Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog - Chương 10.

❊ ❊ ❊

Sadie nhận ra vẻ hoang mang của nàng và tìm cách làm dịu đi bất kỳ nỗi thất vọng nào nàng có thể đang cảm thấy, và cùng lúc thoả mãn nỗi hiếu kỳ của chính chị như là tại sao người chủ nông trại lại chọn ngủ trong chiếc lán.

“Jack nói họ có thêm vài ngày nữa với những đám bê đực non kích động ngoài bụi cây. Slater cũng vất vả như bất kỳ ai, Jack đã nói thế. Đoán là anh ấy hẳn có lý do riêng trong việc qua đêm ngoài đó, nếu như anh ấy đã làm thế,” chị thận trọng thêm vào.

“Anh ấy đã làm thế. Anh ấy giận dữ về việc Travis ở đây.”

“Giận dữ ?”

“Giận dữ không phải là từ đúng. Anh ấy nổi điên. Chúng ta phải bắn một phát súng nếu hắn ta trở lại.” Nàng đợi cho đến khi có thể kiểm soát được sự run nhẹ trong giọng nàng. “Ôi, Sadie, Slater sẽ giết hắn! Travis xấu xa với phụ nữ, anh ấy nói thế, và anh ấy không tin khi hắn ở gần chúng ta. Tôi không tin Travis sẽ làm tổn thương chúng ta, nhưng Slater chắc chắn như thế, anh ấy định ngủ trong ngôi lán cho đến khi anh ấy có thể dựng một ngôi nhà tranh.”

“Hãy để anh ấy giết hắn!” Gương mặt và giọng nói của Sadie để lộ sự tuyệt vọng của chị.

“Sadie! Tại sao chị lại nói như thế! Hắn có…?”

“Hắn xấu xa, Summer. Đồi bại thì đúng hơn! Hãy để Slater giết hắn. Hắn chỉ là một mẩu của… không gì hết.”

“Chị sợ hắn! Hắn đã nói gì với chị ở ngoài sân đó thế? Chị đang run lên kìa. Đó là do hắn hay chị bị ốm?”

Sadie chiến đấu với sự xung đột đang chạy đua bên trong chị. Travis chắc chắn sẽ giết chị và Mary nếu chị kể với Summer về lời đe doạ của hắn, Suốt đêm dài, chị đã vật lộn với các vấn đề cần phải làm. Bây giờ, nếu Slater muốn giết hắn, các vấn đề của chị đã được giải quyết.

“Tại sao tôi phải sợ hắn? Tôi chỉ nghĩ rằng nếu hắn ta xấu xa như thế thì hắn nên bị bắn. Tôi đoán những gì không đúng với tôi là tôi nhớ thị trấn!” Những đốm màu lộ rõ trên gò má chị khi chị nghiêng đầu ra vẻ ngang tàng. “Tôi không bao giờ xa cách thị trấn trong một thời gian dài, vì thế làm sao tôi biết được là tôi sẽ nhớ nó chứ?” Chiếc mũi hỉnh của chị ngước cao đến một góc xấc xược.

Nhìn chằm chằm vào chị, Summer nếm thấy một cơn đau nhói của nỗi thất vọng.

“Chị muốn trở lại thị trấn sao?” Sự không tin của nàng phản bội chính nó trong một giọng nói run lên vì quan tâm. “Chị đã nói chị thích nơi này cơ mà.”

Sadie quay đi, không thể chịu đựng được vẻ mất mát trên gương mặt của Summer.

“Tôi không nói tôi muốn trở lại thị trấn,” Chị ném lời nói qua vai chị. “Tôi thích nơi này. Tôi chỉ đang băn khoăn sẽ ra sao khi cô và John Austin rời khỏi đây để sống với Slater. Sẽ chẳng cần tôi ở lại đây nữa.” Chị bật cười diễu cợt. “Hơn nữa, tôi sẽ không tự mình ở lại đây được nếu Slater không cho phép tôi.” Một màu đỏ bừng cháy trên gò má chị. “Tôi phải tìm thấy một người đàn ông, và chẳng có nhiều đàn ông quanh đây.”

Ở tuổi đôi mươi, Sadie đã luận ra đôi điều triết lý để giúp chị vượt qua hoàn cảnh khó khăn : Che dấu cảm xúc của bạn, mỉm cười vượt qua đau thương, giả vờ, giả vờ… giả vờ. Nhưng trái tim chị nổi loạn : Chị muốn thét lên và dậm mạnh chân, đập đầu vào tường, nhưng đó không phải điều tốt đẹp để làm, chẳng tốt chút nào.

