Nàng đứng đó lau những giọt nước mắt trên má bằng những ngón tay, mơ hồ tự hỏi tại sao lại khóc lóc thế này, tại sao anh lại ảnh hưởng đến cảm xúc của nàng theo cách mà nàng không thể kiểm soát được. Nàng đang đánh mất bản thân trong việc theo đuổi kiểu người mà nàng luôn cố trở thành : Điềm tĩnh, tháo vát, lịch thiệp.
Sadie bước đến với sự lặng lẽ của chị. “Chúng ta hãy nghỉ một lúc nào.”
“Tôi cũng nghĩ thế.”
Ánh nắng chói chang đã khiến những đốm tàn nhang nổi bật với một số lượng đáng kinh ngạc trên đỉnh mũi hỉnh của Sadie, và mái tóc đỏ đồng ẩm ướt vì mồ hôi đã thắt nút thành những lọn chặt chẽ. Chị nhìn Summer với vẻ thăm dò, cố quyết định xem liệu vết ẩm trên gò má kia gây ra bởi nước mắt hay mồ hôi.
“Người đó là ai vậy?” Chị hỏi, sau khi họ làm tỉnh người với một ly nước mát lạnh.
“Slater McLean.”
“Tôi nhớ đã gặp anh ấy trong thị trấn. Anh ấy đến sàn nhảy và quan sát. Không thể nào quên được một gương mặt như thế. Không phải bởi vì những vết sẹo, mà vì anh ấy không hề cười chút nào. Tôi không bao giờ gặp anh ấy cho đến vài đêm cuối cùng tôi ở đó.” Ánh mắt màu xanh lục của Sadie quan sát Summer qua vành mi màu đỏ ánh kim. Trong suốt cuộc đời trẻ trung của mình, Sadie biết được rất ít về tình yêu, nhưng lại quá nhiều nỗi cô đơn, khao khát, và gian khổ. Có những năm tưởng chừng như không thể cầm cự nổi. Và từ sự đấu tranh đó, chị đã học được cách đánh giá đàn ông. “Tôi nói anh ấy là một người đàn ông chẳng bỏ phí chút thời gian nào một khi anh ấy chú ý đến điều gì đó. Tôi đã thấy anh ấy trước đây. Anh ấy không nghênh ngang loanh quanh săn tìm rắc rối, bởi vì anh ấy đã có thừa rắc rối rồi. Anh ấy băng qua sông, vượt qua núi, như cha tôi vẫn thường nói, sành sỏi trong việc đánh nhau và đứng vững trên đôi chân của mình giống như cô và tôi sành sỏi trong việc tạo ra một mẻ bánh mì bắp vậy. Đó là công việc hàng ngày của anh ấy. Chà, anh ấy là kiểu đàn ông tôi sẽ bám chặt… nếu như tôi có bất kỳ cơ hội nào!”
Summer né tránh ánh mắt chị. “Tôi quen biết anh ấy khi tôi là một cô gái nhỏ,” Nàng nói. Sau đó, thật dễ để trò chuyện với Sadie, kể với chị về mẹ nàng, Sam McLean và Slater. Nàng không nói bất kỳ điều gì về Ellen hoặc Travis hay nỗi căm ghét của Slater. “Mẹ tôi rất chắc chắn là Sam McLean sẽ chăm sóc chúng tôi đến nỗi bà bắt tôi hứa phải đến đây. Slater chỉ thực hiện di nguyện của cha anh ấy và tôi rất biết ơn, nhưng… tôi không thích cảm giác… bị bắt buộc ấy.”
“Không phải là cô thích anh ấy đấy chứ?” Sadie bẽn lẽn hỏi. Rồi, trước khi Summer có thể trả lời, chị bùng nổ. “Anh ấy đàn ông gấp mười lần con quái vật Travis, Tôi nói thế đấy! Tôi chưa bao giờ nói chuyện với anh ấy, nhưng tôi có thể nói điều đó chỉ bằng cách quan sát.”
Summer bật cười trước sự kịch liệt của Sadie. Rồi nàng nói với vẻ nghiêm túc. “Chúng ta phải làm mọi thứ chúng ta có thể cho chính chúng ta trước khi chúng ta nhờ giúp đỡ, Sadie. Và nếu có bất kỳ điều gì chúng ta có thể làm cho họ…” Nàng buông lửng câu nói và chau mày suy nghĩ.
