Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 216
Trong Đảng Có Phái

❊ ❊ ❊

Ngoài đảng có đảng, trong đảng có phái, từ xưa đến nay vẫn vậy. Nội bộ cũng giống như Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, đối với việc giải quyết vấn đề lãnh thổ biên giới Trung - Xô cũng có hai luồng ý kiến khác biệt. Sau khi nghe Bành tổng giải thích về tình hình Trung ương, Đặng Phong đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, giận dữ nói: "Những người này, đừng nói là cán bộ cao cấp của Đảng, tôi thấy đến tư cách làm một người Trung Quốc họ cũng không xứng. Họ thì hay rồi, vì cái gọi là 'tình hữu nghị' mà hào phóng đem hàng triệu km vuông lãnh thổ dâng cho người ta. Trước kia không có năng lực thì không nói làm gì, bây giờ chúng ta đã có năng lực này, thì nói những lời như vậy bản chất vấn đề đã khác rồi. Những lãnh thổ đó, một tấc cũng không được thiếu, bắt buộc phải thu hồi tất cả. Họ là hạng người gì vậy? Chiến sĩ của chúng ta ở tiền tuyến không ngại đổ máu hy sinh, vì không gian sinh tồn của dân tộc mà mở mang bờ cõi, còn họ ngồi ở phía sau lại giả làm người tốt, hoàn toàn không màng đến việc Trung Quốc từ một quốc gia nghèo nàn lạc hậu, trong vòng chưa đầy mười năm đã trở thành một trong ba nền kinh tế lớn nhất thế giới, mức sống của nhân dân và kinh tế cùng tăng trưởng đồng bộ. Cái gì mà 'tu dưỡng sinh tức'? Những năm qua tuy nói là có đánh vài trận, nhưng trận nào là không nên đánh? Trận nào làm ảnh hưởng đến 'tu dưỡng sinh tức'? Bành tổng, ông nói xem, những năm này gánh nặng của nhân dân có tăng thêm không? Sự phát triển trong nước có bị trì trệ không? Cuộc sống của nhân dân có bị ảnh hưởng không? Cái gì gọi là không dây dưa với lịch sử đã qua, Liên Xô chiếm của chúng ta bao nhiêu lãnh thổ, chẳng lẽ chúng ta nói cũng không được sao?"

Bành Đức Hoài nhìn Đặng Phong gầm thét như một con sư tử bị chọc giận, nói: "Những người này tự xưng là Đảng viên Cộng sản chân chính, treo biển hiệu vì nước vì dân, thực chất là tư tưởng cầu an, không làm gì cả đang tác quái. Về chuyện này Chủ tịch cũng vô cùng tức giận, lúc đó mặt mày sa sầm nói tại cuộc họp rằng, các người còn bá đạo hơn cả Stalin. Năm 1949 tôi đi Liên Xô, Stalin sợ tôi nhắc tới những hiệp ước bất bình đẳng đó nên tránh mặt tôi, cùng lắm thì để mặc tôi ở một bên, không thèm để ý tới, thế mà các người lại tước đoạt cả quyền được nói về chuyện này. Liên Xô chiếm quá nhiều đất rồi. Ngoại Mông họ vạch ra khỏi lãnh thổ chúng ta, họ lại vạch một miếng từ Romania gọi là Bessarabia. Lại vạch một miếng từ Đức, chính là một phần phía Đông nước Đức. Đuổi tất cả người Đức ở đó sang phía Tây. Họ cũng vạch một phần của Ba Lan giao cho Belarus. Rồi lại vạch một phần của Đức giao cho Ba Lan, để bù đắp vào phần đất từ Ba Lan cắt cho Belarus. Họ còn vạch một phần của Phần Lan nữa. Phàm là cái gì có thể vạch qua được, ông ta đều muốn vạch. Đây có phải là tình hữu nghị xã hội chủ nghĩa mà các người vẫn thường nói không? Tôi thấy thì không phải. Ngoại Mông chúng ta phải thu hồi về. Hơn một trăm năm trước, họ đã vạch phần phía Đông hồ Baikal, bao gồm cả Khabarovsk, Vladivostok, bán đảo Kamchatka đi mất. Món nợ đó phải tính. Tôi không nghe các người, chúng ta không những phải nói, mà còn phải cùng họ tính món nợ này, cho tới khi họ trả lại cho chúng ta mới thôi."

