Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 222
Bóng Ma Gián Điệp Chốn Kinh Thành

❊ ❊ ❊

Tháng mười mùa thu vàng ở Bắc Kinh, lá trên Hương Sơn bị gió thu thổi qua, đỏ rực như lửa, nhuộm đỏ cả triền núi, tầng tầng lớp lớp rừng cây đượm sắc, vô cùng bắt mắt. Chủ nhật ngày 12 tháng 10, Lưu Luyến Khôn - Thiếu tướng, Cục trưởng Cục Quân giới thuộc Tổng bộ Trang bị vốn luôn bận rộn - hiếm hoi có được một ngày nhàn rỗi. Sau khi ăn sáng xong, ông bỗng nảy ra ý định muốn đi trải nghiệm cảnh giới "Thu đến ai thương rừng phong say, sương nhuộm lá thu đỏ cả núi". Ông thay một bộ quần áo thường ngày, lái chiếc xe "Lam Thiên 260" mới mua hai tháng trước đến Hương Sơn. Ông xuống xe, đầy hứng khởi men theo con đường nhỏ trên núi, chậm rãi leo lên đỉnh. Vừa đi ông vừa cảm nhận ý thơ của người xưa: "Xa lên núi lạnh đường đá dốc, nơi mây trắng sinh có nhà người. Dừng xe ngồi yêu rừng phong tối, lá sương đỏ tựa hoa tháng hai". Đáng tiếc là cảnh tượng thi nhân miêu tả là bức tranh buổi chiều muộn mê hoặc, nơi ánh tà dương và rừng phong đỏ phản chiếu lẫn nhau, còn mình đi giữa ban ngày thế này thì tìm đâu ra cái cảm giác "dừng xe ngồi yêu rừng phong tối" đó chứ. Nhưng có thể cảm nhận chút "Núi lạnh mười tháng rạng đông, lá sương bỗng chốc mới lạ. Tựa như lửa cháy không do lửa, như hoa chẳng đợi mùa xuân" cũng tốt lắm rồi.

"Đồng chí Luyến Khôn, anh thảnh thơi quá nhỉ." Khi đang xuống núi, một người đàn ông trung niên vốn xa lạ bước tới, nét mặt tươi cười như người quen cũ chào hỏi ông, sau đó nói tiếp: "Đợi anh lâu lắm rồi, hình như anh béo ra một chút."

Lưu Luyến Khôn nhìn người đàn ông trung niên có khuôn mặt nhạt nhòa, nhìn qua rất khó để lại ấn tượng này rồi nói: "Thật ngại quá, tôi không tài nào nhớ ra được, anh là..."

Người đàn ông trung niên này rất lịch sự mỉm cười nói: "Đồng chí Lưu Luyến Khôn, chuyện này không thể trách anh không nhớ ra, trước đây chúng ta chưa hề gặp mặt. Đồng chí Rodnikova nhờ tôi thay mặt cô ấy hỏi thăm anh. Cô ấy vô cùng trân trọng tình bạn giữa hai người, rất nhớ anh."

Mặc dù những lời nói của người đàn ông trung niên nhã nhặn này nghe rất thân tình, nhưng Lưu Luyến Khôn nghe xong như sét đánh ngang tai, tức thì mặt mày tái mét, tim đập nhanh, miệng đắng lưỡi khô, cảm thấy một trận choáng váng. Người đàn ông trung niên này giống như một người bạn cũ, tiến lên nắm lấy tay Lưu Luyến Khôn nói: "Chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện đi, ở đây sẽ gây bất tiện cho khách du lịch lên xuống núi." Lưu Luyến Khôn cảm thấy lực tay của người đàn ông trung niên ôn hòa này rất lớn, cảm giác cánh tay mình như bị một cái kìm sắt lớn kẹp chặt, đau thấu xương. Ông không kìm được nhíu chặt lông mày, đi theo người đàn ông trung niên này đến một thung lũng nhỏ kín đáo, rậm rạp bụi cây. Người đàn ông trung niên dường như biết rõ địa hình nơi đây như lòng bàn tay, rõ ràng hắn đã thăm dò mọi thứ ở đây từ trước.