Có một khoảng im lặng dài, phiền muộn. Summer mang một sắc đỏ tương đương trên gương mặt. Nàng nhìn chăm chú vào Sadie, rồi quay đi.

“Chị và Mary được chào đón ở lại đây bao nhiêu lâu chị muốn, Sadie. Ngay cả khi John Austin và tôi sang nhà của Slater.” Summer quan sát gương mặt của Sadie với vẻ lo lắng, ngạc nhiên trước thái độ thay đổi của chị. Kể từ ngày họ rời khỏi Hamilton, chị đã rất phấn khởi. Bây giờ, đột ngột…

“Ồ, tôi không định đi đâu hết, Summer.” Giọng của Sadie nhẹ tênh. “Tôi chỉ muốn biết liệu cô có ý định cho tôi ở lại hay không thôi. Dĩ nhiên tôi không biết liệu tôi có làm đủ để trang trải cho nơi ở của chúng tôi hay không.” Chị bật cười phiền muộn. “Nói về công việc, tôi tốt hơn nên theo đuổi việc chế tạo xà phòng. Chúng ta có một đống tro lưu trữ, và tôi tìm thấy một bình mỡ.”

Họ chuyển hết thùng nước này đến thùng nước khác để đổ lên chỗ tro đã được xúc vào trong một máng gỗ. Nước potash (kali) chảy nhỏ giọt vào trong thùng qua những lỗ nhỏ trong máng tro, và khi Sadie loan báo nó đã sẵn sàng, chị rót nó qua lượng mỡ mà Summer đang nấu chảy trong chiếc thùng sắt bên trên một ngọn lửa lộ thiên.

Khi hỗn hợp xà phòng cô đặc đến dộ dày của bánh pudding, họ trải nó vào trong một chảo dẹt lớn và thêm muối vào để nó rắn lại. Xà phòng có mùi kiềm nồng nặc, nhưng khi sử dụng trong chậu giặt, quần áo sẽ rất sạch sẽ, và sau khi xả bằng nước rồi phơi dưới ánh nắng, chúng sẽ có mùi rất tuyệt.

Họ làm việc trong im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của họ là tiếng khiển trách Mary của Sadie. Chị muốn đứa trẻ ở lại trong nhà. Thoạt đầu Summer thấy bối rối, nhưng quyết định là Sadie sợ đứa bé đến gần thùng nước đang sôi. Mary khóc lóc và nhặng xị. Cuối cùng, trong sự tuyệt vọng, Sadie bọc một muỗng đường vào một miếng vải, cột nó cẩn thận, và đưa cho đứa trẻ mút.

“Tôi không nên làm thế,” Chị càu nhàu. “Tôi không nên để con bé nghĩ nó sẽ có được một miếng đường mỗi lần nó quăng ra một lời nguyền rủa.”

Họ đã hoàn tất việc chế tạo xà phòng và đang dọn dẹp khi John Austin gọi báo có ai đó đang đến. Cả hai cô gái nhìn về hướng con lạch và lối mòn dẫn đến Keep, và không thấy ai hết, ngoảnh mặt về đường mòn dẫn đến phía bắc Hamilton cũng không thấy ai. Phía nam của rặng đồi, được bao phủ bởi những bụi rậm và cây cối um tùm, hai kỵ sĩ đến từ hướng đó và đang vòng đến cạnh cuối của bãi quây và gần như trong sân trước khi họ bị phát hiện.

Một người đàn ông với bộ râu đen, đội một chiếc nón kiểu Mexican vành phẳng, dẫn theo một con ngựa non vá nâu-trắng chở một người thổ dân với mái tóc đen thẳng, dài, một dải buộc màu đỏ quấn quanh trán, đôi tay bị trói quặt sau lưng và một sợi thừng quàng trên cổ. Gã đã đổ sụp về phía trước, cằm gối trên ngực.

Summer quan sát họ tiến đến, trí óc nàng tê liệt. Sadie di chuyển đến đứng trong ngưỡng cửa dẫn đến bếp, nhưng Summer đứng chôn chân tại chỗ và thu hết can đảm để nhìn vào những người lạ.

Người đàn ông lái con ngựa của hắn đến cách nàng vài sải chân.

