàng tăng cao, thân thể nàng quằn quại và căng lên tìm kiếm tay anh, nhức nhối về thứ gì đó nàng vẫn chưa hiểu rõ. “Đây là lần đầu tiên trong hàng ngàn lần của của chúng ta,” Anh thì thầm. “Anh muốn em biết khoái cảm mà anh sẽ biết. Anh muốn em ấp ủ ký ức về lần đầu tiên của chúng ta.”

“Vâng, vâng! Làm ơn…” Nàng thì thầm, và anh di chuyển trên nàng, đầu gối đặt giữa hai đùi nàng, giữ chúng tách ra. Trong một khoảnh khắc, nàng đã sợ hãi. Đôi tay nàng trượt xuống lưng anh và cảm nhận sự siết chặt rồi buông lỏng của những bó cơ. Anh nhấc bản thân bên trên nàng và nàng cảm nhận sự nóng bỏng, to lớn và rắn chắc của anh nhấn trên lối vào của nàng. Anh vào trong nàng chỉ một chút rồi ngừng lại. Với hơi thở rời rạc, anh đợi trọn một phút; xoa dịu nàng, làm yên lòng nàng. Đột ngột, anh đẩy vào, và thân thể nàng nhức nhối trong cơn bàng hoàng. Miệng anh làm ngừng lại tiếng thét giật mình của nàng.

“Tình yêu quý báu của anh,” anh xoa dịu nàng. Anh giữ nguyên bên trong nàng mà không di chuyển, gắn chặt trong nàng, thân thể của họ liên kết với nhau, chỗ phồng lên rắn chắc của anh âu yếm vùng mềm mại bên trong nàng.

Nhận thức về điều đó cuốn qua nàng và nàng quấn đôi tay quanh anh, bàn tay nàng nhấn vào lưng anh, vào đôi hông gầy guộc, thật sự muốn trở nên một với anh. Nằm ở đó bên dưới anh, với cánh tay anh quấn quanh nàng, một phần của thân thể anh bên trong nàng, nàng nghĩ : Không gì có thể giống điều này lần nữa, không điều gì! Từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã thay đổi.

Anh chuyển động thật nhẹ nhàng, chậm rãi, thân thể anh rắn lại, run rẩy. Anh nhấc đầu lên để có thể nhìn vào gương mặt nàng; chúng rạng ngời và thấm đẫm tình yêu. Chuyển động của anh nhanh lên. Không có chút đau đớn nào đâu mà, anh có thể đọc được điều đó trong mắt nàng. Với một tiếng rên tắt nghẹn, anh bao phủ miệng nàng bằng miệng anh, và thân thể họ uốn cong cùng nhau, những chuyển động của nàng đón nhận anh. Những làn sóng râm ran di chuyển như thuỷ ngân xuyên qua mạch máu nàng. “Em yêu anh,” nàng thét lên thầm lặng khi thân thể nàng quằn quại và dường như anh đã đưa nàng đến rìa của thế giới và họ bay vào không gian khoá chặt cùng nhau.

Hết đợt sóng này đến đợt sóng khác của nỗi khoái cảm tràn qua họ. Cả hai người bọn họ được bao bọc trong niềm hạnh phúc trọn vẹn trong sự liên kết đó, trao tặng tất cả cho nhau và nhận trở lại mọi thứ và nhiều hơn nữa. Chỉ Summer không chắc tình yêu của họ là vô cùng đặc biệt; Slater biết rõ nó là như thế. Anh là một người khao khát yên bình, khao khát sự toại ý. Chính là ở đây, bên dưới anh, trong thân thể của người phụ nữ bé nhỏ này. Anh đã rót bản thân vào trong nàng, rên rỉ, run rẩy, tìm kiếm mọi mảnh linh hồn của nàng ôm vào sự sở hữu của anh và trói buộc thân thể nặng trĩu của anh với của nàng bằng một sự kết hợp hoàn hảo.

