Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Slater McLean ngồi bất động trong bộ đồ da hoẵng. Anh xoay tròn điếu thuốc trên môi, thích thú với hương vị của thuốc lá tươi mới, nheo mắt tránh ánh nắng chói chang và nhìn chăm chăm xuống thung lũng. Anh là một người đàn ông to lớn, săn chắc với bờ vai rộng. Một người đàn ông trầm tĩnh với gương mặt phong trần, mái tóc đen thẳng, và đôi mắt màu xanh sâu thẳm đến mức gần như đen.

Anh ngồi thoải mái trên yên ngựa và nghiên cứu địa hình với sự thận trọng, bắt đầu từ khoảng cách xa, rồi gần hơn, không để bất kỳ tảng đá hoặc lùm cây nào không được xem xét kỹ lưỡng. Anh đã học được từ cách đây rất lâu rằng, việc xem xét cẩn trọng và kiên nhẫn là yếu tố cần thiết trong vùng đất này, nếu bạn muốn sống. Trời khá nóng và anh rít một hơi thuốc. Vài đám mây trôi dạt ngang qua bầu trời, và bóng của chúng di chuyển theo chiều dài của thung lũng. Không có bất kỳ chuyển động nào khác.

Kết thúc điếu thuốc, anh để ánh mắt vẩn vơ qua bên phải, nơi một chỗ trũng trong rặng đồi sẽ là một vị trí hợp lý để ẩn nấp và chờ đợi chiếc xe thồ. Đó là nơi quá lý tưởng cho một người Apache; hắn sẽ chờ đợi phía sau những tảng đá vỡ dàn hàng trên mỏm núi – và nếu hắn có đủ thời gian và không tạo nên bất kỳ chuyển động đột ngột nào gây chú ý khi tấn công, hắn sẽ ở trên chiếc xe thồ trước khi Bulldog có thể phun nước bọt. Mồ hôi đông đặc lớp bụi trên gương mặt Slater. Cổ anh ngứa ngáy vì sức nóng và bụi. Không nơi nào trong khoảng xa mênh mông ấy có sự chuyển động. Tuy nhiên, nơi nào đó ngoài kia có những người Apache. Anh chắc chắn như thế.

Hôm qua, trên đường xuống thị trấn, anh đã băng ngang qua dấu vết của một nhóm người Apache. Họ đang cỡi ngựa mà không có phụ nữ hoặc trẻ em, điều đó có nghĩa họ là những chiến binh trẻ đang trên đường đi cướp bóc, nôn nóng muốn đi gọt da đầu người ta và ăn cắp những con ngựa. Rõ ràng họ là một nhóm tạp nham những kẻ phản bội đói khát, và Slater hy vọng như quỷ rằng anh sẽ không phải giết họ.

Những người Apache không phải là rắc rối duy nhất mà Slater lo lắng đến. Có một băng khác nữa trong vùng, được dẫn dắt bởi một người đàn ông tên là Findlay. Râu Đỏ, hắn đã được gọi như thế; và trong chừng mực Slater biết, hắn là người da trắng duy nhất trong băng nhóm trinh sát Apache phản bội, nô lệ chạy trốn và người Mexico. Đôi lần gần đây, anh đã đụng độ những dấu hiệu của chúng, dấu vết cho thấy chúng có khoảng một tá hoặc nhiều hơn. Chúng là một băng khó nhằn. Đội biệt động Texas đã truy đuổi chúng ra khỏi lưu vực sông Brazos, và chúng trôi dạt xuống miền Nam, ăn trộm và cướp bóc.

Slater thả lỏng người trong yên và kềm hãm tính hăm hở của con ngựa. Họ đã bất động trong nửa giờ. Cả hai đều mong muốn được nghỉ ngơi sau chuyến đi mệt nhoài từ Halmiton ngang qua vùng quê. Nhưng giờ đây, anh trao cho chính mình một sự từ chối điên khùng. Anh không thể ngăn được những ý nghĩ về cô gái tóc đen nhỏ bé vừa rời khỏi chuyến xe. Không hiểu sao, anh đã không mong đợi trông thấy một tạo vật nhỏ bé kiêu hãnh đến thế. Nàng đã bước đi với đầu ngẩng cao và cằm hếch lên như thể cao tới sáu feet. Anh vẫn thường tự hỏi cô gái nhỏ ngày xưa sẽ lớn lên thành kiểu phụ nữ nào; nàng dễ nổi nóng, anh đã thấy thế. Nhưng tuy vậy, anh đã bối rối khi nàng mang theo cô gái ở sàn nhảy. Anh nhún vai. Miễn là cô ta không gây rắc rối trong đám đàn ông, anh không quan tâm.

