Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

Một buổi tối, sau hơn một tuần dạy dỗ John Austin, anh trở lại vào lúc hoàng hôn; đã tắm táp, cạo râu, mái tóc sẫm ướt và vuốt gọn gàng ra phía sau để lộ một dải màu trắng mảnh gần đường chân tóc, nơi sự rám nắng không chạm đến, cổ họng màu nâu mạnh mẽ của anh nhô lên khỏi chiếc áo sơ mi hở cổ, mới giặt. Anh đến để ‘đi dạo chơi’ với Summer. Anh đã tuyên bố ý định của anh rất rõ ràng ngay đêm đầu tiên.

“Chào buổi tối, Summer, Sadie.” Anh buông người xuống chiếc ghế dài và dựa lưng vào những lóng gỗ gồ ghề của ngôi nhà.

Trong lúc Summer đang cố gắng lấy lại kiểm soát cho những suy nghĩ của mình, Mary đã trượt khỏi lòng của Sadie và tiến thẳng đến Slater. Cô bé đứng giữa hai gối anh và nhìn đầy hiếu kỳ vào trong gương mặt anh. Summer nín thở, lo sợ rằng đứa bé sẽ đề cập đến vết sẹo trên gương mặt anh.

Trong bóng tối đang tụ tập đến, thật khó để nhìn thấy biểu hiện của Slater, nhưng giọng anh dịu dàng, trải rộng thêm những đại lộ ước định thênh thang về bản tính thật sự của anh.

“Chưa đến giờ đi ngủ của cháu sao?” Anh nhấc đứa trẻ lên và đặt vào lòng, một bàn tay to lớn khum trên đôi chân trần của cô bé. “Cháu có thể bị ông ba bị bắt trong bóng tối ở ngoài này đấy.”

Nghe thấy giọng của Slater, John Austin bước ra khỏi cửa.

“Slater!”

“Chào John.” Slater quay sự chú ý của anh trở lại cô gái nhỏ. Cô bé cuộn người trong lòng anh và anh cười lục cục êm ái, âm thanh đó gợi lên một cảm xúc không thể gọi tên trào dâng trong Summer. “Cháu là đồ tinh quái bé bỏng, cháu đúng là như thế đấy!” Anh ôm cô bé chặt hơn trong cánh tay.

Trong lúc Summer và Sadie quan sát, bị mê hoặc, Bàn tay nhỏ bé của Mary giơ ra và vươn đến mặt anh. Summer hít vào một hơi dài khi những ngón tay bé nhỏ di chuyển lên xuống trên gò má mang thẹo của anh. Slater ngồi bất động, đôi mắt anh nhìn xuống gương mặt đứa trẻ. Có vẻ như hàng giờ đã trôi qua trước khi cô bé áp mái đầu loăn xoăn vào anh, quàng cánh tay qua cổ anh, và nhắm mắt lại.

“Slater…” John Austin nói với vẻ mất kiên nhẫn.

“Một phút thôi, John.”

Trong sự im lặng tiếp theo sau, Summer tự hỏi chính xác thì cuộc viếng thăm của anh có ý nghĩa gì. Nàng nghĩ đến lời anh đã nói rằng anh đang cắm cờ công bố chủ quyền, và điều đó mang đến một sự đỏ bừng không mong đợi trên gò má nàng. Ước chi trái tim nàng không co thắt đáng sợ như thế này mỗi khi anh ở gần.

Slater đứng lên và trao cô gái nhỏ cho Sadie.

“Cô bé có vẻ buồn ngủ rồi.”

“Slater…” John Austin lảng vảng bên cạnh cửa.

Slater đợi cho đến khi Sadie vào bên trong nhà trước khi nói. “Gì thế, John?”

“Anh đã hứa sẽ dạy em chơi cờ vua.”

“Và anh sẽ dạy, nhưng không phải tối nay. Đã đến giờ em phải lên giường rồi.”

“Nhưng…”

“Đã đến giờ em phải lên giường rồi.” Anh nói lần nữa. “Những giờ của buổi tối là dành cho anh và chị của em. Đó sẽ là thời gian riêng tư của bọn anh với nhau. Em có thể tham gia cùng khi em được mời, và chỉ khi em được mời mà thôi.”

Summer cựa quậy và Slater giơ tay giữ chặt khuỷu tay nàng, lặng lẽ yêu cầu.