Sau đó, vẫn gắn kết với anh, nàng chỉ vừa đủ sức để đáp lại những nụ hôn của anh. Nàng mệt lử và kiệt sức, nhưng linh hồn nàng bay vút cao, và nàng muốn nói với anh cách nó đã tác động với nàng.

“Điều đó thật kỳ diệu! Anh … thật kỳ diệu!”

Nỗi nhẹ nhõm tràn qua anh. Thật dịu dàng, anh đẩy mái tóc ẩm ra khỏi gương mặt nàng và trái tim anh sưng phồng lên. Anh không bao giờ dám hy vọng, dám mơ đến việc tìm thấy được một người phụ nữ như thế này. Anh cúi đầu và đặt một nụ hôn sùng kính trên trán nàng, lên môi nàng, ngực nàng. Trong anh tràn ngập một sự vui sướng và toại ý không thể tả xiết. Nhấc bản thân lên và ra khỏi nàng, anh nằm bên cạnh nàng và tìm kiếm chiếc áo sơ mi của anh. Âu yếm, anh chùi mồ hôi khỏi gương mặt nàng, kéo chiếc áo mềm mại qua bầu vú nàng, xuống vùng bụng phẳng, và giữa hai đùi, lau sạch cho nàng. Đó là một hành động yêu thương thành kính, và Summer nhận ra nó đúng là như thế.

Anh ngừng lau và họ nhìn chằm chằm vào nhau. Nàng nhận thức sâu sắc về bờ ngực trần trụi và thân thể gầy guộc, cơ bắp của anh, và anh hoàn toàn biết rõ về thân thể mảnh mai của nàng, nhưng không hề có một sự xấu hổ nào, sự ngượng ngùng nào.

“Em yêu anh,” Nàng buột ra trong một giọng êm nhẹ, run rẩy.

“Và anh yêu em,” Anh nói khàn khàn. “Cám ơn em vì cũng yêu anh.”

Sau đó, anh mặc quần áo vào, rồi giúp nàng mặc váy áo của nàng.

“Nếu em ở nhà của anh, anh có thể yêu em suốt đêm.” Anh nói êm ái, trêu chọc. Và rồi, nghiêm túc lại, “Nhưng anh hiểu những lý do của em về việc không muốn đến đó sớm.”

Gần như quá kiệt sức để di chuyển, nàng ngồi yên trong lúc anh cảm nhận về sợi ru băng buộc tóc của nàng trên tấm khăn trải, tìm kiếm và trượt nó ra khỏi cổ nàng, để mái tóc nàng buông thả tự do.

Họ nhìn nhau theo một cách mới. Những gì họ có được đêm nay là một điều kỳ diệu… bây giờ đó là sự choáng ngợp. Họ đã hợp nhất, đã ràng buộc với nhau, trở thành của nhau, vùng mềm mại của nàng đã chịu khuất phục nơi cứng rắn của anh, sự kinh ngạc của họ đã biến thành nỗi sung sướng vô ngần. Điều đó đủ để ngồi sát bên nhau, yên lặng, cho phép bóng đêm che phủ họ khỏi thế giới.

“Em cảm thấy kỳ lạ, mới mẻ,” Nàng thì thầm. “Em cảm thấy giống như âm nhạc ấy.”

“Hôn anh nữa đi.”

Môi họ tìm nhau trong bóng tối, bám chặt lấy nhau, và nàng kéo đầu khỏi anh. Vầng trăng đã lạc mất phía sau một đám mây lang bạt. Ở nơi nào đó, một con sói thảo nguyên gởi tiếng hú cô độc của nó vào bầu trời rộng, một con cú đêm rúc lên, một con sóc huyên thuyên đầy tò mò, và rồi chỉ còn thinh lặng của đêm.