Đôi mắt của Slater cảnh giác, nhưng ý nghĩ của anh phiêu dạt. Người em trai nhỏ rất sáng dạ, Bulldog đã tin như thế. Ít nhất đứa trẻ cũng đã cư xử tốt. Cả hai sẽ tốt hơn khi cách xa trang trại, anh đăm chiêu. Đặc biệt bây giờ, khi Travis đã chú ý đến cô gái. Nhà McLean đã không quấy rầy anh trong một thời gian dài rồi, nhưng anh biết cuộc gặp gỡ đó không có chút nào là tình cờ. Và nếu Ellen nói bất kỳ điều gì về Sam, cô gái sẽ không chịu rời khỏi thị trấn với Bulldog.

Và còn có cả Jesse Thurston để phải giải quyết. Tính cố chấp của gã ăn sâu đến tận xương tuỷ rồi. Gã không phải loại người ác độc, tuy vậy, gã nhanh, cứng rắn, và nguy hiểm. Bất kỳ sự tốt đẹp uỷ mị nào có được trong hắn rõ ràng chỉ còn ở những nơi Ellen McLean dính líu đến. Đó là một liên minh thật kỳ lạ. Gã nuốt từng từ hoặc từng cử chỉ từ người phụ nữ, và bà ta đủ già để làm mẹ gã, bất chấp vẻ ngoài xinh đẹp và chải chuốt cẩn thận. Anh đã thấy Jesse gần như đánh đập một người đàn ông đến chết vì đã nói một lời nhận xét về Ellen, và bà ta đứng ở đó đáng yêu với mỗi phút trôi qua. Đó là trước khi… anh giơ một bàn tay lên vết sẹo trên gò má, chà xát lên đường lằn thô nhám ấy. Mỗi lần nhìn ảnh phản chiếu của mình trong gương, đôi mắt anh rắn lại và cảm thấy gần như chết ngạt vì căm ghét. Phải, anh đã đúng khi gởi Bulldog đến để đón chuyến xe. Bây giờ gương mặt anh hẳn sẽ khiến nàng sốc. Anh thúc nhẹ gót chân vào sườn của con ngựa. Cho dù không viết thư, anh vẫn luôn canh cánh trong tâm trí việc tìm và đưa nàng về nhà.

Slater chỉnh lại chiếc quần da hoẵng và thu ngắn quãng đường đến đỉnh núi, áp sát những lùm bụi và những rặng cây tối tăm nơi anh vô hình nhất có thể trên sườn đồi. Một đám bụi nhỏ bốc lên cao bên trên bụi cây phía ngược lại của con dốc. Anh nghiên cứu chúng. Chúng có thể do một con nai đang trườn lên khỏi con lạch, nhưng như thế sẽ khuấy tung lên nhiều bụi hơn. Anh đợi. Đám bụi xuất hiện, rồi biến mất, điều đó có nghĩa không phải nai mà là ai đó không muốn bị nhìn thấy. Anh buông người rời khỏi yên ngựa và di chuyển chậm rãi, nhấc súng trường lên, thận trọng không để những tia nắng mặt trời đang chiếu xuyên qua những cành lá chiếu vào lớp kim loại. Đôi mắt anh dán chặt vào vị trí mà anh đã thoáng thấy đám bụi. Anh quan sát và chờ đợi, núp phía sau một lùm bụi và cỏ dại. Anh đã ở đủ cao trên con dốc để có thể thấy sườn đồi trải dài, và vẫn thấy được chiếc xe thồ đến từ hướng Đông. Mặt trời ở hướng Tây, trao tặng đầy đủ ánh sáng cho vùng thung lũng và bóng tối cho những sườn núi.