"Thật bất lịch sự khi đưa anh đến nơi này, làm ảnh hưởng đến nhã hứng của anh, thực sự có chút ngại. Nhưng khi đến đây, Rodnikova bảo tôi mang cho anh 1 vạn Nhân dân tệ. Cô ấy biết anh không thiếu tiền, nhưng đó là tấm lòng của cô ấy, có phải không? Mong anh nhất định..."

"Không, không, không." Lưu Luyến Khôn vô cùng kinh hãi đẩy tay phải đang đưa tiền của người đàn ông trung niên ra, từ chối: "Tôi thực sự không thể nhận số tiền này, hiện tại tôi cũng không thiếu tiền, tiền đối với tôi chẳng có tác dụng gì cả. Xin các người hãy tha cho tôi, tôi thật sự không thể giúp các người làm gì đâu."

"Thiếu tướng Lưu Luyến Khôn, anh đừng khách sáo như vậy, cần gì phải thế chứ? Tôi đến làm phiền anh hôm nay cũng chẳng có việc gì lớn, chủ yếu là muốn hỏi anh vài câu hỏi nhỏ, cũng không có mục đích đặc biệt nào khác, dù sao hiện tại Trung Quốc và Liên Xô vẫn là những nước anh em xã hội chủ nghĩa mà." Sau khi hai người ngồi xuống, người đàn ông trung niên đó tuy vẫn cười rất thân thiện, nhưng trong lời nói lại mang một khí thế không giận mà uy.

Ý thức của Lưu Luyến Khôn có chút hỗn loạn, ông bản năng nói: "Tôi, tôi không biết gì cả, cho dù có biết, tôi cũng không thể nói cho các người..."

"Anh như vậy là không tốt lắm, phụ lòng yêu thương của Rodnikova dành cho anh. Nếu anh thực sự khiến cô ấy đau lòng, cô ấy có thể sẽ bán những bức ảnh chụp hai người bên nhau cho một vài tạp chí lá cải phương Tây. Nếu thế thì ít nhất cô ấy cũng kiếm được một khoản tiền, coi như là một chút đền bù cho cô ấy." Người đàn ông trung niên này vẫn nói giọng nhẹ nhàng như gió thoảng.

"Không, cầu xin các người, các người không được làm thế. Nếu vậy, mọi thứ của tôi sẽ tiêu tan hết." Lưu Luyến Khôn có chút tuyệt vọng khẩn cầu.

Người đàn ông trung niên đó vỗ vỗ vai Lưu Luyến Khôn một cách thân thiết nói: "Anh biết được những điều này thì dễ nói chuyện rồi. Rodnikova đối với anh sẽ không vô tình vô nghĩa đến thế đâu. Được rồi, bây giờ tôi sẽ hỏi vài câu mà ai cũng biết."

"Không!" Lưu Luyến Khôn đột ngột rút súng lục, chĩa súng vào người đàn ông trung niên đó, hung dữ nói: "Tôi vốn không muốn giết anh, là anh ép tôi."

"Súng của anh chưa lên nòng, chốt an toàn còn chưa mở." Người đàn ông trung niên thản nhiên nhìn rồi khinh miệt nói với Lưu Luyến Khôn: "Đừng làm ra cái dáng vẻ khó coi như vậy, anh không phải đối thủ của tôi đâu. Cho dù anh thực sự giết tôi, cũng không ngăn cản được chuyện mối tình lãng mạn đó của anh và Rodnikova bị phơi bày."