Một âm thanh mơ hồ, xa xôi bắt lấy sự chú ý của Slater. Anh lắng nghe. Không có gì thêm nữa. Anh vươn tay vào cạnh giày da đanh và nắm trong lòng tay một khẩu súng nhỏ. Đặt một cánh tay quanh nàng, anh lắng nghe thêm hơn một phút nữa. Trong một chuyển động uyển chuyển, anh đứng bật dậy và kéo nàng lên cạnh anh.

“Gì thế?” nàng thì thầm.

“Một con nai đang làm toé nước trong con lạch,” Anh nói êm ái. Tay trong tay, họ rời khỏi bóng tối dưới rặng cây và băng qua sân.

“Travis McLean đã đến đây hôm nay.” Nàng nói điều đó đột ngột, vội vàng.

Họ đến hàng hiên và Slater thả tấm chăn trên chiếc ghế dài. Nàng bối rối. Nàng chắc chắn anh đã nghe thấy những gì nàng nói, nhưng anh không nói gì.

“Slater.” Nàng ngước nhìn vào gương mặt anh. “Anh có nghe thấy em nói Travis đã đến đây hôm nay không?”

“Anh có nghe em nói.” Giọng anh gay gắt và cắt vào nàng như một lưỡi dao. “Tại sao em không nói cho anh trước lúc này? Hắn định làm gì ở đây?” Anh hỏi gặng. Cơn giận của anh dường như vươn ra khỏi bóng tối và phủ chụp lấy nàng. Không chủ tâm, nàng thụt lùi. Cú túm của anh trên cánh tay nàng siết chặt.

“Hắn nói hắn đang đi săn trên rặng đồi và mẹ hắn yêu cầu hắn, nếu hắn đi hướng này, mời em đến một bữa tiệc.” Nàng lấm lét nhìn anh.

“Đi săn ư?” Nàng gần như có thể cảm thấy cơn giận bừng bừng, toé lửa đang thiêu đốt anh. “Săn thứ gì? Vài kẻ thổ dân khốn khổ về để bắt làm nô lệ ư? Để hành hạ ư?”

Bị đẩy khỏi nỗi sợ hãi bởi những lời lẽ cáu kỉnh, buộc tội của anh, cơn giận tràn qua nàng.

“Hắn không nói hắn đang săn cái gì. Em chỉ biết hắn đã kiểm soát bản thân giống như một quý ông, và em đã mời hắn dùng bữa cùng. Em có thể làm gì khác được chứ?”

“Em không biết Travis McLean, hoặc Ellen ngọt ngào, điệu đà đó đâu!”

Sự kiêu hãnh của nàng bị đông cứng bởi cách hành xử lỗ mãng khi anh bác bỏ quan điểm của nàng.

“Em chẳng có lý do gì,” Nàng nói bình tĩnh, “để tin rằng họ là kẻ thù của em. Ellen đủ rộng lượng để mời em. Bà ấy là bạn của mẹ em và bà ấy muốn trở thành bạn em. Anh đã sai khi nghĩ họ có liên quan đến việc giết chết cha anh. Ellen chẳng nói điều gì ngoại trừ những điều tốt đẹp về anh và Sam.”

“Ra thế!” Anh ném lời lẽ vào mặt nàng giống như một cái tát. “Em nghĩ bà ta là bạn của Nannie à? Bà ta đã khinh miệt Nannie, khinh miệt mẹ anh, khinh miệt anh, miệt thị bất cứ thứ gì hoặc bất kỳ ai đứng giữa bà ta và cha anh. Khi cuối cùng bà ta cũng nhận ra bà ta không thể có được ông ấy, bà ta muốn ông ấy phải chết! Với việc anh chết đi, bà ta ít nhất cũng có được chút gì đó của ông ấy – nông trại của ông ấy!”