“Hãy nói chúc ngủ ngon với chị của em đi nào, John,” Anh tiếp tục. “Cẩn thận đừng quấy rầy Sadie và Mary nhé. Chúc ngủ ngon.”

“Cưng…” Summer bắt đầu tiến tới trước.

Slater nắm chặt khuỷu tay nàng, giữ nàng lại.

“Nhưng Summer luôn đến với em và…”

“Không. Em hãy tự mình vào giường, tối nay và từ giờ trở đi.”

“Làm ơn, John Austin. Hãy làm như anh ấy nói đi.”

“Chúc ngủ ngon, John.” Slater nói lần nữa. Không chút lầm lẫn về dấu hiệu báo điềm gở trong giọng anh. John Austin thối lui vài bước.

“Chúc ngủ ngon,” Cậu bé nói với vẻ kềm hãm trong giọng nói; rồi lo lắng, “Anh sẽ trở lại ngày mai chứ?”

“Ngay sau khi mặt trời lên.” Giọng Slater đã dịu dàng hơn, thân thiện hơn.

Với bàn tay đặt trên khuỷu tay nàng, anh xoay Summer và hướng nàng rời khỏi ngôi nhà với vẻ kiên quyết, theo đường dẫn xuống con lạch.

“Làm sao anh có thể?” Nàng nói bằng giọng thì thầm khàn khàn.

“Anh có thể và anh đã làm. Điều đó đâu có khó khăn gì đâu nào. Anh có ý định đối xử với thằng bé theo cách của anh, Summer. Anh bắt đầu làm điều đốt nhất theo cách mà anh có ý định tiếp tục.”

“Nhưng… anh quá đột ngột… nhẫn tâm.” Có tiếng thổn thức trong giọng nàng. “Thằng bé không quen như thế.”

“Thằng bé sẽ phải quen.”

Nàng bước đi cạnh anh trong im lặng. Dường như chẳng có gì nhiều hơn để nói. Họ băng qua sân và ngừng lại bên dưới cây dương nơi chiếc bao tải làm đu treo lơ lửng.

“Đó không thể là cùng một cái đu được.” Nàng nói, gần như với chính mình.

Slater di chuyển xa khỏi nàng và dựa người vào gốc cây.

Những chiếc lá dương lao xao và giòng suối dường như róc rách lớn hơn bình thường trong bầu trời đêm yên tĩnh. Không có tiếng động nào khác, những âm thanh nhỏ nhất cũng sẽ vang lên rõ ràng. Summer cố nhìn gương mặt của Slater trong bóng tối sâu thẳm ấy, nhưng những đường nét nhạt nhoà, và nàng chỉ có thể nhìn được anh đang đứng ở đó.

Đột ngột, anh đánh một que diêm và giơ ngọn lửa dài bất thường đến đầu điếu thuốc kẹp giữa môi anh. Ánh sáng rập rờn trên gò má mang thẹo và bất chợt tô đậm đường nét cho nó trước khi anh thổi tắt ngọn lửa.

“Đây là một vùng đất đơn độc, gian khổ, Summer. Anh là một người đàn ông đơn độc, khó nhằn, thiếu kiên nhẫn đến nông nỗi này là bởi âm mưu ám sát cha anh và tổn thương chính anh… Lúc này anh đang hỏi em, trước khi những thứ giữa chúng ta tiến xa hơn, liệu thứ ở trên mặt anh có làm em ghê sợ không, liệu anh có làm em ghê sợ không.”

Nàng đã mong chờ anh nói gần như bất kỳ điều gì, nhưng không phải điều này. Bàng hoàng, nàng nhìn chằm chằm vào bóng hình anh, vào quầng sáng nhỏ của điếu thuốc. Cuối cùng nàng cũng tìm thấy giọng nói của mình.

“Em đã nói rằng em không biết anh, Slater. Nhưng, anh cũng không biết em, nếu không anh sẽ không hỏi em những câu như thế.”

“Đó là một câu hỏi quan trọng và anh yêu cầu em trả lời.”

“Được rồi, nhưng em rất thất vọng rằng anh đã nghĩ em chẳng có chút sâu sắc nào khi để một vết sẹo ngăn trở em.” Nàng ngừng lại và hít một hơi thở sâu, tả tơi. “Em cũng có một vài câu hỏi của riêng em, chúng em sẽ sống cùng anh ở đâu, Slater? Với em, có vẻ như anh định tiếp quản cuộc đời của bọn em nên em có quyền được biết phải mong đợi điều gì.” Nàng nín thở kết thúc, trái tim đập dồn như điên trong lồng ngực.

