Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

Del và Faz quyết định không đưa Jack Welch tới nhà tù, thay vì thế, họ cầm chân cậu ta ở một trong các phòng hỏi cung. Ngồi ở bàn làm việc của mình, Del gọi điện cho Celia McDaniel để xin lời khuyên.

“Luật pháp quy định rõ ràng rằng muốn kết tội một tài xế thì lúc đó các anh cần mặc đồng phục cảnh sát và chiếc xe của các anh phải có đèn hiệu và còi hụ.” McDaniel nói qua loa ngoài.

Faz lắc đầu. “Nếu Welch kiếm được một luật sư bào chữa lọc lõi, tay luật sư đó sẽ biết bọn tôi chẳng đạt được tiêu chí nào trong số đó, hoặc hắn sẽ sớm phát hiện ra thôi. Cô có lời khuyên nào cho chúng tôi không?”

“Anh có thể buộc cậu ta tội lái xe ẩu hoặc tội bất cẩn gây nguy hiểm cho người khác, nhưng đó chỉ là những tội nhẹ chưa chắc phải ngồi tù và tiền phạt cũng ở mức tối thiểu. Ngay cả khi Welch không thể trả tiền phạt, cậu ta cũng sẽ chỉ bị phạt lao động công ích, dọn dẹp rác thải dọc theo các đường cao tốc mà thôi.”

“Nhưng Welch không hiểu luật.” Faz nói. “Và mẹ cậu ta có thể sẽ không bảo lãnh cho cậu ta.”

“Cậu ta cũng có vẻ đã tuyệt giao với cha mình.” Del đồng ý. Vì vậy họ cũng có chút lợi thế, ít nhất ở thời điểm hiện tại. “Nghe như bọn anh sẽ có lợi hơn nếu thẩm vấn cậu ta trước khi bắt giam cậu ta. Thành thật mà nói, anh cóc cần quan tâm đến việc buộc cậu ta tội trốn tránh cảnh sát hoặc bất cẩn gây nguy hiểm cho người khác. Anh chỉ muốn tìm hiểu xem Welch biết những gì thôi.”

“Nếu cậu ta yêu cầu một luật sư, mọi kế hoạch của anh sẽ đổ bể.” Celia nói.

“Bọn anh sẽ nắm bắt cơ hội của mình.” Del nói.

Họ cảm ơn cô và ngắt máy.

Những căn phòng hỏi cung không có cửa sổ trên tầng bảy của trụ sở cảnh sát vốn chẳng phải là nơi vui vẻ gì khi ngồi một mình, và chúng càng trở nên nhỏ bé hơn, thiếu thoải mái hơn, khi cả Faz và Del len thân hình đồ sộ của mình vào bên trong. Họ hãnh diện với việc làm cho căn phòng có cảm giác nhỏ hết mức có thể, và họ rất giỏi việc đó.

Họ để mặc Welch ở đó trong lúc tiếp tục thảo luận về tình thế nan giải của mình, và theo dõi cậu ta từ đằng sau tấm kính một chiều trong phòng quan sát. Welch đã mười tám tuổi, nhưng vẻ ngoài của cậu ta chẳng đúng với độ tuổi chút nào. “Trông cậu ta cùng lắm chỉ mười sáu tuổi.” Del nói.

Welch cao chừng mét bảy, khung xương nhỏ, và gầy như que củi. Cậu ta không thể nặng quá năm mươi tư cân kể cả khi mặc đầy đủ quần áo. “Những cái giá treo quần áo của tôi còn nặng hơn cậu ta ấy chứ.” Faz nói.

Welch mặc một cái áo sơ mi flannel dài tay không cài khuy, có thể là để che giấu những dấu vết trên hai cánh tay, và một cái áo phông màu đen in hình ban nhạc rock của Seattle thời thập niên tám mươi: Nirvana. Tóc cậu ta dài chấm vai và trông như chưa được gội hàng tuần lễ. Cậu ta nghiêng nghiêng đầu, nhìn về đằng trước qua phần tóc mái lòa xòa. “Cậu ta nghĩ cậu ta là Kurt Cobain.” Faz nói.

“Ai cơ?” Del nói.

“Trên áo cậu ta ấy. Đó là ca sĩ người Seattle đã bị sốc ma túy hai chục năm trước. Antonio hay nghe loại nhạc ấy.”