Lưu Luyến Khôn sau đó dùng tay trái kéo quy lát súng, nạp đạn lên nòng. Lần này ông không chĩa họng súng vào người đàn ông trung niên đó nữa, mà chĩa vào thái dương bên phải của chính mình. Chưa đợi Lưu Luyến Khôn kịp phản ứng, người đàn ông trung niên đó đã nhanh như chớp cướp lấy khẩu súng của Lưu Luyến Khôn. Sau đó thành thạo dùng tay phải tháo băng đạn bằng một tay, gần như cùng lúc dùng tay trái kéo quy lát, nhả viên đạn trong buồng súng ra. Tiếp đó, chẳng chút lo lắng, hắn ném cả súng lẫn đạn cho Lưu Luyến Khôn, thấm thía nói: "Ngu xuẩn cực kỳ. Chúng ta đều sống trong các quốc gia xã hội chủ nghĩa chuyên chính vô sản, cái chết đối với chúng ta không đáng sợ, có những thứ còn đáng sợ hơn cái chết. Cho dù anh có chết, hãy nghĩ đến con cái anh, có một người cha là điệp viên nước ngoài, nghĩ đến vợ anh, có một người chồng vừa phản bội bản thân lại vừa phản bội Tổ quốc thì sẽ ra sao. Thậm chí là con của con anh, chúng sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi cái bóng mà anh để lại."

Lưu Luyến Khôn hoàn toàn suy sụp, ánh mắt ông đờ đẫn vẩn đục, tuyệt vọng, như kẻ bị gãy xương sống, chán chường dựa người vào thân cây. Lúc này ông thực sự vô cùng hối hận, ngàn không nên, vạn không nên, không nên để xảy ra cái đêm tình một đêm ở xứ người đó. Chính cái sự bốc đồng đó đã hủy hoại cả cuộc đời ông. Trong đầu ông không khỏi hiện lên những thước phim xảy ra vào một đêm mùa hè năm 1951 tại nhà của Rodnikova ở Leningrad. Nhưng chuyện đó có thể trách mình sao? Phải trách thì trách cái thằng nhỏ không nghe lời kia vậy, nó sung sướng xong thì không sao, lại bắt mình phải chịu trách nhiệm, chuyện này biết đi đâu mà nói lý đây.

Lưu Luyến Khôn là người Tề Tề Cáp Nhĩ, Hắc Long Giang, năm 1947 tốt nghiệp trường trung cấp thương mại tỉnh Liêu Ninh, cũng chính là tiền thân của Đại học Tài chính Kinh tế Đông Bắc. Sau khi tốt nghiệp, ông tham gia quân đội hộ đường của Quân giải phóng nhân dân Đông Bắc tại Cáp Nhĩ Tân, làm tham mưu trong cơ quan đoàn bộ thuộc trung đoàn ba. Tháng 8 năm 1948, quân hộ đường của Quân giải phóng nhân dân Đông Bắc chuyển thành quân đoàn đường sắt của Quân giải phóng nhân dân Đông Bắc, hay còn gọi là Cục công trình phục hồi đường sắt. Do lúc bấy giờ "trí thức cao cấp" cực kỳ thiếu hụt, đặc biệt là những người có kiến thức về quản lý vật chất thì lại càng hiếm như lá mùa thu, nên chẳng bao lâu sau ông đã làm chủ nhiệm bộ quản lý kho thuộc cục cung ứng của quân đoàn đường sắt Quân giải phóng nhân dân Đông Bắc. Sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập, để tăng cường xây dựng chính quy cho Quân giải phóng nhân dân, Tổng tham mưu đã cử một số trí thức có nền tảng văn hóa và tiếng Nga khá tốt của quân đội ta sang Liên Xô đào tạo. Lưu Luyến Khôn là một trong số những nhân sự được cử đến Học viện Cung ứng Hậu cần quân đội Liên Xô tại Leningrad để học tập trong thời hạn một năm.

Liên Xô vì mục đích xuất khẩu "mô hình xã hội chủ nghĩa của Liên Xô", nên một số trường đại học của Liên Xô đều gánh vác nhiệm vụ đào tạo nhân tài cho các quốc gia xã hội chủ nghĩa và các tổ chức cộng sản của các nước. Tất nhiên, thông qua những du học sinh này cũng là một phương thức để kiểm soát các quốc gia và tổ chức đó. Đồng thời, những du học sinh này cũng là đối tượng làm việc của Bộ Nội vụ Liên Xô - tiền thân của KGB, tổ chức tình báo lớn nhất thế giới lúc bấy giờ. Họ phát triển các thành viên tổ chức từ chính những du học sinh này, khiến họ sau khi về nước vẫn có thể phục vụ cho Liên Xô.