“Anh không biết rõ điều đó, Slater.” Nỗi thất vọng giận dữ chảy rào rạt trong nàng và lý lẽ tuôn trào như một dòng thác. “Anh đang để cho sự ngờ vực che phủ phán quyết của anh. Nếu anh có bằng chứng chống lại họ, tại sao anh không mang nó đến pháp luật?”

“Pháp luật ư? Đồ ngốc nhỏ bé, chẳng có luật lệ gì ở nơi này hết! Quân đội làm những gì cần thiết, nhưng thực chất chẳng khác gì một cái nhọt trên mông con chim giẻ cùi. Em cho rằng thật may mắn vì trang trại này đã không bị tàn phá bới những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, những kẻ phản bội, những tên thổ dân chăng? Trang trại an toàn cho em bởi vì người của anh đã giữ nó theo cách đó. Anh bị mất đi một hoặc hai người mỗi năm để giữ gìn “luật pháp” trên vùng đất của anh.”

Chỉ duy nhất nỗi tuyệt vọng mới khiến Summer tìm thấy từ ngữ, bất kỳ từ ngữ nào, chỉ để nàng có thể bênh vực cho quan điểm của nàng.

“Anh vẫn không có bằng chứng về việc Ellen muốn anh chết để bà ấy có thể có được trang trại. Bà ấy không thể biết liệu bà ta có thể có được nó nếu anh chết hay không.”

“Có, bà ta có biết. Đất của McLean luôn truyền lại cho người mang dòng máu McLean, và thật đáng tiếc, Travis là người mang họ McLean. Chú Scott đã công nhận hắn ta, dù chỉ có Chúa biết bằng cách nào ông ấy có thể sinh ra một kẻ sa đoạ đến thế.” Anh khum gương mặt của nàng giữa hai lòng bàn tay anh như thể anh muốn đúc khuôn và ghi nhớ những đường nét của chúng khi anh nghiên cứu nó xuyên qua đôi mắt nheo nheo.

Cơn giận của Summer chấm dứt. Lúc này nàng muốn khóc, nhưng sự kiêu hãnh ngăn chặn việc sử dụng những giọt lệ để xoa dịu anh.

“Slater, làm ơn mà, hãy cố hiểu.”

“Hiểu ư? Hoặc em tin những gì anh nói với em hoặc những gì Ellen nói. Đơn giản vậy thôi. Anh yêu em nhiều hơn cuộc sống, Summer, và anh đã dần hy vọng, đã bắt đầu tin tưởng rằng, em cũng yêu anh đáp lại. Nền tảng của tình yêu là sự tin tưởng, lòng trung thành.”

“Làm sao anh có thể ngờ vực tình yêu của em dành cho anh? Anh cho rằng em sẽ… em có thể như thế sao?...” Một dấu hiệu mệt mỏi trườn vào trong giọng nàng, những giọt lệ dâng ngập mắt nàng, và bờ môi mềm mại của nang run rẩy. Một thoáng ngừng ngắn đấu dịu trong lúc họ nhìn vào mắt nhau. Bẽn lẽn, do dự, nàng trượt đôi cánh tay quanh cổ anh và, đứng nhón trên những ngón chân, nàng nhấn một nụ hôn vào khuôn miệng nghiêm khắc, không nhượng bộ của anh. Hơi thở bỏ rơi anh trong một tiếng hổn hển đột ngột, và đôi tay anh cuốn lấy nàng trong một cái ôm siết vội vã.

Nếu nàng mong đợi nhìn thấy vẻ mềm mại trên gương mặt anh khi anh buông nàng ra, nàng hẳn sẽ thất vọng. Có một sự yên lặng căng thẳng trong lúc anh xem xét sự thẳng thắn của nàng. Những giọt lệ đã phủ mờ tầm nhìn và nàng hít vào một hơi thở rời rạc. Nàng cố thoát ra khỏi vòng tay giam hãm của anh và che dấu đi gương mặt trước khi nàng làm bản thân bẽ bàng thêm nữa, những anh chỉ giữ nàng chặt thêm.