Đến những loại nhạc đang thịnh hành tôi còn chẳng nắm rõ nữa là.” Del nói.

“Nhà cậu không có những thằng nhóc tuổi teen.”

“Nếu con tôi mà giống như thằng nhóc này thì tôi thà nuôi Sonny còn hơn. Ít nhất lông nó cũng ngắn, lại còn tắm rửa thường xuyên và chạy ngay tới khi tôi gọi.”

Del cảm thấy đau lòng khi nghĩ rằng đây chính là kẻ mà Allie đã hẹn hò, rằng cô bé đã chẳng nghĩ gì mấy đến bản thân mình. Nhưng căn cứ vào những gì bà mẹ đã nói với họ về nhu cầu tiền bạc của Jack, anh lại nghi ngờ rằng mối quan hệ của cậu ta với Allie không được xây dựng trên nền tảng một sức hấp dẫn chung, mà là một nhu cầu chung - thứ mà Oprah, hoặc Tiến sĩ Phil, sẽ gọi là “sự phụ thuộc lẫn nhau” - một nhu cầu chung về heroin.

“Anh có nghĩ cậu ta đang phê không?” Del hỏi.

“Khó nói lắm.” Faz nói. “Nhưng chân trái cậu ta đang gõ nhịp điên cuồng dưới gầm bàn. Theo những gì mẹ cậu ta nói, có thể cậu ta đang về nhà sau một cuộc chè chén.” Faz ngừng lại và ngoảnh đi khỏi ô cửa sổ, đối mặt với Del. “Nghe này, tại sao cậu không để tôi xử lý thằng nhóc này một mình, ít nhất là lúc đầu nhỉ? Để xem cậu ta sẽ nói gì.”

“Tốt thôi.”

“Del…”

“Tốt thôi.” Anh nhìn vào mắt Faz. “Thật đấy, tôi ổn mà. Tôi hiểu chúng ta đang cố gắng moi được thông tin từ thằng nhóc này và tôi sẽ không làm hỏng chuyện đâu.”

“Cậu sẽ để tôi dẫn dắt cuộc thẩm vấn, được chứ?”

“Tôi hiểu.”

“Vậy cậu muốn dùng biện pháp nào?” Faz hỏi.

“Như mọi khi.” Del nói. Anh mở cửa và bước ra hành lang. “Tôi sẽ đóng vai ác. Diễn một cách thật tự nhiên.”

Faz theo Del đi vòng qua góc tường. Del kéo mở cánh cửa phòng hỏi cung và Welch liếc lên nhìn anh qua mái tóc dài. Faz nhấc một cái ghế ngoài hành lang và mang nó vào trong phòng một cách khoa trương rồi đặt nó xuống bên cạnh cái ghế còn lại. Anh và Del ngồi vai kề vai và vươn người qua bàn, rút ngắn khoảng cách với Welch. Chàng trai trẻ ngả ra sau hết mức giới hạn của cái xích đang nối với một cái móc dưới sàn. Nếu trước đây Welch không bị mắc chứng sợ hãi không gian tù túng thì bây giờ cậu ta đang đến gần chứng bệnh đó hơn rồi đấy. Chân cậu ta vẫn đang rung.

“Cậu chắc chắn là cậu không cần chăm sóc y tế chứ?” Faz hỏi.

Welch lắc đầu.

“Thế có nghĩa là không à?” Faz hỏi.

“Ngồi thẳng người dậy.” Del nói, giọng nghiêm khắc. Welch quay đầu sang nhìn anh. “Tôi nói cậu ngồi thẳng người dậy, nếu không chúng ta sẽ kết thúc ở đây. Chúng tôi sẽ đưa cậu vào tù và buộc cậu rất nhiều tội - chạy trốn cảnh sát, lái xe khi không tỉnh táo, lái xe một cách nguy hiểm và bất cẩn, và, nhân tiện tôi muốn hỏi cậu một câu, cậu thấy tội danh giết người bằng chất cấm nghe thế nào?” Del ngừng một thoáng rồi nói thêm. “Chúng tôi không nói đến những tội danh vớ vẩn, nhỏ nhặt mà cho phép cậu bước ra khỏi đây và về nhà với mẹ. Những tội danh của cậu đã vượt xa mức đó rồi, Jack ạ.”