Anh rít hột hơi thuốc, rồi thả nó xuống đất và dẵm lên.

“Anh sẽ cho em biết nên mong đợi điều gì. Em đã có vài ngày để nghĩ về điều đó. Tại sao em nổi giận?”

Tâm trạng của nàng thay đổi từ lo lắng đến giận dữ khi anh nói.

“Em không giận. Thất vọng, nhưng không giận.”

“Vậy hãy trả lời câu hỏi của anh. Anh cần biết liệu người phụ nữ mà anh đã lên kế hoạch cùng trải qua phần đời còn lại có thấy anh không thể chịu nổi khi nhìn vào hay không.”

Summer đứng bất động, nhìn chằm chằm vào bóng anh, sững sờ, run rẩy tận tâm can. Nàng nuốt xuống khó nhọc, chiến đấu chống lại những giọt lệ. Có một vẻ khẩn nài đau đớn trong giọng anh, và trong một thoáng, tất cả những năm tháng xa cách dường như đã bị cuốn đi và nàng nhớ anh khi còn là một cậu bé cao, mảnh dẻ : Em sẽ tiếp tục và sẽ lớn lên, cô gái mùa hè, rồi anh sẽ đến và đưa em về nhà.

“Làm sao anh có thể hỏi em như thế?” Bầu trời đêm ấm áp gần như khiến nàng ngạt thở khi đợi anh trả lời. Anh không nói gì, và cuối cùng nàng nức nở một cách vô dụng. “Không! Không! Anh khiến điều đó nghe có vẻ quá quan trọng và nó không hề! Nó không quan trọng!”

“Vậy hãy đến với anh đi.”

Không chút băn khoăn về việc nàng có nên tuân theo hay không. Nàng ngừng lại trước mặt anh và đôi cánh tay anh giang rộng để kéo nàng vào lòng. Lòng bàn tay nàng tỳ vào ngực anh. Nàng ngước nhìn anh, vào sâu trong mắt anh. Anh nghiên cứu gương mặt nàng, ánh lấp lánh của những giọt lệ trên mi mắt nàng, bờ môi đang run rẩy của nàng. Anh nắm lấy tay nàng và giơ lòng bàn tay áp vào má anh.

“Em chắc chắn chứ?” Anh hỏi và nàng gật đầu. “Em tuyệt đối chắc chứ?”

“Vâng, em chắc chắn.” Trong thâm tâm nàng đang hét lớn với chính mình, thật khó để tin tưởng nàng đến thế sao?

Chầm chậm, anh buông tay nàng, nhưng nàng vẫn giữ nó ở đó, áp vào gương mặt anh, và để cho những ngón tay lần theo những đường gợn gồ ghề và xấu xí trên gò má anh. Nàng ngước nhìn anh dò hỏi. Ánh sáng xanh xao chiếu xiên trên gò má mang thẹo và bờ mi dày tạo thành những rẻ quạt phủ bóng trên hõm mắt anh. Thời gian như rung động với sự căng thẳng tích điện. Khi bàn tay nàng vuốt ve gò má anh, thân thể mềm mại, thanh mảnh của nàng thay đổi và trở nên căng thẳng với một mong muốn kỳ lạ. Và vượt trên sự mong muốn ấy là một cảm giác mới mẻ, một khao khát muốn lấy đi sự tổn thương của anh, hấp thu nỗi đau của anh.

“Em không muốn anh bị tổn thương… lần nào nữa.” Nàng nói với giọng trầm trầm, đột ngột. Nhịp thở tăng nhanh, và nàng cảm thấy thân thể anh run rẩy áp vào nàng.

“Cô gái mùa hè của anh,” Anh thì thầm, và nghiêng đầu, hôn lên trán nàng với vẻ cung kính. Giọng anh không lớn hơn một tiếng thở trong đêm. Những từ ngữ buột ra một cách êm ái và sự mơn trớn của bàn tay anh trên lưng nàng gợi lên sự râm ran phấn khích chạy xuyên qua nàng. “Anh phải nghe em nói điều đó.” Anh nói trong tóc nàng.

Đôi tay nàng chuyển lên và vòng qua cổ anh, nàng ngước mặt lên. Một âm thanh, nửa như rên rỉ, nửa như thở dài, bùng nổ từ anh, và anh ôm nàng chặt hơn.