Tính thận trọng không phải là điều mới mẻ đối với Slater. Thận trọng và kiên nhẫn sẽ giữ bạn sống sót, anh đã được nghe điều đó nhiều hơn một lần trước đây rồi. Người đầu tiên di chuyển thường là người đầu tiên phải chết.

Trong sự tĩnh mịch bức bối của buổi chiều, Slater có thể nghe thấy tiếng leng keng của yên cương, tiếng thình thịch êm ái của móng ngựa trên đường mòn, tiếng nguyền rủa bị bóp nghẹt của Bulldog khi chiếc xe thồ xóc nảy qua một tảng đá. Anh không dám liều lĩnh rời mắt khỏi bụi liễu gai. Những người Apache sẽ đợi cho đến khi đúng thời điểm. Họ biết giá trị của sự chờ đợi. Anh phải có được dấu hiệu sớm, để anh có thể bắn… Anh đã có. Một chuyển động màu nâu và ngón tay anh siết chặt, khẩu súng trường nảy lên trong đôi tay anh. Âm thanh của cú bắn vang vọng trong thung lũng ngay cả khi người Apache đứng lên, rồi đâm sầm xuống, đôi cánh tay dang rộng.

Cuộc tấn công đột ngột đã khiến những người thổ dân kinh ngạc. Họ là những chiến binh khôn ngoan và thận trọng, giỏi lẩn tránh, không bao giờ tin tưởng một cuộc đột kích liều lĩnh, nếu họ có thể hoàn thành mục tiêu dưới sự ẩn náu. Lúc này những người thổ dân đã ở trên lưng ngựa, hò reo, đua thẳng đến chiếc xe thồ, nhả đạn và biến mất. Đó là một hành động nghi binh mà Slater và người của anh đã quá quen thuộc để bị mắc bẫy. Đám đàn ông cúi người phía sau chiếc xe thồ, phụ nữ và những đứa trẻ nằm dát phẳng trong lòng xe, cả nhóm căng thẳng, đầu của họ vẫn giữ được nhờ sự nhanh trí của Bulldog, dậm chân và di chuyển không ngừng. Slater đặt báng súng của khẩu Winchester vào vai và khai hoả, cú bắn của anh nhắm vào kẻ thù nấp kín, bắn thận trọng, giữ vững với mỗi cú bắn. Phát bắn trả lời từ sườn đồi đột ngột ngừng lại.

Sự im lặng phủ qua ngọn đồi. Những khẩu súng trường đã hạ thấp xuống, và ngay lập tức đám thổ dân gần hơn nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp trong những bụi liễu gai. Một chiến binh da đỏ to lớn thúc ngựa thẳng đến Slater. Slater tránh qua một bên và đánh vào lưng hắn bằng báng súng. Người thổ dân ngã xuống đất và xoay tròn, ngọn giáo trong tay. Slater đánh hắn lần nữa để chắc chắn là hắn đã bất tỉnh. Con ngựa ngã xuống, rống lên. Khẩu colt trong tay, Slater lảo đảo và cảm thấy một cơn đau nhức nhối, sắc nhọn trên đùi gần như khiến anh quỵ gối. Từ phía sau chiếc xe thồ vang lên tiếng loảng xoảng của những phát súng. Thêm hai người thổ dân ngã xuống, và tên thứ ba ngã gục đầu khỏi con ngựa đang chạy và nghẹo đầu ngang qua gót chân trên bãi cỏ. Hai người khác cùng quẫn, tìm chỗ nấp, bắn không mấy nhiệt tình, những người của McLean’s Keep nã đạn vào bụi cây. Và rồi, một lần nữa, đột ngột im lặng.

Slater đợi. Không âm thanh nào tiếp theo sau ngoại trừ từ chiếc xe thồ; một đứa trẻ đang khóc, âm thanh thấp và bị bóp nghẹt. Cuộc tấn công đã chấm dứt. Người Apache, giống như những bóng ma, đã biến mất, tan biến vào trong thảo nguyên mênh mông.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.