Đôi mắt xanh lục của Sadie lấp lánh. “Tôi biết chúng ta có thể làm gì! Những người chăn bò không thích gì hơn bánh doughnut. Chà chà, tôi ở đây để nói với cô rằng tôi là người làm bánh doughnut ngon nhất trên toàn Texas! Chúng ta sẽ thu xếp cả một chảo đầy, đó là tất cả những gì chúng ta sẽ làm. Những người chăn bò đó rồi sẽ tự hỏi làm sao họ có thể sống được mà thiếu chúng ta!” Chị đứng lên. “Tôi sẽ đi làm điều đó ngay bây giờ, Summer. Đó là, sau khi tôi nhìn xem Mary đang làm gì. Con bé cáu kỉnh vì không được đi cùng John Austin – Một sự say mê thông thường khi tự tô vẽ rằng cậu ta là điều tuyệt vời nhất.”
“Tôi hẳn cũng đã cảm thấy như thế về Slater khi tôi còn nhỏ.” Từ ngữ là một tiếng vọng của ký ức. Muốn đổi chủ đề, nàng hỏi. “Tại sao chị lại không thích Travis, Sadie? Hắn đã không tử tế với chị trong sảnh khiêu vũ ư?”
“Không tử tế!” Từ ngữ nổ tung khỏi Sadie. “Đồ chồn thối tha đó đã vượt qua khỏi ‘không tử tế’ và tiến thẳng đến ‘cực kỳ khủng khiếp’ rồi. Nhớ lấy lời tôi nhé, Summer, người đàn ông đó không đáng giá bằng một đống phân!” Chị biến mất quanh góc nhà. “Mary!” Summer nghe chị gọi. “Đừng ăn con trùng đó! Con có phải là chim đâu.”
Trong sự yên tĩnh sau khi chị rời khỏi, Summer ngồi nghĩ ngợi. Một con bọ tháng Sáu to đùng kêu rừ rừ áp sát tấm kính cửa sổ. Phía sau ngôi nhà, nàng có thể nghe thấy Sadie đang cáu kỉnh. Phía dưới con lạch, một con chim nhại hót vang. Rồi nàng nghe thấy âm thanh của giọng đàn ông, Slater và John Austin đã cưỡi ngựa vào trong sân. Summer quan sát người đàn ông ngồi trên con ngựa to lớn và cậu bé ngồi trên con ngựa non. Em trai nhỏ của nàng đang lẩn tránh con ngựa.
Slater xuống ngựa và nhìn cậu bé. Đứa trẻ gan góc và kiên cường; anh đã đưa cậu bé vượt qua một đường mòn gồ ghề và thằng chó con ấy bám chặt vào lưng ngựa như thể cậu ta được dán dính bằng keo.
“Rời khỏi con ngựa, John, đi vòng quanh và nói chuyện với nó. Nó sẽ biết em không sợ hãi. Đó là điều đầu tiên nó cần biết về em. Sau điều đó, nó sẽ biết ai là chủ nhân và sẽ trở thành người bạn tốt nhất của em, có thể cứu sống em một ngày nào đó. Em hãy chăm sóc nó và nó sẽ chăm sóc em.” Anh nói đều đều và tự tin, chỉ cho cậu bé cách nhảy ra khỏi yên và dây cương, đứng bên cạnh trong lúc John Austin vật lộn, và sau đó giúp cậu bé dẫn con ngựa cái non vào bãi quây.
“Anh sẽ không đi ngay, đúng không, Slater? Em có thể đến với anh không? Em có thể nhìn qua những quyển sách của anh không?”
“Anh sẽ mang một ít sang cho em sau khi em làm xong những công việc lặt vặt của em.” Họ bước đến đống gỗ. “Hãy chồng mớ gỗ này thành một đống gọn gàng, John. Và thu gom những mẩu vụn vào bao tải đó rồi để chúng bên ngoài cửa sau, để những người phụ nữ sử dụng cho việc nhóm lò.” Slater nhặt chiếc búa đang nằm trên đất và đóng ngập lưỡi của nó vào trong một lóng gỗ. “Không bao giờ để búa trên đất nơi em có thể mắc vào nó. Luôn luôn đóng ngập lưỡi của nó vào trong gốc cây và nó sẽ không bị gỉ sét. Một ngày khác anh sẽ dạy em sử dụng nó. Bây giờ anh sẽ chỉ cho em cách chất đống gỗ để nó không bị thấm nước cho dù có một trận mưa như trút nước.”
Miễn là Slater làm việc, John Austin cũng làm. Khi Slater ngừng lại để cuốn một điếu thuốc, John Austin cũng ngừng lại cho đến khi Slater ra hiệu cho cậu bé tiếp tục.
