Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Summer không lấy làm buồn vì sự thăm viếng đã đến lúc kết thúc. Cô thích Ellen, và quan điểm của nàng về Travis đã trải qua một thay đổi mạnh mẽ từ buổi chiều hôm trước, nhưng đó là sự căng thẳng của việc có khách khi nàng chỉ vừa ở nhà mới trong thời gian ngắn đến thế. Travis đã rất thân thiện mà không làm gì thái quá, và dường như chẳng phạm chút sai lầm nào trong cách cư xử. Lúc này hắn đến gần nàng và chìa tay.

“Thật là vui thích, thưa cô Kuykendall. Cám ơn cô về lòng mến khách.” Hắn cười toe toét với vẻ trẻ thơ và hất đầu về hướng mẹ hắn. “Bà ấy sẽ sống dễ dàng hơn trong một thời gian.”

Tiếng cười lảnh lót của Ellen tràn ngập buổi sáng yên tĩnh. “Đừng bận tâm cậu ta nói gì, Summer. Cậu ta và Jesse sẽ làm cô tin rằng tôi là một kẻ mè nheo chính hiệu.” Bà ta đến bên Summer và hôn nàng nhẹ nhàng trên má. “Tôi sẽ vui sướng có một người con gái giống như cô, cưng à. Nhưng,” bà ta ngước mắt lên trời với vẻ thất vọng diễu cợt, “tôi chỉ có được đứa con trai không thể nào chịu nổi này thôi!”

John Austin ra khỏi nhà, chà xát giấc ngủ ra khỏi mắt, được theo sau bởi Mary đang nhấc chiếc áo ngủ của cô bé lên để có thể đi lại. Khiến Sadie đau đớn hơn nữa, cô gái nhỏ tiến thẳng đến Jesse và giơ tay lên giật nhẹ tay gã.

Gương mặt nghiêm khắc của Jesse dịu đi, và bàn tay gã vươn ra để vuốt ve những lọn tóc loăn xoăn màu đỏ thẫm trước khi gã ngồi xổm xuống để cô bé có thể tìm kiếm bên trong túi ngực của hắn một cây kẹo que mà cô bé biết sẽ có ở đó.

Nụ cười nở trên gương mặt của Summer khi nàng trông thấy vẻ sửng sốt trên mặt Sadie đã phai tàn khi nàng nhìn vào Ellen. Đôi chân mày của người phụ nữ lớn tuổi chau vào nhau và có vẻ như bà ta bị đánh bại bởi những gì bà ta nhìn thấy. Bà ta nhăn mũi với vẻ ghê tởm và di chuyển một bước đến gần Jesse, đặt một bàn tay lên vai gã.

“Chà… Mama!” Travis bật cười với vẻ trêu chọc. “Mẹ sắp phải siết chặt dây cương trên người đàn ông của mẹ rồi đó. Tôi tin là hắn đã vẩn vơ đâu đó rồi.”

“Im miệng, Travis.” Jesse khạc từng từ khi hắn nhấc Mary lên trong đôi cánh tay. Quay nhìn Ellen, hắn nói, “Vào trong xe đi.” Gã trao đứa bé cho Sadie và giơ tay lên vành nón. “Ma’am.”

Họ vừa di chuyển được vài bước khi Travis phun phì phì : “Bây giờ không phải gã đã đang trở nên lễ độ cực kỳ với một con điếm ư!”

“Travis, tử tế nào,” Ellen khiển trách.

Travis lấy nón ra cho một cái chào nhạo báng. Hắn vênh váo đến bên con ngựa của hắn và trèo lên, kéo dây cương căng đến mức con thú nhảy lên bồn chồn trong giữa đám thợ chăn gia súc đang đợi để hộ tống chiếc xe độc mã.

“Đồ ngựa cái đầu đỏ đó đã được cưỡi quá nhiều đến mức yên cương của cô ta đã lở loét rồi, Jesse. Ông không thể kiếm được thứ gì tốt hơn à?” Hắn nói điều gì đó loáng thoáng với những kẻ chăn gia súc, và một trong số họ bật cười lo lắng. “Này, Jesse…” Travis đã có được chú ý hắn ta muốn, và đang thực hiện phần lớn điều đó. “Con ngựa cái non của cô ta chưa sẵn sàng để khám phá trong vài năm nữa. Bây giờ ông đang cắm cọc tuyên bố quyền khai thác của ông đấy à?”

Ellen giữ cánh tay của Jesse. “Jesse, đừng! Thằng bé chỉ đùa thôi mà.”

Jesse đẩy tay của bà ta ra và trong vài sải chân, hắn tiến đến Travis, kẻ đang đứng túm tụm trong đám chăn gia súc. Trước khi gã trai trẻ có thể hít vào được một hơi thở, gã đã chộp hắn ra khỏi yên ngựa.