Đặng Phong hầm hực ngồi xuống, lắng nghe tinh thần chỉ đạo của vị lãnh đạo cao nhất mà Bành Đức Hoài truyền đạt.

Bành Đức Hoài nói cuối cùng: "Khi tôi đến, Chủ tịch dặn tôi nói với cậu, ông ấy đồng ý với phương án của Ủy ban Đặc công Viễn Đông các cậu, ông ấy muốn làm 'Bộ trưởng Hậu cần' cho cậu. Tôi, Bành Đức Hoài, cũng toàn lực ủng hộ cậu."

Đặng Phong đứng dậy, nắm chặt tay Bành tổng nói: "Cảm ơn Chủ tịch, cảm ơn Bành tổng, tôi nhất định không làm nhục sứ mệnh. Bành tổng, sau khi ông về, hãy cùng Chủ tịch, Thủ tướng thương lượng, điều Ngạn Anh đến Ủy ban Đặc công Viễn Đông, phụ trách đàm phán ngoại giao với Liên Xô."

"Ý hay, tôi hiểu Ngạn Anh mà." Bành Đức Hoài lập tức tán đồng: "Nó giỏi tiếng Nga, lại am hiểu tình hình Liên Xô, người lại thông minh, vững vàng, tư tưởng tuyệt đối đáng tin cậy, cậu quả thực rất cần một người như vậy, điều nó đến là rất cần thiết."

"Đúng vậy, có những chuyện cơ mật cấp cao, không thể thiếu người như Ngạn Anh." Đặng Phong lại châm một điếu thuốc nói.

Bành Đức Hoài nhìn Đặng Phong hút thuốc liên tục, quan tâm hỏi: "Chủ tịch nói cậu chú trọng vệ sinh, sao cậu lại hút thuốc rồi?"

"Ồ," Đặng Phong có chút bất đắc dĩ nói: "Hồi ở Ủy ban Đặc công Ấn Độ, thường xuyên phải thức đêm, Sa Vạn Lý và Trương Quả Hoa đám nhóc đó nói hút thuốc có thể tỉnh táo, cứ cung cấp thuốc cho tôi hút. Thế là cứ qua lại rồi đâm nghiện. Xem ra việc chiếm được lợi thế không phải lúc nào cũng là chuyện tốt." Đặng Phong cuối cùng cười nói: "Nghe nói Bành tổng đã bỏ thuốc, đây đúng là chuyện tốt."

"Ừ." Bành Đức Hoài gật đầu nói: "Năm ngoái cảm cúm ho hắng, nên nhân tiện bỏ luôn. Tôi thấy cậu cũng đừng hút nữa, tốt nhất là bỏ đi, khôi phục lại thói quen chú trọng vệ sinh của cậu đi."