Anh nhấc đầu nàng lên để có thể nhìn thẳng vào trong mắt nàng. Đôi mắt anh tàn phá nàng. “Em cũng muốn anh!” Sự nhẹ nhõm và kinh ngạc khiến giọng anh khàn khàn và biến đổi gương mặt lo lắng của anh.

Họ nhìn chằm chằm vào nhau trong một khoảnh khắc, tĩnh lặng đến mức dường như thời gian đã ngừng dịch chuyển. Rồi, chậm rãi, ngập ngừng, anh hạ thấp miệng anh trên miệng nàng.

Hơi thở của Summer buột ra trong tiếng hổn hển đột ngột. Một cơn choáng váng khẩn cấp. Thoạt đầu, cái chạm dịu dàng của khuôn miệng anh khêu dậy những ngọn lửa, nỗi nhức nhối nửa đau đớn nửa sung sướng của đam mê. Một cảm giác kỳ lạ, mất nhận thức về thời gian, rập rờn xao xuyến trong ngực nàng. Dù bờ môi anh mềm và dịu dàng, chúng bẫy môi nàng trong sức nóng nồng nàn đến mức gò má nàng như bốc cháy và lan truyền xuống cổ nàng. Hương thuốc lá thoang thoảng trên miệng anh, hương của núi đồi, của xạ trên gương mặt anh khi mũi nàng dụi trên má anh, và sức mạnh dữ dội của vòng tay anh khiến đầu nàng như đang bơi – Nàng chỉ lờ mờ nhận ra tay anh đã di chuyển từ lưng xuống dưới hông và kéo nàng lên với anh.

Cánh tay nàng quấn quanh cổ anh, và nàng bám chặt lấy anh, không nhận biết về sự kềm chế của anh, không quan tâm đến sự run rẩy trên đôi cánh tay anh. Nàng đến với anh bằng sự hăm hở nồng nhiệt. Đôi môi họ quyện lẫn vào nhau trong sự khẩn cấp thiếu kiên nhẫn, và khoá chặt trong vòng tay nhau. Những làn sóng khoái cảm bừng bừng lan nhanh như lửa cháy xuyên quá thân thể nàng. Ở nơi nào đó, nàng đã để lạc mất sự dò dẫm thiếu chắc chắn về những cảm giác đối với anh, và không thể chế ngự được xúc cảm mãnh liệt tuôn tràn qua nàng. Cả hai người họ trộn lẫn vào nhau trong cơn thuỷ triều cảm xúc đảo lộn ấy, đến mức, trong một thoáng, đã đặt họ tách biệt ra khỏi thế giới.

Anh ngước đầu lên và nhìn vào gương mặt bừng bừng của nàng. Anh biết anh là người đàn ông đầu tiên nàng từng yêu. Hơi thở khàn khàn, tả tơi của anh song hành cùng nhịp tim hoang dã khi anh nhận ra nàng đã không bị nỗi đam mê của anh làm cho hoảng sợ, nàng còn đáp lại anh. Điều đó nhiều hơn anh từng hy vọng.

“Điều đã xảy đến với chúng ta thật p-phi thường!” Anh nói trên miệng nàng. Anh nói lắp dưới sức mạnh của cảm xúc, và giọng anh nghe âm vọng Scottish, giống như cha anh.

“Vâng!” Nàng có thể cảm thấy sự sống đập dồn dập trong cổ họng nàng, trên thái dương nàng.

“Summer ngọt ngào, ngọt ngào, kỳ diệu của anh!” Lời thì thầm của anh ấm áp trên môi nàng. Anh đang run rẩy dữ dội, và khi anh nhìn vào trong đôi mắt lấp lánh đang nhắm hờ đầy mê đắm của nàng, miệng anh khô khốc. Anh như bị chết đuối trong đôi mắt màu tím ấy. Bị mê hoặc, anh dõi theo đỉnh lưỡi nàng đưa ra để thấm ướt bờ môi.

“Slater, em…”

“Shhhh… đừng nói gì nữa,” anh quở trách. “Chúng ta đã nói đủ cho tối nay rồi.”

Anh gỡ cánh tay nàng đang ôm vòng phía sau anh và giữ bàn tay nàng thật chặt giữa cánh tay và thân thể anh. Với cánh tay vòng quanh nàng, họ chậm rãi bước cùng nhau trở lại ngôi nhà gỗ. Tại cửa, môi anh chạm nhanh trên trán nàng.

“Ngủ ngon nhé.” Bàn tay anh dịu dàng siết chặt vai nàng, rồi anh đi khuất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.