Travis bị đập xuống đất và đứng bật dậy, gương mặt hắn xoắn vặn trong cơn giận.

“Chết tiệt mày,” hắn gầm gừ. “Tao lẽ ra phải giết mày khi lần đầu mày hít hà quanh Mama của tao!”

“Bây giờ thì sao?”

Những từ ngữ được nói ra với vẻ điềm tĩnh và vừa vặn thoát khỏi miệng gã khi Travis tấn công. Nắm đấm của Jesse vung lên dộng vào mặt hắn. Đầu của Travis bật ra sau và hắn duỗi thẳng đầy đủ chiều dài trên lưng. Hắn chộp lấy khẩu súng bên hông. Người chăn gia súc, kẻ đã xuống ngựa để xoa dịu con ngựa đang bồn chồn của hắn, dẫm vào cánh tay hắn và giật khẩu súng ra khỏi bao đeo.

Travis chầm chậm đứng lên, gương mặt hắn mang vẻ căm ghét, máu từ vành môi bị rách chảy thành dòng xuống cằm.

“Đồ con hoang! Đồ chó đẻ!” Hắn đứng lắc lư, đôi tay thõng xuống hai bên hông, đôi mắt phóng từ Jesse đến mẹ hắn, bà ta đang đứng với đôi tay đeo găng ấn trên miệng.

“Jesse! Làm ơn!” Ellen nài nỉ.

Người đàn ông cao lớn di chuyển một cách thận trọng, và với bàn tay để mở, hắn tát vào mặt Travis bên má này, rồi bằng lưng bàn tay bên má kia.

“Hãy trèo lên con ngựa đó, và đếm may mắn của chính mình rằng tôi đã không đập cậu cho đến chết.”

Travis bước lùi ra sau dựa vào con ngựa. Bàn tay hắn với lấy núm yên ngựa và đặt chân lên bàn đạp.

“Jesse, cậu sao vậy?” Ellen xoắn vặn đôi bàn tay với vẻ lo lắng. “Làm sao cậu có thể làm tổn thương thằng bé hơn một…”

Ánh mắt của Jesse khiến bà ta yên lặng. Nhẹ nhàng, gã đỡ khuỷu tay bà và hướng bà vào trong xe ngựa. Summer tiến đến đứng bên cạnh bậc cấp.

Mỉm cười lộng lẫy, Ellen giơ tay ra. “Tôi thật sự xin lỗi cuộc viếng thăm của chúng tôi đã kết thúc một cách khiếm nhã đến thế. Làm ơn tha thứ cho họ. Cô sẽ thấy đàn ông miền Tây này đôi khi nóng tính và thô lỗ. Travis là một người ưa chòng ghẹo và Jesse thì quá để tâm đến mọi thứ. Trong vài ngày, điều này sẽ bị lãng quên ngay thôi mà.” Bà ta bật cười với vẻ bồn chồn. “Cô sẽ đến thăm chứ?” Summer gật đầu. “Tôi sẽ trở lại để gặp cô. Tôi sẽ trở lại thật sự sớm đấy.”

Jesse trèo vào bên trong xe và nắm lấy dây cương. Ellen vẫy vẫy chiếc khăn tay. Travis thúc giày vào ngựa của hắn và biến mất trong đám mây bụi. Những người chăn gia súc xếp thành hàng phía sau xe.

Summer và Sadie lặng lẽ quan sát sự rời khỏi của Ellen. Họ đã bị choáng trước cảnh tượng vừa chứng kiến. Lời bình luận xúc phạm của Travis và màn trình diễn bạo lực điềm tĩnh của Jesse khiến Summer sốc đến mức cho rằng có lẽ họ vừa gặp ác mộng.

John Austin phá vỡ sự yên lặng.

“Ông ta có ý gì vậy, Summer? Tại sao ông ấy gọi MrThurston là đồ chó đẻ? Tại sao MrThurston lại giận đến thế?”

Summer lao đến cậu bé. “Đừng bao giờ nói từ đó lần nữa, John Austin Kuykendall! Em có nghe chị nói không? Em không được nói từ đó lần nữa!”

“Em chỉ muốn biết thôi mà.”

“Nếu em muốn biết,” chị gái cậu vặn lại đầy giận dữ, “thì từ đó không có ý nghĩa gì hết.”

“Tại sao chị lại giận điên lên như thế?” Cậu bé có vẻ bối rối. “Chị hầu như không bao giờ giận điên lên như vậy hết.”

Đột ngột, Summer thấy xấu hổ. Nàng cũng đang thấy bị xáo trộn. Cảm xúc của nàng mang đủ mọi sắc thái trong hai mươi bốn giờ qua. Nàng đã ngờ vực những người khách bởi thái độ của Slater, rồi được trấn an bởi thái độ của Ellen, và bây giờ lại bị thất vọng bởi Jesse và Travis.