Nhóm người Đặng Phong đến thời đại này, không chỉ mang lại thay đổi kinh tế to lớn cho Trung Quốc, đời sống nhân dân được nâng cao rõ rệt, mà đồng thời cũng mang đến sự thay đổi to lớn về thể chế. Lenin khi sáng lập chính quyền Xô Viết đã đề xuất "Thuyết chủ nghĩa xã hội một nước", ông cho rằng Liên Xô là quốc gia xã hội chủ nghĩa đầu tiên, bảo vệ lợi ích an ninh quốc gia của Liên Xô không chỉ là mục tiêu căn bản trong chính sách đối ngoại của Liên Xô, mà còn là mục tiêu phấn đấu của giai cấp vô sản và các đảng phái của họ trên toàn thế giới. Do đó, vì lợi ích quốc gia của Liên Xô, trong chính sách đối ngoại, họ lấy việc xuất khẩu chủ nghĩa xã hội làm phương tiện, vì vậy dù là Lenin hay Stalin, họ đều cực lực xuất khẩu mô hình chủ nghĩa xã hội và kinh nghiệm xây dựng chủ nghĩa xã hội kiểu Liên Xô sang các nước. Do sự ảnh hưởng của "Yếu tố Căn cứ", Trung Quốc không xuất hiện hiện tượng kiểu Liên Xô. Mà thực hiện một loại kinh tế tư bản chủ nghĩa đặc thù dưới sự quản lý của Chính phủ Nhân dân - kinh tế tư bản chủ nghĩa nhà nước kiểu mới, trong đó các hình thức kinh tế đa dạng liên kết chặt chẽ với kinh tế quốc doanh, chịu sự giám sát của giai cấp công nhân. Mục đích sản xuất chính của nó không còn tồn tại vì lợi nhuận của nhà tư bản, mà tồn tại để đáp ứng nhu cầu vật chất và văn hóa ngày càng tăng của nhân dân và nhu cầu của đất nước. Công nhân vẫn phải tạo ra một phần lợi nhuận cho nhà tư bản, nhưng chỉ chiếm khoảng 25% tổng lợi nhuận, 75% còn lại là phí phúc lợi của công nhân, thuế nhà nước và phần cần thiết để mở rộng sản xuất. Tuyệt đối không giống như hậu thế, nhà tư bản chiếm phần lớn, nhà nước và người lao động chỉ nhận được một phần cực nhỏ, hơn nữa còn tồn tại hiện tượng nhà tư bản hối lộ cán bộ công chức nhà nước, thậm chí nhà nước không nhận được gì cả. Nhân dân quần chúng có thể thông qua bất kỳ hình thức nào để vạch trần các hiện tượng hủ bại xã hội xảy ra xung quanh mình, chứ không phải là trên luật pháp quy định cấm tuyệt đối hình thức này nọ, biến tướng tước bỏ quyền phát ngôn và quyền giám sát của nhân dân quần chúng. Chính sách giám sát quần chúng mà Trung Quốc mới thực hiện đã ngăn chặn hiệu quả hiện tượng hủ bại trong xã hội. Đặt Đảng và Chính phủ dưới sự giám sát của đông đảo quần chúng nhân dân. Đồng thời trong Pháp luật Công an Kiểm sát đã thực hiện chế độ giám sát viên nhân dân, tòa án thiết lập chế độ hội thẩm nhân dân, ngăn chặn hiệu quả hủ bại tư pháp.

Những người đến từ hậu thế như Đặng Phong đều hiểu rất rõ, phương châm nhất quán của Lenin và Stalin là đặt lợi ích an ninh quốc gia của Liên Xô ở vị trí tối cao trong chiến lược đối ngoại của họ, lợi ích của Liên Xô chính là lợi ích của chủ nghĩa xã hội, đại diện cho lợi ích căn bản nhất của nhân loại, vì vậy lợi ích của các nước đều phải phục tùng lợi ích của Liên Xô. Khi người Liên Xô giao thiệp với người Trung Quốc, điều họ cân nhắc đầu tiên là lợi ích của chính họ, đây là một nguyên tắc cơ bản. Đây cũng chính là cơ sở lý luận cho sự bành trướng cực lực của Nga hoàng kế thừa bởi Stalin và sau này là lý thuyết chủ quyền hạn chế của tập đoàn Brezhnev.

Sau khi họ đến thời đại này, không thể hy sinh lợi ích của Trung Quốc để thỏa mãn lợi ích của người Liên Xô, điều này cũng khiến quan hệ Trung - Xô xảy ra biến đổi to lớn. Trung Quốc không xuất hiện chính sách ngoại giao "nghiêng về một phía". Mà thiết lập mối liên hệ rộng rãi nhất với đại đa số các quốc gia trên thế giới.

