Lúc này Bulldog đang vội vã vượt lên sườn dốc nơi Slater ngồi trên mặt đất. Vết thương trên đùi anh nhức nhối đau đớn, anh đã lấy chiếc khăn quấn quanh cổ xuống và cột chặt quanh chân.
“Chúng đã có được cậu sao, chàng trai?” Bulldog khuỵu gối xuống, nhưng Slater đã giơ tay để gạt ông ra.
“Chỉ là một vết xước thôi mà. Những người khác thế nào?”
“Luther bị một vết cắt nhỏ và Jay bị vướng phải một mảnh gỗ bay.”
“Thế quái nào mà Jack không phải là người đi tiên phong ngoài đó vậy?”
“Nghĩ rằng cậu đang làm điều đó rồi, nhóc.” Bulldog nói với vẻ trâng tráo, nhưng đôi mắt ông đầy sự quan tâm.
Slater cười toe toét. “Đừng nói với tôi bất kỳ từ “nhóc” hỗn xược đó lần nào nữa, ông già. Tôi sẽ quất roi lên mông ông đấy.”
“Chu choa… Tui chẳng biết bất kỳ từ nào tử tế hết. Cậu cứ thử xem nó như một sự quyến rũ mê hồn.”
“Không đời nào, đồ chim ó già nhà ông.” Slater nạp lại vũ khí và Bulldog mang ngựa đến cho anh. “Tốt hơn hãy trở lại đó với đám phụ nữ đi. Nói với Jack tôi sẽ đi tiên phong từ đây.” Anh nhìn Bulldog, rồi nhìn ra xa. “Cô ấy thế nào?”
“Tuyệt như bơ. Quăng bản thân che chở cho đứa nhỏ. Không hề nghe thấy một lời rên rỉ. Sadie cũng tốt. Cả hai đều gan góc. Cậu không định đến sao? Cô ấy sẽ hỏi cho xem. Thêm nữa, cậu không cần phải cưỡi ngựa với vết thương đó.”
“Không, tôi sẽ không đến đó đâu. Tôi sẽ cưỡi ngựa. Chăm sóc họ là việc của ông.”
“Cậu mới là việc của tui, cậu… đồ con la bướng bỉnh.” Gầm gừ, Bulldog đi trở lại chiếc xe thồ.