Welch hất tóc ra khỏi mắt và nhìn từ Del sang Faz. Cậu ta ngồi thẳng dậy. “Giết người?” Giọng nói khàn khàn của cậu ta có vẻ hoang mang. “Tôi chẳng giết ai cả.”

“Chẳng giết ai ư? Cái tên Allie Marcello có gợi cậu nhớ đến điều gì không?” Del không cho Welch thời gian để trả lời. “Chúng tôi có các email, tin nhắn, và Snapchats chứng tỏ rằng cậu đã ép Allie Marcello mua và sử dụng heroin vào cái đêm cô bé chết. Cô bé đã cai nghiện, J-Man.” Anh nhấn mạnh cái tên trong email của cậu ta, giọng điệu giễu nhại. “Cô bé đã cai nghiện gần hai tháng cho đến khi về nhà và cậu bắt đầu dụ dỗ cô bé.”

“Tôi không bán heroin cho cô ấy.” Cậu ta lắp bắp nói. “Tôi thậm chí còn không có mặt ở đó.”

“Cậu nói dối.” Faz nói, giọng điềm tĩnh. “Và chúng tôi biết cậu nói dối.”

“Tôi đã nói với cậu, thiên tài ạ, rằng chúng tôi có điện thoại và máy vi tính của cô bé, và tên của cậu xuất hiện trong cả hai thứ đó. Sao nào, cậu nghĩ chúng tôi ngu à?” Del ngừng lại một lát.

Faz lại xen vào. “Để tôi giải thích cho cậu hiểu nhé, Jack. Giết người bằng chất cấm không phải là một trong những tội mà cậu có thể được phép ra ngoài vào ngày mai. Công tố viên sẽ buộc tội cậu - chừng hai tuần nữa, và nếu cậu không thể đóng tiền bảo lãnh để tại ngoại, và tôi ngờ là cậu không thể, cậu sẽ bị giam giữ cho đến khi được đưa ra tòa xét xử, mà việc đó thì chẳng ai vội cả. Có lẽ phải một năm nữa phiên tòa xét xử mới diễn ra. Sau khi bị kết án - và cậu chắc chắn sẽ bị kết án - cậu sẽ phải ngồi tù trong một thời gian dài.”

Jack Welch trông như đang định nói gì đó, nhưng Faz ngắt lời cậu ta - và Del biết ông cố ý làm vậy, để đề phòng Welch yêu cầu một luật sư. Faz kiên nhẫn nói, giống như những lần Del có mặt ở nhà ông khi ông nói chuyện với con trai về một việc ngớ ngẩn nào đó mà nó đã gây ra. Vera bắt ông phải dịu giọng. “Chúng tôi muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Allie Marcello, Jack ạ. Chúng tôi muốn tìm hiểu cô bé kiếm được ma túy từ đâu. Cậu từng là bạn của cô bé.”

“Tôi từng là bạn của cô ấy.” Welch nhanh chóng đồng ý.

“Và cậu đã ở bên cô ấy khi cô ấy bị sốc ma túy.” Faz nói.

“Không. Tôi không ở đó. Lúc ấy tôi đã về rồi.”

“Nhưng cậu đã ở bên cô bé lúc cô bé chích heroin.” Faz nói.

“Tôi đã ở bên cô ấy vào lúc đó, nhưng tôi không chích.”

Lời nói dối đang được bóc tách ra, từng sợi từng sợi một.

Del thận trọng dò hỏi. “Lúc đó cô bé còn tỉnh táo chứ?”

“Tôi không biết.”

Anh ghé lại gần hơn. “Có, cậu có biết. Gia đình cô bé đã đưa cô bé đi cai nghiện. Cô bé đã ở một trại cai nghiện tại Đông Washington. Cậu đã email cho cô bé bởi vì cậu không thể nhắn tin cho cô bé. Cô bé không cầm điện thoại.”

Faz đẩy vài bức email mà Del đã in ra giấy ngang qua bàn. Welch hất tóc ra khỏi mắt và nhìn xuống chúng, nhưng không cầm chúng lên. “Khi cô bé lấy lại điện thoại, cậu tiếp tục nài ép cô bé gặp cậu.”

“Không, không phải thế.”

Faz đẩy thêm mấy tin nhắn nữa của Allie ngang qua bàn. “Cuối cùng cô bé đã xiêu lòng.”