Những điều này đã gây ra sự bất mãn của Stalin. Ngay từ sau khi kháng Mỹ viện Triều kết thúc năm 1951, sau khi Trung - Mỹ công bố thông cáo chung, đã gây nên sự căng thẳng cao độ cho Stalin, Liên Xô không còn hỗ trợ Trung Quốc anh em một cách "vô tư" như trong hậu thế nữa, cũng không cung cấp bất kỳ sự hỗ trợ nào ngoài những gì đã quy định trong Hiệp ước hữu nghị Trung - Xô năm 1949 cho Trung Quốc. Sau khi Trung Quốc tiếp quản quần đảo Lưu Cầu, đã tháo dỡ triệt để thiết bị công nghiệp hạng hai của Nhật Bản, tiếp nhận hơn 30 vạn công nhân công nghiệp và nhân viên kỹ thuật kỹ thuật Nhật Bản khiến thực lực của Trung Quốc tăng mạnh, những thiết bị và nhân sự này của Nhật Bản từ lâu đã vượt xa sự hỗ trợ của 156 dự án và hơn 1400 chuyên gia làm việc tại Trung Quốc mà Liên Xô cung cấp trong hậu thế. Sau khi Trung Quốc giải quyết vấn đề Đài Loan, khiến Stalin càng thêm căng thẳng bất thường, Stalin nhìn thấy quyết tâm và ý chí thu hồi đất đai, thống nhất tổ quốc của Trung Quốc, trong tình hình đối đầu nghiêm trọng với Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương, binh lực cực kỳ căng thẳng, vẫn liên tục triển khai gần 1 triệu quân ở khu vực châu Á của Liên Xô. Stalin vốn muốn bóp chết mối họa ngầm có thể ảnh hưởng đến lợi ích của Liên Xô trong tương lai này - Trung Quốc mới - ngay từ trong trứng nước. Nhưng điều đó cần phải có thực lực đủ mạnh, không có vài triệu quân mà muốn chiếm Trung Quốc thì đúng là chém gió. Hơn 5, 6 triệu quân tinh nhuệ, "hổ lang chi sư" của Quân Giải phóng Nhân dân đã trải qua hàng chục năm khói lửa chiến tranh, không phải là thứ để đùa. Nếu trở mặt với Trung Quốc chỉ khiến Trung - Mỹ cấu kết chặt chẽ hơn, khi đó thì thật sự lấy mạng Liên Xô. Trước tình hình đó, nhân vật sắt đá như Stalin cũng đành phải thỏa hiệp, duy trì tình hữu nghị trên bề mặt với Trung - Xô, không kích động Trung Quốc, không tăng thêm viện trợ cho Trung Quốc. Đồng thời tăng cường xuất khẩu lý luận chủ nghĩa xã hội kiểu Liên Xô sang các lưu học sinh Trung Quốc, bồi dưỡng cài cắm gián điệp. Về điều này Trung Quốc cũng không còn cử lượng lớn lưu học sinh sang Liên Xô nữa, điều này đã ngăn chặn từ gốc rễ nhóm người lưu Xô phái và thân Xô phái như trong hậu thế Trung Quốc, những kẻ khi Liên Xô sụp đổ còn không nhân lúc nó sốc mà lấy mạng nó, lại còn hô vang "Товарищ, Товарищ" (Đồng chí, đồng chí), muốn chết cũng phải ôm chặt đùi Nga, 7, 80 tuổi còn vác cái bụng phệ hát "Chiều tối ngoại ô Moscow", luyến tiếc Liên Xô. Trong thời đại này trình độ khoa học công nghệ của Trung Quốc cao hơn thế giới một bậc, có tiền còn sợ không có sách để học sao? Trung Quốc mỗi năm đều có lượng lớn lưu học sinh đến các quốc gia trên thế giới, nước chảy chỗ trũng, người tìm chỗ cao, không cần lo sau khi học xong không về.