“Chào. Nóng quá, phải không?” Hắn giở nón và lau gương mặt bằng ống tay áo. Đôi mắt hắn chuyển động không ngừng qua những bãi quây, căn lán, quét qua toàn bộ khu vực trước khi quay trở lại nhìn chăm chú vào nàng một cách trơ tráo. Hắn cười ngoác miệng, phô diễn những gốc răng qua hàm râu đen. “Tôi sẽ được gia ơn đôi chút nước mát chứ.”

Summer hất đầu về hướng thùng nước. “Tự giúp mình đi.”

Hắn quấn sợi dây dẫn con ngựa nhỏ và sợi dây quàng quanh cổ người thổ dân vào núm yên của hắn và thả bản thân ra khỏi yên ngựa. Hắn liếc nhìn Sadie, rồi đôi mắt hắn quay trở lại với Summer. Nước chảy từ râu của hắn vào trong áo sơ-mi khi hắn uống, và Summer thầm lưu ý về việc phải cọ rửa chiếc vá múc trước khi nó được sử dụng lần nữa.

“Mr. McLean ở đây à?” Người đàn ông đi trở lại về hướng con ngựa của hắn. Đôi mắt hắn đảo qua sân và các toà nhà phụ lần nữa.

Summer lắc đầu. “Không.” Không hiểu sao nàng biết hắn đang đề cập đến Travis.

“Chắc là phải gặp anh ta sau thôi. Nghĩ rằng anh ta có thể đến đây để xem xét những gì ở đây cơ đấy.” Đôi mắt hắn đảo từ cô gái này đến cô gái kia.

Cái nhìn khiến Summer nổi giận.

“Người đàn ông đó cũng cần nước.” Nàng chỉ người thổ dân đang sụm xuống. Giọng nàng thậm chí còn sắc bén hơn. “Ông không định rời đi mà không cho ống ấy chút nước đấy chứ?”

Hắn vỗ vào giữa bàn chân hắn. “Gã không cần nước. Bọn da đỏ đi nhiều ngày mà không cần đến nước.”

Cơn thịnh nộ sôi sục bên trong Summer, và nàng bước một bước về phía thùng nước. Đôi mắt nàng nhìn vào mắt người đàn ông rậm râu, và nàng đọc được lời đe doạ trong chúng. Nàng liếc nhìn người thổ dân, nhận ra rằng thịt đã bị lún xuống giữa xương gò má và quai hàm, và sợi dây thừng vòng quanh cổ siết chặt đến nỗi miệng gã phải mở rộng để hút không khí vào phổi. Gã đang quan sát nàng bằng đôi mắt đờ đẫn, thiếu sinh khí.

Một náo loạn phía sau bắt lấy sự chú ý của nàng. Sadie đang chặn cửa, ngăn cản John Austin thoát ra ngoài.

“Em có thể ngó qua người thổ dân không, Summer?” Cậu bé cố luồn bên dưới cánh tay của Sadie, nhưng chị đã kéo cậu bé trở lại được.

“Ở yên trong nhà, John Austin,” Summer ra lệnh một cách gay gắt. Cơn giận làm lưng nàng cứng lại và nàng nhấn chìm chiếc vá vào trong thùng nước rồi đi thẳng đến người thổ dân, kẻ đang ngả người về hướng nàng với cái miệng mở rộng.

Người đàn ông râu đen chuyển động nhanh, và chiếc vá đựng nước bay khỏi tay nàng.

“Yên nào. Không ai được phép cho đồ mọi nước.”

“Ông ta cần nước đến cùng cực, và ông ta sẽ có!” Trái tim của Summer đập dồn dập. Nàng nhặt chiếc vá lên và quay trở lại ghế dài, làm đầy nó, và bắt đầu hướng đến người thổ dân lần nữa.

“Gan góc đấy, hử?” Người đàn ông túm nàng sát vào thân hình bốc mùi hôi thối của hắn, bàn tay hắn vòng quanh để khum lấy và bóp chặt vào bầu vú của nàng. “Không điều gì khiến tao thích hơn một phụ nữ gan dạ.”

Summer quăng chiếc vá vào gương mặt dâm đãng của hắn. Cú ném khá nhẹ và nước tạt lên người hắn. Hắn cười lớn và túm chặt bàn tay phía trước váy nàng, giữ nàng cách xa hắn. Đầu gối của Summer run lên và nàng đông cứng trong nỗi kinh hoàng.