“Mẹ cô bé phát hiện cô bé chết trong phòng ngủ.” Del nói. “Tin nhắn cuối cùng của cô bé chỉ ra rằng cậu đã ở cùng cô bé vào tối hôm ấy. Đừng nói với chúng tôi là cậu không có mặt ở đó, bởi vì chúng tôi biết là cậu có ở đó.”

“Cậu cần cô bé.” Faz nói. “Cậu cần tiền của cô bé để mua ma túy.” Faz gõ lên các tờ giấy. “Chúng tôi muốn biết cậu mua heroin ở đâu.”

Welch hít vào rồi đẩy người ra xa khỏi bàn, thở ra một hơi. Cậu ta bật khóc. “Cô ấy chích quá nhiều. Cháu đã nói với cô ấy là cô ấy chích quá nhiều. Nhưng lúc cháu về thì cô ấy vẫn ổn. Cháu thề là lúc đó cô ấy vẫn ổn. Cô ấy còn ngáy nữa.”

Del biết, ngáy là một dấu hiệu không tốt. Ngáy là dấu hiệu cho thấy hệ thống hô hấp của cô bé đang gắng sức hoạt động, chất lỏng đó đang đầy lên trong hai lá phổi của cô bé.

“Chúng tôi muốn tin cậu.” Faz điềm tĩnh nói. “Nhưng chúng tôi không thể chứng minh được điều đó trừ phi chúng tôi biết cậu kiếm heroin ở đâu.”

Ngực Welch rung lên. “Cô ấy đã mua nó. Cô ấy mua nó từ một gã nọ. Cháu không biết hắn là ai.”

Del nhìn Faz, lắc đầu. Đã đến lúc gây thêm áp lực. “Chúng ta sẽ không có được câu trả lời thành thực nào từ thằng nhóc này đâu. Tôi sẽ gọi điện cho công tố viên để họ truy tố nó.” Del đứng dậy và kéo mở cánh cửa, đẩy cái ghế ra hành lang rồi bước ra ngoài. Bức tường rung lên khi anh đóng sầm cửa lại.

Del nhanh chóng đi vòng qua góc tường và vào trong căn phòng có tấm kính một chiều. Faz thở dài như thể ông không rõ mình phải làm gì. Ông xòe rộng hai bàn tay, rồi chắp chúng lại trước mặt. “Bây giờ vấn đề là thế này, Jack.” Ông hất đầu về phía xấp giấy trên bàn. “Tất cả chỗ email và tin nhắn đó, chúng xác nhận cậu đã ở cùng Allie vào buổi tối cô bé qua đời.”

“Vâng, cháu đã nói là cháu có ở cùng cô ấy mà.”

“Chúng cũng xác nhận rằng chính cậu, chứ không phải cô bé, biết cái gã đã bán heroin cho hai cô cậu. Nếu tôi không tìm ra được tên của kẻ đó, vậy thì tôi chỉ còn có một sự lựa chọn thôi. Gia đình cô bé muốn có người chịu trách nhiệm, Jack ạ. Họ muốn ai đó phải chịu trách nhiệm cho cái chết của con gái họ.” Faz chỉ tay qua bàn. “Chính là cậu đó. Cộng sự của tôi nói đúng, Jack - đây không chỉ là tội tàng trữ trái phép. Giết người bằng chất cấm là một trọng tội. Nếu bị khép vào một trọng tội, cậu sẽ đi tù. Đó là chuyện xảy ra sau khi cậu bị đưa ra tòa xét xử, vụ xét xử ấy sẽ thu hút toàn bộ giới báo chí và các phương tiện truyền thông đại chúng. Cậu sẵn sàng vứt bỏ nhiều năm cuộc đời chỉ vì một gã bán ma túy ư?”

Welch không trả lời ngay. Faz ngả người ra sau và Del biết Welch đang suy ngẫm về những lời cuối cùng của Faz. Nếu Welch có đầu óc, cậu ta sẽ nhận ra Faz đang gợi ý cho cậu ta một lối thoát, một sự lựa chọn thay thế cho một án tù lâu năm.

Cuối cùng, Welch nói: “Chuyện gì sẽ xảy ra với anh ta?”

Trúng phóc, Del nghĩ từ phía bên kia tấm kính. Giờ thì moi tin từ cậu ta thôi. “Gã đó là bạn của cậu à?”