“Chẳng có lý do gì để em phải khóc. Em phải lắng nghe anh,” Anh nói, bằng một giọng đều đều, xa lạ. “Đừng để bị lừa dối bởi cái lưỡi trơn trượt và cách hành xử quyến rũ của Travis. Hắn giống như một con chó điên đối với phụ nữ. Anh nói điều này là có cơ sở, Summer.” Anh nắm khuỷu tay nàng chặt hơn. “Phụ nữ chẳng khác gì một tảng thịt đối với hắn. Anh không muốn hắn ở gần em. Nếu hắn chạm vào một cọng tóc của em thôi, anh sẽ giết hắn. Anh sẽ bắn hắn ngã nhanh gọn như bắn một con chó điên. Hắn có thể đã nghĩ Sadie là một trò chơi đầy hứa hẹn vì những gì cô ấy đã làm ở Hamilton, nhưng khi cô ấy ở trên đất của anh, cô ấy cũng ở dưới sự bảo vệ của anh. Anh có được em chấp nhận chưa, Summer? Em có hiểu không?”

“Dĩ nhiên là em hiểu. Chỉ là… hắn ta quá tử tế hôm nay. Không chỉ với em mà còn cả với Sadie, và đám trẻ con nữa.”

“Nếu hắn đến đây lần nữa, em nên bắn súng báo hiệu.” Anh ôm nàng gần hơn, ấp gương mặt ẩm ướt của nàng vào vai anh. “Em đừng lo lắng. Anh sẽ ngủ trong lán cho dù anh thích ngủ cùng em nhiều hơn.” Anh hôn nàng dịu dàng. “Chúng ta tốt hơn nên xem xét đến việc có một căn nhà tranh được xây dựng dưới đây, để Sadie không ở một mình sau khi em chuyển đến ngôi nhà kia. Giờ thì vào nhà đi, và nhớ cài những thanh chắn ngang qua các cánh cửa nhé.”

Bên trong ngôi nhà, nàng cài những thanh chắn và đi đến cửa sổ. Hình bóng Slater dẫn con ngựa của anh đến phía sau nhà và nàng đi đến ô cửa sổ phía sau để nhìn theo. Con ngựa đang uống nước trong máng trước khi Slater tháo yên cương và hướng nó vào trong bãi quây. Anh di chuyển quanh toà nhà với khẩu súng trường trong tay,, ngừng lại mỗi vài bước chân để lắng nghe. Khi anh quay lại căn lán, anh đứng phía trước cửa vài phút trước khi đi vào bên trong.

Tinh thần của Summer xuống thấp. Trước đây nàng chưa bao giờ cảm thấy sức ép mang tính thể chất cũng như cảm xúc như thế, việc yêu một người đàn ông say đắm như nàng yêu Slater, và nhìn thấy anh biến đổi từ một người đàn ông tử tế, ấm áp, đáng yêu thành một kẻ lạnh lẽo, tàn nhẫn và bạo lực ngay trước mắt nàng thật hết sức đau lòng. Trí óc nàng quay trở lại những giờ khắc đã qua trong sự kết hợp mê đắm của tình yêu. Không bao giờ nàng có thể biết được một sự hoàn thiện huy hoàng đến thế, một sự thoả mãn đặc biệt nhường ấy. Giờ đây, nằm một mình trong giường, tắm trong ánh sáng của đêm phi thường này, nàng chao đảo, đặt bàn tay trên bụng, ngay bên trên vùng sinh dục của nàng. Hạt giống của anh. Nàng có thể nào mang thai không nhỉ? Có thể lắm chứ! Lẽ ra nàng nên thấy hổ thẹn với sự phóng đãng ấy mới phải, thay vì thế, nàng lại thấy vui sướng với viễn cảnh được trông thấy một cậu nhóc bé xíu da ngăm với mái tóc đen thẳng, gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt màu xanh thăm thẳm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.