Nàng chìm vào trong chiếc ghế dài và nhận cốc café Slater đưa. Nàng cảm thấy mệt mỏi và hoang mang kỳ lạ. Gương mặt nàng hoàn toàn lặng lẽ, nàng đã dùng hết tất cả sức mạnh của mình rồi. Dưới ánh mắt sắc sảo của Slater, nàng lặng lẽ, nhỏ bé, trẻ con và đơn độc.
“Em không thích cách anh đối xử với em trai em sao?” Có một dấu hiệu chế nhạo mờ nhạt trong giọng anh. Nghe như thể anh muốn làm tổn thương nàng, và không phải bởi vì cách nàng đã thất bại với John Austin. Nàng tin rằng thứ gì đó thuộc cá nhân nàng đã khiến anh giận dữ.
Nàng cắn môi, nhìn ngắm sự trải rộng của bầu trời xanh và không trả lời anh.
“Sao nào?” Biểu hiện giận dữ vẫn còn vương trên mặt anh, những bó cơ siết chặt trên quai hàm anh.
Nàng phải gặp mắt anh bởi vì việc tránh né chúng sẽ là sự nhục nhã cuối cùng.
“Không phải như thế.” Nàng nhắm mắt để trốn tránh sự mê hoặc trong đôi mắt anh. “Anh không thể biết nó như thế nào đâu.”
“Anh nghĩ anh biết đấy.” Giọng anh mềm hơn. “Chúng ta sẽ chia sẻ điều đó bây giờ.”
Đôi mắt nàng bật mở.
Anh quay đi, với tay vào trong túi tìm thuốc lá. Trong sự im lặng, đầu diêm loé sáng, anh đốt thuốc và thổi tắt ngọn lửa. Rồi anh tìm tay nàng, ngửa lòng bàn tay lên và nhìn vào đó. Đó là một bàn tay nhỏ, vẫn còn non trẻ, nhưng đầy những vết chai từ công việc vất vả. Đôi mắt nàng tìm đến mắt anh. Chúng là một đôi mắt buồn, điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong chúng, Slater có thể thấy một khao khát đang bắt đầu thành hình.
“Đây là những gì đã khiến em đưa em trai đến đây, phải không, Summer? Em muốn cha anh giúp em dìu dắt, rèn luyện cậu bé. Nó là một đứa trẻ thông tuệ và khác thường… và rất mạnh mẽ nữa. Em đã làm quá nhiều cho cậu bé, bảo vệ nó khỏi những gì khiến cho nó bị mệt. Anh sẽ không cho phép em làm điều đó thêm nữa đâu.” Anh ngồi đó nhìn nàng. Quá gần để có thể chạm vào nhau.
“Nhưng thằng bé còn quá nhỏ…”
“Không quá nhỏ để cậu ta không biết đối phó với em thế nào. Cậu bé đã đủ lớn để học hỏi và hiểu biết cách chi phối một người phụ nữ, vượt xa tuổi của cậu ta. Thằng bé không phải là một thằng nhóc bình thường, và cậu ta sẽ cần một bàn tay mạnh mẽ trong một thời gian.”
“Anh nghĩ rằng em đã cột thằng bé vào dây tạp dề của em.” Summer nhìn vào phía bên mặt đẹp đẽ của anh, bên có sẹo ngoảnh đi khỏi nàng. Anh mở và đóng những ngón tay trên bàn tay mà nàng để yên trong tay anh.
“Đó là việc cần thiết. Không có những dây tạp dề đó, em không thể giữ được cậu bé ở bên cạnh. Nhưng đã đến lúc phải buông thằng bé ra rồi.”
“Bây giờ là lúc đó. Đó là những gì anh đang nói sao?”
“Bây giờ là lúc đó.” Anh siết chặt bàn tay nàng. “Cũng đã đến lúc có ai đó chăm sóc cho em. Anh sẽ chăm sóc cả hai người. Bây giờ em thuộc về anh.”
Đôi mắt của Slater đột ngột giống như những đốm than sẫm màu. Chúng bắt giữ ánh mắt của Summer. Đôi mắt nàng sửng sốt. Anh đã nói “thuộc về anh”. Và nàng có thể thấy anh có ý như thế. Ngay lập tức thứ gì đó đã thay đổi. Mãi mãi. Cả hai đều biết điều đó.
Summer ngồi đông cứng, chờ đợi. Rất chậm rãi, anh nâng điếu thuốc lên miệng. Làn khói bập bềnh như một giấc mơ, tan dần rồi biến mất. Anh nhìn chằm chằm xuống nàng.
“Những gì chúng ta có, chúng ta cùng chia sẻ.” Ánh mắt anh không thể dò thấu.
Đây không phải một trò chơi, hoặc tưởng tượng. Anh có ý định chính xác như những gì anh nói. Trái tim nàng đập dồn dập và nàng lướt đầu lưỡi qua vành môi khô. Bên dưới đôi chân mày sẫm màu xiên xiên, đôi mắt anh sáng ngời và dò hỏi.
Sự im lặng kéo dài, nín thở và khiến tai ù đặc.