Giữa mùa hè ở Leningrad, ánh nắng mặt trời chiếu gần 20 tiếng đồng hồ, "Đêm trắng" là một kỳ quan của Leningrad. Trong khoảng tháng 6, tháng 7, giữa lúc mặt trời lặn và mặt trời mọc chỉ có một khoảng thời gian tranh tối tranh sáng ngắn ngủi. Điều này khiến Lưu Luyến Khôn cảm thấy mùa hè ở Liên Xô đặc biệt kéo dài.

Mùa hè ở Leningrad khoác trên mình bộ áo đầy lá xanh, ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp chiếu xuống, in trên mặt đất những vệt sáng lấp lánh như những đồng tiền. Gió mang theo hơi ấm nhẹ nhàng thổi qua, không khí tràn ngập hương vị ngọt ngào say đắm. Lưu Luyến Khôn cũng như tất cả các du học sinh Trung Quốc khác, mỗi ngày sau bữa tối thường sẽ đi dạo một lát trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường in đầy những vệt sáng lấp lánh như đồng tiền đó, nhẩm học vài từ tiếng Nga, rồi đến thư viện đọc sách. Ngày hôm đó, như mọi khi, ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản thường phát trong quân đội, quần vàng đến thư viện của Học viện Cung ứng Hậu cần. Ở chỗ thủ thư, ông tìm thấy cuốn "Bảo quản và vận chuyển đạn dược", ngồi xuống trước một cái bàn dài, chăm chú đọc, thỉnh thoảng lại ghi chép vào sổ tay.

"Студенты, Привет! Я сижу здесь? (Bạn học, xin chào! Mình có thể ngồi đây không?)" Một giọng nói ngọt ngào, dịu dàng vang lên bên tai Lưu Luyến Khôn. Lưu Luyến Khôn ngẩng đầu lên, ông sững sờ. Ông nhìn thấy một nữ sinh Liên Xô mặc chiếc váy liền, viền cổ đính đá màu xanh lam, dáng vẻ vô cùng ngây thơ đang đứng đối diện mình. Ông bị vẻ ngoài xinh đẹp mê người, thân hình cân đối, giọng nói thanh khiết, khí chất cao nhã của nữ sinh Liên Xô này làm cho chết lặng. Trái tim ông đập thình thịch, ông gắng sức nuốt nước bọt, rất sợ tim sẽ nhảy ra khỏi miệng. Một cảm giác trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng ông, một cảm giác mãnh liệt chưa từng có: vui mừng, đón nhận, ngưỡng mộ, không nói rõ được là gì, tóm lại là một cảm giác khiến lòng ông ngứa ngáy.

"Cúc, cúc, cúc." Lại là một tràng cười như tiếng chuông bạc. "Bạn học Trung Quốc, rốt cuộc là có được hay không vậy?" Nhìn người Trung Quốc đang nhìn chằm chằm mình đến chảy nước miếng, nữ sinh Liên Xô này lại tinh nghịch hỏi.

"Được, được chứ." Lưu Luyến Khôn cuối cùng cũng tỉnh lại từ cảm giác đê mê như say như dại đó, không chút che giấu sự vui sướng trong lòng mình mà nói: "Tốt quá, tốt quá."

"Mình tên là Rodnikova, sinh viên năm nhất khoa Tài chính của Học viện Cung ứng Hậu cần. Bạn có thể gọi mình là Nina." Nữ sinh Liên Xô này vừa tự giới thiệu vừa chủ động chìa tay qua phía bên kia bàn. Lưu Luyến Khôn được sủng ái mà lo sợ, luống cuống đứng dậy, vội vàng dùng hai tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương của nữ sinh Liên Xô này, tiện thể nhìn một cách tham lam qua cổ áo hơi mở rộng của Rodnikova để ngắm nhìn bộ ngực đầy đặn và khe ngực sâu thẳm của cô.