Tất cả chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc.

“Buông ra! Buông chị của tôi ra!” John Austin hét lên, quăng bản thân vào giữa Summer và người đàn ông, đôi nắm đấm bé xíu của cậu bé khua khoắng loạn xạ. Người đàn ông bật cười lần nữa, ầm ĩ, và chỉ với một cái vung tay, cậu bé đã xoay tròn trong đám bụi mù.

Thịnh nộ và sợ hãi trộn lẫn trong Summer. Những ngón tay nàng hình thành móng vuốt và vươn lên mắt hắn, bị trượt, chúng cào vào gương mặt hắn.

“Cô… đồ chó cái!” Hắn gầm gừ và tát nàng bằng lòng bàn tay hắn. Đầu nàng chấn động, và chỉ cú nắm của hắn trước vạt áo nàng mới giữ nàng khỏi bị ngã quỵ. Nàng mơ hồ nghe thấy tiếng chân khua dồn. Rồi, sát bên nàng, một giọng nói trẻ trung, kích động vang lên

“Cút đi! Để chị ấy yên!” Pud nhảy khỏi con ngựa của cậu và lao vào người đàn ông, kẻ dễ dàng đẩy cậu ngã xuống đất trong khi vẫn giữ Summer. Pud bật lên và lao đến lần nữa vào thân hình lực lưỡng ấy, giã vào hắn bằng nắm đấm của cậu.

“Tránh xa ra, thằng nhóc. Tao sẽ không nói lần nữa đâu đấy.” Hắn ném Pud ra khỏi hắn lần thứ hai. Chàng trai loạng choạng trước khi bị đập mạnh lần nữa.

Nảy bật lên, Pud hạ thấp đầu và lao tới. Với một lời nguyền rủa xấu xa, người đàn ông thả lỏng bàn tay nắm giữ váy Summer, rút súng, và bắn.

Summer thét lên.

Những bước chân của Pud lảo đảo và cậu ngã xuống mặt đất. Có một cú bắn khác, rồi người đàn ông loạng choạng ra phía sau dựa vào con ngựa của hắn, đôi mắt hắn đảo quanh tìm kiếm, miệng hắn há ra kinh ngạc, một bông hoa máu đỏ rực nở trên ngực hắn. Sadie đứng trong ngưỡng cửa, đôi tay giữ chặt khẩu súng lục, chờ đợi… Người đàn ông cố nâng tay lên, nhưng khẩu súng đã trượt đi giữa những ngón tay khi hắn bắt đầu nôn ra máu và đổ sập thành một đống giữa đôi chân ngựa.

Con ngựa hoảng sợ nhảy sang bên, sợi dây trên cổ người thổ dân kéo căng và kéo giật gã ra khỏi con ngựa loang.

Summer chạy đến Pud. Cậu nằm yên như đã chết, và máu đổ tràn trên mặt đất. Ngay lập tức, Sadie đã ở bên cạnh cậu, xé áo sơ-mi của cậu mở ra và bịt chặt nùi vải cuộn từ váy chị vào trong vết thương đang há rộng miệng để làm ngừng sự chảy máu.

“Summer! Người thổ dân!” Tiếng thét của John Austin len vào nhận thức của Summer.

Con ngựa bị hoảng sợ đang chạy lùi ra xa, kéo lê người thổ dân bằng sợi dây quấn quanh cổ gã. Gã đang nghẹt thở đến chết! Nàng chạy đến con ngựa, nhưng nó nhanh như chớp. Tuyệt vọng, nàng túm lấy một trong những sợi dây cương bị kéo lê và giật mạnh, xoay con thú vòng quanh. Điên cuồng, nàng tìm cách tháo sợi dây khỏi túm yên.

Người Apache gần như đã mất ý thức vào lúc nàng nới lỏng được sợi dây. Nàng khuỵu gối xuống bên cạnh gã và hoạt động, cuống cuồng, la hét trong nỗ nực hoảng loạn để kéo sợi dây qua nút thắt thòng lọng để gã có thể thở. Gã đang cong người và quẫy đập, và nàng phải đặt gối trên ngực gã để giữ gã trong lúc những ngón tay nàng kéo giật sợi dây thừng nặng nề. Cuối cùng, nó cũng tuột ra, và gã nằm yên, hút từng hớp lớn không khí. Đôi mắt gã trợn trừng, và đôi môi sưng phồng căng ra trên hàm răng trong lúc lưỡi gã thè ra ngoài.