Đối với điều này, phía Trung Quốc cũng bày tỏ lập trường của mình, Trung - Xô là láng giềng hữu nghị xã hội chủ nghĩa, đều gánh vác sứ mệnh lịch sử của giai cấp vô sản nhân loại là chủ nghĩa xã hội cuối cùng phải tiêu diệt chủ nghĩa tư bản. Chúng tôi không có bất kỳ tham vọng lãnh thổ nào đối với Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết vĩ đại. Chúng tôi chỉ muốn thu hồi lãnh thổ thuộc về chính mình. Căn nguyên gây ra tranh chấp lãnh thổ giữa hai nước chúng ta là chính sách xâm lược bành trướng của chính phủ Nga hoàng, chúng tôi sẵn lòng lấy đoạn biên giới phía Đông Trung - Nga do điều ước biên giới đầu tiên là "Điều ước Nerchinsk" quy định làm cơ sở để giải quyết vấn đề biên giới phía Đông; lấy đoạn biên giới ở giữa của hai nước do "Điều ước Bura" ký năm 1727 quy định làm cơ sở để phân định đoạn biên giới ở giữa, đoạn biên giới phía Tây Trung - Nga không có điều ước quy định, hai bên Trung - Xô trên cơ sở bình đẳng, xem xét đầy đủ tình hình lịch sử và tình hình thực tế, theo các chuẩn mực luật pháp quốc tế được công nhận, thông qua thương lượng hữu nghị để thảo luận cụ thể việc giải quyết hướng đi của đường biên giới, phân định lại hướng đi của biên giới phía Tây hai nước.

Để có thể giải quyết vấn đề biên giới giữa hai nước Trung - Xô, chúng tôi sẽ cử phái đoàn đàm phán biên giới Trung - Xô với Lý Đại Vi và Mao Ngạn Anh làm trưởng đoàn và phó trưởng đoàn, luân phiên tổ chức đàm phán về vấn đề biên giới hai nước tại thủ đô của hai nước.

Sau đó phía Liên Xô cũng có phản ứng tích cực, cũng cử ra đội hình đàm phán hùng hậu với Molotov và Andropov làm trưởng đoàn và phó trưởng đoàn.

Sau đó tại Moscow đã tổ chức vòng đàm phán đầu tiên về vấn đề biên giới. Lý Đại Vi trước tiên đại diện cho Chính phủ Trung Quốc nhắc lại lập trường nguyên tắc của phía Trung Quốc, trên tinh thần nguyên tắc xử lý dễ trước khó sau, trước tiên giải quyết những lãnh thổ Trung Quốc bị chiếm đóng và mưu đồ chiếm đóng do các hiệp ước bất bình đẳng ký sau năm 1727 thời Nga hoàng và thời Liên Xô. Những phần này bắt buộc phải trả lại vô điều kiện cho Trung Quốc; tiếp theo, yêu cầu thu hồi hơn 1,5 triệu km vuông đất đai mà Nga hoàng đã cướp đoạt từ Trung Quốc thông qua những hiệp ước bất bình đẳng đó; cuối cùng, phân định lại những phần biên giới giữa hai nước chưa từng được phân định trong lịch sử, hiện đang bị Liên Xô chiếm đóng là lãnh thổ vốn có của Trung Quốc.

Phía Liên Xô cũng giải thích lập trường của mình. Đồng ý với nguyên tắc xử lý dễ trước khó sau do phía Trung Quốc đề ra, nhưng phủ nhận loạt hiệp ước bất bình đẳng liên quan đến vấn đề biên giới mà Nga hoàng ép Trung Quốc ký kết. Họ cho rằng, bất kể là Hiệp ước Aigun Trung - Nga ký năm 1858 hay Hiệp ước Bắc Kinh Trung - Nga năm 1860, cũng như "Hiệp định phân định biên giới Tây Bắc" năm 1864, Hiệp ước Ili Trung - Nga năm 1881 đều là những văn kiện pháp lý có hiệu lực do chính phủ hai bên thời đó ký kết. Không thể vì thay đổi chính quyền mà lấy lý do hiệp ước bất bình đẳng để lật đổ. Nếu tùy tiện lật đổ những văn kiện phân định biên giới giữa hai chính phủ, đã được ký kết chính thức và có hiệu lực pháp lý như vậy, thì chúng ta có ký kết bất kỳ văn kiện mới nào cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì bất kỳ chính quyền nào tiếp theo của hai bên cũng đều có thể lấy lý do hiệp ước bất bình đẳng để lật đổ văn kiện mà chúng ta ký kết hiện nay.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.