Slater búng điếu thuốc vào trong sân và lấy chiếc cốc khỏi tay nàng. Rồi cánh tay anh quấn quanh nàng và nàng được ôm vững vàng sát vào anh đến nỗi có thể cảm thấy xương và những bắp cơ rắn chắc của thân thể anh thúc xuyên qua lớp váy bằng vải cotton mỏng manh. Tính thân mật của sự tiếp xúc đó gởi những làn sóng ngạc nhiên và dễ chịu tràn qua nàng. Những cảm xúc kỳ lạ, dữ dội đe doạ nhận chìm nàng, và nàng cố gắng một cách tuyệt vọng để giữ đầu óc sáng suốt.
Phía bên mặt trơn láng của anh áp sát vào má nàng, và cảm giác về làn môi anh đang ấp vào bên tai khiến nàng hoảng loạn. Cựa quậy trong chiếc bẫy tạo nên từ đôi cánh tay anh, nàng buột ra tiếng thút thít nho nhỏ chống đối.
“Sh, sh . . . hh. Sh, sh. . . .” Giọng anh xoa dịu. Đôi môi anh chạm vào bên cạnh cổ nàng và bàn tay anh ve vuốt lưng nàng. nàng thoáng hổn hển, nhịp đập hoang dại của trái tim nàng gõ nhịp vào anh. “Anh làm em sợ sao?” Bờ môi anh áp vào gò má nàng.
“Không.” Lời đáp không nhiều hơn một tiếng thì thầm. Trí óc nàng ra lệnh phải đấu tranh thoát khỏi anh, nhưng cảm xúc lờ đi mệnh lệnh đó. Nàng nhắm mắt và tất cả những suy nghĩ tỉnh táo đã bị xua tan bởi những cảm xúc mới mẻ và êm đềm.
Những gợn sóng thanh bình chảy xuyên qua nàng khi nàng đánh mất khao khát đấu tranh. Thân thể nàng trở nên mềm oặt và đúc khuôn vào với anh đầy vẻ dịu dàng khi một nhu cầu mới lạ dâng lên trong nàng, một kiểu nhức nhối vì thứ gì đó – nàng không hoàn toàn chắc đó là gì – thứ gì đó giống với niềm vui sướng vượt xa hơn bất kỳ điều gì nàng từng biết, và nàng có thể vươn tới được nó nếu áp sát vào anh.
Vẫn giữ nàng bằng một cánh tay, anh nâng gương mặt nàng lên. Nàng mở mắt.
“Có bất kỳ điều gì em muốn nói không?” Giọng anh nằng nặng, nhưng nàng không bận tâm. Nàng quá chìm đắm trong hơi ấm mãnh liệt của thân thể anh, mùi hương mờ nhạt của thuốc lá trong hơi thở của anh để có thể chú tâm đến bất kỳ điều gì khác.
“Em… không biết. Em… phải nghĩ đã.”
“Anh đang cắm cờ tuyên bố chủ quyền của anh,” Anh căng thẳng nói.
Tính sở hữu táo bạo của từ ngữ, sự ngạo mạn tuyệt đối của chúng, gởi một cơn rùng mình phấn khích xuyên qua nàng ngay cả trong lúc trí thông minh của nàng đã bị loại bỏ. Một lần nữa, nàng cố giành lại sự kiểm soát cho trí óc, chỉ để nhận ra các giác quan đã bị dẫn khỏi cuộc nổi loạn bởi sự động chạm của những ngón tay anh khi chúng nấn ná trên cằm nàng và chuyển xuống chỗ trũng dưới cổ họng. Dịu dàng, những đầu ngón tay ấy ve vuốt làn da mềm mại.
“Anh sẽ không hối thúc em,” Anh thì thầm. “Chúng ta sẽ dành thời gian tìm hiểu lẫn nhau.” Anh nhìn thăm dò vào trong đôi mắt nàng, rồi cánh tay anh buông xuống đột ngột và anh đứng lên. “Từ giờ trở đi, anh sẽ đối phó với em trai em. Cậu bé sẽ không trở thành tên khốn hư hỏng giống như Travis!” Anh rời đi với những bước chân nhanh, chắc chắn. Tại cuối hàng hiên, anh ngừng lại và ném vào nàng ánh mắt cảnh giác qua vai trước khi biến mất quanh góc của ngôi nhà.
Summer ngồi lại một lúc, rồi đi đến cuối hiên trước để nhìn ra. Slater đang nói chuyện nghiêm túc với John Austin. Có lẽ anh có ý định chăm sóc chị em nàng giống như em trai và em gái chăng. Anh không đề cập đến hôn nhân. Trí óc rối bời của nàng dò dẫm tìm một câu trả lời. Sự mơ hồ làm tối sẫm đôi mắt nàng, và trái tim nàng bắt đầu đập dồn lần nữa. Đó không phải vòng ôm dành cho em gái khi anh ôm cô. Bây giờ em thuộc về anh… Từ ngữ đọng lại trong trí óc nàng. Nàng đi trở lại chiếc ghế dài và ngồi xuống, mạch đập quýnh quáng, tự hỏi điều gì sẽ xảy ra vào lần kế tiếp gặp anh.