“Mang nước! Thấm ướt lưỡi ông ấy,” Nàng ra lệnh cho John Austin. “Đừng cho phép ngoại trừ từng giọt một đi xuống cổ họng của ông ấy hoặc là ông ấy sẽ bị chết nghẹn.”

Nàng vội vã đến nơi Sadie đang khom người trên Pud.

“Có tệ không? Ôi, Chúa ơi! Nói với tôi là nó không tệ đi!”

“Tôi không biết. Tôi rất sợ phải lấy ra nhúm vải chặn máu này. Ai đó đang đến kìa. Mau lên! Mau lên đi!” Chị la lên.

Summer chỉ đủ thời gian ghi nhận âm thanh của những con ngựa nhanh chóng lại gần khi Bulldog và Raccoon giật cương để ghìm những con ngựa dừng lại và lao xuống đất. Đôi mắt của người chăn bò già bắt lấy tình hình chỉ trong một cái liếc, một thoáng dừng vào thân thể đổ sập của người đàn ông đã chết. Thấy rằng nguy hiểm đã qua, ông khuỵu gối xuống cạnh Sadie.

“Nào, giờ để tôi xem nào.”

“Cậu ta có… cậu ta có…?” Summer thì thầm trong những tiếng thở đứt đoạn.

Bulldog nhẹ nhàng di chuyển nùi giẻ chăn máu làm bằng váy của Sadie và vết thương nhanh chóng được làm đầy. Ông nhấn nó trở lại và đứng bật dậy.

“Cô đã làm rất tốt, Sadie. Cô đã làm thực sự tốt đấy, cô gái. Summer, kiếm ít vải để bịt vết thương và chúng tôi sẽ đem cậu ta đến giường.” Ông liếc người đàn ông đã chết. “Ai đã bắn hắn thế?”

“Sadie,” Summer thổn thức. “Nếu Sadie không bắn hắn, cháu chẳng biết hắn sẽ còn làm gì nữa.”

“Cô là một phụ nữ giỏi giang, Sadie. Cô là một phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ.” Một lời bình luận từ Bulldog rất có giá trị, nhưng Sadie chẳng để ý đến. Dáng vẻ nhỏ bé lanh lợi của chị căng thẳng, đôi mắt chị lạnh giá.

“Tôi chẳng làm gì nhiều hơn việc giết một… thứ sâu bọ!”

Summer nhìn xuống chàng trai và nuốt xuống khó nhọc. Một làn gió đi lạc mơn man mái tóc màu vàng cát, máu từ vết thương nhuộm đỏ mặt đất nơi cậu nằm.

“Cậu ấy sẽ…?” nàng hầu như không thể nói nổi những từ ấy.

“Không ai có thể biết được điều đó,” Bulldog nói lập tức. “Chuyển động nào, cô gái, chúng ta không có thời gian để làm nhảm đâu.”

Pud được chuyển đi, với số lượng chấn động ít nhất có thể, đến chiếc chõng trong bếp. Vết thương bên cạnh sườn của cậu đã được làm sạch, và một lượng lớn rượu Whisky được đổ vào đó trước khi băng sạch được quấn chặt quanh thân thể cậu. Viên đạn xuyên qua sườn và ra khỏi lưng cậu, đã bỏ lỡ một cách kỳ diệu các rẻ xương sườn và các cơ quan nội tạng quan trọng. Cậu vẫn bất tỉnh, nhưng Bulldog, người dường như là một chuyên gia về những vết thương do đạn bắn, nói rằng điều đó là do bị sốc và mất máu. Họ sẽ giữ cho cậu được bao bọc kỹ lưỡng và ngay khi có thể được, sẽ cho cậu vài muỗng mật ong.

Summer cảm thấy có lỗi kinh khủng. Nỗi dằn vặt ân hận được dịu đi đôi chút bởi Slater khi anh đến. Sau khi nghe nàng kể đi kể lại câu chuyện, rốt cuộc anh cũng thuyết phục được nàng rằng không cách nào nàng biết được hậu quả ra sao khi nỗ lực giúp đỡ người thổ dân ấy.

“Anh tự đổ lỗi cho bản thân, cưng à, về việc không để người đàn ông nào dưới đây. Em sẽ không chỉ có một mình lần nào nữa đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.