“Chị xin lỗi, John Austin.” Nàng ôm cậu bé vào lòng. “Chị xin lỗi.”

Cậu bé cười toe toét với nàng. “Không sao mà, Summer. Dù sao thì em nghĩ em biết nó có ý nghĩa gì rồi.”

Summer trông có vẻ kinh hoàng. “Vào trong đó và ăn bữa sáng của em đi.” Nàng đi theo sau cậu bé vào trong nhà và ngồi xuống chiếc bàn phủ vải dầu và đặt cằm lên đôi bàn tay.

“Chị sẽ không ở một mình ngoài đây, đúng không, Sadie?” Summer đột ngột chán nản.

“Một mình? Tôi ư? Đây là một nơi thật tuyệt vời mà!” Nụ cười rời khỏi gương mặt chị. “Tại sao cô lại hỏi như thế? Không phải cô thích nơi này sao?” Giọng chị lo lắng.

“Dĩ nhiên tôi thích nó. Đây là nhà tôi.” Summer ngẫm nghĩ về vẻ lo lắng trên gương mặt của Sadie. “Và chị và Mary được chào đón ở lại miễn là chị muốn.”

Những giọt lệ tròn trĩnh rời khỏi đôi mắt xanh lục và Sadie nuốt xuống khó khăn. “Tôi sẽ phụ giúp cô. Tôi hứa.”

“Chị đã làm thế rồi, Sadie. Chị nấu nướng tốt hơn tôi nhiều.” Summer đẩy lưng khỏi bàn và đứng lên.

Sadie vui sướng và bộc lộ điều đó. Chị vuốt thẳng chiếc tạp dề với đôi tay bồn chồn. “Tôi thích làm những công việc nội trợ.”

Nàng đi đến cửa sổ. Để mắt đến John Austin là một thói quen đã ăn sâu vào Summer rồi. Cậu bé đang ngồi xổm trên đất với một que nhọn trong tay. Trông cậu bé quá cô đơn khi ngồi ở đó. Nàng cau mày và quay lại với Sadie.

“Quý bà McLean không chú ý nhiều đến John Austin,” Nàng nói, như thể với chính mình. “Chị có nghĩ bà ta xinh đẹp không?”

Sadie quay đầu đi khi chị đáp. “Có, bà ta thực sự xinh đẹp.”

“Mary đã tạo ra một vụ huyên náo cho Mr. Thurston.” Summer trao cho cô gái một cái nhìn chăm chú trêu ghẹo.

Sadie hất đầu. “Không ai có khả năng đem ông ấy đi khỏi bà ta nổi đâu.” Chị nhấn mạnh từ cuối cùng.

Summer mỉm cười trước vẻ thách thức của chị. Sadie rất xinh xắn, với mái tóc màu đồng đỏ và đôi mắt xanh lục, nhưng sự nhanh trí và tinh thần của chị mới là thứ Summer thích.

“Chị có thích Mr. Thurston không?”

“Nhiều hơn rất nhiều so với Travis McLean.” Gương mặt của Sadie ngoảnh đi, nhưng Summer đã biết từ âm thanh giọng nói ấy, miệng chị đang căng lên bởi cơn giận dữ với Travis. Điều này khiến Summer bối rối. Trước khi nàng có thể nói bất kỳ điều gì, Sadie đã nói tiếp. “Không phải tôi đang than phiền về nhà McLeans. Quý bà McLean không thể thấy tôi trong cảnh bẩn thỉu.”

“Chị đã không có cơ hội hiểu bà ấy, Sadie. Mỗi lần chúng tôi đến gần, chị đều chuồn mất. Bà ấy rất tử tế, thật sự tử tế.”

Mary vặn vẹo thoát khỏi cánh tay của Sadie và lẻn đến cửa.

“Không đi đâu khi chưa mặc quần áo, nhóc.” Chị bổ nhào xuống đứa trẻ và mang cô bé trở lại giường. “Mẹ thề với Trời, mẹ không biết sẽ làm gì với con nữa. Con không biết xấu hổ gì hết sao?” Với Summer, chị nói, “Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu khu vườn, Summer. Đã đúng thời gian của mặt trăng rồi. Mẹ tôi luôn gieo trồng vườn tược với những cây có củ, khoai tây, củ cải, đại loại thế khi trăng bắt đầu tròn.” Sadie không muốn nghĩ về gia đình McLean hoặc người đàn ông cao lớn, với đôi mắt cứng rắn ấy thêm nữa. Chị đã mơ những giấc mơ ngu ngốc trong bóng tối của đêm, nhưng đây là buổi sáng, và gã đã đi rồi. Việc trồng tỉa sẽ xua gã ra khỏi tâm trí chị.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.