"Ồ, ồ." Lưu Luyến Khôn cuối cùng cũng cảm thấy mình thất thố, buông tay Rodnikova ra rồi tự giới thiệu: "Mình tên là Lưu Luyến Khôn, bạn Nina, mau, mau mời ngồi."

Lưu Luyến Khôn dù vẫn không ngừng lật sách xoành xoạch để muốn thu hút sự chú ý của Nina đối diện, nhưng nhìn Rodnikova đang chăm chú đọc sách, còn bản thân cả buổi tối tâm trí không còn ở trên sách vở, không đọc nổi một chữ nào. Ông vẫn cảm nhận được bàn tay nhỏ mềm mại tinh tế của Rodnikova trong lòng, tưởng tượng đến bầu ngực cao vút bên dưới cổ áo của cô, cho đến khi tiếng chuông đóng cửa thư viện vang lên.

Rodnikova khép sách lại, nhìn Lưu Luyến Khôn cứ liếc nhìn mình không thôi nói: "Đồng chí Lưu, mình rất thích Trung Quốc các bạn, bạn có thể kể cho mình nghe những câu chuyện về Trung Quốc không?"

"Được chứ, được chứ." Lưu Luyến Khôn tâm hoa nộ phóng, liên tục gật đầu đồng ý: "Mình rất sẵn lòng làm việc đó." Ông nghĩ thầm trong lòng, cô bé Liên Xô này thật quá hiểu ý người khác.

Ông khăng khăng đòi đưa Rodnikova về nhà. "Nhà" của Rodnikova cách trường 3500 mét, họ vừa đi vừa trò chuyện, đi suốt hơn 3 tiếng đồng hồ dưới những hàng cây bên con đường rộng lớn trong ánh sáng tranh tối tranh sáng của Leningrad. Kể từ đó, Lưu Luyến Khôn ngày nào cũng đến thư viện đúng giờ hơn. Chỉ cần muộn một chút không nhìn thấy nữ thần trong lòng mình, trong lòng ông lại cảm thấy bồn chồn, hồn xiêu phách lạc. Chỉ khi cô xuất hiện trước mắt ông mới cảm thấy tâm hồn thư thái, quên cả bản thân, vui sướng đến phát cuồng.

Vào ngày thứ 4 kể từ khi họ quen nhau, một buổi tối cuối tuần, khi Lưu Luyến Khôn lại đưa Rodnikova về nhà, Rodnikova đã chân thành tha thiết đưa ra lời mời: "Mời vào nhà ngồi một lát, được không?"

Thế làm sao mà không được cơ chứ? Đây là khoảnh khắc tốt đẹp mà Lưu Luyến Khôn mơ ước, tưởng tượng trong lòng vô số lần.

Khi hai người đứng trong phòng khách nhà Rodnikova, họ dường như đột nhiên không còn chủ đề để nói, cả hai đều lặng lẽ nhìn nhau. Đột nhiên, Lưu Luyến Khôn ôm chầm lấy Rodnikova, điên cuồng hôn cô. Cô giãy giụa nửa đẩy nửa đón vài cái. "Anh thích em, từ cái nhìn đầu tiên đã yêu em rồi, tuy chúng ta quen nhau chưa đầy một tuần, nhưng anh lại cảm thấy như đã quen nhau rất lâu rồi." Rodnikova nghe thấy Lưu Luyến Khôn thì thầm không rõ tiếng bên tai mình. Rodnikova không giãy giụa nữa mà khẽ nép vào lòng Lưu Luyến Khôn, cũng nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh. Lưu Luyến Khôn chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran từng đợt, tinh trùng dồn lên não, tình cảm mãnh liệt dâng trào chôn giấu bao lâu nay trong tim cuối cùng cũng bùng nổ, giống như núi lửa phun trào không thể ngăn cản.

Họ trên sàn nhà, trên ghế sofa, trên giường của Rodnikova, trong phòng vệ sinh, điên cuồng...

Sau khi cùng trải qua một đêm mặn nồng, hôm sau đúng lúc hai người họ đang quấn quýt bên nhau, mấy gã đàn ông Liên Xô mặc cảnh phục Bộ Nội vụ xông vào nhà Rodnikova.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.