Jack nói: “Giả sử rằng… Ý cháu là, nếu cháu biết anh ta. Chuyện gì sẽ xảy ra với anh ta?”

Faz nhún vai. “Tôi không thể khẳng định chắc chắn, Jack, nhưng tôi có thể nói rằng, nếu cậu ta hợp tác, thẩm phán sẽ nhìn cậu ta với ánh mắt thiện chí hơn so với ánh mắt ông ta nhìn cậu nếu cậu không chịu nói ra một cái tên.”

“Cháu có thể gọi điện cho anh ta không? Cháu có thể nói chuyện với anh ta không?”

Faz lắc đầu. “Không được đâu, Jack. Cậu cho tôi biết tên của cậu ta và tôi sẽ triệu tập cậu ta đến đây. Cậu thậm chí không phải tham gia gì vào việc này.”

“Nhưng anh ta vẫn sẽ biết, đúng không? Anh ta sẽ biết cháu chính là người đã mách với bác.”

“Chúng tôi không nhất thiết phải nói tên cậu ra. Chúng tôi có thể nói mình đã tìm thấy tên cậu ta trong danh sách liên lạc của Allie. Cô bé đã trực tiếp mua ma túy từ người này bao giờ chưa?”

Welch gật đầu.

“Vậy thì tên cậu ta có thể có trong danh bạ điện thoại của cô bé. Chúng tôi có thể nói mình đã tìm thấy tên cậu ta trong điện thoại của cô bé.”

Một nước đi tuyệt vời, Del lại nghĩ. Cứ để thằng nhóc nghĩ rằng nó có thể che giấu sự liên quan của mình.

Jack suy nghĩ thêm về điều này. Khi cậu ta nhìn chằm chằm xuống mặt bàn, Faz liếc lên tấm kính một chiều, biết rằng Del đang đứng quan sát và lắng nghe ở phía bên kia.

Anh lại cuốn Welch vào cuộc trò chuyện. “Cậu sợ gì vậy hả, Jack? Gã đó đã đe dọa cậu à?”

Welch lắc đầu. “Không phải.”

“Vậy thì cậu ta là một người bạn của cậu?”

“Vâng.”

“Cậu biết không, Jack, tôi không nghĩ cậu ta là bạn của cậu.” Welch ngẩng lên nhìn ông. “Cậu phải tự hỏi bản thân mình, liệu cậu ta có đi tù thay cậu nếu tình huống đảo ngược lại không?”

Jack lắc đầu và chùi mũi bằng cổ tay áo.

“Vậy thì cậu lo lắng điều gì?”

“Anh ta là thủ lĩnh của ban nhạc.”

“Cái gì cơ?”

“Anh ta là thủ lĩnh ban nhạc CHAOS của chúng cháu.”

Del không thể tin nổi vào logic, hay sự thiếu logic, của thằng nhóc này, nhưng sự ngốc nghếch của bọn trẻ tuổi teen đã luôn khiến ông phải kinh ngạc. Jack Welch đang đối mặt với việc phải ngồi tù nhiều năm, vậy mà điều đầu tiên mà cậu ta nghĩ đến lại là liệu cậu ta có bị đuổi ra khỏi một ban nhạc chuyên biểu diễn trong ga ra hay không.

“Thì sao, cậu sợ mình sẽ bị đuổi ra khỏi ban nhạc ư?” Faz hỏi, vẫn giữ giọng điềm tĩnh và thấu hiểu.

Welch gật đầu.

Faz hắng giọng. “Tôi muốn cậu suy nghĩ về điều này, Jack. Được chứ? Nghe tôi hỏi nhé! Nếu cậu bảo vệ gã này và cậu ngồi tù trong năm năm chẳng hạn, cậu nghĩ cậu ta vẫn giữ chỗ của cậu trong ban nhạc cho đến khi cậu ra tù ư?”

Welch ngước lên nhìn khi Faz nói từ năm năm. Faz ngả người về đằng trước và nhướng mày để nhấn mạnh cho ý mình.

“Không.” Jack nói, lí nhí và ngập ngừng.

Faz nở nụ cười mỉm, lắc đầu. “Sẽ không còn ban nhạc nào cả, Jack ạ. Sẽ không còn ban nhạc nào có mặt cậu trong đó nữa.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.