Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Summer đang cố đoán lý do cho sự lo lắng của Bulldog khi phát súng đầu tiên vang lên, âm thanh đó dội qua những ngọn đồi. Phản ứng xảy ra ngay lập tức. Bulldog kéo mạnh dây cương và những con ngựa bị xoay nửa đường ngang qua đường mòn trong nỗ lực ngừng chúng lại. Trước khi nhận ra điều gì đang xảy ra, nàng và Sadie đã nhảy qua chỗ ngồi và nàng nằm đè lên bên trên John Austine đang ngọ nguậy, cậu bé cố thoát khỏi nàng để có thể nhìn xem điều gì đang diễn ra.

“Cúi đầu xuống và nằm yên nào, hoặc là chị sẽ đánh em đấy!” Summer hổn hển những từ ngữ đứt đoạn.

Với trái tim đang đập dồn dập, cánh tay và chân khoá chặt quanh cậu bé, Summer chiến đấu với cơn hoảng loạn. Tiếng ồn từ những khẩu súng bên cạnh xe đang đì đùng inh tai. Nàng nghe thấy gì đó ở xa trên sườn núi giống như tiếng thét. Đội kỵ sĩ chuyển động không ngừng, và chiếc xe thồ cọt kẹt khi nó theo sau sự chuyển động của lũ ngựa. Suốt những lúc tạm lắng tiếng súng, nàng có thể nghe thấy những âm thanh la hét và kêu ẳng ẳng khiến máu nàng muốn đông vón lại.

Thời gian cứ kéo rê. Tiếng súng không còn có thể đoán trước được nữa. Ngay lúc đó, Summer nghe thấy một lời nguyền rủa bị bóp nghẹt; và tiếp sau đó, tiếng rít của một viên đạn đập vào đuôi xe. Có một khoảng yên lặng, rồi ai đó bắt đầu bắn vào bên phải của họ. Đó là phần khó khăn nhất khi không biết điều gì đang diễn ra. Nàng mở mắt và nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lục của Sadie. Chúng mở lớn sợ hãi và những đốm tàn nhang nổi bật trên gương mặt trắng bợt của chị.

“Shhh, bé cưng. Shhh… Mama ở đây mà.” Sadie ngâm nga với đứa trẻ hoảng sợ trong đôi cánh tay chị.

“Chị nặng quá, Summer. Bây giờ chị có thể bỏ em ra được chưa?” Giọng của John Austin mệt mỏi, buồn phiền. Chúng khiến Summer giận dữ.

“Em im ngay! Chúng ta không thể trở dậy cho đến khi họ nói chúng ta có thể.”

Chiếc xe thồ kêu cọt kẹt khi ai đó trèo vào trong khoang xe. Đôi tay rắn rỏi luồn bên dưới nách nhấc nàng đứng lên.

“Các cô đã làm rất tốt. Các cô đã làm thực sự tốt.” Jack giúp Sadie ngồi dậy. Chị ôm theo cô con gái nhỏ đang hoảng sợ lên cùng.

“Có ai bị thương không?” Summer trèo lên chỗ ngồi trên chiếc xe thồ, đôi chân đột ngột mềm oặt.

“Chỉ đôi vết cắt nhỏ thôi. Không có gì cần phải om sòm lên hết. Các cô hãy ngồi cho vững nhé.” Ông nhảy xuống khỏi chiếc xe. “Slater sẽ rất vui khi cô về nhà tối nay!” Ông ta quay nhìn Summer với vẻ nghiêm trang.

Slater. Chầm chậm, Summer nhớ lại đó là lần thứ hai cô nghe cái tên đó. Nó có gì đó rất thân thuộc.

“Chúng ta sẽ thu gom súng và chỉ vậy thôi,” Bulldog chỉ dẫn cho nhóm đàn ông. “Họ mong đợi điều đó. Chúng ta để lại những gì họ đã cướp bóc được. Việc đó linh thiêng đối với họ. Chúng ta thì không. Chúng ta cũng không giết những người bị thương, nếu như có bất kỳ người nào ngoài đó. Giết người trong cuộc chiến là một chuyện, đập đầu người bị thương là chuyện khác. Chúng ta không giết bất kỳ người Apache nào nếu như họ không làm hại chúng ta.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.